Hai tháng đã trôi qua kể từ khi Reid trở lại Nhị giới. Trong khi đó, ở Nhất giới, hầu như chẳng có gì thay đổi. Mọi người vẫn sinh hoạt bình yên như thường lệ, mặc cho thảm hoạ diệt vong vẫn đang lơ lửng trên đầu. Thậm chí, có thể nói rằng dạo này mọi thứ yên bình đến mức bất thường.
“Alma. Dù cô có là hậu duệ của ta, vẫn có những chuyện ta không thể làm ngơ.”
“Ơ… Vâng.”
“Cô có hiểu ta đang nói gì không? Hửm, Alma?” Tiana nói bằng giọng trầm thấp, trên môi là nụ cười không hề chạm tới ánh mắt.
Đột nhiên, một tiếng rên mơ màng phát ra từ chính Elria, người lúc này đang bám chặt lấy Alma, xen ngang cuộc trò chuyện,
Tiana dựng tóc gáy trước cảnh đó. “Tránh xa sư phụ Elria ra ngay lập tức! Đó là chỗ của ta…!”
“Hả? Sao lại là lỗi của tôi? Tôi chỉ tới gọi em ấy dậy, vậy mà em ấy đột nhiên ôm chầm lấy tôi rồi ngủ tiếp… Rốt cuộc tôi sai chỗ nào?”
“Im lặng! Cô nói to quá! Khuôn mặt ngủ mơ màng của sư phụ là đáng yêu nhất, và đây là cơ hội quý giá để ngắm nhìn thỏa thích, chúng ta phải trân trọng!” Dù đang quở trách Alma, Tiana vẫn mang nụ cười mãn nguyện rạng rỡ. “Aaaa, gương mặt trẻ con ấy, đôi môi hơi hé ra… Má mềm hơn thường ngày vì đang thả lỏng… Chưa kể cách sư phụ cuộn mình lại, bám lấy bất cứ ai ở gần như một sinh vật bé xíu! Xin cảm tạ thế gian đã tạo nên một tồn tại đáng yêu đến thế!”
Alma liếc Tiana bằng ánh mắt khô khốc. “Ngày nào ngài cũng nói y như vậy. Ngài không chán sao?”
Tiana nhìn Alma như thể cô vừa mọc thêm cái đầu thứ hai. “Chán ư? Sao có thể? Khi được ban phước bởi sự đáng yêu của sư phụ, bổn phận của chúng ta chẳng phải là dâng lời cảm tạ chân thành nhất tới mọi lực lượng trên đời đã dẫn đến sự ra đời của ngài hay sao?” Xem ra fan cuồng số một của Hiền nhân hôm nay lại hoạt động hết công suất.
Alma thở dài, quay lại nhìn cô gái mơ màng. “Elria, sáng rồi. Dậy thôi,” cô nói, vừa lắc vai nàng.
“Khôông…” Vẫn ôm Alma, Elria dụi đầu vào bụng cô như mèo trốn ánh sáng. Một lúc sau, cô ngừng cử động và lại khẽ ngủ tiếp.
“Ra vậy, ra vậy… Đây là Mẫu Mơ Màng E,” Tiana quan sát.
“À, đúng rồi… Bệ hạ có ghi chép rất nhiều mẫu hành vi khác nhau.”
“Chính xác. Sư phụ Elria sẽ theo Mẫu E mỗi khi không muốn dậy. Nếu xử lý sai, sư phụ sẽ ngủ nướng và kéo dài trạng thái mơ màng, tệ nhất là rơi vào vòng lặp cho tới tận trưa mới thoát ra.”
“Tôi thật sự nể việc em ấy vẫn đi học đầy đủ mỗi ngày…”
“Chúng ta phải cảm tạ nghiên cứu của Reid Frieden. Ghi chép của ông ấy vô cùng hoàn hảo. Với tư cách là học trò của sư phụ Elria, đồng thời từng chăm sóc sư phụ trước đây, ta phải thừa nhận năng lực của ông ấy.”
“Bệ hạ đã trải qua rất nhiều nhỉ…” Alma thở dài, nhẹ nhàng vuốt đầu Elria.
“Nu.” Với một tiếng kêu kỳ lạ, Elria bất ngờ mở mắt hé ra. Nàng nhanh chóng buông tay Alma, bò khỏi giường và đi về phía bộ quần áo đã được chuẩn bị sẵn.
Tiana há hốc. “Alma, đây là một mẫu chưa từng được ghi nhận!”
“À, vậy ra tự xuống giường để thay đồ là phát hiện mang tính đột phá.”
“Cô đã thử đánh thức sư phụ vài lần rồi, đúng không? Vậy hẳn cô biết rằng mỗi khi mơ màng, sư phụ chưa bao giờ tự ý cử động!”
“Nghe ngài nói vậy thì em ấy đúng là một con người vô phương cứu chữa.”
Không hề bận tâm trước lời nhận xét lạnh lùng của Alma, Tiana vẫn dán mắt vào nỗ lực thay đồ đầy anh dũng của Elria. Alma phải thừa nhận Tiana nói đúng, rằng hiếm khi Elria chủ động như thế khi còn mơ màng. Dù mắt chỉ mở được phân nửa, cô vẫn cài đúng từng chiếc cúc, đúng thứ tự, và hoàn tất việc thay đồ.
“Reid…” Elria bỗng lẩm bẩm.
“Hả? Có chuyện gì với Bệ hạ?”
“Reid… sắp về rồi…” Elria khẽ ngáp, duỗi người một cái rồi gật đầu. “Được. Ta tỉnh rồi.”
“S-Sư phụ Elria… tự mình chinh phục trạng thái mơ màng?!” Tiana thốt lên kinh ngạc.
“Chào mừng đến với buổi sáng của một con người bình thường,” Alma lẩm bẩm.
“Cô Alma, Reid sắp về rồi. Chúng ta đến điểm đón đi.”
Elria bước tới, nắm lấy tay Alma bằng những bước vững vàng. Ngay lập tức, tầm nhìn của Alma nhòe đi, cảm giác bồng bềnh bao trùm lấy cơ thể. Khoảnh khắc tiếp theo, cô đã đứng giữa đồng bằng ngoài rìa Đế đô.
Alma nheo mắt trong bất lực. “Hay thật. Vừa rời giường là thi triển luôn một phép dịch chuyển phức tạp.”
“Chồng em sắp về. Đây không phải lúc để ngủ,” Elria đáp với một cái gật đầu dứt khoát. Có vẻ không chỉ tỉnh hẳn, cô còn đang vô cùng háo hức chờ Reid trở về.
“Nhưng… sao em biết Bệ hạ sắp về?”
“Trong lúc điều chỉnh khe nứt không gian, em đã thiết lập một phản ứng tự động với ma lực của anh ấy, và khi anh ấy khởi động dịch chuyển, bất kể em có đang tỉnh hay không, cơ thể em sẽ tự dậy, thay đồ và dần làm ấm để thúc đẩy sự tỉnh táo. Đó là một dạng ma pháp sinh học.”
“Tôi… khá chắc là nó khó hơn rất nhiều so với cách em nói.”
“Ừm. Em kết hợp ma pháp của Nhất giới với y sinh học, rồi thêm một công thức kích hoạt và ổn định ma lực khi người thi triển đang bất tỉnh. Quá phức tạp để người khác sử dụng.”
“Vậy sao không dùng nó mỗi sáng để thoát khỏi mơ màng?”
Elria bĩu môi, lầm bầm: “Em không thích làm gián đoạn chu kỳ ngủ tự nhiên.” Rốt cuộc, mơ màng vẫn sẽ luôn là một phần của Elria.
Giữa lúc họ trò chuyện, một luồng sáng xanh bỗng xuất hiện trước mặt, dần mở rộng thành một vòng tròn, xé toạc không khí. Chẳng bao lâu sau, một người đàn ông bước ra, vừa đi vừa phất tay.
“Yo. Xin lỗi vì để mọi người đợi.”
Elria vội chạy tới bên Reid. “Mừng anh về, Reid.”
“Ừm, anh về rồi đây,” anh đáp và xoa đầu cô. “Trong lúc bọn anh đi vắng, mọi chuyện vẫn ổn chứ?”
“Vâng. Tiana và cô Alma đã giúp em rất nhiều.”
Cặp đôi trao nhau lời chào như mọi ngày. Thoạt nhìn Elria không khác gì thường lệ, nhưng Alma nhận ra gương mặt cô nhẹ nhõm hẳn sau khi gặp Reid. Nếu có đuôi, hẳn nó đang vẫy vẫy trong vui sướng.
Alma định gật đầu rời đi thì Reid bỗng nói: “À, đúng rồi. Lời hứa là lời hứa.” Anh chậm rãi cúi xuống… và đặt một nụ hôn lên trán Elria.
Không gian đông cứng.
Cuối cùng, sau một khoảng lặng dài như vô tận, một tiếng “Hả?” hoàn toàn sững sờ bật ra từ môi Alma, thu hút sự chú ý của Reid.
“Ồ. Chào Alma. Cảm ơn cô đã tới.”
“Khoan đã. Tôi nghĩ chào tôi là việc cuối cùng ngài nên làm lúc này.”
“Tôi vừa đi xa về. Sao chào hỏi lại không được?”
“Vì còn chuyện khác cần phải nói!” Alma quát. “Cái quái gì vậy? Xa nhau tận hai tháng, sao giờ còn tình cảm hơn cả trước nữa???”
Reid nhún vai. “Elria nói muốn được tôi hôn khi tôi từ Nhị giới trở về.”
“Ngài nói chuyện đó với bản mặt tỉnh bơ vậy luôn sao?!” Alma kêu lên một cách không tin nổi.
“Có gì phải ngại khi vợ chồng chào nhau bằng một nụ hôn nhỉ? Đúng không, Elria?”
“D-D-Dạ! R-Rất bình thường…!” Elria lí nhí, mắt xoay vòng, mặt đỏ tới tận vành tai.
“Ờ, chỉ mình tôi thấy Elria sắp nổ tung à?” Alma khô khan hỏi, nhìn cô gái khuỵu xuống.
Có lẽ Elria đã xin nụ hôn đó với kỳ vọng nó sẽ diễn ra khi chỉ có hai người. Nhưng Reid quá thản nhiên với mấy chuyện này, nên đã thực hiện lời hứa ngay giữa chốn đông người và dẫn đến thảm họa hiện tại.
Alma mỉm cười, nhìn ra xa. “Aaa, đúng là đôi uyên ương vô phương cứu chữa… Thế là bay sạch cơn buồn ngủ của tôi.”
Reid nheo mắt. “Đón tôi về kiểu đó sao? Thôi bỏ đi,” anh lầm bầm, phất tay. “Sắp có rất nhiều khách đến, rất nhiều. Đến lúc họp rồi.”
Alma nhìn Reid, thấy hứng thú trước phản ứng trẻ con hiếm thấy của anh. Nhưng trước khi kịp nói gì, mọi người đã lần lượt bước ra từ phía sau.
Người đầu tiên là một cô gái với nụ cười rạng rỡ, Rufus.
“Elria-chan! Cảm ơn vì lại gọi mình nhé!”
“Ừ-Ừm… Cảm ơn vì đã đến, Lufus,” Elria đáp.
“Hả? Sao mặt cậu đỏ thế?”
“V-Vì mình vừa mới dậy…!”
“Mặt cậu đỏ khi vừa thức dậy sao?” Lufus ngây thơ nghiêng đầu.
Ngay sau đó, hai gương mặt quen thuộc bước ra, là Alicia và Galleon.
Alicia ngước nhìn bầu trời với vẻ mệt mỏi. “Không ngờ chúng ta lại phải vượt qua chiều không gian khác chỉ để gặp con gái mình…”
“Sao mà ủ rũ thế?! Hãy coi đó là dấu hiệu cho sự trưởng thành của con gái chúng ta đi!!!” Galleon gầm lên.
“Galleon, nói nhỏ lại được không? Em buồn nôn vì dịch chuyển…”
“Ồ, cô Kanos!” Edward lập tức chạy tới bên Alma. “Làm ơn dẫn tôi tới chỗ làm việc của cô ngay lập tức. Tôi đã tưởng tượng ra mớ hỗn độn ở đó rồi, và nó đang kích thích một cơn thôi thúc dọn dẹp không thể diễn tả…!”
“Uầy… nhìn kìa… Ma cụ ở đây, ma cụ ở kia, ma cụ khắp nơi!” Carille trầm trồ.
Từng gương mặt quen thuộc khác nối tiếp bước ra, đều là những “vị khách” mà Reid đã nói. Cuối cùng, Millis cũng xuất hiện.
“Về rồi à,” Alma chào một cách tự nhiên. “Xem ra em mang theo nhiều nhân lực đấy. Và nghe nói vẫn chưa phải tất cả. Cuối cùng cũng có thể bắt tay vào việc rồi.”
“Vâng… Chắc chắn là vậy…” Millis lẩm bẩm.
Alma nhìn cô. “Ổn chứ, Millis? Trông em lơ đãng quá…”
“K-K-Không! Hoàn toàn không! Em vẫn là cô gái quê ồn ào, vui vẻ mà mọi người biết và yêu quý đây, không có gì phải lo cả!”
Alma ném cho cô một ánh nhìn đầy hoài nghi. “Bên kia có chuyện gì?”
“K-K-Không có gì hết! Em chỉ tình cờ biết ‘ater’ nghĩa là ‘đen’ và cách viết ngược tên Lesei W. Ater thôi, nhưng chuyện đó không liên quan gì đâu, được chưa?!”
“Ồ. Ra là khi bối rối thì em phản ứng như vậy,” Alma nhận xét, mỉm cười hiểu chuyện. Rồi gật đầu, cô nhìn ra xa và lẩm bẩm, “Aaa, tuổi trẻ…”
Cô chỉ không hiểu nổi, rằng tại sao khi mà thế giới đã đi nửa đường tới diệt vong, kết cục cận kề, nhưng trong không khí lại ngập tràn thứ tình cảm ngọt ngào đến phát ngấy đến thế này?
◇
Timing is such a dazzling riddle ♬
0 Bình luận