Ta đã bất lực đến cùng cực, một sự bất lực hèn mọn và đáng khinh.
Cuối cùng, ta cũng hiểu được vai trò của mình trong thế giới này. Sau một quãng thời gian dài thử nghiệm và sai lầm, ta nhận ra rằng, chỉ cần mang tri thức của tương lai đặt lại vào hiện tại, ta có thể thay đổi tiến trình của thế giới. Bằng chính đôi tay mình, tương lai có thể phân nhánh thành vô số khả năng, rẽ sang những con đường hoàn toàn khác.
Nhưng để lại tri thức của tương lai cũng chẳng có ý nghĩa gì, nếu con người của hiện tại không thể hiểu được nó. Và nếu họ chỉ hiểu ra vào một thời điểm sai lầm, thì tương lai ấy sẽ lại rẽ sang một hướng khác, khác hẳn với điều ta đã dự liệu.
Trong số những tương lai đó, có cả một tương lai nơi thế giới diệt vong trước cả khi Elria Caldwen chào đời, vậy mà số mệnh của nàng vẫn không hề thay đổi. Nhân loại có thể suy tàn, văn minh có thể quay về cội rễ nguyên sơ, nhưng không sai lệch một lần nào. Elria Caldwen rồi sẽ tạo ra ma pháp, và dẫn dắt thế giới đến hồi kết.
Ta có sức mạnh để thay đổi tương lai… nhưng lại không có sức mạnh để cứu nàng.
Ta chẳng thể làm gì ngoài việc đứng nhìn nàng sống trọn cuộc đời trong cô độc. Ta thậm chí không thể chạy đến bên nàng, bởi thân xác ta là phàm nhân, còn giữa chúng ta là cả một thiên niên kỷ thời gian. Ta chỉ có thể lắng nghe khúc nhạc cô đơn của nàng từ một thời đại mà nàng còn chưa hề tồn tại. Ta có thể đưa tay ra, nhưng vĩnh viễn chẳng thể chạm tới nàng.
Người đời tôn xưng ta là Hiền nhân, nhưng thực chất ta yếu đuối đến thảm hại. Cảm giác như chính số mệnh đã tước đoạt quyền năng cứu nàng khỏi tay ta, cũng như nó đã kết án nàng trở thành kẻ canh giữ cô độc cho ngày tận thế của thế giới này.
Phải chăng ta đã sai khi tin rằng cứu nàng là trách nhiệm của mình?
Có lẽ vậy.
Nhưng dù thế… ta vẫn không thể bỏ cuộc.
Nếu mọi con đường đều dẫn đến một tương lai hoang tàn, thì ta sẽ tự tay tạo ra một con đường mới. Nếu số mệnh đã kết án nàng gắn liền với hồi kết của thế giới này, thì ta sẽ ban cho nàng một vai trò khác. Nếu ta không thể tự mình cứu nàng, thì ta sẽ giao phó sứ mệnh ấy cho một người khác.
Khoảnh khắc nhận ra điều đó, ta từ bỏ kế hoạch “thay đổi” tương lai. Thay vào đó, ta dùng toàn bộ tri thức mình có để tạo ra một tương lai mới.
Nguyện cho tương lai ấy là thế giới hiền hòa và xinh đẹp như nàng hằng mơ ước.Nguyện cho đó là nơi cô gái đã chân thành đấu tranh vì hạnh phúc của tất cả mọi người được tôn xưng là Hiền nhân, chứ không phải một kẻ đạo nhái bất lực như ta.
Vậy thì, ta sẽ giao phó sứ mệnh cứu nàng cho ai đây?
Cứu Elria Caldwen cũng chính là cứu lấy cả thế giới. Vì lẽ đó, gánh nặng này phải đặt lên vai kẻ đối lập hoàn toàn với ta, một kẻ mạnh mẽ, một kẻ hùng cường, một kẻ sở hữu sức mạnh đủ để cứu nàng và tất cả con người trong thế giới này, để nắm lấy tương lai mà ta đã bất lực nhìn tuột khỏi tầm tay.
Và vì thế, bằng chính đôi tay mình, ta quyết định tạo ra một Anh hùng.
0 Bình luận