Trong lúc các cô gái phụ trách huấn luyện, Reid đang ở căn cứ hiện tại của họ: cung điện Altein. “Ồ,” anh ngẩng đầu lên. “Bên đó nghe vẻ bắt đầu náo nhiệt rồi.”
Wiesel nhướng mày. “Vậy sao? Tôi không nghe thấy gì.”
“Có tiếng hô vàng rất lớn phát ra từ phía tường thành. Chắc là binh lính thôi, vì lúc này Elria và Ariel đang tiến hành huấn luyện. Nghe có vẻ hăng hái lắm.”
“Ồ? Tôi chắc là tiểu thư Elria vui lắm đây. Tiểu thư Ariel thì than thở là nỗ lực chẳng đem lại bao nhiêu kết quả... nhưng tôi tin rằng chỉ cần kiên trì một chút thì dù là kiểu huấn luyện kinh hoàng nào họ cũng vượt qua được.” Wiesel thở dài, có lẽ đang nhớ lại những ngày đầu cậu và Millis bị Elria hành xác trong các buổi tập, trước khi quay lại và chỉnh gọng kính với vẻ cau có. “Dù sao thì, bên đó diễn tiến thuận lợi là tốt. Nhưng còn chúng ta thì...”
Kế hoạch ban đầu của họ tại thế giới này là tiếp quản quyền lực từ Altein, giải thể Đế quốc, sơ tán toàn bộ dân cư sang lục địa phía đông, rồi xử lý ma lực ô nhiễm. Nhưng mọi thứ đã thay đổi đôi chút nếu xét đến Bí Điển của Hiền nhân.
Bí Điển của Hiền nhân là một bản thảo do Reid Frieden của Nhất giới để lại, là một kho báu tri thức và công nghệ tuyệt diệu, đến mức ngay cả Quỷ Vương cũng từng dùng nó để tạo ra ma pháp. Lúc này, nó là manh mối quan trọng nhất để họ tìm ra giải pháp xử lý ma lực ô nhiễm.
“Reid, ông đã tìm ra cách giải mã nó chưa?” Wiesel hỏi.
“Tìm được rồi,” Reid đáp. “Hiền nhân của thế giới này sống một cuộc đời hoàn toàn trái ngược với tôi, nên lúc đầu tôi cũng hơi lo... nhưng rốt cuộc chúng tôi vẫn suy nghĩ giống hệt nhau. Kỳ lạ nhỉ?”
Như Reid dự đoán, Bí Điển của Hiền nhân không chỉ là tập hợp kiến thức và nghiên cứu, mà còn là một mê cung khổng lồ của mật văn và mật mã. Một số từ được đánh vần hơi khác đi, để khi ghép với những từ tương tự ở các trang khác sẽ tạo thành một đoạn văn hoàn toàn mới. Có những từ chẳng mang nghĩa gì nếu không được đặt trước gương, rồi tái cấu trúc thành một đoạn văn khác. Reid có thể nhận ra nhiều loại mật mã chính anh từng phát minh và sử dụng trong kiếp trước.
Dù vậy, Bí điển không phải là thứ không thể giải mã. Mỗi loại mật mã đều có thể được lý giải nếu có đủ thời gian, nỗ lực và nhân lực. Thậm chí, một phần nội dung ẩn sau lớp mã hóa chỉ là kiến thức công nghệ tiên tiến hoặc kiến thức liên quan đến ma pháp Anh hùng, đều là những thứ vốn đã quen thuộc với Nhất giới, chứng tỏ đã từng có rất nhiều người thử thách và thành công vượt qua các lớp mật mã đầu tiên.
Thế nhưng ngay cả như vậy, Bí Điển của Hiền nhân vẫn phức tạp hơn nhiều những gì con người có thể tưởng tượng.
“Vậy là những đoạn văn đã được giải mã cũng chứa mật mã bên trong? Cẩn trọng thật...” Wiesel lẩm bẩm. “Như thể ông ta nhìn thấu tất cả và cố tình làm cho chúng rối rắm đến mức ấy.”
“Tôi thì nghĩ mục đích không phải như vậy, mà là để đảm bảo chỉ một người nhất định mới có thể giải mã được nội dung thật sự. Sau tất cả, sau bao nhiêu công sức, người của thế giới này chắc hẳn đã tin rằng họ đã giải được toàn bộ Bí điển, chỉ để tìm ra thêm nhiều nội dung bị ẩn giấu nữa.” Hầu hết mọi người đều sẽ vô cùng phấn khởi khi phát hiện tri thức tiên tiến và công nghệ đột phá sau lớp mật mã đầu tiên. Họ sẽ không nghĩ đến việc đi sâu hơn là ghép chính những mật mã lại với nhau để tim fra nơi Hiền nhân cất giấu bí mật thực sự. “Tôi từng thử cách này một vài lần. Nhưng vì nó quá phức tạp khiến chẳng ai dùng được, nên cuối cùng tôi cũng đành bỏ.”
Wiesel nheo mắt. “Khủng khiếp thật... Dùng cả những phát minh mang tính đột phá chỉ để đánh lạc hướng? Người bình thường làm gì có ai nghĩ được vậy?”
“Hoặc có thể bí mật đó quá quan trọng để lộ ra,” Reid đáp, mắt dõi qua những trang bản thảo rải rác xung quanh. “Hiền nhân cần đảm bảo rằng chỉ người được chọn mới có thể giải mã nội dung thật sự của Bí Điển.”
Giải được một mật mã đã là nhiệm vụ khó khăn, nhưng với Bí Điển của Hiền nhân, đó lại chỉ là bước khởi đầu. Mật mã ẩn sau mật mã, mã gấp trong mã. Ngay cả khi ghép được toàn bộ chúng lại với nhau, mọi thứ vẫn chưa kết thúc, bởi đôi khi một loại mật mã khác sẽ được sử dụng ngay giữa tiến trình. Đây không phải là việc con người có thể hoàn thành trong một đời, trừ phi chính người đó là kẻ đã tạo ra toàn bộ mật mã.
“Hiền nhân chắc chắn đã để lại thứ này vì ông ta đã nhìn thấu tất cả,” Reid kết luận. “Những gì sẽ xảy ra với Nhất giới... và việc chúng ta sẽ đến đây.”
Wiesel cau mày khó hiểu. “Nhưng chẳng phải Hiền nhân sống cách đây hai nghìn năm sao? Ông đang nói là ông ta biết chuyện xảy ra hai nghìn năm sau... và cả việc hình thành dòng thời gian mới?”
“Có gì lạ đâu? Tôi thì được chuyển sinh từ một nghìn năm trước, Tiana có thể đưa ý thức vượt thời gian, Elise thừa hưởng ký ức của một thiên niên kỷ, còn Dian và binh sĩ của hắn thậm chí đã thực sự du hành thời gian. Tất cả đều khả thi... nhờ ma pháp.” Ở Nhất giới, Quỷ Vương Elria Caldwen đã phát minh ra ma pháp bằng cách giải mã Bí Điển của Hiền nhân. Nói cách khác, Hiền nhân Reid Frieden chính là nguồn gốc của toàn bộ ma pháp. “Hiền nhân đã đặt nền móng cho ma pháp từ hai nghìn năm trước. Rõ ràng ông ta không thể đơn thuần chỉ là một thiên tài, mà phải có điều gì đó vượt khỏi logic. Hơn nữa, ông có để ý rằng bản thảo này vẫn nguyên vẹn dù đáng lẽ nó đã hai nghìn năm tuổi không?”
“Đúng thật... Ma pháp bảo tồn trên bản thảo này được cấp năng lượng bởi các mạch ma lực, chứ không phải ma lực của con người. Tôi từng nghĩ ai đó đã thi triển phép lên quyển sách này... nhưng nếu thế thì nó đã bị hao mòn qua hàng thiên niên kỷ trước khi ma pháp được phát minh rồi.”
Reid gật đầu. “Chính xác. Có lẽ nó được thi triển ngay từ đầu. Nhờ vậy, Bí Điển của Hiền nhân gần như không bị ảnh hưởng bởi thời gian. Người xưa hẳn đã xem nó là thánh vật và tự nhiên sẽ cất giữ nó ở nơi an toàn để rồi hai ngàn năm sau, toàn bộ các tập đều còn nguyên.” Reid nheo mắt nhìn những trang bản thảo rải xung quanh, chỉ là một phần nhỏ của toàn bộ Bí Điển rồi khẽ quay đầu. “Vậy, Valtos, cậu chắc chắn về vị trí của những quyển còn lại chứ?”
Đằng sau Reid, một người đàn ông to lớn đang ngồi vắt chéo chân. Tuy nhiên, thay vì đáp lại, người đàn ông tên Valtos siết chặt nắm đấm rồi gào lên, “Hah, hãy chứng kiến đi! Chiến thắng liên tiếp thứ mười lăm của ta! Giờ thì các ngươi đã hiểu rằng ta, một thành viên kiêu hãnh của hoàng tộc Altein, sẽ không bao giờ bại trận trước đàn bà với trẻ con rồi chứ?!”
“Aaaaaaaargh! Norn, chuyện này là sao?!” Millis gào lên. “Chẳng phải chúng ta có Thấu Thị Chân Nhãn sao? Đấy không phải là năng lực siêu bá đạo à?!”
Norn bĩu môi, lí nhí: “Đôi mắt của chúng ta chỉ giúp trực giác hiểu được cấu trúc và cơ chế thôi ạ. Còn vận dụng được hay không là việc của từng người.”
“Ừ rồi...” Millis gật gù, nghe rất chăm chú. “Vậy, nghĩa là sao?”
“Nghĩa là hiểu luật chơi với lý thuyết thì không làm mình thông minh hơn được. Nói ngắn gọn thì... cụ thua vì cụ hơi ngốc ạ.”
Millis gục xuống như vừa ăn một cú đấm vào bụng. “Không thương hoa tiếc ngọc với tổ tiên của mình một chút nào à...?!” cô rên rỉ.
“Xin cụ hãy đặt mình vào vị trí của cháu. Cháu thực sự ước mình chưa bao giờ biết cụ tổ lại là một người hậu đậu đến vậy...”
“Hahaha!” Tiếng cười sảng khoái của Valtos chen ngang. “Giờ thì các ngươi đã hiểu rằng trí tuệ thiên tài của dòng dõi cao quý nhà ta là điều các ngươi không bao giờ vươn tới được chưa?!”
Millis nghiến răng, uất ức đập tay xuống nền nhà. “Nếu đây là cuộc thi vắt sữa bò hoặc tìm rau rừng thì tôi thắng từ lâu rồi...!”
Thế nhưng Valtos vẫn tiếp tục ưỡn ngực cười lớn. “Đương nhiên chỉ có thái tử Altein ta đây mới xứng đ―― Ặc!”
Reid rút chân khỏi lưng Valtos với một tiếng thở dài. “Đừng có lè nhè nữa. Đế quốc Altein đã bị giải thể, hoàng tộc cũng không còn. Giờ cậu chỉ là dân thường thôi.”
“Có nhất thiết phải đá ta không?!” Valtos quát. “Dù Đế quốc đã mất, gia tộc ta đã bảo vệ thần dân suốt nhiều thế hệ! Ngươi không có chút kính trọng nào dành cho ta sao?!”
“Không.” Reid đáp không chút do dự. “Với lại, chính đám cận thần của cậu mới là những người thật sự bảo vệ dân và duy trì mọi thứ. Những người ở lại kể rằng họ phải tìm cách giữ cho Hoàng tộc vui vẻ để các người khỏi gây họa.”
“Kẻ nào dám nói vậy?! Đem chúng đến đây! Ta sẽ xử trảm chúng ngay tức khắc!”
“Ví dụ trực quan luôn mà.” Reid lẩm bẩm, rồi gõ mạnh lên đầu Valtos. “Đúng là một tên vô dụng.”
Tầng lớp quý tộc Altein đã được chuyển đến Thiên Đường ngoại trừ Valtos, hiện đang bị giám sát tại Đế đô. Lý do rất đơn giản: Reid cần sự hợp tác của hắn.
“Bí Điển của Hiền nhân được chia thành bảy quyển, sáu quyển còn lại nằm chủ yếu ở vùng đất phía tây vì đó là nơi cuộc xâm lược của Quỷ Vương bắt đầu. Đúng chứ?” Reid hỏi.
“Tất nhiên.” Valtos đáp. “Trong sử sách có ghi lại rõ ràng. Bí Điển của Hiền nhân đã được sơ tán từ đại lục trung tâm sang đại lục phía đông để tránh nó rơi vào tay Quỷ Vương.” Tuy nhiên, bản Bí Điển mà Altein cất giữ lại không đầy đủ, vì họ thất bại trong việc thu hồi một phần của nó giữa cuộc xâm lược.
Thiếu sáu quyển, tiến độ của họ bị đình trệ, mà việc đi thu hồi chúng cũng chẳng dễ dàng. “Elria và tôi có thể xử lý Thảm Hoạ,” Reid nói tiếp, “nhưng nếu đối mặt với nhiều Thảm Hoạ một lúc, chúng tôi không thể lo luôn đám Hậu Chủng. Vậy nên chúng ta cần thêm người.”
Hơn nữa, Thảm Hoạ có thể hồi sinh chừng nào ma lực ô nhiễm còn tồn tại. Ở vùng đông, quá trình này sẽ lâu hơn vì ô nhiễm chưa lan rộng hoàn toàn, nhưng khu vực quanh Cựu Vegalta ở phía tây nơi Quỷ Vương bắt đầu xâm lược thì khác hẳn. Nếu Reid và Elria muốn xử lý dòng Thảm Hoạ bất tận ấy, thì họ phải chuẩn bị đủ quân lực để đối đầu với Hậu Chủng trước; có vậy mới có thể mang Bí Điển về căn cứ và tiếp tục kế hoạch. Đây chính là lý do Elria đang dẫn dắt huấn luyện binh sĩ vì giờ điều họ cần không phải những cá nhân mạnh quá mức, mà là một đội quân.
Valtos cũng là một phần của phương án này, vì hắn đã được trao quyền năng của một Anh hùng nhờ mưu đồ tham lam của Viteos. Sức mạnh ngang tầm Dian và Ariel, nên hắn chắc chắn sẽ là chiến lực lớn trong trận chiến chống lại Hậu Chủng. Nhưng muốn hắn hợp tác thì lại là chuyện khác.
“Hah... Vậy chuyện đó thì có liên quan gì đến ta?” Valtos khịt mũi. “Ta là thành viên kiêu hãnh của hoàng tộc Altein, là người thừa kế huyết thống cao quý và quyền lực vô song. Ta còn được ban quyền năng của Anh hùng để bảo vệ kinh đô. Chuyện khác không phải việc của ta. Sao không giao hết cho những Anh hùng khác?”
Reid hừ nhẹ. “Hoàng tộc nào? Với ta thì chúng biến mất hết rồi.”
“Và ngươi nghĩ đó là lỗi của ai?!?! Chẳng những đánh lén ta bay khỏi cung điện, ngươi còn lừa phụ hoàng và quý tộc di chuyển đến Thiên Đường để chiếm lấy Đế quốc!”
“Chuyện đó ta không phủ nhận.” Reid nói. “Nhưng này, phụ hoàng cậu đồng ý để cậu lại đây, vậy nên hãy tỏ ra có ích chút đi.”
“Ta từ chối! Tốt hơn hết là đưa ta đến Thiên Đường luôn đi!”
“Mơ ngủ à. Không đời nào bọn ta tốn công quay lại đó chỉ vì cậu. Nếu muốn đi, sao không nói ngay từ đầu?”
“Vì ngươi đánh ngất ta, và khi ta tỉnh lại thì mọi chuyện đã xong rồi!” Valtos gào ầm lên.
“Ồ... Phải ha. Đen thôi, đỏ quên đi.” Reid nhún vai. “Dù sao, cậu không còn là thái tử, nên chúng ta cần cậu làm việc.”
“Ngươi không nghe ta nói gì sao? Ta đã bảo ta từ chố――”
“Nói ít thôi.” Reid cắt ngang. “Millis, làm đi.”
“RÕ!” Millis nắm cây quyền trượng phía sau và hùng hồn giương nó lên cao.
Ngay lập tức, một luồng điện chạy xuyên qua người Valtos.
“Aaaaaaah! Dừng lại, con nhãi kiaaaa!”
“Dám gọi tôi như thế thì ăn điện thay cơm thêm phát nữa đi này!”
“Aaaaargh!” Valtos ngã vật xuống đất, người co giật liên hồi. Tất cả các Anh hùng của Nhất giới đều bị khắc một cơ chế hạn chế hành vi, phòng trường hợp họ nổi loạn chống lại hoàng đế, và cây quyền trượng này, từng thuộc về Viteos, là công cụ điều khiển cơ chế đó. Reid đã nhận được, hay nói đúng hơn, giật lấy nó từ tay cựu hoàng đế để kiềm chế Valtos. Vì vậy họ mới để hắn đi lại tự do mà không cần xiềng xích thật sự.
Valtos nghiến răng. “Thật không ngờ ngươi lại giao quyền trượng cho con nhãi này...!”
Reid nhún vai. “Thế mới tấu hài được.”
“Sao lại có chuyện giao một ma cụ mạnh như vậy chỉ vì lý do như thế?!”
Millis ngửa đầu cười lớn. “Cô gái nhà quê trở thành thuần thú sư mạnh nhất nhờ thuần phục vị Anh hùng kiêm Thái tử đầy kiêu ngạo!”
“Cụ ơi, cho cháu thử với!” Norn háo hức.
“Được chứ, cháu yêu. Nhưng năm phút thôi nhé.” Millis đáp bằng giọng đầy yêu chiều.
“Tại sao hai con nhãi này lại xem ta như đồ chơi?!” Valtos gào lên.
Reid nhún vai. “Nếu cậu không chịu làm việc thì làm bạn chơi cho Norn cũng là đóng góp đấy.”
“Các người dám xem ta, một thái tử đầy kiêu hãnh này, là món đồ chơi của trẻ con sao?! Ngươ―― Aaaagh!” Một cú sốc nữa khiến thân hình to lớn của Valtos giật lên như cá mắc cạn.
Thực ra cây trượng có nhiều chức năng hơn là chích điện. Theo ghi chép, nó còn có thể tước đoạt ý chí tự do của Anh hùng và điều khiển họ như một con rối. Vì sốc điện là hình phạt nhân đạo nhất trong số những chức năng, Millis đã chọn nó mặc dù rõ ràng cô cũng đang rất vui.
Song đây lại chính là hình phạt tàn nhẫn nhất với Valtos khi bị hai cô gái xem như đồ chơi, nên cuối cùng hắn vừa giãy giụa vừa gào lên, “Đ-Được rồi! Được rồi! Các người muốn ta ra tiền tuyến thì ta sẽ đi!”
“Nói vậy ngay từ đầu đi phải tốt không?”
“N-Nhưng trước hết, ngươi phải trả kiếm lại cho ta!” Valtos đòi hỏi. “Anh hùng Altein làm sao ra trận mà thiếu biểu tượng sức mạnh của mình?!”
“Viteos trộm nó từ ta.”
“Cho dù thế thì nó vẫn thuộc về ta! Và ngươi đã cướp nó khỏi tay ta bằng đòn đánh lén đê tiện! Chúng ta phải phân thắng bại công bằng mới được!”
“Một trận công bằng, hả...” Reid trầm ngâm. “Chắc chứ? Ta không thấy chút cửa thắng nào của cậu đâu.” Reid có thể thừa nhận rằng mình, theo cách nào đó, đã đánh lén Valtos. Nhưng chẳng gì thể hiện sự nghiệp dư hơn việc Valtos lao thẳng vào anh, nên Reid đã nương tay hết mức. Nắm mặt hắn và quẳng đi là mức nhẹ nhất rồi. Nếu đấu một trận “công bằng” đúng nghĩa, Reid có chấp đến đâu thì Valtos cũng không thắng nổi. Nói thật, xét về kỹ năng thì hắn thậm chí còn kém hơn cả Millis và Wiesel.
Nhưng Valtos chẳng nao núng, thậm chí còn nở nụ cười đắc thắng. “Ta có nói là đấu tay đôi đâu? Chẳng phải chiến dịch này sẽ là một trận chiến quy mô lớn sao? Vậy thì đương nhiên các ngươi sẽ cần một chỉ huy rồi!”
Reid nhướng mày. “Ồ? Và cậu muốn làm chỉ huy?”
“Đúng vậy! Ta là thái tử Altein! Ta có thể thiếu kinh nghiệm chiến đấu thực tiễn, nhưng tài lãnh đạo quân đội của ta là vô song!”
“Và cậu định chứng minh như thế nào khi cả đời chỉ ru rú trong kinh đô?”
“Dĩ nhiên là nhờ trò shogi này rồi!” Valtos tuyên bố, chỉ vào bàn cờ dưới đất.
“Giống cờ vua ở Legnare, đúng chứ? Có nhiều quân hơn và cách di chuyển phức tạp hơn nên cũng mở rộng ra nhiều chiến thuật hơn. Được đấy.”
“Ồ? Ta tưởng ngươi là một kẻ man rợ chỉ biết quăng quật người khác. Xem ra gu của ngươi cũng không tệ đâu.”
Reid nhún vai. “Vậy cậu muốn phân thắng bại bằng shogi?”
“Đúng vậy! Nếu ta thắng, ta sẽ làm chỉ huy… nhưng ở hậu phương, an toàn, tránh xa tiền tuyến!”
“Trời ạ..” Millis nhăn mặt. “Đòi đấu công bằng rồi lại chọn đúng lĩnh vực giỏi nhất... Ghê thật.”
“Chắc cháu phải giở từ điển ra xem lại định nghĩa chữ ‘công bằng’...” Norn lẩm bẩm.
“Im đi, lũ nhóc! Ta sẽ không yên lòng chừng nào chưa đánh bại tên này!” Valtos gào, ưỡn ngực như thể hắn đầy tự tin, hoặc hắn chỉ đang phấn khích quá mức sau chuỗi thắng trước nhà Lambuts.
Trong khi đó, Reid quan sát bàn cờ. “Hmm... Trông có vẻ ít quân hơn dai shogi. Luật vẫn như cũ chứ?”
Valtos chớp mắt. “‘Dai shogi’...?”
“Phiên bản ta biết có hai mươi chín loại quân và bàn cờ mười lăm ô ngang dọc. Nhìn qua thì quân giống nhau, nên chắc nước đi cũng giống.”
“Ờ... Ta không chắc lắm. Nhưng miễn là luật xoay quanh quân thái tử và khả năng bắt kép của quân sư tử giống nhau thì không vấn đề gì.”
“Vậy chắc đúng rồi. Nói chung cậu chỉnh cho ta khi ta đi sai là được. Ta đi sai thì đi lại. Được chứ?”
Millis hứng thú xen vào: “Reid, cậu từng chơi trò này rồi à?”
“Hả? Chưa.” Reid đáp tỉnh bơ. “Tôi chỉ học từ một người Legnare hồi trước dạt vào bờ. Đây là lần đầu tôi chơi với người thật. Không nhiều người biết trò này mà.”
“Nhưng...” Millis nheo mắt. “Cậu nhớ hết luật với quân cờ?”
“Nhớ chứ. Tôi từng tự chơi trong đầu.”
Valtos khịt mũi. “Và ngươi nghĩ có thể đánh bại ta, nhà vô địch bất bại của Đế đô? Nực cười!” Hắn khoanh chân, nở nụ cười tự mãn. “Giờ thì... hãy bắt đầu trận chiến trí tuệ và chiến lược, một trận đấu công bằng nơi kẻ thắng được tất cả!”
◇
I realize that hellos are goodbyes
The moment I softly let go of your hand ♬
2 Bình luận