Tại eo biển giữa lục địa trung tâm và quần đảo phía tây, Elria đứng trên boong tàu, tay cầm thiết bị liên lạc. Vừa lắng nghe tình hình của hạm đội chủ lực ở hòn đảo phía nam, cô vừa bĩu môi, trông đầy hờn dỗi.
“Reid nghe có vẻ đang vui lắm…”
Thảm Hoạ và Hậu Chủng đặc biệt nhạy cảm với ma lực của con người, hay nói rộng ra là ma lực tồn tại trong các sinh vật sống. Vì vậy, việc lũ quái vật này bị thu hút về phía hạm đội chủ lực nơi có nhiều người hơn, nhiều ma lực hơn rồi ồ ạt kéo xuống phía nam, hoàn toàn phớt lờ con tàu của Elria, là điều dễ hiểu.
Chiếc tàu thứ mười chỉ được bố trí lực lượng ở mức tối thiểu. Trong số các lái tàu, thợ máy và pháp sư phòng thủ, chỉ có hai người, tính cả Elria, là được xem như chiến lực trực tiếp. Bố trí này cực kỳ tinh giản, nhưng đó lại là phương án tối ưu nhất. Mục tiêu của hạm đội chủ lực là đối đầu với Thảm Hoạ tại quần đảo phía tây, còn nhiệm vụ của tàu thứ mười là ngăn Thảm Hoạ từ lục địa trung tâm vượt qua eo biển. Với mục tiêu ấy, họ không cần đến lực lượng đông đảo như hạm đội chủ lực.
Xét cho cùng, điều này đồng nghĩa với việc khả năng họ phải giao chiến gần như bằng không.
“Chú Cát ơi, cháu chán quá. Đánh nhau chút nhé?”
“Elria, làm ơn đi… Chuyện đó không buồn cười đâu,” Jamil đáp, mặt tái mét khi nhìn về phía lục địa trung tâm bên phải con tàu.
Vùng đất xa xa bị bao phủ hoàn toàn, đúng nghĩa là bị nuốt chửng bởi một màn sương tím dày đặc của ma lực ô nhiễm. Nhưng điều này chẳng có gì lạ, bởi hiện tại có hàng ngàn quái vật đều là Thảm Hoạ với những hình dạng méo mó, ghê tởm đang rình rập dọc bờ biển. Một con rắn khổng lồ mang đầu chó. Một con bò to như núi với lớp da như vỏ cây và chiếc đầu kết bằng cánh hoa. Một quả trứng tím quái dị mọc bốn chi. Một con thú hai chân mang vô số đầu chim đang cất tiếng kêu rợn người. Một khối cầu đáng sợ với những xúc tu như dây leo.
Vô số quái vật không thể gọi tên đang hướng về quần đảo phía tây, theo sau là một biển Hậu Chủng dày đặc đến mức phủ kín toàn bộ bờ biển.
“Trời đất ơi… Tôi được xem là pháp sư đặc cấp dày dạn kinh nghiệm nhất, vậy mà nếu mấy người ở quê nhà thấy cảnh tôi run như cầy sấy thế này chắc thất vọng lắm,” Jamil cười khan, gãi đầu, nhưng câu nói pha trò ấy không thể che giấu đôi tay đang run rẩy của ông.
Quả thật, đứng trước cảnh tượng mang tính huỷ diệt như thế này, ai mà không tuyệt vọng cho được? Thảm Hoạ vượt trội cả những ma thú cỡ cực đại, từ kích thước cho đến lượng ma lực, còn Hậu Chủng thì đông đến mức gần như không thể đếm xuể. Không một ai tỉnh táo lại nghĩ đến chuyện đối đầu trực diện với một bầy quái vật áp đảo như vậy.
Thế nhưng, cô gái bên cạnh ông vẫn bình thản như thường. “Không cần phải sợ thế. Có phải là chúng ta sẽ đánh nhau đâu. Với lại, nếu có Thảm Hoạ biết bay thì cháu sẽ xử lý. Chú cứ việc thưởng thức buổi tiệc trà nho nhỏ của chúng ta là được rồi.”
“Chà, đáng tin cậy thật… Vậy coi như công việc của chú xong rồi. Nhưng cháu chắc là đã chặn được bọn chúng chưa?”
“Ừm. Nếu cháu đoán không sai, thì mấy Thảm Hoạ đó sẽ không bao giờ vượt qua eo biển được.”
Jamil nheo mắt. “Và nếu cháu đoán sai?”
“Không thể. Nhưng nếu, giả sử thôi, chúng vượt qua được… thì cháu đành phải ra tay.”
“Nếu con nít mà còn sẵn sàng đánh, thì chú sao có thể quay đuôi bỏ chạy được, đúng không…?”
“Vâng. Chú uống trà sữa đi.” Elria đưa ông một tách trà.
Jamil vội lắc đầu, xua tay. “Thôi thôi… Chú thấy mình uống vào là nôn ra mất.”
Elria buồn bã đặt tách trà xuống. Cô không hiểu nổi sao ông chú lại có thể bỏ lỡ một buổi tiệc trà với phông nền kỳ lạ như thế này.
“Quan trọng hơn, cháu chắc là có thể bình thản như vậy sao?”
“Vâng. Chẳng có việc gì cho cháu làm cho đến khi xuất hiện Thảm Hoạ biết bay. Dù sao thì…” Elria đưa ánh nhìn vô cảm về phía bờ biển xa, nơi những Hậu Chủng đã bắt đầu nhảy xuống biển để tìm cách vượt qua. “Không con nào sống sót tới đây được.”
Những Hậu Chủng lao xuống biển… không con nào trồi lên lại. Nhận ra có điều bất ổn, bầy Thảm Hoạ cuối cùng cũng dừng bước.
“Thấy chưa? Chúng dừng rồi.”
“Ồ… Thật sự hiệu quả sao?!”
“Có chứ. Cứ nhảy xuống thoải mái đi, nhưng sẽ không bao giờ ngoi lên được.” Tay cầm tách trà, Elria bước vài bước trên boong, quan sát mặt nước mênh mông… và những dòng xoáy đang cuộn trào dữ dội phía dưới. Những xoáy nước tàn phá cột nước, kéo toàn bộ Hậu Chủng không hề hay biết xuống vực thẳm đen tối. “Giờ chỉ còn bước quay vòng vòng cho đến khi ma lực của chúng tan rã rồi biến mất. Rất hiệu quả, phải không?”
“Ugh… Trông như cái máy giặt siêu to khổng lồ vậy.”
“Tất nhiên rồi. Cháu nghĩ ra cái này khi xem một người hầu giặt đồ.”
“Nhưng thật sự hiệu quả đến thế sao? Dòng nước bản thân nó chẳng phải vẫn chứa ma lực à?”
“Không. Cháu đã khắc một công thức ma pháp lên một tảng đá rồi ném xuống biển. Nó sẽ hấp thụ ma lực sinh ra từ dòng chảy của nước để sẽ di chuyển rất nhanh và tạo ra các dòng chảy mới một cách nhân tạo. Nói đơn giản thì, mấy xoáy nước đó được tạo ra bằng tác động vật lý, không phải bằng ma pháp.”
“Vậy tức là có một tảng đá dưới biển đang khuấy đảo dòng nước,” Jamil tóm lược.
Elria gật đầu. “Chỉ cần nó không vỡ, thì không con quái vật nào có thể vượt biển.”
Bề mặt yên ả kia là một cái bẫy. Chỉ cần đặt một bước xuống nước, lũ quái vật đã bị định sẵn một chuyến đi một chiều xuống đáy đại dương sâu thẳm. Với kích thước nhỏ hơn, Hậu Chủng thậm chí còn bị xé nát hoặc nghiền nát bởi dòng chảy trên đường xuống trước khi kịp chết vì ma lực tan rã ở đáy biển.
“Và do chú đã biến bờ biển thành kính cho chúng ta, nên cũng chẳng cần lo dòng chảy phá huỷ địa hình hay Hậu Chủng bò ngược lên,” Elria nói tiếp. “Chưa kể bề mặt trơn láng còn giúp tăng tốc dòng nước. Một công ba việc.”
“Ừm, chú chỉ mừng là mình giúp được chút gì đó.” Jamil thở dài. “Xem ra chú vẫn còn giữ được niềm tự hào của một pháp sư đặc cấp.”
Elria mỉm cười. “Ừm. Chú không chỉ là Chú Cát đâu. Chú là một Chú Cát rất đặc biệt.”
Thứ phát huy tác dụng vượt trội trong chiến dịch này chính là ma pháp giả kim chuyên môn của Jamil. Nhờ nó, ông có thể nghiền đá tảng thành cát mịn, nén cát trở lại thành đá, thậm chí dùng nhiệt sinh ra trong quá trình ấy để tạo thủy tinh. Ma pháp giả kim thường được dùng để thao túng nhiều loại vật chất khác nhau, nhưng của Jamil thì hơi khác, và hoàn toàn không đơn giản như nghe qua. Bằng cách kết hợp công thức liên kết cân bằng của phép thuật Legnare vào các công thức ma pháp Vegalta, ông có thể khuếch đại được phạm vi và hiệu quả ma pháp của mình, đổi lại là tự giới hạn vật liệu sử dụng chỉ còn cát.
Mà cát thì ở khắp nơi. Chỉ cần không rơi vào hoàn cảnh bất lợi, Jamil có thể nén cát thành tường phòng thủ hoặc biến vô số hạt cát thành lưỡi dao sắc bén bằng dao động tốc độ cao. Nói cách khác, ông thực sự là một ông chú “đa năng và đầy cát”.
Với bộ kỹ năng linh hoạt ấy, Jamil đã bảo vệ khu vực phía nam khỏi các ma thú sa mạc, thậm chí còn góp phần mở rộng phạm vi sinh sống của con người bằng cách biến vùng hoang mạc cằn cỗi thành những công trình hữu dụng và sinh lợi. Thành tựu của ông trải dài từ việc đơn thuần tiêu diệt ma thú cho đến mở rộng lãnh thổ và phát triển quốc gia. Cộng thêm khả năng kiểm soát ma lực hoàn hảo, việc Jamil được kính trọng với danh xưng “Thợ Rèn Cát” là điều tất yếu.
“Chú Cát à, chú hoàn toàn có thể ngẩng cao đầu với tư cách pháp sư đặc cấp.”
“Chú sẽ cảm động hơn nếu cháu ngừng gọi chú như vậy…” Jamil lẩm bẩm, rồi đột ngột quay ngoắt về phía bờ biển. “Khoan. Chúng đang làm gì đó.”
Một Thảm Hoạ đang đứng yên bên bờ biển bỗng nhảy bổ xuống đại dương. Nước bắn tung, sóng vỗ dữ dội, nhưng chẳng mấy chốc, thân thể khổng lồ ấy đã chìm xuống vực sâu. Mặt biển nhanh chóng yên ả trở lại, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Elria khẽ ngân nga. “Chúng hy sinh một con để thử nghiệm… theo đúng nghĩa đen. Không giống ma thú thông thường, chúng biết suy nghĩ và thích nghi… Thú vị đấy.”
“Ờ… Khoảnh khắc tảng đá kia bị phá huỷ, tức là ta phải tạm biệt mấy xoáy nước và chào đón lũ quái vật, đúng không? Nếu chuyện đó xảy ra, chú đây sẽ khóc hu hu luôn đấy, biết không?”
“Chú à, chú nghĩ chúng có thể phá được nó không?”
“Không đời nào.”
“Thấy chưa? Cháu còn đảm bảo là chúng sẽ chẳng bao giờ chạm tới nó cơ.”
Thực tế, con Thảm Hoạ bị hiến tế ấy đã không hề trồi lên. Dù với thân hình to lớn, nó có thể chống cự dòng chảy ở một mức độ nào đó, nhưng vượt qua eo biển, hay thậm chí chạm tới đáy biển thì lại là chuyện hoàn toàn khác.
“Dù sao thì, nó chắc chắn sẽ cạn ma lực trước khi chạm tới đáy biển sâu mười ngàn mét.”
Jamil nhìn cô gái với vẻ bất lực. “Lúc mới tới đây, nghe cháu nói sẽ đào một rãnh biển sâu mười ngàn mét, chú còn tự hỏi cháu có bị điên không.”
“Ừm. Cháu làm rất nghiêm túc mà.”
“Mà còn kéo dài suốt cả eo biển nữa chứ…”
“Cháu nghĩ mình đào ít nhất cũng vài ngàn cây số.”
“Cái này vượt quá phạm trù của ma pháp rồi… Nếu cháu có thể bẻ cong địa hình đại dương chỉ bằng một cái phẩy tay, vậy tiếp theo là gì? Cả lục địa à?”
Elria bĩu môi. “Cháu đào rãnh là để bảo tồn địa hình đấy. Ban đầu, cháu định biến toàn bộ bờ biển thành một cái bẫy sập để dìm hết Thảm Hoạ xuống biển trong một lần. Nhưng rồi cháu kiềm lại, vì chúng ta đã hứa thưởng đất cho các quốc gia, nên cháu không thể dùng mất một phần ở đây được. Thế nên mới chuyển sang kế hoạch B.”
Jamil nhìn cô bằng ánh mắt trống rỗng. “Chú nghĩ người bình thường sẽ không ai nghĩ tới chuyện biến cả bờ biển thành bẫy sập… hay đào rãnh biển sâu làm phương án dự phòng đâu…”
Elria ưỡn ngực. “Cháu đâu phải người bình thường.” Thực ra, cô còn thấy mình đáng được khen nhiều hơn vì đã chu đáo nghĩ đến kế hoạch khôi phục sau chiến dịch.
Chẳng bao lâu sau, thêm hai Thảm Hoạ nữa nhảy xuống biển, nhưng kết cục không hề thay đổi. Chúng chỉ chìm xuống và biến mất. Bầy Thảm Hoạ không thể tiến thêm từ lục địa.
Elria gật đầu mãn nguyện. “Chắc công việc của chúng ta ở đây coi như xong rồi. Với mức độ thông minh đó, chúng hẳn sẽ biết từ bỏ con người ở quần đảo phía tây, vì ngay cả vượt qua eo biển cũng không làm được. Cháu có lo về Thảm Hoạ biết bay… nhưng xem ra không có vấn đề.”
Con đường duy nhất còn lại để chúng tiếp cận quần đảo phía tây là từ trên không, nhưng Elria cho rằng khả năng xuất hiện Thảm Hoạ biết bay là cực kỳ thấp. Lý do rất đơn giản: nếu có Thảm Hoạ bay được, thì chúng đã sớm vượt biển sang lục địa phía đông và tiêu diệt toàn bộ loài người ở thế giới này rồi.
Trong lúc đi đến tiền đồn của Ariel, Elria đã tranh thủ quan sát các Thảm Hoạ dọc đường. Cô nhận thấy rằng một số Thảm Hoạ có cánh và lông vũ, nhưng lại không thể bay. Ngoài ra, chúng dường như mô phỏng hình dạng của các ma thú quen thuộc, song không kế thừa những đặc tính và năng lực độc hữu. Từ đó, Elria suy đoán rằng Thảm Hoạ đã tiến hoá thành những cơ thể khổng lồ nhờ ma lực ô nhiễm, nhưng đánh đổi bằng việc đánh mất đặc điểm và năng lực ban đầu.
Ngoại lệ duy nhất là các rithmole ở Thiên Đường. Chúng có thể giao tiếp với con người và vẫn giữ được trí tuệ trước khi biến đổi, và quá trình tiến hoá của chúng do được Quỷ Vương trực tiếp dẫn dắt nên hẳn đã khác biệt với phần còn lại.
Giả thuyết của Elria đến nay vẫn hoàn toàn chính xác. Không một con Thảm Hoạ hay Hậu Chủng nào dọc bờ biển có thể bay. Chúng từ từ rút lui khỏi bờ.
Vừa dõi theo lũ quái vật đang rút lui, Elria vừa cầm thiết bị liên lạc báo cáo:“Tàu thứ mười, Elria báo cáo. Xác nhận Thảm Hoạ từ lục địa trung tâm đã rút lui. Phương thức ngăn chặn theo kế hoạch phát huy hiệu quả.”
Phản hồi lại là những tiếng reo hò vang dội từ trong con tàu, làm rung cả boong. Bên cạnh cô cũng có.
“Ghê thật, cháu làm được rồi!” Jamil reo lên. “Xua đuổi được cả một bầy quái vật khổng lồ như thế! Đúng là Hiền nhân có khác!”
Thế nhưng, Elria lại không tỏ ra phấn khởi như mọi người. “Vâng… Mọi thứ diễn ra đúng kế hoạch. Tốt thật…”
Thực tế, họ không thể mong đượi một kết quả nào tốt hơn. Nếu cô không đẩy lùi được bầy quái vật này, thì ngay cả cô và Reid cũng sẽ rất vất vả để đối phó. Tảng đá tạo xoáy nước vận hành hoàn hảo, và việc đào rãnh biển sâu để chia cắt lục địa trung tâm với quần đảo phía tây cũng mang lại cho cô không ít hứng thú. Việc biến đổi địa hình dưới nước từ trên mặt biển đã thử thách đến giới hạn ma pháp của cô.
Thế nhưng, cô vẫn không nhịn được mà phàn nàn một câu.
“Cháu cũng muốn tung hoành như Reid…”
“Elria, làm ơn đừng nói vậy… Cháu làm chú sợ đấy.”
“Chú, cháu đi chơi một chút được không?”
“Dừng lại đi… Nếu cháu đi kiếm chuyện rồi kéo chúng quay lại đây, chú chắc sẽ xỉu vì căng thẳng mất…”
“Nhưng cháu cũng là tổng tư lệnh mà…”
“Được rồi, cháu cứ đi. Nhưng chú sẽ khóc lóc om sòm đấy. Khóc như em bé luôn. Cháu chịu được không?”
“Cháu đùa thôi…” Elria lẩm bẩm. “Thảm Hoạ sẽ còn hồi sinh cho đến khi chúng ta xử lý được ma lực ô nhiễm. Cháu không định phá hoại chiến dịch.”
Dù không hài lòng, Elria cũng sẽ không làm bất cứ điều gì thừa thãi có thể gây nguy hiểm cho chiến dịch. Cô thậm chí có thể quay lại hội quân với đạo quân chủ lực để tiêu diệt Thảm Hoạ và Hậu Chủng trong lúc tiến lên phía bắc, nhưng đã chọn ở lại đây để phòng trường hợp Thảm Hoạ từ lục địa trung tâm quay lại. Và đơn giản là cô không muốn Jamil khóc lóc như trẻ con.
Nói cách khác, Elria chỉ còn một việc để làm.
“Đến giờ thưởng thức trà chiều rồi.”
Với phông nền là một thế giới hoang tàn và những tiếng gầm rợn người vọng lại từ xa, Elria ung dung nâng tách trà lên và lặng lẽ nhấp một ngụm trà sữa yêu thích của mình.
◇
Those who trace starlight on their lonely roads
Will find their destinations in the cosmos ♬
0 Bình luận