Quyển 1: Hồi 1: Học đường và Thiên tài
Chương 05: Chết hay lắm
0 Bình luận - Độ dài: 1,866 từ - Cập nhật:
Lạc Vô Thường khẽ nghiêng đầu thì thầm bên tai Thiên Thu: “Lẽ nào… bà ta đang rủa huynh sắp chết?”
Nghe vậy, Lạc Thiên Thu chẳng giận, thậm chí còn nở nụ cười hiền lành.
Hắn bước tới, ngoắc tay. Bà lão kia theo bản năng lùi sang một bên, thân hình hơi run.
Thiên Thu ung dung ngồi vào chỗ của bà, ngẩng đầu nhìn quanh: “Ta cũng có chút tâm đắc trong lĩnh vực bói toán. Vậy… để ta xem cho các ngươi mỗi người một quẻ miễn phí.”
Sau đó, hắn chỉ tay về phía bà lão: “Bà sống không thọ.”
Xoay người, hắn chỉ thẳng vào Lạc Vân Ca: “Ngươi cũng sống không thọ, Lạc Vân Ca à.”
Hắn bật dậy, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua từng gương mặt như dao cắt. Khí thế bức người, tựa bậc quân vương tuyên chỉ: “Ba người các ngươi… đều sẽ chết.”
Rồi càng chỉ càng hăng: “Ngươi sẽ bị cướp linh thạch.”
“Ngươi chết.”
“Con kia cũng chết. Đứa này thì tiêu. Thằng kia hẹo.”
Hễ gặp ai không vừa mắt, hắn đều chỉ tay tuyên án.
Có người vừa bước tới cổng trường, chưa hiểu chuyện gì đã nghe hắn gằn: “Ngươi chết.”
Sắc mặt tái xanh, vừa lùi vừa run.
Có người hoảng loạn hét: “Lạc Thiên Thu giận rồi! Mọi người chạy mau! Hắn mà nổi điên là cho mỗi người một đấm đấy!”
Trong học đường Lạc gia, có một quy định bất thành văn:
Ngươi có thể nói xấu Lạc Thiên Thu, thậm chí ngay trước mặt hắn. Nhưng chỉ khi Lạc Vô Thường đứng bên cạnh.
Còn nếu Vô Thường vắng mặt và hắn nổi giận… thì hãy chạy.
Nhờ quy định đó, rất nhiều người từng trèo lên đầu hắn ngồi thử. Nhưng không ai ngồi được quá lâu.
Bên lề con đường phủ bụi, một thiếu nữ độ đôi mươi đang bày một sạp hàng nhỏ. Mọi chuyện sẽ rất bình thường, nếu không phải sạp hàng này có chút tà môn.
Nàng ta tên Tống Vân Cơ. Dáng người Cao gầy, tóc đen dài buộc lỏng bằng sợi dây ngũ sắc. Đuôi tóc hơi cháy xém. Đôi mắt nàng đen nhánh, ánh nhìn mơ màng nhưng lúc tập trung lại sắc bén.
Nàng mặc đạo bào trắng xám vá chỗ, tay áo rộng nhét đủ thứ đồ nghề. Áo choàng chế thành túi trữ vật, vạt áo loang lổ mùi nhang và bột phù. Vẻ ngoài lôi thôi, lười biếng.
Trước mặt nàng là một gã đàn ông. Sau lưng hắn, mấy người nữa đang tò mò đứng xem. Nàng chống cằm, uể oải cất lời:
“Lợn nhà ngươi mới sinh, ta đoán không sai chứ?”
Câu nói vừa dứt, người đàn ông liền bật cười sằng sặc: “Ngươi đoán sai rồi! Nhà ta không có nuôi lợn. Mọi người, coi chừng bị ả lừa đó!”
Hắn vừa nói xong, quanh sạp liền vang lên những tiếng xì xào: “Cô ta là lừa đảo sao? Nhìn là biết không đáng tin.”
“Bói toán chi đạo, ai mà tinh thông cái này chứ?”
“Đạo sĩ à? Còn không phải chỉ là bọn bịp bợm thôi sao?”
….
Tiếng người, tiếng cười đan xen, như thể vừa vặn châm vào đống lửa giận của nàng.
Tống Vân Cơ đập bàn “rầm” một tiếng: “Ai không coi bói thì câm miệng, để người khác còn xem!”
Ánh mắt nàng lia qua tên đàn ông kia. Nét cười giễu vẫn còn treo trên mặt hắn. Nàng nói rõ từng chữ: “Còn ông, chẳng phải ông vẫn hay kể với đám bạn thân và cả mấy ả tình nhân trên giường rằng vợ ông trông như lợn sao? Vậy ta nói sai chỗ nào?”
Lời vừa rơi xuống, cả đám lập tức quay xe.
“Cái gì? Vợ hắn mới sinh mà hắn lại…”
“Không ngờ lại có loại người như vậy!”
“Đồ súc sinh!”
Tên đàn ông tái mặt, thấy tình hình bất lợi liền rút tiền: “Được được, coi như cô may mắn!”
Nàng chẳng thèm đếm xỉa: “Chưa đủ.”
“Không phải nói là mười khối linh thạch sao?” Hắn hốt hoảng.
Nàng chỉ lắc đầu: “Phí tổn thất danh dự, phí tổn thất tinh thần… Cộng lại là năm mươi khối.”
“Ăn cướp hả?”
Tống Vân Cơ xắn tay áo, một chân đạp lên ghế, chân kia đạp bàn: "Phải đấy! Ta đang ăn cướp đấy thì sao nào?”
Hắn tái xanh mặt, vội vã ném túi linh thạch lên bàn rồi chuồn mất.
Sau màn náo loạn ấy, khách lại kéo đến đông hơn.
“Ta sắp có quý nhân phải không?”
“Phải, một toán cướp.”
Nàng cười nham nhở, chỉ sang người khác:
“Ngươi sắp có quý tử.”
“Thật sao? Ta sắp được làm cha?”
“Không. Ngươi sắp làm kẻ đổ vỏ.”
Nàng vừa bấm quẻ, vừa tiện tay thu lấy linh thạch. Sau đó quay sang người khác nói.
“Ngươi, đừng vội đột phá cảnh giới.”
“Quả nhiên là có người muốn ám toán ta!”
“Không. Tại ngươi tinh lực quá dồi dào, không kìm được mà lén đi Túy Hương Lâu. Xong việc, đột phá trong lúc khí huyết chưa ổn, kết quả là tẩu hỏa nhập ma.”
Tiếng cười lại vang lên. Có kẻ bán tín bán nghi, có người đỏ mặt vì trúng tim đen.
Bói chuyện nhỏ thì được, còn chuyện lớn… thì cần trả giá.
Một lúc sau, tiệm vắng. Tống Vân Cơ liền tranh thủ bói cho mình một quẻ.
Nàng rút một thẻ gỗ, bỏ vào hộp, lắc lư điên cuồng như đang trộn cả số phận. Khi rút ra, nàng còn cố tình nhắm một mắt, mở một mắt, như thể chơi trò tráo mệnh trời.
“Sắp tới ta gặp quý nhân! Lại còn được bao ăn bao ở? Một vạn? Mười vạn? Hừm… không chừng là cả trăm vạn!”
Nàng tự hỏi: “Người ấy là ai?”
Nàng cố bói, nhưng tất cả đều là vô dụng.
“Không ra thì ta đổi cách khác! Một đời không lo ăn mặc của ta đều dồn vào quý nhân hết đấy, sao ta có thể dễ dàng bỏ qua được?"
Nàng ngồi xếp bằng. Nhắm chặt hai mắt.
Thế là nàng nhắm hai mắt lại, khí cơ xung quanh thoáng dao động, tu vi khẽ lay động như sắp rơi xuống một đoạn nhỏ.
Mỗi lần như vậy, đầu óc nàng như bị một lớp sương mù dày đặc phủ kín. Ý niệm không thể xuyên qua, mọi đường hướng đều mơ hồ. Thiên cơ như một bức tường, lạnh lùng và bất khả xâm phạm.
Một lúc sau, nàng bắt đầu chảy máu mũi. Trong đầu loé lên một ánh sao. Rất nhỏ, rất mờ, nhưng sáng rõ đến mức khiến nàng bừng tỉnh.
Chớp mắt, nàng chợt hiểu ra.
“Ta bói ra rồi, ta bói ra rồi!!”
Nàng nhảy cẫng lên, như trẻ con vừa tìm được món đồ chơi thất lạc.
“Có người sẽ chết… rồi ta phát tài!”
“Tuyệt vời! Quá tuyệt vời!”
“Công sức ta bỏ ra, cuối cùng không uổng phí!”
Lúc này có hai thiếu niên tầm mười bốn tuổi bước đến. Một người thì nhăn mặt, người kia thì cười nhạt an ủi.
“Huynh biết không? Tên Lạc chó điên kia thật quá đáng, ta có làm gì hắn đâu mà hắn lại chơi khăm ta.”
“Ha ha, chắc là thấy ngươi tài giỏi. Nên mới không nhịn được quấy rối. Để thu hút sự chú ý của ngươi?”
Tống Vân Cơ vừa thấy hai người, mắt liền sáng rực. Không nói không rằng, nàng chạy ào tới, chỉ tay, miệng cười hớn hở: “Một trong hai người các ngươi sẽ chết!”
“Chết hay lắm, chết hay lắm!”
“Vậy ai trong hai người sẽ trả ta linh thạch đây!?”
Nàng cười như con điên, chỉ loạn xạ giữa hai người, không rõ là ai. Dịch Vô Song chau mày, nghiến răng: “Cô rủa ai chết đấy!?”
Nàng còn chưa nhận ra sự nghiêm trọng của vấn đề nên thản nhiên đáp: “Ta bói ra là một trong hai người sẽ chết.”
“Mà chết rồi thì ta không cần phải lo lắng ăn uống cả đời nữa. Các ngươi nói xem, có phải rất đáng giá không?"
"Một mạng người đổi lấy cả đời giàu sang… chết thế có phải hay lắm đúng không!?
Dịch Vô Song tức đến bật máu: “Nhìn máu mũi cô kìa! Chảy ròng ròng thế kia, không phải háo sắc thì là gì!?”
“Mất nết vừa thôi!”
Tiếng quát khiến nàng khựng lại, như vừa tỉnh giấc mộng.
“Ơ? Ngươi vừa mắng ta đấy hả?”
“Tất nhiên! Người ta đang đi đường, cô tự nhiên nhảy ra rủa trong hai người, sẽ có một người phải chết. Bị điên à!?”
Tống Vân Cơ không phải loại dễ bỏ qua: “Ta mắng ngươi đấy, thì sao!? Bà già!!”
Dịch Vô Song không nhịn được, chỉ vào ngực nàng: “Có hai cục thịt thừa là tưởng ngon à? Chắc dinh dưỡng dồn hết vào đó, đầu óc thì mụ mị, nói toàn chuyện rác rưởi! Dinh dưỡng lại chẳng tới nơi tới chốn!!”
Nàng giận tím mặt: “Nhóc con, dám gọi ta là bà già? Có tin ta tặng ngươi một bạt tay chào Diêm Vương không!?”
Dịch Vô Song cười khẩy.
“Thử coi! Tát đi!”
“Ngon thì tát ta!!”
Tống Vân Cơ không khách khí. Tát thật.
Mà còn tát rất mạnh.
Ngay lúc bàn tay sắp chạm mặt, một thiếu niên bên cạnh vội lao đến: “Dừng tay!”
Chính là Dịch Cơ Vũ.
Hắn kéo Dịch Vô Song né tránh, nhưng lại đỡ đòn thay. Cái tát rơi xuống mặt hắn.
Mặc dù nàng đã cố kìm lực, nhưng cú tát vẫn đủ khiến hắn ngất tại chỗ.
Trước khi ngất, hắn còn kịp rên lên một câu: “Đậu xanh rau má… ta có làm gì sai đâu cơ chứ!?”
Dịch Vô Song quỳ xuống ôm lấy ca ca, khóc mếu máo: “Ca ca, huynh không sao chứ!? Ta nhất định sẽ bắt ả độc phụ kia phải trả giá!”
Hắn vừa khóc vừa run, như thể Dịch Cơ Vũ sắp chết đến nơi.
“Ta sẽ cõng huynh tới tìm gia lão! Để ngài ấy luyện đan giúp ta cứu mạng huynh!”
Tay Dịch Cơ Vũ run rẩy đưa lên, khẽ vuốt má Dịch Vô Song, ánh mắt như muốn nói: “Sao ngươi không tự luyện cho ta?”
Dịch Vô Song nghẹn giọng: “Bởi vì… ta không biết luyện đan.”
Trong lúc hai huynh đệ bi kịch hóa cả một cú tát, Tống Vân Cơ đã thu dọn bàn ghế, biến mất không một dấu vết. Như chưa từng tồn tại.
Phía sau, Dịch Vô Song vẫn còn gào lên: “Tất cả là tại ngươi, Lạc Thiên Thu. Nếu không vì xử lý sáp nến của ngươi, thì bọn ta cũng không bị ả độc phụ kia bắt nạt.”
Hắn nói đúng.
Nếu không phải bị sáp nến cản đường. Tống Vân Cơ dù có bói xong, thì bọn hắn cũng đã sớm đi qua rồi.
0 Bình luận