Quyển 1: Hồi 1: Học đường và Thiên tài
Chương 08: Thu phục chủ lực
0 Bình luận - Độ dài: 2,183 từ - Cập nhật:
Đệ tử chủ mạch lên tiếng.
“Ta vốn chẳng mấy bận tâm, nên hay lén trốn ra ngoài chơi cùng các ngươi. Có sao đâu, chẳng có chuyện gì sảy ra cả.”
“Lúc ta chuồn ra, đi đến khu vực chi mạch, cha ta trông thấy. Nhưng ông ấy cũng chẳng nói gì, nhiều lắm chỉ liếc ta một cái. Đến khi ta về, vẫn im lặng như cũ, chỉ nhắc qua loa, sau này cẩn thận một chút, đừng để người ngoài biết.”
Có người bất lực lên tiếng:
“Các ngươi đúng là ngây thơ hết chỗ nói. Lạc gia là một trong bốn đại gia tộc, thủ đoạn giám sát hơn hẳn những nơi khác. Nếu muốn, các ngươi đã sớm bị phát hiện từ lâu rồi. Chẳng qua gia tộc nhắm mắt làm ngơ mà thôi.”
“Nghe nói là để bảo mật thông tin gia tộc đấy.”
“Cha ta còn hay tới tìm người của chủ mạch, để bàn luận về một số vấn đề trong tu hành.”
“Chắc lời người lớn cũng chỉ là thêu hoa trên gấm thôi. Các ngươi đừng bận tâm, miễn sao lúc gặp nhau đừng để ai biết là được.”
“Hơn nữa, gia lão học đường có thể giám sát toàn bộ đệ tử trong học đường. Vậy cớ sao không ngăn cản chúng ta nói chuyện đi.”
“Ngươi nói có lý.”
“Sao ngươi biết nhiều thứ như vậy? Ngươi đâu phải đệ tử chủ mạch.”
“Là cô chủ quán gần đây nói cho ta biết. Hai người họ thỉnh thoảng gặp nhau ở quán ấy.”
“Có phải cái quán trang trí như khu vườn cổ tích không?”
“Đúng rồi, đồ ăn nơi đó ngon quá trời.”
Cả đám lập tức phấn khích.
“Các ngươi nhìn lão tổ Lạc Vô Ưu mà xem, vừa có thể thong dong tiêu dao, vừa đủ tinh tế để quan sát muôn hình vạn trạng thế gian.”
“Đây là ví dụ điển hình cho câu nói ‘vừa học vừa chơi’, cân bằng cả hai.”
Lúc này, Lạc Thiên Thu quay lại, đầu không ngoảnh mặt, chỉ khẽ nói với Lạc Vô Thường: “Ngươi cố gắng lên nha. Ta sẽ đợi ngươi ở lớp cao cấp.”
“Nhân sinh vô thường, ngươi cũng đừng quá chấp nhất với điều không đạt được?”
Vô Thường khẽ thở dài: “Huynh nghĩ ta là người cố chấp đến thế sao?”
“Cho dù ta không vào được lớp cao cấp, thì vẫn còn lớp trung cấp. Nếu trung cấp còn không vào được thì chỉ trách ta vô dụng, nhưng vẫn còn lớp hạ cấp mà. Huynh học cao cấp, ta học hạ cấp. Chúng ta vẫn có thể đi chung một con đường.”
“Ta có thể chặt gỗ, nhưng huynh không thể bắt ta phải chặt đá. Nếu gỗ này lại cứng như đá, thì ta cũng chẳng nản lòng. Chỉ là phải đổi sang mục tiêu khác mà thôi.”
Thiên Thu bước thẳng về phía trước, tà áo tung bay trong gió. Cánh hoa rơi lả tả trên nền gạch, lá phù nhẹ đáp lên gương mặt thiếu niên.
Ánh mắt hắn dần trở nên vô cảm, tĩnh lặng như hồ thu, nhưng ẩn sâu lại có nét khinh miệt, tựa hồ thản nhiên phớt lờ chiếc lá phong vừa rơi xuống.
Đứng giữa sân trường, hắn lạnh lùng nhả ra từng chữ: “Các vị… đã hội ý xong chưa?”
Cả sân trường rơi vào tĩnh lặng, không gian như đông cứng lại, chỉ còn gió và lá xào xạc trong không khí.
Tất cả ánh mắt nhanh chóng đổ dồn về phía hắn. Giọng nói ngông cuồng ấy lại vang ra lần nữa.
“Một mình ta… chấp hết!”
Mặc dù gia lão học đường không nói gì. Nhưng học đường đã sớm thành lập nên quy củ của riêng mình, mỗi thế hệ một quy tắc riêng biệt.
Có giao đấu ắt có hội ý. Trong khoá này, khi nào bắt đầu thì phải xem người ngông cuồng nhất đã cho phép hay chưa.
Ngay khi lời tuyên bố hùng hồn rơi xuống, bất kể tất cả đã chuẩn bị hay chưa, thì đám người lập tức lao đi như ma đuổi.
Mỗi nhóm tản ra bốn hướng, để lại khoảng sân hỗn loạn trong tiếng bước chân dồn dập.
Nhưng trước mắt hắn là một đám người… không biết nói là gan dạ hay ngu xuẩn nữa.
Bọn hắn không di chuyển, mà chắn trước mặt một thiếu niên. Quan trọng, tất cả đều có cùng một mục tiêu chung, đó là Lạc Thiên Thu.
Hắn chỉ cười lạnh, rồi quay người bỏ chạy.
Tất nhiên, nghĩ gì hắn dễ dàng sử dụng chước linh cụ trung phẩm để đánh bại kẻ khác?
Tiền đồ không phải tiền bạc, tiêu bao nhiêu cũng chẳng thể kiếm lại được trong nay mai.
Như tấm gương, một khi đã hư hại rất khó để sửa chữa. Dù có sửa được mặt gương, thì vẫn có một số thứ vĩnh viễn không thể như xưa.
Giữa sân trường thật sự rất rộng rãi, bọn hắn có thể tùy ý thi pháp. Hắn tất nhiên có thể tránh được và phản sát từng người. Nhưng như vậy thật sự quá đơn giản, không có tính chiến thuật.
Thời đại này, tu chân bách nghệ như ngàn hoa nở rộ, rực rỡ vô cùng. Sức mạnh rồi sẽ sớm bão hoà, sau đó phải xem ai có thể tận dụng trang bị của mình đến mức tận cùng.
Mà thực lực… cũng là một loại trang bị.
Một lúc sau, tiếng nổ pháp thuật vang lên đùng đùng ở tứ phía. Giữa làn khói mờ, mơ hồ nhìn thấy vô vàn màu sắc cùng loé lên, xanh đỏ tím vàng. Nhìn như tấm bìa của một câu chuyện cổ tích.
Có người chợt hỏi gia lão học đường: “Thưa gia lão, điểm tích lũy hiện tại của ta là bao nhiêu?” Sau đó một âm thanh già nua truyền đến bên tai hắn. “Ba điểm.” Đây là truyền âm thuật, giúp một người có thể truyền đạt thông điệp của mình đến người khác chỉ bằng một ý niệm, cho dù là cách xa vạn dặm.
“Có phải vì ta lãnh đạo học viên thì sẽ được cộng thêm điểm tương ứng số học viên đúng không?”
“Đúng.”
“Chỉ còn họ gọi ta một tiếng đội trưởng là ta được cộng sao?”
“Đúng rồi.”
“Thật chỉ cần gọi hai tiếng đội trưởng thôi đúng không?”
“Đúng.
Người này định nói thêm gì nữa thì bị gia lão học đường chặn họng.
“Ngươi mà nhiều chuyện thêm nữa là ta trừ điểm tích lũy của ngươi đấy.”
Hắn vội vàng xin lỗi, đồng đội của hắn khó hiểu.
“Huynh hỏi gì mà phải xin lỗi gia lão vậy?”
Đối phương Không nhận được câu trả lời, chỉ thấy hắn cười hì hì. Một người khác nói nhỏ:
“Dương ca chưa được học truyền âm thuật, nên chỉ có gia lão truyền âm từ một phía đến hắn thôi.”
“Những gì huynh ấy nói đều được thốt ra bằng miệng. Ngươi lại nhìn gái nên không chú ý rồi đúng không?”
Bị đồng đội tra hỏi, người kia vội vàng xua tay lấp liếm: “Vừa nãy có một đội nhóm đa phần toàn nữ đệ tử đi qua. Ta chỉ là đang tìm kiếm bóng dáng người trong lòng của Dương ca thôi.”
“Ngươi cũng không thể trách ta. Ai biểu ta là người trung thành với huynh ấy nhất chứ. Ha ha…”
Không lâu sau, có một nhóm bị đánh bại. Đội trưởng bên đó cũng là người được lòng bạn học, thực lực cũng là long trong đám người.
Nhưng vẫn thua kém một chút so với thiên tài. Nếu không phải là thiên tài, vậy ưu tú hơn một chút cũng chỉ là người thường.
Chính vì là người thường hắn mới được lòng người khác. Vì đâu ai muốn làm bạn với một tên thiên tài chứ.
Vì là thiên tài, định sẵn sẽ bị người đời ghen ghét. Để một đám cam tâm tình nguyện nghe lời, cũng chỉ vì ngươi có một chút tiền đồ, bọn hắn muốn lợi dụng ngươi mà thôi.
Đây cũng là lý do Lạc Vân Ca chỉ thích làm bạn với những kẻ được gọi là thiên tài giống hắn.
Không bị lợi dụng vì tất cả đều là thiên tài, tất cả chỉ có trao đổi lợi ích lẫn nhau. Nếu đối phương tài không bằng mình, thì hắn lại có thể lợi dụng kẻ đó.
Muốn lợi dụng lại? Nhưng ngươi đâu còn là thiên tài nữa.
Trong mắt người thường, thiên tài lại có nhiều vô số. Nhưng trong mắt thiên tài, thiên tài cũng chỉ có một, vị trí đó chỉ dành riêng cho kẻ ưu tú nhất. Tất cả ngoại trừ hắn đều chỉ là người bình thường.
Cái gọi là thiên tài cùng trao đổi lợi ích, chẳng qua là một trò chơi dò xét được dùng từ tháng này qua tháng nọ.
Khi một bên lộ ra điểm yếu của mình, bên còn lại sẽ không do dự mà nuốt lấy.
Người bị nhìn ra nông cạn ngay từ đầu chính là người thường. Còn người cần dò xét chính là thiên tài tạm thời, không biết khi nào sẽ trở thành người bình thường.
Lúc này, đứng trước mặt thiếu niên là một cô gái trạc tuổi hắn, Lạc Vân Hàn, muội muội của Lạc Vân Ca.
Nhìn thái độ không chịu khuất phục của hắn, ánh mắt kiên cường. Nàng chẳng có chút động lòng, mà chỉ từ từ thốt ra từng chữ lạnh nhạt.
“Ngươi thua rồi, đường lui của ngươi cũng đã bị ta chặn hết. Hiện tại có hai lựa chọn. Một là gia nhập nhóm của ta, cùng ta đánh bại Lạc Vân Ca. Hai là bị ta đánh bại thêm hai lần nữa rồi bị loại, ngay cả nhập đạo đan cũng không đổi được.”
“Lạc Ly, ngươi chỉ có hai lựa chọn mà thôi.”
“Ngươi đừng để ta đợi quá lâu. Nếu không, ngày ngươi chỉ là một phàm nhân tầm thường sẽ đến không xa nữa đâu.”
Người tên Lạc Ly này cười khẩy, từ từ đứng lên: “Ngươi không sợ ta đâm lén sau lưng sao?”
Lạc Vân Hàn cười lạnh: “Muốn đâm thì cứ việc, miễn là ngươi đủ bản lĩnh đấy.” Vừa nói, nàng vừa liếc nhìn đội nhóm hơn mười người của mình.
Mỗi người trong nhóm hạ được một đệ tử, đồng đội sẽ được nhận một điểm. Đội trưởng lại nhận thêm một điểm tương ứng với mỗi đồng đội thu được.
“Được thôi. Nếu ngươi thắng được Lạc Vân Ca, coi như liên minh tan rã.”
“Ngươi nói sao thì là vậy đi.”
Lạc Vân Hàn không nhiều lời. Với nàng, thắng được Lạc Vân Ca chính là chiến thắng lớn nhất mà nàng đang theo đuổi.
Lạc Ly sở dĩ đồng ý, bởi vì hắn còn vài người đồng đội đang đứng ngay bên cạnh.
Nếu Lạc Ly không đồng ý, không chỉ hắn bị loại mà còn có bọn họ. Dù sao cũng là bao năm làm bạn, nói bỏ là bỏ được sao?
Hắn không thể vì sự ích kỷ của mình, mà lại hủy hoại tiền đồ của bọn họ được. Gia nhập Lạc cũng Vân Hàn không phải tốt hơn sao, vừa có điểm tích lũy vừa an toàn.
Ngay từ đầu liên minh này đã không bền vững, chỉ cần có cống hiến là được điểm tích lũy. Nếu có nguy hiểm thì để Lạc Vân Hàn gánh, bọn họ lui về phía sau.
Hơn nữa, Hắn đâu chỉ có mấy đồng đội hiện tại. Trước đó, bọn họ đã bàn bạc chiến thuật: chia làm hai hướng, tạo thế gọng kìm, bất ngờ tập kích các nhóm khác.
Kết quả lại bị Lạc Vân Hàn bày trận pháp, âm thầm phục kích.
Nắm rõ tình hình, Lạc Vân Hàn chủ động đề nghị hợp tác, tận dụng nhân lực từ phía hắn.
Sao Lạc Ly lại không đợi đồng đội mình tới, rồi đột kích tại một điểm phá vòng vây?
Lạc Vân Hàn sẽ không đợi đến lúc đó. Nếu có đến thì nhân lực nàng chuẩn bị từ trước sẽ thật sự trở nên vô dụng sao? Người được gọi là thiên tài rất không đơn giản.
Khi này cả hai đạt thành liên minh. Lạc Vân Hàn lên tiếng, chỉ tay về phía trước: “Đi về phía này.”
“Chúng ta sẽ đi qua lớp hạ cấp rồi trung cấp.”
Lạc Ly hơi cau mày, vì đây là tuyến đường hắn và đồng đội định đi: “Không lẽ… ngươi đã sớm đoán ra…”
Không đợi nói hết, Lạc Vân Hàn gật đầu:
“Đúng vậy. Chúng ta sẽ cùng nhóm trước của ngươi tạo thế gọng kìm. Ngoài ra, còn phải phục kích một người…”
0 Bình luận