Volume 6 [ĐÃ HOÀN THÀNH]

Chương 5.3

Chương 5.3

Trong khi Reid dẫn đầu mũi tiến công và quét sạch các Thảm Hoạ, Ariel lại bận rộn tiêu diệt Hậu Chủng. Phần còn lại của cánh quân chủ lực lúc này đã hoàn toàn đổ bộ lên đất liền và bám sát phía sau cô.

“Các nhóm tiến vào khu vực đô thị, giữ cảnh giác cao độ! Tận dụng các công trình cỡ trung trong khu vực để ẩn mình trong bóng tối, tập kích mục tiêu từ điểm mù của chúng! Không được để sót dù chỉ một con!”

Ariel vung thanh kiếm được kết tinh từ ma lực, vừa chiến đấu vừa lớn tiếng ra lệnh. Họ phải giữ đội hình ổn định để chừa không gian cho các đơn vị phía sau tiến lên.

“Ariel,” giọng Dian vang lên từ thiết bị liên lạc. “Khi tiến vào khu đô thị, tao sẽ giữ vị trí ở tuyến đầu. Câu giờ cho mọi người quét sạch toàn bộ Hậu Chủng, rồi tập hợp lại và cùng đối phó với làn sóng đang tiến tới.”

“Rõ. Valtos, báo cáo tình hình!”

“Ha… Ha ha! Ta ổn hơn ta tưởng đấy! Trước lớp kim loại hoá của ta, Hậu Chủng không thể… Ái da! Nó cắn ta rồi! Cô Alicia, anh Galleon, c-cứu ta với!”

Ariel thản nhiên phớt lờ tiếng kêu la của Valtos. Đây đâu phải lần đầu hắn bị cắn. May mắn thay, nghe giọng thì có vẻ hắn vẫn còn dư sức chiến đấu.

Nhiệm vụ của ba Anh hùng trong chiến dịch này vừa đơn giản, vừa mang tính then chốt, đó là xung phong mở rộng chiến tuyến. Dian trực diện đối đầu với Hậu Chủng trong vai trò tiên phong, Ariel theo sau để củng cố đội hình bằng năng lực của mình, còn Valtos đứng trước đại quân pháp sư như một tấm khiên và mồi nhử, kéo dài thời gian và tạo khoảng trống để họ tiêu diệt Hậu Chủng xung quanh. Nhờ vậy, họ dần dần quét sạch kẻ địch trong khu vực và mở rộng đội hình theo hình vòng tròn. Ariel và Dian phối hợp hoàn hảo nhờ kinh nghiệm dày dạn nơi tiền tuyến.

Chiến dịch tiến triển vô cùng thuận lợi. Một phần lớn là nhờ Reid đảm nhận việc tiêu diệt Thảm Hoạ ở tuyến đầu, nhưng không chỉ có vậy.

“Tổng chỉ huy tối cao Reid báo cáo,” giọng nói vang lên qua thiết bị liên lạc. “Do mất Thảm Hoạ, Hậu Chủng đang dịch chuyển về phía đông. Trung đoàn số năm, yểm trợ cánh phải. Trung đoàn tám và chín, chặn đánh tại bình nguyên phía trước ba trăm mét. Trung đoàn bảy, kết liễu mục tiêu hiện tại rồi chuyển sang dọn dẹp tàn dư bên phải.”

Trong lúc đối phó với Thảm Hoạ ở tiền tuyến, Reid vẫn đồng thời phân phối mệnh lệnh và tình báo trên chiến trường, gồm vị trí và số lượng địch. Các sĩ quan chỉ huy của Lữ đoàn Hy Vọng phụ trách của từng trung đoàn tiếp nhận mệnh lệnh rồi truyền đạt xuống binh sĩ, cho phép Reid điều động và chỉ huy toàn bộ đại quân một cách hoàn hảo. Ariel suy đoán rằng Reid hẳn còn đang nhận báo cáo riêng từ chỉ huy từng trung đoàn, tổng hợp thông tin, sàng lọc và chuyển hoá thành mệnh lệnh phù hợp cho từng đơn vị.

Với kinh nghiệm chỉ huy của mình, Ariel hiểu rõ đây là một kỳ tích đến mức nào. Trong khi đối đầu với Thảm hoạ, những con quái vật mà ngay cả Anh hùng của Nhất giới cũng không thể động vào, Reid vẫn theo dõi toàn bộ chiến trường, phân phát tình báo, xử lý vô số báo cáo đổ về và đưa ra mệnh lệnh tương ứng. Chỉ nghĩ đến thôi cũng đủ làm Ariel đau đầu. Cô tự hỏi liệu Reid có giấu thêm vài cái tai hay cái đầu nào đó hay không.

Nhưng chưa hết. Điều còn ấn tượng hơn là không một ai phải hy sinh trong chiến dịch này. Bất chấp quy mô và cường độ của trận chiến, họ thậm chí còn không nhận được báo cáo nào về thương tích nghiêm trọng hay tử vong. Điều đó phần lớn nhờ vào năng lực của các pháp sư Nhị giới, và cả Elria.

Trong khi duy trì đội hình phù hợp cho tác chiến tầm xa, trung đoàn pháp sư còn thường xuyên luân phiên tuyến trước và tuyến sau, để không ai phải chiến đấu ở tiền tuyến khi đã mệt mỏi. Điều này giúp mức độ cảnh giác trên chiến trường luôn cao và các quyết định trong chiến đấu sắc bén hơn.

Ma pháp là một vũ khí cực kỳ mạnh mẽ, nhưng nếu sử dụng bất cẩn, nó rất dễ gây hại cho đồng minh. Mỗi pháp sư hiện diện đều hiểu rõ mức độ nguy hiểm của thứ vũ khí mình cầm trong tay, nên họ đã thực hiện mọi biện pháp phòng ngừa cần thiết để tránh sai sót và tai nạn trên chiến trường. Sự cẩn trọng ấy cũng mang lại một cái nhìn rõ ràng và chính xác hơn về toàn cục.

Tất cả những điều này đều bắt nguồn từ nỗ lực của Hiền nhân Elria Caldwen, người không chỉ hiểu rõ mặt tích cực hiển nhiên của ma pháp, mà còn thấu cả những hiểm hoạ tiềm ẩn của nó. Bởi sức mạnh vượt ngoài trí tuệ con người luôn đi kèm những rủi ro không thể tưởng tượng, cô đã đặt nền móng cho những chiến thuật và đội hình này. Chúng được mài giũa và hoàn thiện suốt cả ngàn năm, và dù phải đánh đổi các kỹ thuật cận chiến, Nhị giới cuối cùng đã hoàn toàn kế thừa ý chí của Hiền nhân.

Vì vậy, việc chiến dịch hầu như không có thương vong chắc chắn là một trong những thành tựu của Elria. Cô thậm chí còn tự mình điều chỉnh cơ cấu và đội hình quân đội, tất cả giờ đây đang được dẫn dắt bởi vị chỉ huy dày dạn và xuất sắc nhất mà họ có thể mong đợi. Với những lãnh đạo phi thường như thế, có lẽ Ariel cũng không nên kỳ vọng điều gì kém hơn.

Và trên hết――

“Ariel. Mày định đi đâu vậy?”

Ariel giật mình quay đầu lại và thấy Dian đang đứng trên mái một toà nhà.

“Hôm nay chỉ cần trấn áp xong thành phố phía nam này là kết thúc,” anh nói tiếp. “Chẳng phải kế hoạch là nghiền nát những nơi Hậu Chủng có thể ẩn nấp, rồi thay phiên nhau dọn dẹp các khu vực trống trải sao?”

“À… Phải rồi,” Ariel hắng giọng rồi nhảy xuống cạnh Dian. “Xin lỗi. Tôi mải nghĩ ngợi quá.”

“Tập trung lại đi. Tao biết chúng ta chỉ đang đánh Hậu Chủng, nhưng chỉ cần lơ là là chúng cũng đủ giết mày đấy. Tưởng tượng một Anh hùng lại trở thành thương vong đầu tiên của chiến dịch này xem.” Dian cười khẩy, nhưng rồi khoé môi anh dịu lại thành một nụ cười thoải mái. Ariel đã ở bên Dian rất lâu với tư cách đồng đội, nhưng đây là lần đầu cô thấy anh mang vẻ thư thái đến vậy.

“Dù sao thì, tao hiểu mày đang nghĩ gì,” Dian nói tiếp. “Chỉ vài tháng trước thôi, chúng ta còn chẳng thể tưởng tượng nổi một chiến dịch trôi chảy như thế này.”

Ariel gật đầu. “Đúng vậy. Nhờ kinh nghiệm, chúng ta đã giảm thiểu được hy sinh… nhưng hồi mới trở thành Anh hùng, mọi thứ khó khăn hơn rất nhiều.”

Trong suốt một thời gian dài, hy sinh gần như là điều hiển nhiên trong các trận chiến của họ. Điều đó không thay đổi ngay cả sau khi Viteos mang đến thanh kiếm của Anh hùng và ba Anh hùng chính thức ra đời. Cho đến tận bây giờ, Ariel và Dian vẫn đã chứng kiến không ít thuộc hạ ngã xuống ngay trước mắt mình.

Nhưng khi nhớ lại những ký ức đau đớn ấy, Ariel khẽ mỉm cười thì thầm, “Thật là một điều hạnh phúc… khi được chiến đấu mà không phải hy sinh ai.” Cô luôn khao khát điều này, và hôm nay lại một lần nữa nhận ra nó quý giá đến nhường nào, và cô tin chắc người đàn ông bên cạnh cũng nghĩ vậy.

“Ừ… Đúng là như thế.” Dian ngước nhìn bầu trời. “Tao luôn cảm thấy mình là một Anh hùng tồi tệ, chỉ biết nhìn người khác chết đi và để họ hiến mạng cho những kế hoạch ngu xuẩn do cấp trên vạch ra… Nhưng nếu cái chết của họ đã dẫn chúng ta đến ngày hôm nay, thì tao nghĩ mình có thể ngẩng cao đầu mà cảm ơn họ khi gặp lại ở thế giới bên kia.”

Sinh ra trong tầng lớp bình dân, Dian từng chứng kiến giới cầm quyền chà đạp những kẻ thấp cổ bé họng, từ đó nhen nhóm lòng căm ghét những kế hoạch coi con người như quân cờ. Với tư cách Anh hùng, anh buộc phải duy trì thứ bậc với binh sĩ, nhưng mỗi khi cầm chai rượu trên tay và để men say nới lỏng lời nói, Dian luôn gọi họ là “đồng đội”. Và cũng chính vào những ngày mất đi một “đồng đội” như thế, anh mới tìm đến rượu ngay từ đầu.

Ariel biết Dian là một trong những người nhân hậu nhất trên đời. Cô biết anh là người luôn quan tâm và bảo vệ các đồng đội của mình. Và…

“Thật sự… tôi chẳng thể đòi hỏi gì hơn nữa…!”

Cô cũng biết rằng anh khóc mỗi khi một người đồng đội quý giá ra đi, giống như lúc này. Giọng run rẩy, Dian đưa ánh mắt ngấn lệ lên bầu trời, tìm kiếm những người bạn đã mất từ lâu.

970d7be9-8885-4ba6-9ba7-48ddddeba097.jpgAriel cũng làm điều mà cô vẫn luôn làm.

“Anh đúng là đồ hay khóc nhè đấy, Dian.”

Cô nở nụ cười, rồi vỗ nhẹ lên bờ vai đang run rẩy của anh.

Meeting you in that swirling snowfall's ♬

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!