Quyển 1: Hồi 1: Học đường và Thiên tài
Chương 20: Giá trị của một người
0 Bình luận - Độ dài: 2,083 từ - Cập nhật:
Sau đó, nàng lấy ra thêm một hạt sen lam nhạt, hình dáng trông như vô số cánh sen chụm lại. Bên trong như chứa nước, khẽ chạm liền đung đưa như bong bóng, mềm mại tựa giọt sương. Đó là thanh liên tử, thường thu hoạch từ thanh liên thảo, mọc ở nơi nắng gắt, hơi nước bốc lên hoặc ven khe suối.
Loại này chủ yếu sinh trưởng ở sườn núi thấp, chỗ nhiều nắng và ẩm. Trong rừng sâu cũng có, nhưng hiếm hơn, thường mọc gần khe suối.
Thanh liên tử có hiệu quả tăng cường dược tính lên năm thành, thường được dùng trong hầu hết các loại đan phương. Là loại linh thảo có dược tính ôn hoà, dễ dàng sử dụng.
Nàng cho mỗi thứ một loại vào bát gỗ, thêm ít nước rồi nghiền nát. Thanh liên tử vừa nghiền liền hóa thành nước, một lúc sau lại đông lại. Sinh hỏa thảo khi bị nghiền từ đỏ chuyển dần sang lục.
Cuối cùng, nàng có được một loại thuốc trị bỏng. Tuy đặc sệt nhưng khi chạm vào lại tan ra ngay.
Diệp Linh Nhi vén tay áo, cánh tay hằn vết bỏng mới, nhăn nhúm như vải bị vò, còn thoang thoảng mùi khét.
Nàng khẽ lướt đầu ngón tay lên, mỗi lần bôi qua vết bỏng, cơn rát nhói lên rồi dịu dần, để lại chút ngứa, khiến nàng hơi nhăn mặt.
Trong lúc nàng bôi thuốc, một bàn tay bất ngờ lướt qua, chạm vào chiếc lược gỗ để trên bàn. Diệp Linh Nhi hốt hoảng giật lại:
“Trả cho ta!”
Có kẻ đùa cợt: “Hay là ngươi ngoan ngoãn để ta bôi thuốc giúp, rồi ta trả lại? Thấy thế nào?”
“Ta nhớ ngươi có vết bỏng sau lưng đấy, không cần thận để lại sẹo thì rất xấu xí. Ngay cả ta còn chê nữa là. Ta đưa ra lời đề nghị này cũng là vì ngươi mà thôi.”
Có người phụ hoạ: “Cái tên Lạc chó điên thật tàn nhẫn, ngay cả nữ nhân xinh đẹp như ngươi cũng không tha.”
Lại có kẻ giật lấy bát thuốc.
Nàng hét lên: “Mau buông ra! Ai cho ngươi động vào thuốc trị bỏng của ta!?”
Diệp Phàm đang ngẩn ngơ nhớ đến khoảnh khắc giữa mình và Vân Hàn, chống hai tay trên bàn.
Diệp Linh Nhi giận dữ, trừng mắt nhìn bọn hắn: “Ngươi đang thách thức giới hạn của ta đấy.”
“Ngươi cũng có giới hạn à?”
Cả đám phá lên cười.
Diệp Linh Nhi tức giận hét lớn. Hắn nhanh chóng tỉnh lại, theo bản năng đứng chắn trước nàng, dang hai tay bảo vệ:
“Các ngươi không được bắt nạt muội ấy!”
Một nữ đệ tử châm chọc: “Ngươi hành động có luyện tập hả? Sao nàng vừa gặp chuyện, ngươi đã lao ra ngay lập tức?”
Có kẻ lại giơ chiếc lược ra cười khẩy: “Đây là thứ ngươi làm tặng nàng? Trông chẳng ra gì.”
“Đúng vậy, nhìn đường nét này có nữ tính không? Đàn ông sao có thể điêu khắc thế này? Nếu nói trộm thì còn tin, chứ bảo nam nhân làm ra thì không.”
Không ai ngờ, ngay khi chiếc lược bị cầm đi, nàng mất bình tĩnh. Hai tay cầm bàn, đập mạnh về phía trước.
Diệp Phàm lao ra, vừa hay nhận trọn cú đập, mắt trắng dã, ngã xuống sàn.
“Nàng ta điên thật rồi!”
Vốn tưởng đã hết, nàng lại ném bàn thẳng vào tên đang cầm lược. Hắn ngã mạnh ra đằng sau, răng môi lẫn lộn.
Từ đó, học đường có thêm một quy định bất thành văn: Đừng bao giờ chạm vào đồ của Diệp Linh Nhi.
Đồng thời, Diệp Phàm còn bị vu khống là kẻ trộm, vì trong suy nghĩ tất cả, chỉ có hắn mới là người tặng cho nàng một số tài liệu. Nhưng giá trị hắn quá thấp, căn bản không đổi được gì.
Hai huynh muội này vốn đã chật vật lo sinh hoạt, gánh nặng chủ yếu dồn lên nàng. Điểm tích lũy dành tu hành đã chẳng còn, người có thể giúp cũng chỉ có Diệp Phàm.
Trong lúc Lạc Thiên Thu chớp mắt, gia lão học đường bước vào. Lão mặc lam bào, tóc hoa râm, ánh mắt sáng quắc, chính là tu sĩ trí đạo Lạc Văn Hiền.
Đồng thời ở lớp trung cấp và hạ cấp, bóng dáng của lão cũng hiện lên, đó là thủ đoạn của pháp khí lưu ảnh. Đãi ngộ giữa lớp cao cấp và phần còn lại khác biệt rõ ràng.
“Được rồi, tất cả trật tự.”
Lời vừa cất lên, cả lớp im bặt, ánh mắt dồn theo từng cử động của lão. Nhiều thiếu niên tim đập mạnh, nhất là khi thấy trong tay lão là xấp đề giấy A4.
“Ta tuyên bố, bài kiểm tra lý thuyết bắt đầu.”
Chưa để ai định thần, thân ảnh lão đã lướt đến cuối lớp, định phát đề từ trên xuống. Tất cả còn sững sờ thì Lạc Thiên Thu đã đứng dậy, tiến thẳng đến.
“Đệ tử chọn đề hai.”
Cả lớp căng thẳng, chưa học được gì đã bị kẻ giỏi nhất phô trương khí thế.
Lão cho hắn rút đề.
Tờ đầu tiên: “Đề một.”
Tờ thứ hai: “Đề một.”
…
Hắn rút mãi chỉ toàn đề một. Gia lão thở dài, lấy đề hai đưa cho hắn.
“Đa tạ.”
Hắn cầm đề về chỗ, vừa dán mắt vào đề vừa thong dong bước. Ngồi xuống, tay hắn di chuyển nhanh đến mức chỉ còn tàn ảnh, khiến cả lớp nghẹt thở.
“Các trò không được lật đề.”
Gia lão phát đến người thứ hai mươi thì dừng, đảo mắt quanh lớp, tay chỉ vào Lạc Vân Ca và một người khác: “Đổi chỗ. Đề để trên bàn. Vân Ca ngồi giữa, ngươi ngồi cạnh cửa sổ…”
Một lát sau, khi ai nấy yên vị, lão phát nốt mười đề còn lại. Có tiếng xì xào:
“Ngươi nghĩ gia lão ra mấy đề?”
“Hai. Thông thường là hai hoặc bốn đề. Nãy không thấy Thiên Thu rút mười tờ, cả mười tờ đều là đề một sao?”
“Nếu có bốn đề khác nhau trong ba mươi tờ, hắn có thể may mắn đến vậy sao? Trừ phi xác suất hắn rút ra đề một là một phần hai.”
“Ngươi nói cũng có lý.”
Cả bọn vừa bàn xong thì Lạc Thiên Thu đã làm xong bài. Hắn ngáp một cái, ngả người xuống bàn.
“Điện thoại của ta đâu?”
“Còn phao nữa!!”
Tất cả chưa kịp hiểu thì gia lão đã đứng giữa lớp, trên tay là đủ loại pháp khí cùng phao giấy, cười khẩy: “Xem như bước ngoặt lớn trong đời các trò. Ta chỉ trừ mỗi người một điểm, không đuổi ra khỏi phòng thi.”
Lạc Thiên Thu cười thầm: “Vị trí càng cao, càng thân bất do kỷ.”
“Người có tiềm năng thật sự là người biết cách thao tác tốt, giành lợi thế cho mình.”
Những ai có hơn một trăm điểm tích lũy trong thời gian này hoặc có thiên tư, chắc chắn sẽ được xếp vào lớp cao cấp.
Nhưng không cấm đệ tử chuyển điểm tích lũy của mình đi, để vào lớp trung cấp hoặc là tổng điểm tích lũy từ trước tới nay.
Điểm tích lũy được mỗi gia tộc dệt nên, tượng trưng cho giá trị của mỗi người đã cống hiến cho gia tộc, nó theo các đệ tử từ khi còn nhỏ đến cuối đời của bọn họ.
Chước linh cụ đem lại nguy hiểm tiềm tàng cho đệ tử trong tộc, nhưng gia tộc vẫn tạo điều kiện, thu mua số lượng lớn cho gia tộc.
Mục đích là để những người không có giá trị, có thể tự tạo giá trị cho bản thân. Hoặc là để thành viên có tiềm năng tốt thao tác tùy ý, sử dụng cẩn thận cũng là một cách để rèn luyện tâm trí.
Trong học đường mọi thứ đều có thể quy đổi được từ điểm tích lũy: linh thạch, đan dược, dược liệu, tài liệu luyện khí, vẽ bùa… Có một số tiết học cần vật liệu cần thiết, đệ tử phải tự quy đổi lấy.
Đôi khi là bài kiểm tra, nếu không có xem như thất bại trong bài kiểm tra. Thậm chí điểm tích lũy có thể được dùng để bỏ qua một số tiết học, tránh tiêu phí số điểm tích lũy không cần thiết.
Nếu xác định tương lai bản thân là trận sư, thì không nên cắm đầu vào các tiết học luyện đan. Đôi khi tài liệu thực hành còn đắt hơn điểm tích lũy để nghỉ học.
Người vì mưu sinh đổi linh thạch, kẻ vì tu luyện đổi lưu mộng thạch… Đến nay chưa ai đạt được hai trăm điểm, vì sự tiêu hao trong đời sống và tu học tập thật sự rất lớn.
Riêng Lạc Thiên Thu thì nghỉ luôn, không cần trả điểm tích lũy. Tài nguyên hắn muốn sẽ được đưa đến tận nơi, rồi mới khấu trừ điểm. Có khi hắn không yêu cầu, gia tộc vẫn tự động đổi điểm tích lũy thành linh thạch cho hắn.
Đây là đãi ngộ của thiên tài, Lạc Thiên Thu cũng biết điều này. Hơn nữa, gia tộc đâu muốn thấy điểm tích lũy của hắn luôn trong tình trạng cao hơn Lạc Vân Ca đâu, dù gì đối phương cũng là bộ mặt của gia tộc.
Lúc hắn ngang ngược lấy đề kiểm tra, gia lão cũng mặc kệ. Vì hắn là thiên tài, mà thiên tài luôn có đãi ngộ khác biệt.
Có một số loại thao tác đặc biệt, phải là người có thân phận đặc thù mới thực hiện được. Như Lạc Thiên Thu là thiên tài, hắn có thể tạo khí thế, gây ra áp lực cho đệ tử khác. Hắn là con trai cố nhị trưởng lão, tự nhiên có thể ngông cuồng, hành động không theo lý lẽ.
Giá trị tộc nhân được chia thành ngắn hạn và dài hạn. Người chết, điểm tích lũy cũng theo gió mà tán, hoặc là có người hưởng.
Nhìn chung chẳng có mấy ai biết đến giá trị người đó từng để lại, cứ tự nhiên mà hưởng thụ một cách vô tâm.
Nhưng thiên tư thì khác, tiềm năng vượt trội có thể đưa cả gia tộc đi lên. Người có thiên tư chết đi rồi, chẳng ai có thể thay thế hắn, chẳng ai có thể kế thừa giá trị của hắn.
Trong nhiều tiết học, sử dụng chước linh cụ là một chuyện khó lòng tránh khỏi. Sử dụng nhiều, mặc dù đem lại kinh nghiệm thực hành, nhưng lại ẩn chứa nguy cơ suy giảm tư chất, ẩn chứa ám thương. Có một số đệ tử than phiền, cho tiền cũng không muốn sử dụng nó nữa.
Điểm tích lũy thường được dùng để tránh mấy tiết học như vậy, để thời gian còn lại chữa thương, hoặc chỉ đơn giản là muốn tránh tiết học đó thôi.
Gia tộc tôn trọng năng lực tiềm ẩn, đặc biệt kẻ mưu lược, người anh dũng. Vì vậy, việc dùng điểm tích lũy, chước linh cụ, giao dịch, thậm chí cướp đoạt, cũng là một loại thử thách tâm trí và thực lực.
Gia tộc thao tác rất tinh tế, nhìn vào điểm tích lũy đã có thể phán đoán sơ lược tình hình của đệ tử trong tộc, hắn tơi tả như nào, hèn nhát ra sao.
Phán đoán của gia lão rất khó xảy ra sai sót, nhiều đệ tử ảo tưởng bản thân đặc biệt, gia lão chắc chắn sẽ đoán sai.
Nhưng đó chỉ là suy nghĩ sai lầm của một số người. Lạc Văn Hiền là tu sĩ trí đạo, suy nghĩ nhanh và chính xác hơn người bình thường, một hơi thở có thể nghĩ ra chuyện mà một người thông minh dành ba phút để đoán.
Lớp trung cấp và lớp cao cấp khác biệt rõ rệt. Lớp cao cấp có địa vị, môi trường tốt để tạo giá trị. Lên lớp này thì dễ, mỗi năm đều có nhiều gương mặt mới, nhưng giữ được vị trí mới là điều khó khăn thực sự.
0 Bình luận