Quyển 1: Hồi 1: Học đường và Thiên tài
Chương 10: Gia lão quan chiến
0 Bình luận - Độ dài: 2,201 từ - Cập nhật:
Nhóm Vô Tri thấy phạm vi giao chiến lan tới liền nhập cuộc, pháp thuật tuôn xuống như mưa.
Tuy uy lực không vượt qua hai nhóm kia, nhưng loại pháp thuật họ thi triển lại đa dạng hơn, và sức mạnh cũng chẳng kém bao nhiêu.
Từ xa, trong phòng nội vụ, gia lão học đường vẫn thản nhiên uống trà. Đôi mắt lơ đãng dõi theo hình ảnh hiện trên chiếu ảnh thạch, một quả cầu lớn cỡ nắm tay người trưởng thành, sáng như ngọc lưu ly.
Thu ảnh thạch được lắp đặt kín đáo quanh học đường, khi cần có thể xem lại đoạn đã ghi hoặc quan sát trực tiếp.
Mỗi bộ gồm một thu ảnh thạch và một chiếu ảnh thạch, luyện cùng lúc mới có thể sinh ra liên kết nhờ chung tần số linh khí.
Vì thế, chúng trở thành công cụ giám sát hữu hiệu, hầu như nhà nào cũng có ít nhất một bộ để quản lý đệ tử. Chiếu ảnh thạch có thể lớn, nhưng thu ảnh thạch lại nhỏ tới mức khó thấy.
Trong học đường này, có ít nhất hơn mười thu ảnh thạch siêu nhỏ bố trí khắp nơi.
Luyện ra cả chục thu ảnh thạch đồng bộ với một chiếu ảnh thạch là việc cực kỳ khó, đòi hỏi trình độ tông sư luyện khí.
Người ta còn truyền rằng đây vốn là truyền thừa của một vị tiên nhân. Trải qua vô số nghiên cứu và thử nghiệm, người đời mới dần sáng tạo thành công ra bộ ảnh thạch này.
Khi nhắc đến vị tiên nhân ấy, ai nấy đều lộ vẻ cảm khái: có người biết ơn, có kẻ ngưỡng mộ, cũng có kẻ hiếu kỳ… nhìn chung, hễ nghe tên hắn, tất cả đều thoáng khựng lại.
Nghe nói tu vi hắn vô địch thiên hạ, được người đời gọi là Tiên Đế. Thế nhưng, khi nhắc lại, thiên hạ chỉ dùng duy nhất một chữ, Tiên.
Có lời đồn rằng hắn đã tồn tại từ thuở xa xưa, thấu hiểu vạn vật, tính tình kỳ quái. Lời nói thường như mây trôi, chẳng mấy ai hiểu được, còn miệng thì luôn nở nụ cười ngây ngô.
Vượt qua muôn vàn thử thách, hắn bước lên cảnh giới Tiên Đế… rồi biến mất.
Ngàn năm, vạn năm, thậm chí triệu năm trôi qua, không ai còn thấy bóng hắn, chỉ còn những lời đồn như sương khói.
Cho tới một ngày, khi vô số bí cảnh và di tích cổ được khai phá, người ta tìm thấy một phiến đá khắc đầy tri thức kỳ lạ và những câu chuyện chưa từng được kể.
Đó là một thế giới khác thường, một nơi không hề có linh khí. Nhưng lại ẩn chứa vô vàn những điều phi thường.
Từ những câu chuyện ấy, người đời chép lại, tương truyền đến đời sau. Có người có cảm ngộ sâu sắc trong đạo lý, tham ngộ một ít tri thức từ thế giới đó, viết thành sách để đời sau có cơ hội học hỏi.
Chúng được gọi chung là... truyện cổ tích.
Trong tất cả nhân vật hư ảo ấy, người đứng giữa ranh giới kỳ ảo và thực tại, giữa bình thường và phi thường, chính là “Tiên”. Từ đó, thiên hạ mới hiểu vì sao hắn chỉ có một cái tên duy nhất.
Gia lão học đường ngồi tựa ghế gỗ, ánh sáng từ chiếu ảnh thạch hắt lên chòm râu bạc. Hình ảnh thay đổi theo ý niệm của lão, hết nhóm này đến nhóm khác.
“Không tệ, không tệ…” Lão vuốt chòm râu, khóe môi khẽ cong. “Mấy đứa này đúng là có tiềm năng.”
Ánh mắt lão đảo qua từng góc màn sáng: “Vật học theo loài, người phân theo nhóm.”
“Hai nhóm kia hẳn am hiểu luyện khí, pháp khí luyện ra cũng gần đạt trung phẩm. Nhóm này lại giỏi về pháp thuật, ta nhớ không nhầm thì đứa kém nhất cũng chỉ bị nội thương nhẹ.”
Riêng Lạc Vô Thường, lão chẳng mấy quan tâm, chỉ nghĩ bọn kia muốn lấy lòng Lạc Thiên Thu nên tìm cách tiếp cận hắn. Dù sao đối phương cũng là thiên tài, tiền đồ sáng lạn.
Trong khi ba nhóm đang tranh nhau ai sẽ giành được Lạc Vô Thường, thì Lạc Vô Thường đã lặng lẽ chuồn đi.
“Nguy hiểm quá đi… ta đâu đáng để các ngươi yêu thích vậy…” Hắn vừa chạy vừa lẩm bẩm.
Lạc Vô Thường vốn chỉ là đệ tử bình thường, thực lực tầm tầm. Nhưng chính sự bình thường và hồn nhiên ấy lại khiến người ta quý mến.
Khi đạt thành tích kém, hắn vẫn tự hào khoe. Khi đạt thành tích cao, hắn lại ngẩn ngơ: “Cuối cùng ta cũng luyện được pháp khí sơ cấp rồi.”
“Ta sắp vẽ được tấm phù này rồi… khó quá trời.”
Hắn ở lưng chừng giữa bình thường và phế vật, lúc xuất sắc bất ngờ, lúc lại tệ đến thảm hại.
Loại người này không khiến ai ghen tị, cũng chẳng khiến ai khinh thường. Họ tạo cho người khác ảo tưởng rằng mình hoàn toàn có thể vượt qua.
Bởi thế, người ta dần muốn đồng hành cùng hắn. Càng đi chung, càng thân. Càng thất bại, càng hiểu nhau.
Lạc Vô Thường mang đến sức hút khó tả, vừa là động lực, vừa là bạn đồng hành.
Lúc này, hắn bước tới khu vực trồng linh thảo. Chưa kịp định thần, đã bị một nhóm cợt nhả tóm gọn.
Dưới chân hắn bừng lên ba vòng tròn, mỗi vòng có năm điểm sáng khác nhau, trận nhãn của khốn linh trận, giảm tốc trận và giảm công trận.
Ánh lam mờ ảo kết thành xích khóa chặt cổ chân.
“Lạc Vô Thường! Ngươi bị bắt rồi. Vào đội bọn ta đi.”
Nhóm này không có chước linh cụ trung phẩm, nhưng tinh thông một số loại trận pháp. Chước linh cụ hạ phẩm của họ khi dùng phải khựng năm hơi thở, nên không giỏi giao đấu.
Bù lại, họ am hiểu đôi chút tu chân bách nghệ. Phù lục chế ra thì toàn dùng để chạy trốn hoặc ngụy trang.
Đan dược chế ra đa phần là phế phẩm, nhưng loại phế phẩm này lại khiến người ta đau bụng.
Trận pháp thì… cực kỳ mất nết, không giết được ai nhưng đủ hành hạ tới phát cáu.
Tận dụng khéo, cũng đủ khiến người ta khó chịu đến tận cùng.
Lạc Vô Thường cười gượng: “Hay tha cho ta một lần đi. Ta có chước linh cụ thượng phẩm đó. Các ngươi cũng biết rõ sự khác biệt giữa thượng phẩm và hạ phẩm mà, đúng không?”
Bọn họ nghe vậy thì bán tín bán nghi, nhưng dám chắc một điều: Lạc Thiên Thu hẳn đã đưa cho hắn thứ đó.
“Biết chứ. Nhưng với trận giảm tốc và giảm uy lực này, có pháp khí cũng chẳng phát huy được.”
“Chước linh cụ thượng phẩm thì sao? Rơi vào tình thế bất lợi cũng chỉ là phế phẩm.”
“Hay là gia nhập bọn ta?”
Khóe môi Lạc Vô Thường bỗng nhếch nhẹ. Hắn rút ra một lá phù xám, rót linh lực vào. Ánh sáng trắng bùng lên, ba trận nhãn đồng loạt nổ tung.
“Là phá trận phù do Lạc Thiên Thu vẽ!”
“Không ngờ hắn lại đưa Lạc Vô Thường thứ này.”
Thoát khỏi vòng vây, hắn vừa chạy vừa ngoái lại cười gượng: “Xin lỗi nha. Coi như chúng ta chưa gặp nhau.”
“Đứng lại! Ngươi không được chạy!” Tiếng hò hét còn vang, nhưng hình ảnh trên chiếu ảnh thạch đã chuyển sang góc khác.
Gia lão học đường khẽ bật cười, tiếp tục thưởng thức những trò hề của lũ tiểu bối.
Đi được một quãng không xa, Lạc Ly lập tức gửi tin qua truyền tin phù. Chẳng bao lâu sau, hắn nhận lại hồi âm từ đồng đội.
“Ly ca, Lạc Vân Ca đang nhắm vào các đội nhóm yếu hơn. Chúng ta dùng ẩn hành phù quan sát, phát hiện ngoài nhóm đang đuổi Lạc Thiên Thu. Còn một nhóm nữa đang đuổi theo một người khác, nhóm này khá đông. Ngoài ra… không còn mục tiêu nào cho chúng ta ra tay.”
Lạc Ly khựng lại, ánh mắt chợt tối đi. Hắn giang tay chặn cả nhóm: “Tất cả dừng lại, đổi sang mục tiêu khác.”
Nghe thế, Lạc Vân Hàn liền cau mày, giọng thấp nhưng đầy chắc chắn: “Không lẽ… Lạc Vân Ca đã hạ gục hết những nhóm mà chúng ta có thể ra tay?”
Lạc Ly hít sâu, cố ghìm sự bực bội khi toàn bộ kế hoạch bị phá ngang: “Tên Lạc Phi Dương kia đang cùng người của hắn đuổi theo Lạc Vô Thường, số lượng cũng không ít. Còn Lạc Vân Ca thì đang quét sạch nhóm yếu, thế cầu tuyết của chúng ta coi như tan biến.”
Hắn nghiêng đầu, ánh mắt lóe lên một tia tính toán: “Hơn hết, nhóm của Lạc Phi Dương chỉ giỏi bố trí trận pháp. Lúc này đang đuổi theo Lạc Vô Thường, chắc chắn chưa kịp giăng bẫy. Nếu đánh ngay, chúng ta sẽ chiếm được lợi thế.”
Nhưng rồi giọng hắn chùng xuống, xen chút do dự: “Vấn đề là… khi đó chúng ta sẽ không kịp dựng trận để đối đầu với Lạc Vân Ca. Nhóm hắn, mỗi người đều có thành tích cao, tuyệt đối không thể xem thường.”
Hắn kết lại như đóng đinh: “Điều tiên quyết để thắng là nắm được thế chủ động. Lôi kéo Lạc Phi Dương… không đáng để đánh đổi.”
Cả nhóm nghe xong, không ai nói thêm, chỉ im lặng chấn động. Lệnh vừa dứt, đội hình lập tức đổi hướng, chạy thẳng về sân trường.
Lạc Vân Hàn nhanh chóng đề xuất, giọng đầy sát khí: “Vậy chúng ta mai phục ở sân trường. Lạc Vân Ca chắc chắn sẽ bước vào bẫy.”
Nhưng chỉ mình Lạc Ly biết, còn một điều hắn chưa nói ra.
Hắn e Lạc Vô Thường sẽ phá thế trận. Người này danh tiếng lớn trong hàng đệ tử tầm trung, nhưng lại âm thầm.
Hơn nữa, Lạc Vân Ca chắc chắn có thủ đoạn theo dõi và nắm tin tức. Nếu không, sao hắn có thể tóm gọn nhiều nhóm nhanh đến vậy?
Thu phục nhóm Lạc Phi Dương đồng nghĩa phải giao chiến với hắn, mà giao chiến tất sẽ gây ra động tĩnh lớn. Khi ấy, Lạc Vân Ca hoàn toàn có thể nhân cơ hội đánh lén.
Bọn họ hiện đang ở khu vực vẽ phù. Từng người nối nhau tiến vào các phòng kiểm tra, song chẳng phát hiện bất kỳ kẻ khả nghi nào.
Trong khi đó, Lạc Vân Ca cùng đội nhóm của mình lặng lẽ dò xét khắp xung quanh, tìm kiếm cơ hội phục kích bất ngờ những đội nhóm đi lẻ.
Bỗng, một tiếng động khẽ vang lên từ phía xa, là cảm âm phù do Lạc Vân Ca đã bố trí ở sân trường bị kích hoạt. Hắn lập tức quay đầu, ánh mắt ra hiệu cho đồng đội.
“Các ngươi đi đâu vậy… đợi ta một chút.”
Lạc Lơ vội vã bám theo, vẻ mặt hoang mang.
Nàng thật sự không quen với đội nhóm này, ai nấy đều toàn là người tài, Lạc Lơ nhất thời không theo kịp.
Áp lực vô hình như đông cứng không gian quanh nàng, đè nặng từng hơi thở.
Thế nhưng, Lạc Vân Ca đã sớm bỏ nàng sang một bên.
Nhận được chỉ thị, cả nhóm lập tức di chuyển về phía sân trường. Vừa đến nơi, bọn họ liền bị một nhóm khác phục kích. Lạc Vân Ca hơi nhíu mày.
Trước mắt là các đòn tấn công bằng nước đa dạng như cột nước nhỏ, thủy tiễn, bầy cá bằng nước. Theo sau là một bầy bướm bằng băng, mỗi nơi chúng đi qua, hạt tuyết rơi nhẹ trên đất.
Lạc Vân Ca lập tức lấy ra một quyển trục, đó là Thi Quyển - Tam Thanh Cổ Tự.
Hành Tàng Như Phong.
Trong chớp mắt, đội nhóm tám người hóa thành một luồng gió, nhẹ nhàng tản ra vị trí khác.
“Đây là thực lực của thiên tài sao?”
Có người lần đầu hợp tác với Lạc Vân Ca không khỏi thán phục, đặc biệt là tốc độ mà hắn mang lại cho toàn đội.
“Nguy hiểm thật.”
Cả đám vừa thoát nạn không khỏi nhìn lại chỗ vừa rồi. Nơi họ vừa đứng đã bị đóng băng thành một khoảng lớn.
Tại phòng nội vụ, một gia lão cảm thán: “Cũng không tệ. Tên nhóc kia hình như chính là người đề xuất chiến thuật phục kích, khéo léo lợi dụng nguyên tố thủy và băng để tạo phản ứng đóng băng, khống chế nhóm Lạc Vân Ca, rồi dồn sát thương. Chỉ tiếc… đối thủ lại là Lạc Vân Ca.”
0 Bình luận