Quyển 1: Hồi 1: Học đường và Thiên tài

Chương 18: Lạc Vân Ca, ta cần nước

Chương 18: Lạc Vân Ca, ta cần nước

Sở dĩ gia lão gọi là đạo lý xung đột, là bởi hai đạo phát thuật thay phiên lấn át nhau. Không ngừng triệt tiêu lẫn nhau, không bên nào chịu nhường bên nào.

Mà lão không hề hay biết, việc Diệp Linh Lung thi triển phù lục thất bại, bản thân nó cũng đã là một loại đạo lý đối kháng.

Nhờ lớp sáp nến dưới chân, đám đệ tử kia tuy bị khống chế nhưng vẫn có một tầng giáp bảo vệ.

Phần thân trên vốn không được sáp nến che chắn, lẽ ra phải bị cuồng phong cạo sạch da thịt, lại được hương thơm ngưng tụ thành làn khói mỏng bảo hộ.

Mỗi lần lốc xoáy cuốn qua, sáp nến liền tự tiêu hao, thay cho phần khói ấy, liên tục chống đỡ từng đợt phong nhận.

Phù lục không phải cứ rót linh lực vào là có thể dùng được, mà then chốt nằm ở ý chí của tu sĩ. Đây mới chính là thứ quyết định thực lực thực sự của một cá nhân.

Tu sĩ Linh Đạo cảnh thậm chí có thể trực tiếp dẫn linh tính từ trong đan điền, dung nhập vào phù lục. Sinh sinh tức tức, không ngừng củng cố, gia tăng uy lực của phù.

Cùng một lá phù lục, có kẻ sử dụng liền trở thành sát chiêu, có kẻ lại chẳng gây nổi chút tổn hại.

Cùng một loại pháp bảo, nhưng biến hóa lại khác nhau như trời với đất. Ý chí bất đồng, cách vận dụng cũng khác nhau, đó chính là chỗ tinh diệu của con đường tu chân.

Trong khi ấy, Lạc Thiên Thu một chân giẫm lên một đệ tử, tiện tay nện thêm một quyền vào tên bên cạnh khiến hắn ho sặc sụa rồi ngã gục.

Hắn khẽ nhíu mày, nhìn cơn lốc xanh cuồn cuộn trước mắt, mơ hồ thấy khói hồng bốc lên, tựa như tiên cảnh giáng thế.

“Hình như ta đưa cho hắn phù lục thượng phẩm thật.” Thiên Thu lẩm bẩm một câu, rồi lại thản nhiên như không. “Dù sao cũng chỉ có một tấm phù lục thượng phẩm, luyện lại là được.”

Ngay sau đó, cơn gió bùng nổ, quét ngang toàn trường, cuốn tất cả văng thẳng về phía sân học đường.

Ầm!

Mấy chục thân ảnh ngã rầm xuống đất cùng một lúc.

“Ui da, đau chết ta rồi!”

“Ngươi đè lên người ta rồi!”

“Cái gì mềm mềm vậy? Bánh bao à?”

“Tên kia, ngươi sờ cái gì đó!”

Lạc Thiên Thu quay người lại, lúc này mới phát hiện bản thân đã bị một đám người vây quanh.

“Thật thú vị…” Hắn cười nhạt. “Lạc Vô Thường, ngươi chưa bao giờ khiến ta thất vọng.”

Một lúc sau, cả đám lồm cồm bò dậy. Khi nhìn rõ người đứng trước mặt là Lạc Thiên Thu, tất cả lập tức tiến vào trạng thái đề phòng.

Lạc Vô Thường từ từ bước ra, ánh mắt nhìn thẳng Thiên Thu.

Hai người đối diện nhau. Vô Thường cau mày, giọng gay gắt: “Huynh… huynh lừa ta sao?”

Thiên Thu thoáng sững lại, biểu cảm ấy chỉ lướt qua trong nháy mắt, nhưng vẫn bị mọi người bắt gặp, khiến ai nấy đều tò mò chờ đợi diễn biến tiếp theo.

Chỉ có điều, chẳng ai biết hắn chỉ đang giả vờ. Vừa như trêu chọc, vừa như cố ý kích thích đối phương.

Hắn đoán ra rồi sao?

Thiên Thu là người giấu rất sâu. Nếu không nắm chắc điều gì, hắn tuyệt đối sẽ không bày ra bộ dạng ngốc nghếch này.

Nào là dùng phù lục đi chọc phá khắp nơi, nào là kiêu ngạo, hống hách, ngang ngược. Hừ, nếu không có mục đích, hắn chẳng đời nào làm ra mấy chuyện tự rước họa vào thân ấy.

Vô Thường đột ngột chỉ tay về phía Diệp Linh Nhi, quát lớn: “Huynh lén nuôi gái sau lưng ta đúng không!?" Hắn càng nói càng giận. "Phù lục Sáp Nến Hồng Đào vốn là thủ đoạn độc quyền của huynh, bên ngoài làm gì có bán! Nếu không có gian tình, tại sao nàng ta lại có!?”

Thiên Thu ngớ người. Trong lòng thoáng nghĩ: “Hắn vẫn ngây thơ như vậy sao? Đây là ghen, hay chỉ vì ta không nói cho hắn biết?"

"Cũng có thể là nàng ta đe dọa vị trí của ta trong lòng hắn?” Nghĩ đoạn, hắn thu lại tâm tình, thản nhiên đáp: “Ta không có. Ngươi không nghĩ những thứ ta vứt đi chỉ là rác sao?”

Diệp Linh Nhi vô thức siết chặt chước linh cụ, sắc mặt thoáng biến.

“Nói vậy ai tin?” Vô Thường cười lạnh.

Toàn trường im phăng phắc, không khí chẳng khác gì cảnh chính thất bắt gian tiểu tam.

“Chúng ta không tin.”

Diệp Phàm quay sang nhìn muội muội, ánh mắt đầy nghi hoặc: “Muội… muội có không?”

“Ta không có!” Diệp Linh Nhi vừa phẫn nộ vừa ấm ức, khiến Diệp Phàm càng thêm áy náy.

Ngay lúc ấy, Vô Thường quát lớn:

“Lạc Thiên Thu! Hôm nay ta thay mặt toàn bộ đệ tử Lạc gia, thách đấu với ngươi!”

Cả đám ồ lên, sau đó lập tức náo loạn.

“Lạc Vô Thường cuối cùng cũng tỉnh táo rồi, hắn đã quyết định đứng về phía chúng ta!”

“Ta biết ngay hắn là người phân rõ trắng đen mà.”

“Ra là thế… đây chính là kế hoạch của Vô Thường. Hắn giả vờ lấy lòng Thiên Thu, nhận lợi ích từ hắn, chờ thời cơ chín muồi rồi quay lại cùng chúng ta đối kháng. Hóa ra hắn đã đợi khoảnh khắc này từ rất lâu!”

“Lạc Vô Thường đúng là anh hùng thầm lặng. Hay lắm, bấy lâu nay ta đã hiểu lầm hắn!”

Thiên Thu chỉ nhếch môi cười lạnh, bước lên vài bước, đưa tay làm thế mời: “Không có Lạc Vân Ca, các ngươi chẳng là cái thá gì hết.”

“Tất cả cùng xông lên đi, lũ phế vật.”

Thế nhưng đám đệ tử Lạc gia chẳng hề bị lời khiêu khích ấy làm dao động. Ánh mắt của bọn họ, không hẹn mà cùng dõi về phía Lạc Vô Thường.

Ở một góc khác, Lạc Phi Dương cùng mấy người bị hất văng đi xa, vẫn đang cuống cuồng tìm tung tích hắn.

“Chết tiệt, rốt cuộc tên này trốn đi đâu rồi!?”

“Đúng là chơi bẩn… hắn vậy mà có được phù lục thượng phẩm!”

Ầm!

Một người vừa xông lên liền bị Thiên Thu tung cú đá xoay sau, trúng thẳng ngực, thân thể văng ra xa mấy trượng.

Chưa kịp để đối phương hoàn hồn, bốn kẻ khác đồng loạt lao tới từ bốn hướng. Thiên Thu khẽ nhún chân, thân ảnh đã vọt lên không trung.

Ngay sau đó, kẻ phía dưới chặn đường tung chiêu, những kẻ còn lại đồng loạt thi triển pháp thuật công kích.

Thiên Thu bình thản rót linh lực vào lá phù hồng viền trắng. Trong nháy mắt, từng dải sáp nến trắng hồng hiện ra từ hư không, hóa giải toàn bộ pháp thuật đang bủa vây giữa không trung.

Khi đáp xuống đất, hắn xoay tròn một vòng, thuận thế tung cước quét văng kẻ chắn đường.

Chuỗi động tác trông thì đơn giản, nhưng lại mang theo áp lực khổng lồ, khiến đám người xung quanh không rét mà run.

“Không… không thể nào đánh lại Lạc Thiên Thu được.”

“Hắn quá mạnh, chúng ta căn bản không phải đối thủ!”

“Chúng ta còn liên lụy cả Lạc Vô Thường rồi…”

Cả đám tinh thần sa sút, mặt mày ủ rũ.

Trong tiềm thức của họ, dường như có một lực lượng vô hình đang dẫn dắt.

Lấy Vô Thường làm trung tâm, gạt bỏ những điều hợp lý, nhồi nhét những điều vô lý, chỉ để hắn trở thành kẻ tỏa sáng nhất.

Rõ ràng tất cả đều đã thấy Vân Ca bại trận dưới tay Thiên Thu. Vậy mà vẫn chọn cùng Vô Thường liên thủ đối kháng, thậm chí không tiếc xông lên tuyến đầu.

Một Vân Ca còn không làm nên chuyện, thêm một Lạc Vô Thường thì có ích gì? Chỉ cần suy nghĩ kỹ một chút là sẽ thấy tình huống này vô cùng bất hợp lý.

Thế nhưng lại chẳng ai chỉ ra được nó sai ở đâu, giống hệt một đám fan cuồng mù quáng vì idols.

“Đừng bỏ cuộc!”

Tiếng hô đột ngột vang lên.

Thế nhưng thay vì nhìn về phía người vừa lên tiếng, tất cả lại vô thức tìm kiếm bóng dáng của Lạc Vô Thường.

Hắn đang đứng trước chỗ Lạc Vân Ca bị phong ấn, giọng khàn khàn đầy cầu khẩn, tựa như lữ khách lạc giữa sa mạc cháy nắng, chỉ mong có được một giọt nước.

“Này… tỉnh lại đi!”

Tất cả kinh hãi khi thấy Lạc Vô Thường đang dùng chính đôi tay trần của mình, móng tay cào đến rách toạc. Từng mảng từng mảng nạo đi lớp sáp nến cứng rắn.

“Lạc Vô Thường vẫn chưa bỏ cuộc… chúng ta cũng không thể dễ dàng gục ngã như thế được!”

“Mặc dù Lạc Vân Ca không am hiểu chiến đấu, nhưng hắn lại là người hỗ trợ xuất sắc nhất. Nếu có hắn, chúng ta có thể chiến thắng được bóng ma lớn nhất… Lạc Thiên Thu!”

Lời nói như đổ thêm dầu vào lửa, tinh thần cả đám lập tức bừng lên.

Tất cả đồng loạt xông tới, liều mạng cầm chân Lạc Thiên Thu.

Tranh thủ từng hơi thở, từng khoảnh khắc, để Vô Thường giải cứu Vân Ca.

Trong khi đó, trước mắt Vân Ca chỉ còn lại bóng tối mịt mù, đặc quánh như sương dày.

Không một tia sáng, không phương hướng.

Hắn vô thức bước đi trong ý thức của chính mình, không mục đích, không cảm xúc.

Chỉ lặng lẽ bước theo con đường mờ mịt dường như đã được định sẵn từ trước.

“Lạc Vân Ca! Mau tỉnh lại đi!”

Tiếng gọi dồn dập vang vọng, kéo dài trong khoảng không vô định.

Bên ngoài, từng người đã rút pháp khí. Có kẻ vung thương, có kẻ xoay pháp luân, khí tức bạo liệt dâng trào, đè nặng lên không gian.

Thiên Thu chỉ khẽ nhếch môi, nở một nụ cười nhạt.

Đúng lúc ấy, Vô Thường liếc nhanh tình hình, rồi đột ngột hét lớn: “Dừng lại! Thu hồi pháp khí!”

Nhưng đã quá muộn.

Lạc Thiên Thu lướt tới trước một người. Mũi chân hắn vung nhẹ, chính xác đá vào cổ tay đối phương. Hoả Ngư Luân lập tức rời tay, bị hất văng ra ngoài.

Hoả Ngư Luân tuy mạnh mẽ, nhưng cũng có quy tắc vận hành riêng. Hoả ngư được phóng ra theo quỹ đạo cá chép vượt vũ môn, lúc lao lên dữ dội, lúc chậm rãi giữ lực.

Chung quy là không ngừng tiến về phía trước, khóa chặt mục tiêu trong trạng thái mơ hồ.

Nó dường như biết mình phải đi đâu, nhưng lại chẳng rõ bản thân đang theo đuổi điều gì. Chỉ cần né tránh đúng thời điểm, pháp khí ấy lập tức trở nên vô hiệu.

Thiên Thu ngửa người lộn ngược về sau. Trên không trung, hắn thuận tay chụp lấy pháp khí vừa bị hất bay.

Gần như cùng một khoảnh khắc, thân hình hắn xoay tròn. Lửa đỏ bùng lên, vẽ thành một vòng cung khổng lồ, nuốt trọn khu vực xung quanh.

Một vài người may mắn thoát nạn, nhưng những kẻ còn lại bị lửa liếm trúng, bỏng rát khắp người. Tiếng kêu gào thảm thiết xé toạc không gian.

“Tiểu pháp khí của ta, sao ngươi nỡ lòng nào chia cắt ta và nó cơ chứ.”

“A! Y phục của ta!”

“Tóc ta!”

“Nóng… nóng quá!”

“Tiểu ngư ngư, ngươi bình tĩnh một chút. Có gì thì chúng ta từ từ nói chuyện.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!