Volume 6 [ĐÃ HOÀN THÀNH]

Chương 4.4

Chương 4.4

Rời khỏi cung điện, Elria lập tức tìm thẳng đến chỗ của Alma và Millis. Cô luôn ghi nhớ “tần số” ma lực của những người thân quen, nên việc lần theo dấu vết ma lực rò rỉ trong vô thức chỉ là chuyện nhỏ.

Điểm đến là văn phòng của Alma. Elria mở cửa, và trước mắt cô hiện ra một cảnh tượng hỗn loạn đúng nghĩa.

“Waaaaa… em phải làm sao bây giờ……!!!” Millis gào lên.

“Em hỏi nhầm người rồi,” Alma đáp cụt lủn. “Ed, nói gì đó với con bé đi.”

Edward thở dài. “Ôi, cô Kanos à… mấy thứ bừa bộn lặt vặt thì cô cứ đẩy hết cho tôi, tôi dọn cái một. Nhưng chuyện này thì… chịu. Cô nhìn tôi giống người hiểu được nỗi lòng thanh xuân bây giờ lắm sao?”

“Sao cậu nói chuyện như ông già vậy? Cậu chỉ hơn Bệ hạ có ba tuổi thôi, tức là hai mốt, đúng không?”

“Tuổi trẻ của tôi chỉ xoay quanh nghiên cứu ma lực và nắm đấm của Stella… Cô Kanos, thế sao cô không cho Millis chút lời khuyên đi, với tư cách tiền bối dày dạn kinh nghiệm?”

Alma nhướng mày. “Và cậu nghĩ tôi có lời khuyên gì à?”

“Tuyệt đối là không,” Edward trả lời không chút do dự. “Vỏ chai bia lăn lóc đầy sàn, đồ đạc chẳng cái nào ở đúng chỗ, quần áo vứt khắp nơi… Bên ngoài là phụ nữ, bên trong là một ông chú trung niên kiệt sức. Tư cách nào mà cho lời khuyên tình cảm được cơ chứ.”

“Tôi đấm cậu một cú với mỗi năm tôi sống, được không?”

“Bình thường thì hỏi tuổi con gái là vô lễ, nhưng vì mạng tôi đang bị đe dọa, nên cho phép tôi hỏi, cô bao nhiêu tuổi?”

“Hai mươi sáu.”

“Em gái tôi ngày nào cũng đấm tôi gấp bốn lần thế, xem ra nay số vẫn còn son lắm.”

“Cậu thậm chí còn không thèm khuyên tôi đừng đấm nữa…”

“Hai người có thể đừng phớt lờ em nữa được không?! Em sắp phát điên rồi đây!” Millis hét lên, đập mạnh tay xuống bàn.

Lời kêu cứu của cô hoàn toàn bị ngó lơ. Alma vẫn lật tài liệu với ánh mắt lờ đờ buồn ngủ, còn Edward thì dường như hứng thú hơn với hai túi rác trên tay mình.

Một lúc sau, Alma ngẩng lên và để ý thấy Elria. “Ồ, xem ai kìa. Đầu bếp bán cơm chó pha nước đường đây mà.”

“Xin chào tiểu thư Elria, người em dâu yêu quý đang độ xuân thì rực rỡ,” Edward chào với giọng trịnh trọng giả tạo. “Em có lời khuyên nào cho cô bạn đáng thương này không?”

“Có lẽ em cần nghe giải thích trước đã,” Elria lẩm bẩm.

“Thì… mình phát hiện ra thân phận thật của Lesei W. Ater――”

“Đính chính: đợi mình pha trà và chuẩn bị bánh ngọt trước đã,” Elria cắt ngang với đôi mắt lấp lánh, hào hứng bày ra một buổi trà chiều ngay trong văn phòng.

“Wow! Cuối cùng cũng có người tỏ ra hào hứng nghe mình nói rồi!”

Elria thầm mừng vì mình đến kịp lúc, bởi nếu bỏ lỡ một chủ đề thú vị thế này thì chắc cô sẽ hối hận cả đời. “Vậy?” cô giục. “Lesei W. Ater là ai?”

“Ừm… chắc là Wiesel,” Millis lẩm bẩm.

“Rồi rồi. Thế phản ứng của cậu lúc biết chuyện là gì?”

“Mình không bao giờ nghĩ rằng đó lại là người quen, chứ đừng nói là bạn!”

Elria mỉm cười. “Phản ứng này đúng là điều mình mong chờ.”

“Aha! Vậy là cậu biết từ trước rồi! Mình đã thấy lạ khi cậu thì thầm gì đó sau lưng mình hồi ở suối nước nóng!”

“Mình chỉ là một người bạn biết quan tâm đến cảm xúc của cậu thôi. Tốt hơn hết là cậu tự phát hiện ra.”

“Cậu nên nói vậy trước khi bảo là đã chờ xem phản ứng của mình chứ!” Millis lại đập bàn trong bực bội.

Elria quay đi chỗ khác. Cô có hơi phấn khích quá. Dù sao thì, cô quay lại nhìn bạn mình với vẻ khó hiểu. “Mình hiểu là cậu bất ngờ, nhưng sao trông cậu lại bối rối như vậy?”

“Thì… với mình, Wiesel là người bạn đã cùng mình vượt qua huấn luyện gian khổ. Mình chưa từng nghĩ rằng chúng mình lại gặp nhau ở Nhất giới thế này…”

“Vậy là cậu không thích Wiesel sao?”

“Kh-Không phải vậy! Tạm gác chuyện yêu đương sang một bên, mình thực sự tôn trọng cậu ấy với tư cách bạn bè, và cả con người nữa!” Dù nói rất dứt khoát, trên mặt Millis vẫn còn nguyên sự hoang mang.

Elria nhìn Millis một lúc, rồi gật đầu. “Mình từng đọc trường hợp này trong sách.”

“H-Hả?”

“Cậu giống kiểu nhân vật chính chỉ bắt đầu để ý đến nữ chính sau khi được bạn bè chỉ ra rằng cô ấy yêu mình.”

“Nghe như tiểu thuyết lãng mạn vậy!”

Elria gật đầu. “Ngoại truyện của Chuyện tình Nàng Hiền nhân đấy. Tập sáu tập trung vào bạn bè của nam nữ chính. Cảnh này nằm ở đoạn bốn mươi sáu, chương bốn.”

“Trí nhớ ghê thật!”

“Mifuru kể mình nghe lúc chúng mình dạo chơi ở Vương đô, và mình cũng tình cờ đọc nó gần đây.” Trong truyện, những người bạn đã ở bên nam nữ chính và chứng kiến câu chuyện của họ lâu đến mức chính họ cũng nảy sinh tình cảm với nhau. Ngoại truyện này mang một sắc thái rất khác, đem tới nội dung mới hoàn toàn thú vị.

“Mình nghĩ điều tương tự đang xảy ra với cậu. Việc này khiến cậu bắt đầu để ý đến Wiesel, nhưng mình không nghĩ cậu cần phải rối trí như vậy. Vì cậu đã thích cậu ấy với tư cách bạn bè, biết đâu một ngày nào đó cảm xúc ấy sẽ nở thành tình yêu.”

“Có lẽ… cậu nói không sai,” Millis nhăn mặt thừa nhận. “N-Người ta vẫn nói không biết cuộc đời sẽ đưa mình đến đâu, nhưng mà…!”

“Hơn nữa,” Elria nói tiếp, “cậu không cần bị trói buộc bởi hành động của ‘bản thân ở Nhất giới’. Nếu kết hôn với Wiesel chỉ vì cậu của thế giới này làm vậy, thì theo logic đó, mình cũng phải trở thành Ma Vương lần nữa và hủy diệt Nhị giới.”

“N-Nghe cậu nói vậy thì tôi không dám phản đối chút nào!” Millis kêu lên trong hoảng hốt.

“Trường hợp của chúng ta khá giống nhau, đúng không? Lần này, mình được ở bên Reid. Còn cậu, Millis, cậu không cần quan tâm bản thân ở Nhất giới đã làm gì, chỉ cần là chính mình là đủ rồi. Mình nghĩ điều quan trọng nhất là cảm xúc của cậu đối với Wiesel sau khi biết chuyện này.”

“Cảm xúc của mình… sau khi biết chuyện này sao…?”

“Ừm. Việc cậu biết được chuyện của mình ở Nhất giới cũng giống như mình tái sinh với ký ức từ một nghìn năm trước. Lẽ ra điều đó không nên xảy ra, nhưng nó đã xảy ra, và vì vẫn còn ký ức, nên mình vẫn nhớ tình cảm của mình dành cho Reid và đi tìm anh ấy.”

Nếu không giữ lại ký ức, Elria sẽ chẳng bao giờ đi tìm Reid. Có lẽ họ vẫn sẽ gặp nhau ở đâu đó trong kiếp này, nhưng rất có thể cô thậm chí còn chẳng để ý đến anh. Tương tự như vậy, Millis vốn không nên biết về tương lai khác kia, nhưng một khi đã biết, thông tin mới ấy chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến lựa chọn của cô từ đây về sau.

“Chuyện xảy ra với cậu rất đơn giản, là bây giờ cậu biết được một thông tin mới. Thế thôi. Với thông tin đó, cậu có thể bắt đầu để ý đến Wiesel và có thể yêu cậu ấy. Hoặc cậu có thể giữ nguyên mối quan hệ như hiện tại nếu thấy thoải mái hơn. Nếu cậu chỉ có thể xem cậu ấy là bạn, điều đó cũng hoàn toàn ổn. Quan trọng nhất là cậu muốn làm gì.”

Millis lặng lẽ lắng nghe từng lời, suy nghĩ rất lâu. Cuối cùng, cô gật đầu thật mạnh, nhìn thẳng vào Elria và quyết định, “Chắc mình sẽ tạm gác chuyện này lại đã!”

“Wow,” Elria bình thản nhận xét.

“Ý mình là, vốn dĩ mình không nên biết chuyện này mà, đúng không? Sau ngần ấy thời gian ở Học viện, mình xem Wiesel là một người bạn tuyệt vời! Sẽ kỳ lắm nếu mình bỗng dưng cư xử ngượng ngùng chỉ vì một chuyện chưa từng xảy ra với mình của hiện tại.” Millis nở nụ cười rạng rỡ, như thể trút được gánh nặng. “Vậy thì, mình chỉ mong một điều, rằng nếu có yêu Wiesel, thì đó sẽ là lựa chọn của chính bản thân mình!”

Nhìn nụ cười ấy, Elria hiểu rằng Millis đã có sẵn câu trả lời sâu trong lòng, sự việc này chỉ giúp cô nhận ra mà thôi.

64f1b3e1-2f35-4a49-9d59-44bb3d96b0e6.jpg“Nói vậy chứ, chắc mình vẫn sẽ để ý hơi nhiều… nhưng thôi, mình cứ tiếp tục là chính mình vậy! Mỗi khi Wiesel làm điều gì mình thích, mình sẽ cho cậu ấy một điểm, đến khi thanh điểm đầy, lúc đó mình sẽ dốc toàn lực!”

“Được. Mình mong chờ ngày đó đấy,” Elria mỉm cười.

Alma nhìn hai người với ánh mắt dửng dưng. “Ed, cậu thấy chưa? Elria thật sự giải quyết được vấn đề rồi.”

“Đúng là tiểu thư Elria. Làm được những thứ chúng ta không làm nổi, nhẹ như không.”

“Ừ, vụ này đúng là ngoài chuyên môn của chúng ta…”

“Chắc chắn rồi. Cô còn bắt đầu uống rượu ngay khi em ấy đến nhờ tư vấn cơ mà.”

“Chậc, trách tôi sao được? Độc thân như tôi thì làm sao giúp học trò chuyện yêu đương đây? Tôi cần chút rượu để chịu nổi cái mớ rắc rối này.”

“Với cái tính bốc đồng đó mà vẫn tự xưng là giáo viên thì tôi nể cô thật đấy. Nhưng tôi hiểu. Thật ra, tôi còn suýt nói với em ấy: ‘Em đã có cơ hội vào Học viện rồi thì tập trung học hành đi, yêu đương làm gì. Hay để tôi thả em gái tôi ra xử em nhé?’

“Trời ạ, cậu nói đúng y chang suy nghĩ của tôi. Uống một ly chứ?”

“Nếu trên đời này có hai thứ tôi không bao giờ từ chối, thì đó là nắm đấm của em gái tôi và rượu của cấp trên. Cạn ly.”

Alma và Edward cạn chén trong một hơi, rồi đồng thanh hô, “Tuổi trẻ xuống địa ngục đi!”

“Quyết tâm trọng đại của mình bị hai kẻ say rượu phá hỏng rồi…!” Millis gào lên.

Elria vỗ nhẹ vai cô. “Đừng lo. Để mình bảo Reid đến mắng họ sau.”

Quả nhiên không lâu sau, Reid đến văn phòng và cho hai kẻ say xỉn kia một trận ra trò.

Though it might cost me everything I have ♬

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!