Web Novel

Chương 37: Mua sắm tại siêu thị

Chương 37: Mua sắm tại siêu thị

Thế là sau giờ học, hai người quyết định ghé qua siêu thị.

Đây là một cửa hàng lớn nằm ngay đối diện ga tàu gần nhà Koyuki nhất.

Vì lúc này là gần 5 giờ chiều, nên trong cửa hàng đông nghẹt các bà nội trợ. Tiếng rao bán hàng giảm giá vang lên khắp nơi, náo nhiệt như chiến trường vậy.

"Được rồi. Trước tiên chúng ta mua rau củ đã nhé." 

"Ừm, làm lẹ rồi về.”

Cả hai đẩy xe đựng giỏ hàng, chuẩn bị “xuất trận”. Bên cạnh Naoya đang đẩy xe, trông Koyuki có vẻ phấn khích. Cả hai hướng đến quầy rau củ trước, Koyuki nhìn ngó khắp nơi.

"Ừm, làm cà ri thì cần khoai tây, cà rốt… và hành tây nhỉ?" 

"Cơ bản thì là vậy. Cậu biết ở nhà còn những gì không?" 

"Ừm... Đợi chút nhé, Sakuya chắc đã về nhà rồi, tớ hỏi thử xem."

Cô lấy điện thoại ra, thao tác trên ứng dụng nhắn tin. Ngay lập tức có tiếng "ping" báo tin nhắn đến. 

"Ừm... Hình như ở nhà có khoai tây rồi." 

"Hể. Để xem nào."

Trên màn hình Koyuki là một tấm ảnh chụp ngăn rau trong tủ lạnh. Đúng là có những củ khoai tròn trong túi nilon, nhưng Naoya lắc đầu.

"Ừm, đây là loại Danshaku thông thường thôi. Làm cà ri phải dùng May Queen mới được." 

"May Queen... là mèo à?" 

"Đó là Maine Coon. May Queen là loại khoai tây không bị nát khi hầm. Làm các món hầm như cà ri thì nên dùng loại này." 

"Hể, có khác biệt như vậy sao."

Ở quầy hàng có bày hai loại: khoai tròn và khoai bầu dục dài. Naoya lấy loại thứ hai rồi bỏ vào xe đẩy. Koyuki nhìn chăm chú rồi nghiêng đầu thắc mắc.

"Mấy cái này là cậu học từ mẹ à?" 

"Có cái mẹ dạy, có cái tớ tự tìm hiểu."

 Naoya vừa lựa cà rốt và hành tây, vừa trả lời.

"Đa số là do thất bại nhiều quá nên mới nhớ được. Tớ từng làm thịt hầm khoai tây mà khoai nát bét không còn hình dạng gì luôn đấy." 

"Hừm… Đúng là chuyện gì cũng đều cần kinh nghiệm nhỉ." 

"Đúng vậy. Nên Shirogane cứ thất bại nhiều lần rồi sẽ nhớ thôi."

Rõ ràng là Koyuki có hứng thú với việc nấu ăn, nhưng lại luôn sợ rằng mình làm không tốt. Cậu đã nhẹ nhàng động viên để xua tan nỗi lo đó… Nhưng Koyuki vẫn chưa thực sự yên tâm.

"Ừm... Nhưng thất bại thì phí nguyên liệu lắm đó?" 

"Không sao đâu. Tớ sẽ ăn hết cho." 

"V-vậy à..."

Koyuki hơi chùn bước, nhưng vẫn gật đầu nghiêm túc. Với vẻ mặt như đã quyết tâm, cô nói:

"Xem ra tớ phải cố gắng luyện tập để Sasahara-kun được sống thọ rồi." 

".....Cậu định làm món ‘thảm họa’ gì vậy?" 

"Tại hôm trước tớ làm trứng cuộn mà nó vừa mặn, có sạn và còn cháy khét nữa... Nhìn có hại cho sức khỏe lắm..." 

"Ừm, vậy lần sau cùng luyện tập nhé..."

Vừa trò chuyện như vậy, họ cũng vừa lấy xong thịt bò viên và gia vị cà ri. Tiện thể bỏ thêm muối Fukujinzuke vào, giờ chỉ cần liếc qua xe đẩy là biết ngay thực đơn tối nay là món gì.

"Nấu cà ri bình thường là được rồi phải không?" 

"À, tuy có nhiều món khác cũng dễ làm... nhưng bắt đầu từ món cơ bản trước đã."

Một món dễ hình dung cách nấu thì Koyuki cũng dễ phụ giúp hơn. 

Vậy là đã mua đủ những thứ cần thiết.

"Còn cần mua gì nữa không nhỉ?" 

"Hừm... A!"

Koyuki bỗng giật mình như nhớ ra điều gì, trông có vẻ ngượng ngùng.

"Ừm… ba mẹ tớ bảo, được thì mua thêm chút bánh kẹo nữa..." 

"Vậy Shirogane-san cứ chọn loại mình thích đi." 

"Thật chứ? V-vậy thì nhanh lên, bên này này."

Naoya đẩy xe đuổi theo Koyuki đang vội vã đi về phía khu bán bánh kẹo. Có vẻ như cô đã tìm thấy thứ mình muốn. Với vẻ mặt rạng rỡ, Koyuki giơ ra một gói bánh có bao bì sặc sỡ.

"Đây nè! Bánh quy Animal!" 

"...Hả."

Đó là loại bánh rất phổ biến. Naoya nhớ mình cũng đã ăn rất nhiều loại như này hồi còn bé. Koyuki nhìn gói bánh với ánh mắt rạng rỡ, giọng đầy phấn khích.

"Hồi nhỏ tớ thích cái này lắm luôn. Mấy con vật như bạn thỏ, bạn gấu cũng dễ thương nữa." 

"...Ừm." 

"Nhiều khi tớ không nỡ ăn vì thấy tội nghiệp, nhưng vì ngon quá nên cứ lỡ ăn hoài... Mà này Sasahara-kun, sao mặt cậu nhìn lạ vậy?" 

"Không có gì... chỉ là đang... chịu đựng nhiều thứ thôi."

 "...Nếu cậu cũng muốn mua thì cứ chọn nhé?"

Trước Naoya đang tận hưởng khoảnh khắc "moe" top đầu trong đời mình, Koyuki chỉ biết ngây thơ nhìn cậu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!