◇
Ta chỉ có một lý do để trở thành Hiền nhân, vì ta có thể nhìn thấy tương lai. Mỗi khi nhắm mắt lại, ta có thể hé nhìn ngày mai; nếu muốn, thậm chí những cảnh tượng của một tương lai xa xăm cũng sẽ hiện lên sau mi mắt.
Dĩ nhiên, ta chọn bước về phía một tương lai mà ta sẽ thành công, một tương lai nơi ta, kẻ vô dụng ấy, sẽ được tôn xưng là Hiền nhân. Tất cả những gì ta phải làm chỉ là đưa ra lựa chọn đúng đắn để dẫn mình đến đó, một việc quá đỗi dễ dàng, bởi ta nhìn thấy tương lai trước khi nó xảy ra và có thể tùy ý sao chép tri thức, thành quả nghiên cứu của người khác. Thế là, từ một kẻ quê mùa vô dụng, ta đã vươn lên thành một Hiền nhân được người đời kính nể.
Chắc chắn dân chúng sẽ nổi dậy nếu họ biết sự thật, bởi chẳng có thành tựu nào trong số đó thật sự là của ta. Bao lời khen ngợi cùng những công trình nghiên cứu mà người đời ca tụng đều là thứ do người khác tạo ra. Tất cả những gì ta làm chỉ là nhìn vào tương lai, không gì khác một tên trộm hèn hạ cướp lấy thành quả lao động của họ.
Vậy nên, “Hiền nhân” chẳng qua chỉ là một lớp mặt nạ trống rỗng, và chẳng bao lâu sau khi danh xưng ấy được trao cho ta, chính ta cũng nhận ra điều đó. Ban đầu, sự ca tụng và ganh tỵ mà thiên hạ dành cho ta quả thật rất dễ chịu, nhưng chẳng mấy chốc, một sự khó chịu len lỏi cùng nỗi nghi hoặc lớn dần trong tâm trí, khởi nguồn từ vô số sinh mệnh mà ta đã quan sát trong tương lai, và từ những nỗ lực phi thường mà họ đã bỏ ra để theo đuổi mục tiêu của mình.
Có một học giả từng dành trọn cả đời để cải tạo chất lượng đất đai tại một vùng quê nghèo khó. Ông bị đồng nghiệp chế giễu vì hàng chục năm thất bại, thậm chí bị chính những người mà ông muốn giúp đỡ sỉ nhục, ném đá, nhưng trái tim ông chưa từng khuất phục. Ông kiên trì nghiên cứu, bền bỉ và quyết liệt, cho đến khi cuối cùng công trình ấy đơm hoa kết trái và cứu sống vô số mạng người.
Có một nữ y sĩ từng vượt mọi giới hạn để cứu chữa bệnh nhân. Không chỉ tập trung nghiên cứu về một dịch bệnh càn quét khắp lục địa, bà còn đích thân đến những vùng nhiễm bệnh để điều trị và ở bên bệnh nhân. Cuối cùng, bà đã đánh đổi mạng sống vì chính căn bệnh đó, nhưng những phát hiện của bà về sau đã cứu được rất nhiều linh hồn đau khổ.
Có người từng phát minh một loại dụng cụ đơn giản để đào hệ thống dẫn nước ngầm cho vùng đất khát nước. Có người khác vùi mình trong những công thức toán học để giải quyết bài toán đã theo đuổi từ thuở nhỏ. Có kẻ dùng trọn cả đời để hoàn thành ước mơ bay lượn từ khi còn bé.
Khi nhìn thấy những con người đó đạt được thành tựu của họ, một câu hỏi dần nảy mầm:
Vì sao ta có thể nhìn thấy tương lai?
Bằng những hành động của mình, ta đã thay đổi tương lai, thế nhưng những con người ấy vẫn luôn thành công theo một cách nào đó, như thể vận mệnh thế giới đã được định đoạt, hoặc như thể có ai đó đã an bài cho họ vai trò của mình trong cuộc đời này. Vô số tương lai đã phân nhánh, nhưng họ vẫn luôn hoàn thành một vai trò giống nhau, tựa như được thúc đẩy bởi một sức mạnh lớn lao hơn đã cưỡng ép họ tiến bước.
Vậy còn ta thì sao? Vai trò của ta là gì, hay chỉ là một kẻ có thể nhìn xuyên thời gian?
Ta tìm kiếm câu trả lời bằng phương thức chỉ mình ta có: nhắm mắt lại, rồi một lần nữa để ý thức trôi dạt dọc theo dòng thời gian vô tận. Mỗi lần như vậy, thời khắc tưởng như kéo dài đến vô biên, để rồi khi mở mắt, chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi ngoài đời thực đã trôi qua.
Một lần nữa, ta thả trôi bản thân trên biển thời gian, hướng về tương lai xa xăm. Những chu kỳ hưng thịnh và suy tàn xoay vòng trước mắt, không ngừng tái tạo dòng chảy bất biến của nhân loại.
Cuối cùng, tại tận cùng của một thế giới tưởng chừng vô hạn ấy, là một cô gái đứng một mình.
Mái tóc bạc tinh khiết và đôi mắt xanh thẳm như đáy đại dương đặt trên khuôn mặt thanh tú đến lạ kỳ. Thế nhưng vẻ đẹp ấy lại nổi bật một cách u ám giữa cảnh tượng xung quanh: tất cả, cả trời lẫn đất, đều bị nhuộm trong một sắc đen nhơ bẩn. Giữa hư không hoang tàn, nàng chỉ lặng lẽ ngước mắt lên bầu trời, khe khẽ ngâm nga một khúc ca u buồn.
Vì tò mò, ta tiếp tục quan sát nàng và thế giới xám xịt quanh nàng. Một năm, năm năm, mười năm, năm mươi năm, một trăm năm, thời gian cứ trôi đi, nhưng chẳng điều gì thay đổi. Giờ đây, chỉ còn nàng và khúc ca lẻ loi ấy tồn tại.
Thế nên, ta quay lại tìm kiếm một tương lai khác. Dòng thời gian phân nhánh thành vô số con đường, chứa đựng mọi khả năng, mọi ngã rẽ, mọi lựa chọn có thể tồn tại trên đời, nhưng tiếc thay, chẳng có con đường nào dẫn đến một kết cục khác. Tất cả đều đưa tôi trở lại với cô gái đang ngân nga một mình giữa thế giới tàn lụi, như thể đó chính là vai trò mà vũ trụ đã trao cho nàng: là người cất tiếng hát như một con búp bê vỡ vụn trong đơn độc và tuyệt vọng, là người duy nhất còn tồn tại giữa tận thế vô cùng.
Khao khát hiểu được nàng, ta du hành qua dòng thời gian hết lần này đến lần khác, cho đến khi cuối cùng tôi hiểu ra vai trò của mình. Vì sao ta được ban cho khả năng nhìn thấy tương lai? Vì sao ta trở thành Hiền nhân?
Tất cả là để... cứu lấy cô gái mang tên Elria Caldwen.
◇
Voyaging Star's Farewell
1 Bình luận