Quyển 1: Hồi 1: Học đường và Thiên tài

Chương 11: Vân Ca chiến Vân Hàn

Chương 11: Vân Ca chiến Vân Hàn

Một người thấy nhóm Lạc Vân Ca vẫn an toàn liền quay sang hỏi: “Ly ca, bọn họ tránh được rồi. Chúng ta làm gì tiếp theo?”

Lạc Ly bình tĩnh đáp: “Đối phương đang trong trạng thái tăng phúc, nhanh hơn chúng ta nhiều lần. Hiện chưa rõ họ sẽ tấn công từ hướng nào, còn phản công ngay thì không khả thi. Tập trung một chỗ, lấy tĩnh chế động.”

Giọng nói của Lạc Ly mang theo khí thế buộc mọi người phải nghe theo.

Hắn thuộc kiểu người đại diện cho thế hệ hổ báo cáo chồn, vừa kiêu ngạo, vừa có năng lực chỉ huy.

Lúc này, Lạc Vân Hàn bước lên một bước:

“Hừ. Không phải chỉ cần ta cho mỗi người một nhát là xong sao?”

Thấy Lạc Vân Ca, nàng không kìm được cảm xúc, còn đâu là dáng vẻ băng giá thường ngày.

Lạc Vân Hàn chỉ biết nghiến răng, ánh mắt chứa đầy khinh bỉ.

Nàng nhìn về phía ca ca của mình như nhìn một ngọn núi cao không thể chạm tới. Tay vung trường kiếm, ánh mắt đảo quanh tìm kiếm điểm yếu, song kết quả khiến nàng thất vọng.

Lạc Vân Ca được bốn người vây quanh bảo vệ, trong đó có ba người am hiểu vẽ phù, lập trận và luyện đan.

Thường ngày, họ đủ khả năng cung cấp tài liệu, hỗ trợ nhóm kịp thời.

Trong một nhóm, kẻ không đóng góp sẽ bị chỉ trích. Trước đây, có người từ chối chia sẻ đan dược nên bị đuổi khỏi nhóm.

Lạc Vô Thường cũng là nghĩ đến điểm này, nên mới không lập nhóm. Phần nhiều là hắn ăn bám Lạc Thiên Thu rồi, đối phương chẳng đòi nợ, nên hắn cứ thế tự nhiên ăn bám.

Còn làm vậy với mấy người khác thì có hơi ngại. Dù chưa làm gì, nhưng hắn cũng không ít lần bị nói xấu nên hơi chột dạ.

Hắn quả thật được nhiều người yêu thích. Nhưng chắc chắn cũng có người ghét, chỉ là không ai nói ra mà thôi.

Lạc Vân Ca không yêu cầu ai phải nộp toàn bộ đan dược hay phù lục. Hắn chỉ nói: “Ai muốn trao đổi gì thì cứ trao đổi.”

Cách này giúp các thành viên làm quen, tạo thiện cảm, từ đó phối hợp thuận lợi hơn. Tâm lý luôn là một phần không thể thiếu trong cuộc sống.

Hơn nữa, hắn từng công khai đuổi một số người không đủ tư cách ra khỏi nhóm. Nếu giờ lại thu vật tư của họ, ai sẽ nghe hắn? Không ai muốn tuân lệnh một tên bạo quân đâu.

Khi ấy, một nữ đệ tử lấy đan dược của mình tặng cho người khác.

Mặc dù Lạc Vân Ca đã nói không cần giao nộp, nhưng cho ai là quyền của nàng. Vả lại nàng nghĩ cho một người là đang giúp một người. Càng làm vậy, nàng càng thấy vui.

Đó chính là Lạc Lơ, tính tình vô tư, là một trong số ít nữ nhân ái mộ Lạc Vô Thường, có tiếng nói trong thế hệ vô tri.

Sự vô tư của nàng giúp không khí trong nhóm bớt căng thẳng. Nhiều người thầm nghĩ: Nàng tuy kém trong khoảng di chuyển, pháp thuật, không có danh tiếng. Nhưng lại khiến chúng ta cảm thấy thoải mái.

Cả hai nhóm lúc này rơi vào trạng thái “chiến tranh lạnh”. Dù không phải chiến trường thực sự, giao đấu vẫn có nhịp chậm và đầy toan tính.

Chợt, tiếng kiếm vung vang lên, phá tan bầu không khí nặng nề.

“Ta muốn đấu một trận với Lạc Vân Ca.”

Lạc Vân Ca hơi nhíu mày, ánh mắt di chuyển về phía giọng nói.

“Nếu thua, ngươi phải đáp ứng ta một điều kiện.”

Người lên tiếng chính là Lạc Vân Hàn. Nàng cầm kiếm Lóe hàn quang, bông tuyết tỏa ra, ánh mắt lạnh lẽo quét qua.

Tất cả còn hơi nghi hoặc, nàng liền tiếp lời: “Ngươi đừng bao giờ làm ca ca của ta nữa. Bởi vì ta không có loại ca ca phế vật thất bại như ngươi.”

Lạc Vân Ca cười gượng: “Ta chỉ là hỗ trợ thôi… muội không nhất thiết lấy điểm mạnh của mình để áp chế điểm yếu của ta, chứ?”

“Ngươi có thiên tư, ta cũng có. Có gì mà không đấu được?”

“Nhưng thiên tư của ta chỉ dùng để hỗ trợ.”

Nói là nói vậy, nhưng Lạc Vân Ca vẫn liếc ngang nhóm của mình. Hắn là con trai của tộc trưởng, người định sẽ trở thành tộc trưởng đời tiếp theo.

Trở thành tộc trưởng không phải dễ, hắn cần có thực lực tương xứng, được người trong tộc kính nể, khâm phục, tin tưởng.

Để làm như vậy, hắn cần phải có một lượng lớn niềm tin từ gia tộc. Nếu trong lòng mỗi người tin hắn tương lai sẽ trở thành tộc trưởng. Vậy thì chỉ cần thiên phú của Lạc Vân Ca không có vấn đề, hắn chắc chắn sẽ trở thành tộc trưởng.

Hắn từ khi sinh ra đã được dạy cách trở thành tộc trưởng, về khoảng nhìn người lẫn nhìn thấu tình hình, hắn tự nhận mình không thua kém ai.

Lạc Vân Ca nhận thấy đây là khoảng thời gian thích hợp để nâng cao danh khí của bản thân.

Chiến thì chắc chắn phải chiến, nhưng hắn có tỏ thái độ nào trước khi khiêu chiến mới là vấn đề quan trọng.

Kiêu ngạo? Vậy chẳng phải là nói, ta là tộc trưởng, các ngươi chỉ là lũ phế vật.

Khiêm tốn? Cho tất cả thấy ngươi không đủ tự tin, người như vậy sao có thể làm được tộc trưởng.

Cái cần thể hiện ra là tính cách thoải mái nhất của lão tổ Lạc Vô Ưu, sự vô tư cùng tinh tường.

Người trong Lạc gia hễ nghe tới người dẫn đầu gia tộc mình, sẽ nghĩ ngay tới lão tổ Lạc Vô Ưu. Còn Lạc Thông Thiên ai sẽ nhớ?

Chỉ khi nhìn xuống họ mới nhớ ra bản thân còn có vị tộc trưởng này.

Lúc này Lạc Vân Ca từ từ bước về phía trước, tay cầm sáo trúc, là pháp bảo của hắn, Tiêu Vân Trúc. 

Ngoại trừ giúp người không biết thổi sáo thổi hay ra, thì nó còn có độ bền nhất định để làm vũ khí.

Hắn vẫn giữ phong thái ung dung, một tay cầm trúc, một tay để sau lưng. “Mời muội muội của ta xuất thủ.”

“Đáng chết!"

Hắn cười nhu hòa. Lạc Vân Hàn nghiến răng lao lên, kiếm vung mạnh.

"Ngươi có thôi ngay nụ cười giả tạo này lại không!?

Nhưng rất nhanh, Lạc Vân Ca đã né được và phản công từ phía sau, gần như chỉ qua một bước chân.

Nàng lùi vài bước, đỡ đòn, rồi lập tức tấn công liên hoàn. Thế nhưng, trong mắt Lạc Vân Ca, đường kiếm ấy vẫn còn nhiều khuyết điểm.

Âm thanh kim loại chạm nhau vang giòn tan giữa cuộc giao đấu kịch liệt.

“Đường kiếm của Lạc Vân Hàn xuất sắc thật, gần như không thấy độ trễ. Điều đó chứng tỏ nàng am hiểu nhất là kiếm đạo. Nhưng sao lại chọn tu băng tuyết đạo?”

“Ta thấy đường kiếm của Lạc Vân Ca cũng không tệ, thậm chí là sắc bén hơn.”

“Vậy là ngươi chưa biết thiên tư của Lạc Vân Hàn.” Lạc Ly lên tiếng, trầm giọng. “Băng Tâm Ứng Ảnh. Nàng càng điềm tĩnh, càng dễ quan sát chuyển động, mô phỏng năng lực của đối thủ, gần như đồng bộ hoàn toàn.”

Có người khẽ nhíu mày: “Vậy cũng quá tầm thường rồi. Ai mà chẳng biết bản chính luôn không ngừng tiến bộ, có nhận thức sâu sắc về năng lực mình sở hữu. Còn nàng chỉ là bắt chước, căn bản không bằng.”

Lạc Ly lên tiếng, giọng thong thả nhưng ánh mắt sáng rực như lưỡi dao mỏng:

“Hừm… ngươi chỉ nhìn được đến điểm đó thôi. Căn bản không hiểu được chỗ lợi hại của bắt chước.”

“Học tập chính là một dạng mô phỏng. Về sau, khi nghiền ngẫm sâu, rót tâm huyết và sự hiểu biết của bản thân vào, thì cái học được ấy mới trở thành của chính mình.”

“Đôi khi, người bắt chước còn có thể khai thác tiềm năng của bản gốc tốt hơn cả chính chủ bao nhiêu lần.”

Có kẻ cắt lời, giọng khinh miệt:

“Nói thế thì thiên tư của nàng chẳng qua chỉ là nửa vời. Làm sao sánh xứng danh với thiên tư trung đẳng?”

“Ngươi hiểu lầm rồi.” Lạc Ly nhếch môi. “Thứ ngươi gọi là bắt chước chỉ là học vẹt. Còn cái ta nói là học hỏi, là trở thành chiếc bóng của kẻ địch.”

Có người bất mãn quát:

“Ngươi tưởng ngươi giỏi giang lắm sao? Ta nói rồi, dù có bắt chước hoàn hảo cũng không bằng bản chính. Thứ nàng học chẳng qua chỉ là hàng nửa vời.”

“Các ngươi…” Lạc Ly gằn giọng, từng chữ như gõ vào tâm trí. “Đều đang hiểu sai định nghĩa của bắt chước.”

Hắn hít sâu một hơi, rồi chậm rãi nói:

“Các ngươi nhìn đường kiếm kia đi. Có thấy gì không?”

Mọi ánh mắt lập tức hướng về trận chiến. Trên võ đài, Lạc Vân Ca vẫn ung dung tiến thoái, chiếm thế thượng phong. 

Trái lại, Lạc Vân Hàn chật vật, kiếm quang đan xen nhưng rõ ràng lép vế.

Thế nhưng càng nhìn, người ta càng thấy, đường kiếm của hai kẻ ấy… giống nhau lạ lùng.

“Đúng thật… có hơi giống…”

Lạc Ly cười nhạt, tiếp lời: “Vậy, nếu ta nói nàng có thể trở thành hắn thì sao?”

Cả nhóm chết lặng, trong mắt loé lên một tia kinh hãi.

“Nếu thế… nàng sẽ nắm rõ từng điểm yếu của Lạc Vân Ca. Một thiên tư như vậy, nếu được nuôi dưỡng cẩn thận, tương lai chắc chắn trở thành quân bài chí mạng.”

Ai đó cố phản bác: “Nhưng đó vẫn chỉ là tương lai. Còn hiện tại, ta nghĩ Vân Ca vẫn thắng.”

Lạc Ly khoanh tay, giọng trầm như nước chảy đá mòn: “Tâm càng tĩnh, bóng hình càng rõ. Mà tu luyện băng tuyết đạo, không gì tĩnh bằng.”

Bầu không khí lắng xuống. Rồi lại có người đổi chủ đề: “Vậy nói xem, trong ba người Lạc Thiên Thu, Lạc Vân Ca, và Vân Hàn, thiên tư ai mạnh hơn?”

Có kẻ phân tích: “Thiên tư của Vân Ca là Danh Giáo Tự Cầu, chuyên hỗ trợ pháp khí và pháp thuật tăng phúc. Người được hắn ban phúc càng mạnh, tiêu hao càng ít.”

“Còn thiên tư của Vân Hàn, tiềm năng rất lớn. Nhưng phát huy được hay không, thì vẫn là ẩn số. Ta nghĩ… năm mươi năm mươi.”

Người khác phản đối: “Ngươi xem thường nàng quá rồi!”

“Không, ta chỉ nói về tương lai của kỹ thuật bắt chước thôi mà.”

Một giọng khác chen vào: “Nếu so về phẩm cấp, Vân Ca và Vân Hàn. Một thượng đẳng, một trung đẳng.”

“Còn Lạc Thiên Thu… nhiều lắm cũng chỉ là hạ phẩm. Nếu không phải hắn một mực khăng khăng, cộng thêm gia lão cũng xác nhận, thì ai tin được nó là thượng đẳng?”

“Đúng. Nếu không có dị sắc trong mắt hắn khi vận dụng thiên tư, ta còn tưởng hắn bịa đặt để cướp tài nguyên nữa.”

“Ta chỉ mong hắn đừng tiến bộ quá nhanh. Nếu không, bao nỗ lực của ta bấy lâu xem như uổng phí.”

Trong khi đó, ở trên trường đấu, nhịp kiếm của Lạc Vân Hàn dần chậm lại. 

Nàng hít sâu một hơi lạnh, nhắm mắt, rồi bất ngờ bứt tốc lao ra sau, vung kiếm chém ngang. 

Kiếm khí cuồn cuộn, hàn sương toả khắp thân kiếm, ngưng tụ thành từng đoá bông tuyết rơi lả tả.

Lưỡi kiếm quét trúng Lạc Vân Ca, hàn sương lập tức bám lên thân thể hắn, tốc độ chậm lại rõ rệt.

Hắn cười lạnh: “Đây là chút chiêu trò ngươi học được sao?”

“Vân Sương kiếm pháp!”

Thân thể khựng lại, song Lạc Vân Hàn không bỏ lỡ cơ hội. Nàng liên tiếp tung ra mấy nhát chém dồn dập. 

Kiếm quang trắng lạnh, uy lực dâng cao, ép Vân Ca vào thế phòng thủ.

Trông bề ngoài hắn chật vật, nhưng trong lòng lại bình thản như thường. Đôi mắt Vân Hàn bỗng loé sáng quyết liệt, nàng hét khẽ:

“Chịu thua đi, ca ca của ta!”

Ngay khi kiếm thế tưởng như tất thắng, khoé miệng Vân Ca lại nở một nụ cười quỷ dị. Trong chớp mắt, hắn biến mất, chỉ để lại tàn ảnh.

Không gian khựng lại, một loạt âm thanh chói gắt vang trong đầu Vân Hàn, nhức nhối đến mức màng nhĩ như bị kim mảnh xuyên thủng. Nàng loạng choạng, hai tai ù đi.

“Ngươi thua rồi… muội muội của ta.”

Giọng nói lạnh lẽo sát bên tai. Vân Ca bất ngờ hiện ra ngay cạnh, trúc kiếm vung ngang bụng nàng. 

Đồng thời, sóng âm chấn động phá nát thính giác. Một đòn gọn lỏn, mạnh mẽ, hất tung Vân Hàn bay ra xa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!