Quyển 1: Hồi 1: Học đường và Thiên tài

Chương 23: Tư chất, môn học mới

Chương 23: Tư chất, môn học mới

Keng keng!

Tiếng chuông lại vang lên, học sinh rời lớp.

Tất cả tập hợp trước cửa, xếp thành hai hàng dài. Gia lão đứng trước mặt ba mươi người, bóng cây lay động, che phủ một góc sân.

“Được rồi, không cần nói nhiều nữa. Bắt đầu xếp lại lớp. Ai cần làm gì chắc cũng xong cả rồi. Trước đó, mỗi người chạm vào Trác Linh thạch này.”

Nói rồi lão lấy ra một quả cầu thủy tinh trơn nhẵn, phản chiếu ánh nắng ấm áp.

Trắc Linh thạch là pháp khí kiểm tra tư chất. Tư chất chia thành Đinh, Bính, Ất, Giáp… hiếm gặp nhất là Cực Hạn. Nó đại diện cho năng lực cảm ngộ đạo lý của mỗi người, tư chất càng cao đi càng xa.

Đinh đẳng, cả đời khó có thể vượt qua Tâm Tượng cảnh.

Bính đẳng, siêng năng khổ luyện có thể chạm tới Tâm Tượng cảnh, thậm chí là Thiên Nhân cảnh.

Ất đẳng, thuận lợi bước vào Linh Đạo cảnh, còn có cơ hội tiến vào Vực Đạo cảnh 

Giáp đẳng, một đường đi đến thẳng cảnh giới tới Vực Đạo cảnh, hầu như không gặp trở ngại.

Lạc Thiên Thu vẫn với dáng vẻ cao ngạo, đặt tay lên Trác Linh thạch. Trung tâm quả cầu tụ lại từng hạt ánh sáng trắng, dần dần nuốt trọn không gian bên trong, rồi bừng sáng rực rỡ.

Gia lão gật gù: “Rất tốt. Ngươi nên cố gắng tu luyện nhiều hơn.”

“Đệ tử biết rồi.” Thiên Thu đáp hờ hững, sau đó bước vào lớp bình thản như lẽ đương nhiên.

Cả đám xôn xao: “Hắn từ khi nào thăng cấp tư chất lên Giáp đẳng vậy?”

“Tu tiên bách nghệ thì thôi, đến cả tư chất tu hành cũng khủng bố như vậy. Hắn muốn chúng ta sống sao hả?”

"Có chỗ dựa đúng là thích thật, bảo vật có thể tùy ý tìm kiếm, nâng cao tư chất. Không như chúng ta, bị gia cảnh ràng buộc, tiến lên một chút cũng là một vấn đề lớn.”

“Ai biểu hết cha hắn để lại di sản, rồi đến đại trưởng lão được lão tổ giao phó chăm sóc hắn nữa. Thật ghen tị hết sức.”

“Nếu tiềm năng không bị phế, chắc chắn tu luyện đến Tâm Tượng cảnh trong vài năm cũng chẳng phải là vấn đề.”

Cả đám nhanh chóng thu lại cảm xúc, ánh mắt lại hướng về phía Lạc Vân Ca. 

Hắn bình tĩnh đặt tay lên, quả cầu phát sáng. Không nghi ngờ gì nữa… là Giáp đẳng tư chất.

“Đúng là thiên tài của tộc, tư chất này chẳng có gì đáng ngạc nhiên.”

“Đúng vậy.”

Lạc Vân Ca không để ý những lời đó. Bọn họ xem hắn là thiên tài, vậy chứng tỏ hắn con đường tộc trưởng ngày càng bằng phẳng, chuyện kế thừa chức vị cũng tự nhiên là để thời gian trôi qua.

Bọn họ không đề cập tới Lạc Vân Ca nhiều, vì hắn không phải là mối đe dọa gì. Nhưng Thiên Thu thì lại khác, hắn đúng là tai hoạ di động.

Học hành vốn đã khó khăn, lại còn phải gặp tên Thiên Thu mỗi ngày nữa.

Lúc này, Vân Hàn đưa tay đặt lên quả cầu, ánh sáng chiếm toàn bộ quả cầu, nhưng không toả sáng bằng hai người kia. Tư chất là Ất đẳng.

Số khác chỉ có ánh sáng ở trung tâm, đó là tư chất Đinh đẳng, ánh sáng lan tỏa đến nửa quả cầu là tư chất Bính đẳng..

Ở lớp trung cấp, Lạc Ly, Lạc Lơ, Lạc Phi Dương lần lượt kiểm tra ra tư chất: Bính đẳng, Bính đẳng, Bính đẳng. Gia lão gật đầu.

Lạc Vô Thường lúc này mới kiểm tra tư chất, Bính đẳng.

“Ngươi vào lớp cao cấp.”

Vô Thường cúi mặt, thất thần rời đi. Ngay khi biết điểm, hắn đã cảm thấy hụt hẫng.

“Bảy… bảy điểm!?”

Bảy điểm. Không cao, cũng chẳng thấp.

Lạc Phi Dương bất ngờ khoác vai hắn từ phía sau, cười gian:

“Ngươi nghĩ sao? Chuyện mà ta đã nói đó.”

Hắn hạ giọng: “Ta biết ngươi nhát gan, tim yếu, nhưng thù của thằng em ta phải trả. Hay như vầy, ngươi và Lạc Vân Ca cũng khá thân, lại từng cứu hắn… Ngươi cứ đến trước mặt hắn, làm trò con bò, ta sẽ chuyển cho ngươi một ít điểm tích lũy.”

“Biết đâu… ngươi còn thích nam nhân ấy chứ.”

Trong đầu Lạc Vô Thường chỉ toàn nghĩ cách nào làm trò con bò mà đỡ mất mặt nhất. Đường đường là nam nhân, làm sao không thấy ngại?

Xếp lớp xong, bản thể gia lão bước vào lớp cao cấp.

Thiên Thu như thường lệ ngồi bàn đầu gần cửa, sau hắn là Lạc Vô Thường. Ngồi cạnh Vô Thường là Phi Dương, sau Phi Dương là Lạc Lơ, sau Vô Thường là Lạc Ly.

Lão đảo mắt một vòng, rồi nói: “Vô Thường, trò đổi chỗ với Phi Dương.”

Thế là Vô Thường vô tình ngồi giữa lớp. Bên cạnh hắn ngoài Phi Dương còn có cả Vân Ca, phía sau Vân Ca là Vân Hàn.

“Chào… chào…”

Hắn gượng cười, cố chào Lạc Vân Ca.

Gia lão lấy ra một viên đá khác, màu mộng nhạt. Đó là Chiếu Mộng Thạch, pháp khí luyện từ nhiều tài liệu quý như Mộng Cách thạch, Lưu Mộng thạch.

Tác dụng của nó là kiểm tra một người có thiên tư hay không. Chỉ cần đặt tay lên, mộng cảnh sẽ hiện ra, phản chiếu tính cách và bản chất người đó. Hình ảnh tồn tại càng lâu, thiên tư càng cao. Nếu chẳng hiện gì, tức là người đó căn bản không có thiên tư.

Thiên tư chính là thiên tính trời sinh. Người có thiên tư là người từ khi sinh ra được đạo lý thiên địa chiếu cố. Dẫn dắt ra bên ngoài, biểu hiện thành những năng lực khác nhau. Người ta gọi nó là thiên tư, lệnh bài của thiên tài. Dù vậy, cũng có người thức tỉnh muộn.

Thiên tư muôn hình vạn trạng, thiên tính càng được phát huy thì thiên tư càng được vận dụng đồng nhất.

“Các trò hẳn cũng biết tác dụng của pháp khí này, vậy thì không cần ta giải thích nữa. Gia tộc cũng không muốn bỏ lỡ một vài mầm non tốt. Vậy tất cả chịu khó dành một chút thời gian, lần lượt bước đến và đặt tay lên đây.”

Thiên Thu bước lên đầu tiên. Hắn đặt tay lên Chiếu Mộng Thạch, mi mắt khép lại. Khoảnh khắc thần thức chìm xuống, cảnh vật trước mắt liền hóa thành một biển sương mù đặc quánh, dày đến mức như chỉ cần đưa tay ra là có thể khuấy động.

Hắn cất bước. Sương mù dần tan, để lộ ra một cánh đồng hoa rộng lớn. Thoạt nhìn như ngập tràn màu sắc, nhưng khi nhìn kỹ lại, tất cả đều chỉ có hai màu xám và trắng, giống như thế giới bị rút sạch khỏi toàn bộ sắc thái vốn có.

Thiên Thu Không cam lòng đổi hướng. Ở phía xa, giữa tầng sương trôi lững lờ, có một vùng sáng rực rỡ như được dệt bằng vô số màu. Hắn bước nhanh về phía đó, nhưng càng đến gần, ánh sáng càng nhạt, màu sắc dần biến mất, cuối cùng lại chỉ còn lại một xám trắng vô hồn.

Hắn quay đầu. Nơi hắn vừa rời khỏi, lúc này lại đang bừng lên muôn sắc sáng choang như vết nứt dẫn đến một thế giới khác.

Hắn quay trở lại. Đến nơi, màu sắc lại tắt.

Hắn đổi hướng lần nữa. Lại tắt.

Từng bước chân trở nên vô định, như thể hắn đang mắc kẹt trong một vòng lặp không lối thoát. Mỗi nơi hắn hướng tới đều trở nên xám trắng, và chỉ nơi hắn vừa rời đi mới rực rỡ sắc màu.

Giữa thế giới mơ hồ ấy, hắn cứ vậy mà bước, không biết mình đang đuổi theo điều gì… hay đang bị điều gì đuổi theo.

Tất cả cảnh tượng đều hiện lên trên Chiếu Mộng Thạch.

Tiếp theo là đến Lạc Vân Ca.

Trước mắt hắn hiện ra một ngọn núi sừng sững, đỉnh núi chìm trong mây trắng. Hắn bắt đầu leo. Bước chân đều đặn, hơi thở vững vàng.

Xung quanh là vô số bóng người cũng đang trèo lên cùng hắn. Ban đầu ai nấy đều khí thế ngút trời, nhưng càng leo cao, gió càng mạnh, đường càng dốc, từng người một dần tụt lại phía sau.

Có kẻ mệt mỏi rồi ngã xuống.

Có kẻ run rẩy bám vào vách đá, không thể bước tiếp.

Có kẻ buông tay từ bỏ.

Nhưng hắn vẫn tiếp tục.

Leo.

Lại leo.

Không dừng lại dù chỉ một khắc.

Cho đến cuối cùng, trên con đường dẫn lên đỉnh núi ấy, chỉ còn lại một mình hắn đứng vững, lưng thẳng như kiếm, hơi thở vẫn không loạn nhịp.

Trở về chỗ, Vân Ca nghe Vô Thường khẽ nói:

“Con đường leo lên đỉnh cao… cô đơn thật nhỉ.”

Nói xong, Vô Thường vội quay đi. Hắn thầm nghĩ: “Như vậy chắc là được rồi nhỉ. Dù sao hắn cũng chỉ nói làm trò con bò, cái này cũng tính là trò con bò đấy thôi.”

Lạc Thiên Thu thì chán chường, nhắm mắt ngủ. Đến khi tỉnh, hắn nghe tiếng gia lão hét lớn: “Tất cả chú ý! Các trò đã mười bốn tuổi, chắc hẳn ai cũng biết đây là độ tuổi quan trọng thế nào.”

“Sắp tới, ngoài học kiến thức tu tiên, thì các trò còn phải học kiến thức của Tiên.”

“Tiên” nhân vật mà người đời cho là đến từ thế giới khác. Trước khi rời đi, hắn đã để lại một số kiến thức cho tu chân giới.

Những tri thức ấy mở ra một chân trời mới, có thể nâng cao tinh thần lực, tăng khả năng cảm ngộ đạo lý thiên địa. Dù tư chất kém, cũng có cơ hội một bước lên thẳng trời xanh.

Gia lão chỉ lên màn chiếu, hiện ra bìa tám quyển sách. Mỗi quyển đều có chữ tổng hợp kiến thức, sau cụm này là tên một môn khác nhau.

Toán, Lý, Hóa, Sinh, Sử, Địa, Anh, Văn.

Có người xì xào:

“Cái gì. Học đan, trận, khí, phù còn chưa xong. Gia lão còn bắt chúng ta học thêm một môn nữa sao?”

“Ta còn chưa biết luyện đan nữa, như vậy thì sống sao đây?”

“Ngươi nói gì chứ, ta còn chưa biết lập trận!”

Lạc Vô Thường giả bộ bi ai:

“Ta vốn chẳng học nổi một chữ gì, vậy mà còn bắt ta phải học thêm mấy môn nữa sao?”

Một đệ tử bất mãn:

“Nín!”

“Ngươi nói với ta là ngươi chưa học một chữ nào, vậy mà ngươi thi được bảy điểm. Còn ta thi có được bốn điểm thôi.”

“Ngươi đúng là rắn độc.”

“Thôi đi. Nếu không nhờ hắn nhắc, e rằng chúng ta đều không điểm cả rồi.”

“Cảm ơn ngươi, Lạc Vô Thường!”

Kỳ thi có 120 câu. Nhiều người chia nhau: kẻ làm 40 câu đầu, kẻ làm 40 câu giữa, kẻ làm 40 câu cuối, rồi chép đáp án. Ai ngờ, gia lão ra ba đề khác nhau, đáp án cực tinh vi, nên những ai trao đổi bài gần như là đều không điểm.

Những ai đã trao đổi bài trong lớp cao cấp đều bị chuyển sang lớp trung cấp rồi, bây giờ 12 trên 30 người là đến từ lớp trung cấp.

Vì thế, trong giờ học lúc này không ít kẻ vừa trao đổi vừa than phiền.

“Trật tự!”

Gia lão quát, rồi tiếp tục:

“Thời gian gấp rút. Chúng ta phải tận dụng từng giây từng phút. Sáng học kiến thức của Tiên, chiều học tu tiên và thực hành.”

“Giới thiệu sơ lược: Toán học chia thành số học và hình học.”

Nghe tới đây, đôi mắt Thiên Thu sáng rực:

“Quen… quen quá.”

Gia lão tiếp tục giảng giải.

“Vật lý, nghiên cứu quy luật vận động, tương tác của vật chất, từ hạt nhỏ đến vũ trụ (chuyển động, lực, điện, ánh sáng…). Môn này đặc biệt hữu ích để nghiên cứu pháp thuật, kỹ nghệ.”

“Sinh học, nghiên cứu sự sống, cơ thể sinh vật, từ tế bào đến hệ sinh thái. Ai muốn trở thành Y tu thì nên chăm học môn này.”

“Hóa học, nghiên cứu chất, thành phần, cấu tạo, tính chất và sự biến đổi. Học giỏi môn này, các trò có thể tạo ra tài liệu luyện khí qua phản ứng, hoặc tách tài liệu từ vật thể. Ví dụ: Song Hỏa Lưu Nhất Mạch, không ai nghĩ một dòng sông vừa chảy ra nước vừa chảy ra lửa, uốn lượn như một thể lại có thể tách ra hai loại tài liệu quý hiếm.”

“Lịch sử, Tìm hiểu quá khứ loài người, các sự kiện, nhân vật, quy luật phát triển xã hội. Riêng môn này các trò sẽ học nhanh từ thời điểm di tích đầu tiên của Tiên biến mất, cho đến các sự kiện vừa xảy ra vừa qua.”

“Trên đời có biết bao nhiêu là loại dị nhân, không chỉ có con người mà còn có yêu tộc, ma tộc… Địa lý, Nghiên cứu thế giới, môi trường tự nhiên, dân cư, kinh tế xã hội, mối quan hệ giữa con người và tự nhiên. Tùy vào mỗi nơi mà tập tính cũng khác biệt. Từ đó hiểu được đặc điểm của từng loại, văn hoá. Hoặc có thể tìm ra một số di tích dựa vào hiểu biết của bản thân.”

“Ngữ văn, học ngôn ngữ và văn học, rèn luyện đọc, viết, cảm thụ, biểu đạt. Đây là môn rất hữu ích để cảm ngộ đạo lý thiên địa. Một lời nói thấu tâm can, một bài thơ có thể mở rộng thiên địa trong lòng người.”

Gia lão học đường một bên thao thao bất tuyệt, một bên lại đưa mắt nhìn đám đệ tử. Bọn chúng đang chăm chú nghe giảng, sâu trong ánh mắt gia lão có thể nhìn thấy sự ghen tị đang tràn trề như nước lũ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!