Quyển 1: Hồi 1: Học đường và Thiên tài
Chương 21: Tu tiên là gì
0 Bình luận - Độ dài: 2,067 từ - Cập nhật:
Lớp trung cấp thì thường được châm chước nhiều hơn.
Giống như khi còn là trẻ con, có thể tùy ý làm điều mình muốn. Nhưng một khi đã lớn, đã có chức vụ trong gia tộc, thì tuyệt đối không được để lộ sai lầm. Đồng thời, cũng phải biết trấn áp kẻ dưới, đừng để bọn chúng dòm ngó vị trí của mình.
Lúc này trong lớp trung cấp, gia lão vừa phát đề xong, đi về phía bục giảng rồi quay lưng lại.
Cả đám không chút do dự, lập tức lấy phao đã chuẩn bị sẵn: giấu trong áo, trong tóc, thậm chí có kẻ đặt ngay trên bàn.
Vô Thường đảo mắt nhìn quanh, rồi cuối cùng cúi xuống bài làm.
Câu 1. Tu tiên là gì?
A. Học tập đạo lý của thiên địa.
B. Để có sức mạnh thực hiện điều mình mong muốn.
C. Để trường sinh.
D. Nâng cao cảnh giới.
“Hai ý B và D trùng nhau, cùng là một. Ý C không nhất thiết phải nhờ tu luyện, uống đan dược cũng có thể sống đến ngàn năm. Vậy chọn A.”
Câu 2. Linh khí là gì?
“B. Linh khí là năng lượng tinh thuần của trời đất, vô hình nhưng nuôi dưỡng vạn vật. Tu sĩ hấp thu linh khí để chuyển hóa thành linh lực, dùng cho tu luyện, trị thương, luyện đan, nuôi pháp bảo. Nơi linh khí dồi dào thì thảo dược, yêu thú, tu sĩ đều mạnh mẽ hơn.”
Câu 3. Tu tiên bách nghệ gồm những gì?
“D. Tất cả những thứ gắn liền với đời sống đều có thể xem là tu chân bách nghệ: may vá, trù nghệ, trồng linh dược…”
Câu 4. Nhóm lưu phái nào được xếp cùng nhóm với Mộc đạo?
“Mộc đạo luôn gắn liền với trồng linh dược, luyện đan, thậm chí là trù nghệ. Linh thực cũng bắt nguồn từ trù nghệ, tu giả nghề này thường được các tửu lâu tuyển dụng, thậm chí nhiều đại gia tộc mời về làm đầu bếp riêng. Nhiều nhóm nghề phụ thuộc rất nhiều vào ngành trồng linh dược. Vì vậy quan hệ giữa nghề nuôi dưỡng linh dược, luyện đan, trù nghệ là mối quan hệ giữa trồng trọt và sản xuất. Vậy chọn C.”
Câu 5. Vì sao luyện khí sư thông thường khi luyện đến pháp khí thì dừng lại ở bình cảnh?
“Sản phẩm do luyện khí sư tạo ra có nhiều cấp bậc: pháp khí, pháp bảo, linh khí, linh bảo, chí bảo, hỗn độn chí bảo.
“Trong đó khí là để chỉ những vật làm ra chỉ đủ dùng. Còn bảo là trân bảo hiếm gặp, bắt buộc phải được luyện từ người có tay nghề cao.”
“Linh khí là pháp bảo nhưng sở hữu linh tính, linh bảo là vì nó quý hơn linh khí gấp trăm lần.”
“Chí bảo là bảo vật được sinh ra nhờ ý chí của thiên địa, mỗi người sở hữu đều là chí tôn một thời. Hỗn độn chí bảo thì được sinh ra từ bên ngoài thiên địa, nhìn qua ngàn năm lịch sử chẳng có mấy ai sở hữu được nó.”
“Ta nhớ rõ, chọn A. Luyện khí sư dừng lại bình cảnh quá lâu không phải vì tay nghề chưa đủ, mà do hoả hầu chưa sâu. Cũng như pháp môn quá đơn giản, chưa có cái gì đặc biệt để coi là độc môn. Để vượt qua bình cảnh thì cần có được dị hoả, hoặc pháp môn đặc thù để nâng cao hỏa hầu của bản thân.”
Câu 6. Vì sao phù sư không được đánh giá quá cao, cũng chẳng thấp trong tu chân bách nghệ?
“Chọn B. Chẳng phải phù lục được chia từ nhất giai đến cửu giai, tương ứng chín đại cảnh giới. Ngoài ra phù lục còn được phân thành hạ phẩm, trung phẩm, thượng phẩm và cực phẩm như pháp khí.”
“Phù lục chung quy chỉ là ngoại lực mà thôi, căn bản chẳng phải chân chính bản thân thực lực. Tài lực có hạn, chẳng ai đủ điều kiện để ý một loại phù lục chẳng bao giờ dùng tới.”
“Phù sư bị đánh giá thấp do loại phù lục của họ luyện ra có chỗ khác biệt, tùy thuộc vào từng đạo lý họ hấp thu tới mà tác dụng cũng sẽ rơi vào hữu ích hay vô dụng.”
“Ngoài vẽ phù ra, tuồn ra ngoài thị trường rồi bị thăm dò đạo lý bản thân sở hữu, đến khi dò tới sâu cạn chẳng phải sẽ bị giết sao?”
“Phù sư vừa dễ bị dò xét, vừa dễ dàng kiếm được bộn tiền. Riêng việc bán ra phù lục độc môn đã đủ ăn sung mặc sướng cả đời rồi, chứ đừng nói tới việc vẽ phù lục đặc thù theo yêu cầu sẽ đem lại bao nhiêu khoản tài phú nữa.”
Lời này không sai. Lạc Thiên Thu vốn là phù sư. Phượng Hỏa phù hay Bạo Kiếm phù của hắn đều chứa đạo lý riêng: đốt cháy, hủy diệt, đưa tất cả về tro tàn.
Việc đưa đạo lý bản thân vào phù lục vốn không thể kiểm soát. Giống như vung nắm đấm nhẹ nhàng trong không khí, dù muốn hay không vẫn tạo ra một loại áp lực vô hình.
Mọi thứ tưởng là cẩn thận, không xảy ra chuyện gì. Nhưng lại ẩn chứa hậu quả được giảm thiểu đến vô hình.
Làm được mấy chục câu, Vô Thường lập tức bí. Hắn liếc sang, thấy Lạc Ly đang cầm một pháp khí kỳ lạ, đó là điện thoại. Lạc Ly đưa lên cao, ngón cái lướt nhẹ. Màn hình nhấp nháy một hồi liền hiện ra đáp án, rồi hắn cúi xuống khoanh đáp án.
Lạc Phi Dương ngồi đằng sau khẽ kêu.
“Tra được mấy câu rồi.”
“50 câu.”
Lạc Ly bình tĩnh đáp. Cả hai cắm cúi vừa tra vừa khoanh một số câu hiện trên màn hình.
Lạc Phi Dương có ý định trả thù khiến Vô Thường không làm được bài.
Chợt nhận ra tên này… hèn vãi, là một thiếu niên kém cỏi trong việc gian lận.
Hơn nữa, ngồi đằng sau Lạc Ly cũng là vì đối phương gan lớn. Nếu không kịp tra cũng có thể nhờ hắn ta tra dùm.
Lạc Phi Dương vừa khoanh đáp án vừa cười lém lỉnh.
“Chúng ta không có duyên rồi, Tiểu Thường Thường. Ta cũng rất tiếc, ngươi đừng có buồn như thế, ta nhìn ngươi mà sắp khóc rồi. Hu hu…”
“Ok.”
Vô Thường cười gượng, lại liếc lên bục giảng, nơi gia lão vẫn còn đứng quay lưng.
Chợt có ngón tay chọc lưng hắn: “Linh lực hộ thân, điều khiển vật dụng, hay cường hóa bộ phận cơ thể tạm thời, có tính là một loại pháp thuật không?”
“Vì sao một phàm nhân lại có thể vận dụng được pháp thuật?”
Vô Thường ngồi bàn thứ hai, đề một, gần cửa ra vào. Người đằng sau hỏi đang làm đề số hai. Mặc dù cả hai không cùng đề, nhưng hắn chỉ đơn giản hỏi cho bạn mình mà thôi.
Qua nhiều kỳ kiểm tra, chỉ cần chịu khó để ý một chút động tác phát đề của gia lão là đoán được đề của người khác.
“Mặc dù là điều động linh lực, nhưng nó không được tính là môn pháp thuật, chỉ đơn giản là kỹ xảo vận dụng linh khí.”
“Pháp thuật là một loại kỹ xảo vận dụng công pháp. Phàm nhân có thể phóng ra pháp thuật là do hiểu rõ một chút công pháp, rồi quay sang rèn luyện.”
“Cái cốt lõi nhất vẫn là chước linh cụ, thứ này được chế tạo rất tinh vi, thiết lập trận pháp mô phỏng một loại công pháp phổ biến, Ngũ Hành Thường Biến quyết, khẽ động ý niệm là có thể thi triển được pháp thuật ngũ hành.”
“Điều Khí quyết cũng chỉ đơn giản là một loại kỹ xảo vận dụng linh khí để đả thông kinh mạch mà thôi.”
“Vì là kỹ xảo nên ai cũng sử dụng được, dễ dàng biến tấu để phù hợp với bản thân.”
Ngập ngừng rồi Vô Thường đáp: “Không. Nếu mang theo một chút gì đó của công pháp mới được tính là pháp thuật cơ bản.”
Hắn lại quay sang hỏi người kia: “Cơ quan sư có nhất thiết phải lập huyền ti để điều khiển cơ quan không?”
“Không nhất thiết, cái cốt lõi nhất vẫn là tinh thần người điều khiển. Tinh thần lực khi còn là Nhập Đạo cảnh tu sĩ sẽ mỏng hơn, khi truyền đơn thuần bằng tinh thần lực, nhất định cũng vì tiêu hao trên đường truyền tải mà không điều khiển được, cần linh lực làm đường liên kết, bảo lưu tinh thần lực truyền đến.”
Vô Thường gật gù, rồi cúi xuống tô đáp án.
Đề thi có 10 tờ, tổng 120 câu. Mặt trước ghi họ tên và bảng đáp án trắc nghiệm A B C D, chỉ cần tô đen bằng bút chì vào ô tròn được cho là đáp án đúng. Mặt sau là đề. Sở dĩ làm vậy, là vì gia lão sẽ sử dụng pháp khí để chấm bài thi, pháp khí này chỉ nhận định được màu bút đặc thù.
Vô Thường hơi liếc mắt nhìn sang bài bàn bên cạnh. Câu 106: Khi phát hiện bí cảnh thì nên làm gì? Thấy đối phương khoanh B - Báo cáo gia tộc, chờ chỉ thị từ tộc trưởng.
Hắn nhớ lại lời Thiên Thu từng nói: “Một bài kiểm tra trắc nghiệm có 120 câu. 40 câu đầu kiểm tra kiến thức của đệ tử trong tộc. 40 câu giữa kiểm tra sự đoàn kết của mỗi người. 40 câu cuối kiểm tra sự trung thành với gia tộc.”
Hắn nhìn lại Câu 104 của mình: Nếu lỡ giết chết tộc nhân thì phải làm sao?
A. Thành khẩn nhận lỗi, sẵn sàng chịu phạt.
B. Đến gặp tộc trưởng hoặc gia lão, gửi lời xin lỗi đến với gia đình nạn nhân. Lấy lý do không tiện gặp mặt, mà nhờ tộc trưởng hoặc gia lão đưa khoản bồi thường đến gia đình nạn nhân. Và gửi một chút lời biết ơn đến gia lão hoặc tộc trưởng, bắt họ phải nhận vì đã giúp mình rất nhiều.
C. Từ chối mọi trách nhiệm, xem như chưa có chuyện xảy ra, bình thản sinh hoạt như thường.
D. Bỏ trốn ngay trong đêm.
Vô Thường không nghĩ nhiều, chọn A.
“Làm sai thì phải nhận lỗi chứ.”
Lúc này, Lạc Thiên Thu gục đầu trên bàn, mắt nhắm hờ, tâm trí lại dồn vào câu hỏi:
“Bốn lựa chọn này nhìn như đơn giản, nhưng đều là sắp đặt của gia tộc.
“Chọn A. Tức là ngươi hèn nhát, chẳng làm được gì cho gia tộc.”
“Chọn B. Nếu ngươi còn sống bình yên, không gặp khủng hoảng gì về tài sản hay chỉ trích, thì chứng ngươi có đủ giá trị, đủ bản lĩnh để gia tộc sẵn sàng cho qua chuyện này. Mà mức độ bản lĩnh phụ thuộc vào mức độ bồi thường ngươi có thể đưa ra, thẳng thắn là hối lộ cao tầng trong gia tộc.”
“Chọn C. Tức là ngươi xem thường tộc quy, cần chèn ép gấp.”
“Chọn D. Cũng có nghĩa là người sẵn sàng bỏ rơi gia tộc vào những lúc nguy cấp.”
“Bài kiểm tra vừa là một khảo nghiệm nhỏ gia tộc dành riêng cho mỗi đệ tử. Dần phát hiện ra những đối tượng không trung thành, từ đó điều chỉnh chính sách phù hợp, âm thầm điều tra bọn họ. Bài kiểm tra này cũng là một cách tẩy não những tên đệ tử chưa có ý thức trung thành với gia tộc. Cách làm này vừa là một cách để ngăn chặn một lũ sói mắt trắng, đồng thời đào tạo thêm nhiều tử sĩ trong gia tộc.”
Chợt, lúc này Lạc Vô Thường bất ngờ đổi ý, chọn B.
“Linh cảm mách bảo, chọn B là lựa chọn sáng suốt. Câu nào dài chọn câu đó.”
0 Bình luận