Chẳng bao lâu sau, thành phố cổ trên hòn đảo phía nam đã bị trấn áp hoàn toàn và được bảo đảm an toàn. Khi bầu trời phía xa dần sẫm tối, đoàn quân dựng doanh trại tạm thời giữa phế tích của thành phố và bắt đầu nghỉ ngơi.
“Phù! Quả là một màn càn quét đã đời,” Reid nói, nở nụ cười sảng khoái đến khó tin. “Trong thành thì phải kiềm chế một chút, nhưng những nơi khác thì tha hồ tung hoành. Sướng thật!”
Elria phồng má, rõ ràng không hài lòng. “Không công bằng chút nào. Em chỉ được lơ lửng bay qua bay lại. Em cũng muốn xả cho đã tay cơ.” Trông cô như thể đã chán đến mức chịu không nổi.
“Nhưng trong giai đoạn chuẩn bị, em đã đào cả một rãnh biển sâu rồi làm đủ thứ chuyện còn gì? Như vậy hẳn cũng mệt rồi… Mà chẳng phải lúc nghỉ ngơi đầy đủ rồi mới tung hoành thì vui hơn sao?”
“Anh… nói cũng đúng,” Elria miễn cưỡng thừa nhận.
“Ở giai đoạn này, chúng ta cần cô lập quần đảo phía tây khỏi lục địa trung tâm, rồi còn phải trấn áp toàn bộ quần đảo và dựng căn cứ tại đây… Nhưng sau đó chắc sẽ thoải mái hơn nhiều. Lúc đó em muốn xả không?”
Đôi mắt Elria lập tức sáng lên. “Muốn… Em muốn cho nổ tung một hai ngọn núi.”
“Với cái rãnh mà em đào, anh nghĩ em đã ‘cho nổ’ lượng đá tương đương hàng ngàn ngọn núi rồi…”
“Nhưng cái đó là dưới biển. Không đã bằng việc nhìn một ngọn núi nổ tung trước mắt.”
“Ờ, anh hiểu. Hồi xưa dẫm nát cái núi lửa kia xong, anh cũng thấy sảng khoái hẳn.”
“Em vẫn nhớ rõ hôm đó. Em cũng luôn muốn thử một lần như thế.”
Cuộc trò chuyện giữa Reid và Elria diễn ra với bầu không khí thân mật đến đáng sợ. Trong khi đó, Millis và Wiesel nhìn hai người với vẻ mặt co rúm giống hệt nhau.
“Wiesel, cậu có nghe không? Họ đang nói về việc cho nổ núi mà mặt mày vui như trẩy hội đấy.”
“Nghe rõ từng chữ. Hay là chúng ta bàn về chuyện cho nổ bay hết mệt mỏi đi, tiểu thư Millis?”
Millis rên rỉ, trông mệt rã rời. “Mình biết là có phu nhân Alicia với ngài Galleon, lại còn cả một đạo quân pháp sư hạng nhất nữa nên khá an toàn… nhưng nhìn đám Hậu Chủng ở khoảng cách gần vẫn đáng sợ lắm. Giá mà mình không phải trông chừng Valtos…”
“Còn tôi thì may mắn không phải đối mặt với Hậu Chủng, thậm chí còn chẳng tham gia chiến đấu vì tôi thuộc đội hậu cần, nhưng lại ngập đầu trong sửa chữa. Cả đống ma cụ trục trặc vì ma lực ô nhiễm, mà còn phải khôi phục hoạt động trước cuối ngày để chiếm căn cứ…”
Dù không trực tiếp chiến đấu, cả hai vẫn hoàn thành nhiệm vụ của mình một cách trọn vẹn. Đặc biệt là Wiesel với cương vị phó trưởng bộ phận kỹ thuật đã ngày đêm chuẩn bị ma cụ cho chiến dịch này. Cộng thêm khối lượng sửa chữa hôm nay, áp lực công việc của cậu rõ ràng còn nặng nề hơn lao động tay chân thông thường. Còn Millis thì… chỉ cần tưởng tượng cũng đủ hiểu cô đã mệt đến mức nào vì la hét như thường lệ.
Tuy nhiên, ngoài công việc ra, giữa hai người họ còn có một điều đáng chú ý khác.
“Oa!” Millis loạng choạng bước tới. “Đi trên đống đổ nát thế này khó thật…”
“Vậy thì tôi đi phía ngoài. Gần trung tâm chắc đường sẽ dễ hơn.”
“Woah, Wiesel, cậu lại được cộng thêm điểm rồi đó!”
Wiesel nheo mắt. “Tôi định hỏi từ lâu rồi… cái hệ thống điểm mà cậu hay nói đó là gì vậy?”
“Ờ… thẻ ghi điểm cho tình yêu và lòng dũng cảm?”
“Hm. Nghe như thể khi nó đầy thì cậu sẽ bắt đầu phấn đấu vì hòa bình thế giới ấy.”
“Chuẩn luôn! Nghe hay mà!” Millis reo lên, cười rạng rỡ.
Wiesel bật cười khẽ. “Thật à? Tôi không chắc tiêu chí của cậu là gì, nhưng tôi mong chờ đấy. Cố lên.”
Reid nheo mắt, nghiêng sang thì thầm với Elria: “Giữa hai người đó đã xảy ra chuyện gì à?”
“Vâng. Cả một mớ chuyện luôn,” nàng đáp.
“Nghe cách trả lời mơ hồ của em là anh thấy tốt nhất đừng hỏi thêm.”
“Anh nhạy bén thật đó.”
“Anh từng nghe thuộc hạ bàn tán mấy chuyện kiểu này, nên cũng đoán được.”
“Em cũng vậy. Em chỉ đứng ngoài quan sát thôi.”
“Đó đúng là cách tốt nhất cho đến khi họ chủ động tìm đến xin lời khuyên.”
“Mm-hmm. Với hai người này, chúng ta cũng áp dụng chiến thuật đó,” Elria quyết định, gật đầu lia lịa với đôi mắt lấp lánh. Chỉ nhìn thế thôi, Reid cũng đoán được cô đã âm thầm quan sát hai người kia khá lâu rồi.
Dù vậy, vào lúc này, vẫn có một chuyện còn khiến họ tò mò hơn mối quan hệ giữa Millis và Wiesel. Mục tiêu của chiến dịch không chỉ là giành lại Serios, mà là dựng nên một căn cứ để từ đó thu thập những quyển còn lại của Bí Điển.
Cuối cùng, họ đã tiến thêm được một bước.
“Vậy đây là quyển được cất giữ ở Serios sao?”
Giữa trung tâm của Serios, một chiếc hộp được an vị trên bệ đá. Bản thân chiếc hộp đã nhuốm màu thời gian, nhưng xấp giấy kín đặc những nét viết như nguệch ngoạc bên trong lại mới như vừa được làm ra.
“Tôi đã đối chiếu nội dung với hồ sơ lưu trữ mà ngài Valtos cho xem,” Wiesel nói. “Trừ khi hồ sơ có sai sót, thì đây hẳn là toàn bộ số trang được cất ở đây.”
Reid trầm ngâm. “Còn cái hộp gỗ bên cạnh thì sao? Nó cũng là một phần trong đó à?”
“Phải. Theo ghi chép, thứ này cũng do Hiền nhân để lại.”
Reid cầm khối gỗ nhỏ lên, quan sát kỹ.
“Cái này… trông không giống hộp lắm.”
“Tôi đã kiểm tra sơ bộ bằng ma cụ,” Wiesel nói. “Các bộ phận của nó có thể xoay được, nhưng bên trong không có gì cả. Nó được phủ cùng loại ma pháp bảo tồn như Bí Điển, nhưng những hoa văn trên các mặt lại không giống pháp trận.”
“Được rồi… Nhưng việc nó được bảo tồn và truyền lại hẳn có ý nghĩa nào đó.” Reid vừa lẩm bẩm vừa nghiên cứu những hoa văn khắc trên chiếc ‘hộp’ kỳ lạ.
Elria nghiêng người nhìn kỹ hơn. “Ồ… Chẳng phải đây là khối Ribik sao?”
“Cái gì cơ…?”
“Có thể xoay các phần để làm xáo trộn hoa văn trên mỗi mặt, mục tiêu là ghép lại thành hình ban đầu. Đó là một món đồ chơi giải đố mà các elf chúng em hay chơi.” Nói rồi, Elria xoay các phần, làm cho hoa văn trở nên lộn xộn.
Millis trầm trồ, tỏ ra hứng thú. “Xáo trộn lung tung thế… thật sự ghép lại được sao?”
“Ừm. Nếu biết các bước thì không khó lắm, nên bọn mình dùng nó làm đồ chơi dạy trẻ con. Hồi nhỏ, mình luôn cố tìm cách giải nó với số bước ít nhất.”
“Ờm… Chắc chỉ mình cậu chơi theo kiểu đó thôi.”
“Ừm. Mình vẫn nhớ cảm giác phấn khích khi phát hiện ra rằng hai mươi là số bước tối đa cần để giải bất kỳ tổ hợp nào.”
Đôi mắt Elria lấp lánh cùng những hồi tưởng về tuổi thơ của mình.
Trong khi đó, Reid chống cằm suy nghĩ. Anh chưa từng nghe nói đến khối Ribik. Nhưng vì nó được bảo tồn giống hệt Bí Điển, nên hẳn phải có ý nghĩa nào đó. Xét đến việc Elria của Nhất giới đã phát minh ra ma pháp từ Bí Điển…
“Khối Ribik này chính là chìa khóa của toàn bộ mật mã,” Reid kết luận. Anh quay sang Wiesel. “Cậu có bản sao của Bí Điển từ Đế đô chứ?”
“Tất nhiên. Tôi đã chuẩn bị nhiều bản. Cứ dùng thoải mái.”
“Cảm ơn.” Reid gật đầu. “Elria, anh sẽ chia một trang thành dạng khối Ribik, bao gồm sáu mặt, mỗi mặt chín mảnh. Em có thể giải bằng cách gom các mảnh có từ bắt đầu bằng cùng một chữ cái không?”
Elria trầm ngâm. “Những chữ nào?”
“R, C, J, V, B và N. Anh muốn em cho anh biết tổ hợp ngắn nhất để gom chúng lại.”
“Em không chắc làm được với chữ thay vì hoa văn… nhưng em sẽ thử.”
Với những nét bút dứt khoát, Reid chia một trang trong bản sao thành sáu mặt, mỗi mặt chín mảnh, rồi đưa cho Elria. Cô gấp lại thành hình khối, chăm chú quan sát hồi lâu.
“Em nghĩ… hai mươi bước này là đủ.” Cô ghi lại thứ tự, rồi bắt đầu hoán đổi các mảnh chữ theo đó.
Cuối cùng, một đoạn văn mới hiện ra:
“‘Ứng dụng Ma lực Hiệu quả và Công thức Cơ bản,’” Wiesel đọc lên, cau mày. “Chẳng phải đây là thứ cậu đã giải được ở Đế đô sao, Reid?”
“Đúng vậy. Tôi giải nó bằng cách tái cấu trúc đoạn văn dựa trên quy luật và trật tự của chữ cái đầu và từ ngữ… Hóa ra nó trùng khớp hoàn toàn với cách làm và đáp án của Elria.”
Những gì họ khai mở từ mật mã chính là tri thức về ma pháp. Rất có thể những trang còn lại cũng được giải theo cách tương tự, và đó hẳn là cách Elria của Nhất giới đã tiếp cận được tri thức về ma pháp. Con người sẽ chẳng bao giờ nghĩ đến việc dùng một khối Ribik, nhưng với một elf như Elria, thứ đồ chơi này đã quá quen thuộc từ thuở nhỏ. Có lẽ cô phát hiện ra điều đó hoàn toàn tình cờ, hoặc nhận thấy sự bất thường khi nghiên cứu nó như một câu đố.
Với lịch sử bị bức hại của elf, không ai ngờ rằng đồ chơi của họ lại được dùng để giải Bí Điển. Ngay cả Reid cũng không nghĩ tới cho đến khi Elria nhắc đến khối Ribik. Nhưng đây chính là mật mã mà tác giả, chính bản thân Hiền nhân, đã cài vào Bí Điển. Reid cùng lắm chỉ có thể giải được một nửa, nhưng với Elria ở bên, họ sẽ có thể đào sâu đến tận cùng bí ẩn này.
“Thật là… vòng vo và thận trọng quá mức,” Reid lẩm bẩm, vừa bực vừa bất lực trước chính bản thân mình ở thế giới khác. Anh lấy một tờ giấy trắng, chép lại một đoạn. “Elria, em có thể làm tương tự với đoạn này không?”
“Được.” Elria bắt tay vào việc, lặp lại quy trình ban nãy.
Đoạn cô đang xử lý là thứ Reid đã từng thử giải bằng đủ mọi cách nhưng cuối cùng vẫn bỏ cuộc. Khi còn ở Đế đô, anh đã kết luận rằng cần toàn bộ Bí Điển mới hiểu được đoạn này, nhưng hóa ra, dù có trong tay toàn tập, anh cũng vẫn thất bại. Bởi lẽ anh hoàn toàn không biết đến mật mã thực sự là khối Ribik.
“Đây rồi… tổ hợp ngắn nhất.”
Reid nhận lấy ghi chú của Elria và đọc to đoạn văn vừa hiện ra, “‘Ngươi đã làm rất tốt để đi được đến đây, Anh hùng, Reid Frieden.’”
Đó là những lời được để lại cho anh bởi chính bản thân mình ở thế giới khác, người được cả thế gian biết đến với danh xưng, Hiền nhân, Reid Frieden.
◇
The most beautiful thing ever happened to me ♬
0 Bình luận