Volume 6 [ĐÃ HOÀN THÀNH]

Chương 2.3

Chương 2.3

Faregh Verminant tuyệt nhiên không phải là một nhân vật lịch sử nổi bật.

Ông thừa kế gia tộc khi còn rất trẻ, để rồi phải gánh trên vai tội danh nặng nề là phản quốc. Để chuộc lại lỗi lầm ấy, ông đã phân phát toàn bộ tài sản của gia tộc cùng quyền kinh doanh cho dân chúng, biến nhà Verminant thành quý tộc chỉ còn trên danh nghĩa. Dẫu vậy, ông vẫn tiếp tục kiếm tiền bằng việc tiêu diệt ma thú và đem toàn bộ thu nhập quyên góp cho người dân cùng các tiểu quốc lân cận.

Ông là một con người có khí tiết từ trong cốt lõi. Thế nhưng, tội phản quốc ấy vẫn như một cái bóng khổng lồ phủ lên lịch sử nhà Verminant, một vết nhơ trên bề dày lịch sử đầy chính trực của dòng dõi kỵ sĩ Vegalta. Vì lẽ đó, những việc thiện đầy cao cả của Faregh Verminant chỉ được biết đến trong nội bộ gia tộc Verminant mà thôi. Ít nhất là với Ariel, ông từng là một vị tổ tiên đáng kính của cô… cho đến khoảnh khắc này, khi cô tận mắt chứng kiến chính vị tổ tiên ấy đang chí chóe với một cô gái nhà quê.

“Ngươi… đồ nhà quê chết tiệt! Không những đột ngột gọi ta tới đây, giờ còn dám đòi tiền của ta sao?!” cậu thiếu niên tóc đỏ Faregh Verminant gào lên.

“Ôi chao, sao thế hả quý ngài Faregh?” Millis thủ thỉ đầy khiêu khích. “Cậu vẫn còn nợ mình mà, đúng không? Ừm? Quý tử nhà Verminant đây chẳng lẽ lại không có lấy chút tiền lẻ trong người sao?”

“Đương nhiên là có tiền tiêu vặt! Cho ta, MỘT người, chứ không phải cho cả đoàn du lịch này!”

“Ừm? Thật không đó? Nào, nhảy thử cho mình xem, mình mà nghe thấy tiếng đồng xu leng keng trong túi là không xong đâu nhé!” Millis túm lấy cổ áo cậu ta, cười hô hố như phản diện.

“Aaaargh! Biết ngay mà! Đúng ra không nên nhờ ngươi giúp hồi đó!” Faregh kêu than với cái đầu lắc điên cuồng. [note88812]

Ariel đứng nhìn cảnh tượng ấy với cảm giác như trên mây. Có lẽ nào, cô nghĩ, cậu thiếu niên kia không phải là tổ tiên của mình. Có lẽ tất cả chỉ là một trò đùa ngớ ngẩn… thậm chí là một trò chơi khăm.

“Nhìn kỹ thì đúng là hai người giống nhau thật, từ màu tóc đến đôi mắt,” Reid trầm ngâm nhận xét, không chút nương tay, dập tắt tia hy vọng mong manh ấy.

Ariel cúi đầu. “Vâng… Ngài nói đúng… Chúng tôi đúng là rất giống nhau…”

“Vậy cảm nghĩ của cô thế nào sau khi gặp tổ tiên của mình?”

“Ông ấy rất… năng động và tràn đầy sức sống…!” cô nghiến răng đáp, nhận ra chưa bao giờ việc chọn từ ngữ lại khó khăn đến thế.

Reid gật đầu, rồi quay sang cất tiếng gọi, “Này, nhóc. Lại đây một chút.”

“Ồ, Frieden! Mừng thầy trở về!” Faregh chạy tới với nụ cười rạng rỡ.

“Sao? Chán gọi ta là đồ nhà quê rồi à?” Reid trêu.

“Dạo gần đây em mới học được rằng gọi thầy của mình như thế là không tốt!”

“Ta ước gì nhóc học được điều đó sớm hơn trong đời…” Reid đáp tỉnh bơ.

Faregh hắng giọng. “Vậy thầy gọi em có việc gì? Có phải thầy đã nghe về chiến công vĩ đại của em rồi không? Trong lúc mọi người vắng mặt, em đã góp công lớn vào việc thảo phạt một con ma thú cỡ cực đại đấy. Thầy khen em đi?!”

“Thế à. Giờ ta mới biết. Nhưng chuyện quan trọng hơn là――”

“‘Quan trọng hơn’?! Chẳng lẽ chiến tích anh hùng của em lại tầm thường đến vậy sao?!”

“Quan trọng hơn,” Reid lặp lại, chỉ sang bên cạnh, “là hậu duệ của cậu đang ở đây. Không định nói vài lời với cô ấy, với tư cách một vị tổ tiên đáng kính à?”

“Hậu… duệ của em?” Ánh mắt nghi hoặc của Faregh theo ngón tay Reid dừng lại trên Ariel. Chỉ sau một thoáng, cậu nở nụ cười rạng rỡ, đặt tay thật chắc lên vai cô. “Aha, hiểu rồi, hiểu rồi, hậu duệ của gia tộc Verminant đáng kính! Ngài Dian đã nói với em rằng Nhất giới hiện đi trước dòng thời gian của chúng ta cả ngàn năm, nên việc dòng dõi ưu tú nhà Verminant còn tồn tại đến hôm nay cũng chẳng có gì lạ. Dù sao thì, làm sao người ta có thể dễ dàng dập tắt được môi trường đầy tài năng và ưu tú đã sinh ra em đây cơ chứ!!!”

Reid cười khẽ. “Lời khen từ tổ tiên đấy. Tốt cho cô rồi, Ariel.”

“Xin hãy tha cho tôi, thưa ngài Reid… Tôi không chịu nổi nữa đâu… tôi sắp khóc mất rồi! Việc biết rằng tổ tiên đáng kính của mình lại giống hệt một tên ‘hoàng tử hề’ nào đó… thật sự quá sức với tôi!”

“Cô vừa gọi ta là gì hả, Ariel?!” Valtos gào lên.

“Khoan đã! Cô nói như thể ta không phải là người đáng kính vậy!” Faregh phẫn nộ phản bác. “Chẳng phải hậu duệ thì nên tôn kính tổ tiên sao?!”

“Hử?” Valtos quay sang cậu, nhướng mày. “Cậu nhóc này khá lanh lợi đấy. Quả nhiên, huyết thống là thứ quan trọng nhất! Đương nhiên, ta xứng đáng nhận được sự kính trọng lớn nhất, vì ta mang trong mình dòng máu hoàng gia!”

“Ta không biết ngươi là ai, nhưng ta hoàn toàn đồng ý. Hậu duệ của ta nên tôn trọng ta!”

Ariel ôm đầu kêu lên: “Khônggg! Giờ lại có thêm hai tên ngốc nữa…!” Cảnh tổ tiên của cô khoác vai bá cổ với cựu hoàng thái tử khiến đầu cô đau như búa bổ, kèm theo một thôi thúc mãnh liệt muốn đấm cho mỗi người một phát.

2c10756a-3338-41dc-9323-9ab61f924269.jpgMay mắn thay, Reid đã làm điều đó thay cô. Anh giáng hai cú đấm lên đầu cả hai, rồi túm cổ áo sau lưng họ. “Được rồi, đùa thế thôi. Chúng ta còn phải lên đường,” anh vừa nói vừa kéo họ về phía chiếc xe nơi một cậu thiếu niên quen thuộc đang đợi. “Lucas, giúp tôi xếp hành lý của các cô gái vào khoang hành khách nhé. Tôi sẽ ngồi khoang chở đồ với hai cục nợ này.”

“Rõ!” Lucas vui vẻ đáp, quay sang các cô gái và ra hiệu về phía khoang hành khách. “Hoan nghênh mọi người! Xin cứ tự nhiên.”

“Cảm ơn nhé! Norn, Ariel, vào trong thôi,” Millis giục. “Trong này đủ chỗ cho chúng ta. Còn mấy tên ngốc kia thì… thôi, coi như hành lý, xóc nảy cho vui vậy!”

Ariel lê bước mệt mỏi lên xe. “Được rồi… cuối cùng cũng có thể nghỉ ngơi chút…”

“Wow! Đây là lần đầu tiên em đi thứ gì đó không phải bò hay ngựa!” Norn reo lên.

Khi các cô gái đã ngồi yên và hành lý được xếp xong, chiếc xe bắt đầu lăn bánh. Như được ru bởi nhịp lắc nhẹ nhàng của xe, ánh mắt Ariel dần bị cuốn theo phong cảnh bên ngoài: bầu trời xanh thẳm trải dài bất tận, cánh đồng xanh mướt đung đưa trong gió, và đường chân trời xa xa nơi những dãy núi hùng vĩ trùng trùng điệp điệp. Chiếc xe chạy trên con đường lát phẳng phiu, thỉnh thoảng đi ngang qua những ngôi nhà nhộn nhịp nếp sinh hoạt của người dân, từ giặt giũ đến chăm sóc vườn tược, đơn giản là sống cuộc đời của họ.

“Quả thật là… hoàn toàn đối lập với thế giới của chúng ta,” cô khẽ nói. Không có ma lực ô nhiễm dày đặc bao phủ, không có mây độc che khuất ánh mặt trời, không có sa mạc cằn cỗi bị bão cát tàn phá, không có thảm thực vật méo mó quái dị, cũng không có Thảm Hoạ hay Hậu Chủng rình rập khắp nơi. “Không biết diễn tả thế nào… đối lập đến mức khiến tôi thấy… rờn rợn.”

Norn nghiêng đầu, ngẫm nghĩ. “Thật à? Em không thấy thế. Có lẽ vì em sống phần lớn cuộc đời ở Thiên Đường. Thỉnh thoảng cũng thấy thế giới bên ngoài, nhưng với em, nơi này chỉ giống như… một Thiên Đường lớn hơn thôi!”

“Có lẽ với ngài Norn thì đúng là vậy,” Ariel cười gượng. “Còn tôi thì gần như quanh năm hướng mắt ra tiền tuyến của thế giới ô nhiễm.” Thế giới vốn dĩ phải như thế này, và Norn cùng người dân nơi đây có lý do để cảm thấy thân thuộc. Reid đã nói đúng; chỉ là Ariel đã quá quen với thảm họa mang tên Nhất giới, quả là một điều đáng buồn.

“Tôi mong rằng một ngày nào đó, thế giới của chúng tôi cũng sẽ yên bình như thế này.” Ariel mơ về ngày họ không còn cần đến ma cụ để chống lại ma lực ô nhiễm, không còn phải luôn trong trạng thái cảnh giác vì quái vật tấn công, không còn những đêm mất ngủ vì ác mộng thấy đồng đội bị Thảm Hoạ nuốt chửng. Khi những hy vọng ấy nở rộ trong lòng, lòng biết ơn của cô dành cho Reid, người đã đưa cô đến đây vì chính mục đích này, cũng theo đó mà dâng lên.

Cô mỉm cười man mác nhìn cảnh vật trôi qua, cho đến khi một tràng cười sảng khoái kéo cô ra khỏi dòng suy tưởng. Quay lại trong xe, cô thấy Millis đang ưỡn ngực với nụ cười đắc ý.

“Chúng ta mới chỉ bắt đầu thôi!” cô tuyên bố. “Hãy chuẩn bị tinh thần đi, Ariel và Norn ạ, vì hiện tại chúng ta đang tiến về Vương đô Vegalta, đại đô thị lớn nhất của lục địa trung tâm!”

Ariel khẽ đáp. “Ở Nhất giới, Vegalta chỉ còn lại trong vài tài liệu và ghi chép cũ… Tôi rất mong được thấy một quốc gia phồn thịnh như nó.”

“Wowwww! Có lâu đài siêu to khổng lồ không ạ?!” Norn hỏi.

Millis cười khẽ đầy ẩn ý. “Ôi, Norn bé nhỏ… Không chỉ có lâu đài siêu to, mà còn có biển người đông nghịt, thứ mà cháu sẽ chẳng bao giờ thấy ở nơi thôn dã! Sở hữu công nghệ ma pháp tối tân nhất, là điểm du lịch được ưa chuộng nhất, đây chính là kinh đô Vegalta huy hoàng và tráng lệ!”

Vung tay đầy khoa trương, Millis hướng ánh nhìn của họ ra cửa sổ, và ở phía xa, một thành phố rộng lớn hiện ra, bao quanh bởi những bức tường đồ sộ, với tòa lâu đài nguy nga sừng sững ở trung tâm.

Ngay lập tức, mắt Ariel và Norn mở to đầy kinh ngạc.

“Wow… quả thật rất ấn tượng,” Ariel nhận xét. “Kiến trúc mang vẻ đẹp cổ điển, truyền thống… Thật thú vị!”

“Những tòa nhà này làm cháu nhớ đến mấy món đồ cổ bà ngoại từng cho xem!” Norn reo lên.

Millis đông cứng, chớp mắt liên hồi. “Hả…? Phản ứng này… không giống như mình tưởng tượng?”

“À không, ý tôi là… thành phố rất tuyệt, vâng, nhưng với chúng tôi thì đây là kiến trúc từ hàng thiên niên kỷ trước,” Ariel lúng túng giải thích. “Nó mang cảm giác rất… huyền bí! Gợi lên nỗi hoài niệm mạnh mẽ!”

“Cháu thích tòa thành sắt ở Đế đô, nhưng cái này lại làm cháu nhớ nhiều hơn đến những ngôi nhà gạch ở quê!”

Millis ôm ngực, nghiến răng. “Đại đô thị mà mình ngưỡng mộ suốt đời… lại ngang hàng với một ngôi nhà gạch vùng quê trong mắt Norn sao?!” Mỗi lời nhận xét vô tư của người Nhất giới lại như một nhát dao đâm sâu hơn vào trái tim nhà quê tội nghiệp của cô.

Đúng lúc đó, Reid thò đầu ra từ khoang chở đồ. “Cậu ngạc nhiên làm gì? Thế giới của họ đi trước chúng ta cả ngàn năm,” anh nhắc. “Norn có thể sống cả đời ở Thiên Đường, nhưng máy móc Altein đã lan khắp lục địa từ trước khi họ tự cô lập. Cô bé quen với ma cụ và máy móc ở làng rồi.”

“Grrr… Được rồi, mình thừa nhận là mình đã rất ấn tượng với mấy thứ như ‘cưa máy’ với ‘máy cày’ ở Thiên Đường, nhưng dù sao thì…!”

“Thực ra, chẳng phải họ sẽ choáng ngợp vì đồ ăn hơn sao?” Reid hỏi. “Ở Nhất giới họ chỉ có đồ hộp và gia vị nhạt nhẽo, đúng không?”

“Vâng… đất canh tác của chúng tôi rất hạn chế,” Ariel thở dài. “Có khoai tây, đậu và vài loại rau, nhưng hương vị chủ yếu được xử lý sẵn rồi bổ sung dinh dưỡng sau. Chúng tôi cũng có gia súc như bò hay lợn, nhưng chỉ dành cho tầng lớp đặc quyền thôi.”

“Ở Thiên Đường bọn em cũng thường ăn rau,” Norn thêm vào. “Em hiếm khi được ăn thịt.”

“Thật à?” Reid mỉm cười. “Vậy thì ở đây cứ ăn cho thỏa thích. Ta có thể mua thịt xiên ở quầy hàng chỗ chợ.”

Ngay lập tức, Ariel ngẩng phắt đầu lên. “T-thịt xiên… bán ở quầy hàng sao?! V-và là thịt thật, chứ không phải protein từ đậu nành?!”

“Có xiên gà không ạ? Hay ăn được cả heo với bò ạ? Nướng lên sao ạ?!” Mắt Norn long lanh. “Ở Thiên Đường, bọn em chỉ được ăn vào lễ hội thường niên thôi!”

Reid gật đầu. “Gà, heo, bò, muốn gì cũng có.”

“S-sao có thể…?” Ariel ôm đầu như vừa bị choáng. “Cả đời tôi chỉ ăn thịt thật đúng một lần, khi mới trở thành Anh hùng. Từ đó đến giờ, tôi luôn thèm khát, đến mức còn mơ thấy nó… mà giờ ngài lại nói tôi có thể ăn bao nhiêu tùy thích sao?!”

“Bọn em thường phải chế biến và bảo quản thịt; nướng trực tiếp là xa xỉ lắm!” Norn hét lên. “Cảm giác cắn vào là thịt tơi ra, nước ngọt lan khắp miệng… Ở đây ngày nào cũng ăn được thật sao? Em ghen tị quá!”

Reid quay sang Millis, cười nhếch mép. “Thấy chưa? Tôi đã bảo mà.”

“Hảaa…? Ước mơ đô thị của mình lại thua trước… thịt sao? Thật à? Chán ghê…” Millis cúi đầu, vai sụp xuống, hoàn toàn bại trận trước ánh mắt lấp lánh của Ariel và Norn. Chao ôi, xem ra việc thưởng thức đồ ăn ngon đúng là trải nghiệm tuyệt vời dù bất kể ở thế giới nào.

Please crack a littlе smile ♬

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
V2 C3.2
V2 C3.2