Sau khi nói ra được những điều trong lòng, Koyuki trông nhẹ nhõm hẳn. Cô cuối cùng cũng đưa tay lấy một chiếc bánh rán và bắt đầu cắn nhẹ một miếng.
"Chuyện này thật sự khiến tôi mất hết bình tĩnh mà. Cậu đúng là kỳ lạ thật đấy."
"Thường thôi, tôi nghe câu này nhiều rồi."
"Hẳn là vậy nhỉ."
Koyuki bực bội nói. Liền sau đó, cô nhếch đôi môi lên như thể đang khinh thường cậu.
"Bình thường thì, một kẻ kỳ quặc như cậu có mơ cũng không được uống trà với tôi đâu. Cậu nên thấy vinh dự đi."
"Đương nhiên là tôi cảm thấy siêu vinh dự luôn. Không ngờ cậu lại nói rằng 'Tôi rất vui khi được uống trà cùng Sasahara-kun' đấy."
"Tôi không có nói thế! Tôi hoàn toàn không nói lời nào như vậy cả!"
Bất chấp lời phủ nhận đó, đôi tai đỏ ửng của cô đã tố cáo tất cả.
Sau khi la hét một lúc, Koyuki dường như nhận ra mình đã thu hút sự chú ý của những khách hàng khác. Cô ngay lập tức thu mình lại và lườm Naoya, người đang nhấp một ngụm cà phê.
"Chịu cậu đấy, cậu nghe ra như thế kiểu gì vậy... Tôi có nói từ nào như vậy đâu..."
"Thì, đoán được cậu thật sự đang nghĩ gì cũng dễ thôi mà."
Naoya thản nhiên đáp lại.
Để đọc được ý vị của Koyuki không khó đến thế. Trọng âm trong lời nói, chuyển động của ánh mắt, cách cô vuốt tóc sang một bên... bất cứ ai cũng có thể nhận ra nếu họ chịu khó chú ý kỹ đến những điều đó.
"Thật sao? Nghe đáng ngờ thế."
Koyuki nghi ngờ nhìn Naoya, rồi đột nhiên nở một nụ cười tinh quái. Cô lấy một đồng xu 100 yên ra khỏi ví và đưa cả hai nắm tay về phía cậu.
"Được rồi, vậy thì tôi có câu hỏi đây. Đồng xu ở trong tay nào?"
"Ở trên đùi cậu."
"...Chính xác."
Koyuki xòe cả hai tay ra với vẻ mặt xìu xuống. Quả thật, chúng trống không. Cô nhặt đồng xu từ trên đùi lên và nhìn Naoya với vẻ không thể tin nổi.
"Cậu thật sự có trực giác tốt đấy... Ngẫm lại thì, hôm qua cậu cũng nhìn thấu được chuyện cái gã giả danh người tìm kiếm người mẫu kia nữa. Cậu là thám tử hay gì à?"
"Thám tử trung học chỉ tồn tại trong mấy ấn phẩm tiểu văn hóa thôi. Còn tôi thì chỉ là một học sinh cao trung bình thường."
"Học sinh cao trung bình thường thì không thể làm được mấy trò như vậy đâu."
Koyuki hoài nghi nhìn cậu. Không hề bối rối, Naoya chỉ nhẹ nhàng nhún vai.
"Chà, tôi cũng hay bị hỏi mấy câu kiểu 'Cậu sỡ hữu siêu năng lực hay gì thế?' hoặc những câu tương tự vậy."
"Ai mà không tò mò chứ. Cậu đã trải qua khóa huấn luyện đặc biệt nào à?"
"Cũng không đến mức như vậy đâu."
Naoya bật ra một tiếng cười gượng gạo. Cậu nghĩ không chắc cũng không cần phải giấu giếm làm gì, chỉ đơn giản là cậu buộc phải làm được như vậy vì hoàn cảnh đẩy đưa thôi.
"Thật ra... hồi tôi còn nhỏ, mẹ tôi bị ốm rất nặng. Bà ấy đã phải nằm liệt giường một thời gian."
"...Hả?"
Koyuki nín thở, sốc trước khởi đầu bất ngờ của câu chuyện.
Naoya tiếp tục kể.
Chuyện xảy ra khi cậu sáu tuổi.
Một ngày nọ, mẹ cậu đột ngột ngã quỵ và được đưa đến bệnh viện.
Bà nằm liệt giường gần như cả ngày, nối với máy thở và vô số ống dẫn, chẳng thể nào giao tiếp được.
Dù vậy, ngày nào Naoya cũng đến bệnh viện thăm và hết lòng chăm sóc cho mẹ. Cậu tuyệt vọng tập trung vào nét mặt của bà, cố gắng đoán xem bà cần gì.
Đọc những gì bà muốn chỉ qua ánh mắt.
Hiểu được nỗi đau của bà từ những lần bà co giật.
"Mà, một đứa trẻ cũng chẳng làm được gì nhiều. Nhưng sau khi làm đi làm lại chuyện đó, tự nhiên tôi dần hiểu được người khác muốn nói gì."
"...Là vì...mẹ của cậu."
Koyuki mở to mắt, rồi lấy tay che miệng. Sau đó, cô ngập ngừng hỏi -
"Vậy... mẹ cậu bây giờ sao rồi..."
"...Bà ấy đang ở một nơi rất xa."
Gương mặt Koyuki lập tức tái nhợt. Trong khi đó, Naoya bình tĩnh nói tiếp.
"Giờ bà ấy có lẽ đang ở đâu đó quanh vùng biển Caribbean."
"...Hả?"
"À, sau chuyện đó, bà ấy đã đi cùng bố tôi trong chuyến công tác nước ngoài của ông."
Mặc dù có lúc mẹ cậu đã bị bác sĩ kết luận sẽ không sống được lâu, bà lại hồi phục một cách kỳ diệu, thậm chí còn khỏe mạnh hơn cả trước khi bị bệnh.
Nhờ đó, bố mẹ cậu giờ đang cùng nhau tận hưởng thời gian ở nước ngoài. Và kể từ khi Naoya lên cao trung, dường như họ nghĩ rằng để cậu lại một mình cũng chẳng sao.
Hàng tháng cậu đều nhận được mail báo tin rằng họ vẫn khỏe, nhưng những bức ảnh đính kèm luôn là cảnh cặp đôi ấy quấn quýt bên nhau, khiến cậu con trai không biết nên vui hay buồn.
Nghe đến đó, Koyuki nhai chiếc bánh rán với vẻ mặt bực bội.
"Đúng là cố tình gây hiểu lầm mà..."
"Ahaha, tôi cũng nghe câu đó nhiều rồi."
Nghệ thuật nói lửng là vậy đấy.


5 Bình luận