Quyển 1: Hồi 1: Học đường và Thiên tài
Chương 12: Thiên Thu thực lực
0 Bình luận - Độ dài: 2,101 từ - Cập nhật:
Ở một góc khác, Lạc Vô Thường đang cắm đầu bỏ chạy, phía sau là một đám người đang đuổi theo.
“Các ngươi đừng đuổi theo nữa!” Hắn vừa chạy vừa la. “Ta không đáng để các ngươi hao tổn tâm tư thế đâu!”
Dẫn đầu là Lạc Phi Dương, cười ngạo: “Không được. Ngươi nhất định phải vào nhóm của ta.”
Chẳng ngờ, Vô Thường vấp ngã. Phi Dương nhào tới, đè lên người hắn, còn giả bộ thâm tình, bàn tay trêu chọc vuốt mặt: “Ngươi chạy đâu cho thoát, Tiểu Thường Thường…”
Vô Thường luống cuống: “Phi Dương, chúng ta là huynh đệ tốt, tha cho ta đi…”
“Không!"
"Nếu chúng ta không thể làm đồng đội, thì chỉ có thể loại bỏ ngươi. Ta sẽ không để ngươi rơi vào tay kẻ khác.”
Ánh mắt hắn thoáng hiện ý cười tà, khiến Vô Thường vừa sợ vừa hốt hoảng.
“Không, ngươi hiểu lầm rồi!” Hắn hét lớn, giọng điệu oan ức.
“Tất cả chỉ là hiểu lầm?”
Phi Dương cau mày. Đột nhiên Vô Thường lại nói thêm mấy lời khó hiểu khác.
“Ta và Phi Dương chỉ là huynh đệ!"
"Lạc Vân Hàn, ngươi nghe ta giải thích. Ta biết ngươi ái mộ hắn đã lâu… chúng ta thật sự không có gì cả!”
Đám người sửng sốt. Phi Dương cũng chết lặng, ngoảnh đầu: “Lạc Vân Hàn… ái mộ ta?”
“Không thể nào đâu.”
“Nhưng ta… ta lại muốn tin. Dù là giả cũng được, ta chỉ muốn nhìn nàng.”
Nhưng đằng sau chẳng có ai hết. Lúc này tất cả mới bàng hoàng nhận ra, bọn họ đã bị Lạc Vô Thường lừa bằng một trò nói dối đơn giản.
Chưa kịp định thần, Vô Thường bất ngờ bật dậy, tung cước: “Đoạn tử tuyệt tôn cước!”
Một cú đá chí mạng nhắm thẳng hạ bộ. Phi Dương gục xuống, rên rỉ, mồ hôi vã như tắm.
“Đậu xanh… sao lại đá vào chỗ đó…”
Đám đệ tử xung quanh hốt hoảng: “Dương ca! Huynh còn… còn làm đàn ông được không?”
“Chắc chắn là cái tên Lạc chó điên kia lại dạy hư hắn rồi. Ta biết Lạc Vô Thường không phải loại người vô sỉ như vậy!”
Lạc Phi Dương gằn lên từng chữ: “Tất cả là tại ngươi, Lạc Thiên Thu!”
Sau cú đá ấy, chẳng cần hắn muốn hay không, mọi người đều chính thức coi Lạc Vô Thường là kẻ thù.
Vô Thường tranh thủ thời cơ, rút hoả phù. Linh lực rót vào trơn tru như dầu chảy, chẳng có độ trễ.
Đám đệ tử nhao nhao cả lên:
“Chước linh cụ thượng phẩm cần ít nhất một hơi thở để kích hoạt! Nếu trong một hơi thở ấy trấn áp được hắn thì chắc chắn thắng!”
Ngay khi cả bọn lao đến từ bốn phía, hỏa phù trong tay Vô Thường đã bùng cháy. Chỉ trong khoảnh khắc, ngọn lửa lan tỏa, hình thành vòng tròn bốc cháy dữ dội bao trùm lấy hắn, nuốt trọn người nào vừa bước vào.
Hắn lại bồi thêm một loạt pháp thuật phong đạo, khiến ngọn lửa cuộn trào khuếch tán ra xung quanh.
Một đệ tử kịp thoát thân, sắc mặt tái mét: “Thượng phẩm chước linh cụ cần một hơi thở mới kích hoạt… sao hắn vừa niệm đã dùng ra được thế này!?”
Vô Thường cũng chấn động: “Đây thật sự là thượng phẩm sao? Ta cảm giác chỉ cần một ý niệm là có thể thi triển, thậm chí nhớ nửa pháp quyết cũng đủ…”
Trong khi đó, Phi Dương chật vật đứng dậy, nghiến răng, ra lệnh: “Tấn công theo trận hình!”
Hắn vung tay, ra hiệu cho đồng đội. Tất cả lập tức phối hợp. Bọn họ đã bàn sẵn từ trước. Phi Dương nâng tay trái thì công, tay phải thì rút lui.
Hai đệ tử đầu tiên tung ra thủy tiễn và băng chùy, khóa chặt bước chân Vô Thường.
“Ta thật sự không muốn làm hại ngươi!” Họ chỉ nhằm vào vị trí quanh chân, không trực tiếp hạ sát.
Ngay sau đó, một loạt cầu lửa và điện tím nối tiếp đánh xuống, tạo ra hiệu ứng quá tải, uy lực cực lớn.
Phi Dương cũng dùng phong thuật, khuếch tán nguyên tố ra xung quanh, khiến trận thế thêm dồn dập.
Một số người thậm chí nhắm thẳng vào mặt Vô Thường. Hắn hốt hoảng hét lớn.
“Các ngươi nói là không làm hại ta mà!?”
“Đúng vậy đấy. Nhưng đâu có ai cấm bọn ta nhắm vào đầu?”
“Tùy các ngươi vậy.”
Lạc Vô Thường như thường lệ thở dài.”
Hắn vội thi triển phù lục phòng ngự. Trong nháy mắt, bốn bức tường dày đặc dựng lên che chắn, toàn bộ đòn công kích đều bị cản lại.
Vô Thường cười gượng: “Xin lỗi nha… ta thật sự không cố ý đâu.”
Nụ cười ấy hơi giả, bởi tận sâu trong lòng, cảm giác điều khiển chước linh cụ khiến hắn say mê tột độ.
Hắn hiểu rõ, chỉ cần một đòn quyết liệt thôi có thể quét sạch tất cả. Nhưng hắn vẫn cố nén lại, chỉ dùng phù lục và pháp thuật phòng ngự để đối phó.
…
Cùng lúc đó, một đám người đuổi theo Lạc Thiên Thu vừa đến giao lộ giữa luyện đan và luyện khí. Con đường hẹp, bóng dáng mục tiêu đã biến mất.
Họ còn đang rối rít, thì bóng đen từ từ hiện ra bên vách tường. Thiên Thu đứng đó, một tay cầm chước linh cụ, một tay chọc chọc pháp khí, một bên má dán phù vàng khẽ lay động trong gió.
“Là Lạc Thiên Thu!” Tiếng hô hoảng loạn vang khắp nơi.
Ánh mắt hắn lạnh lẽo, dừng trên chước linh cụ, giọng trầm thấp: “Trung phẩm… chắc là đủ dùng rồi.”
Một gã nóng nảy lao lên tung quyền. Thiên Thu không né, mắt lạnh như băng. Một chân vung ra, đá thẳng vào bụng đối phương.
Ầm!
Thân hình hắn bay vút, đập mạnh vào tường, ho sặc sụa.
Tiếng ầm vang lên chấn động cả lối đi hẹp.
Trong con đường chật chội ấy, Lạc Thiên Thu lần lượt hạ gục từng người một.
Có kẻ lao lên tung quyền, hắn liền lách mình sang một bên, khuỷu tay đâm mạnh vào khớp tay đối phương, rồi tiện chân đá gãy thế đứng của hắn ta.
Vừa xử xong một người, một nắm đấm khác đã phóng đến từ phía sau. Thiên Thu hạ thấp trọng tâm, vung cùi chỏ thụi thẳng vào bụng, khiến kẻ kia ôm bụng rên rỉ, ho sặc sụa.
Chưa kịp định thần, hai đạo pháp thuật đồng loạt ập tới.
Từ bên trái, dòng điện tím lóe sáng kèm theo âm thanh tí tách lao tới, tốc độ đủ để mắt thường bắt kịp.
Cùng lúc, một quả cầu lửa đỏ rực từ phía đối diện rít gió bổ nhào.
Thiên Thu đang giữ nguyên tư thế hạ trọng tâm, tưởng như khó lòng né tránh. Thế nhưng, trong tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc, hắn lại bình thản dị thường.
Ngay khoảnh khắc ấy, hắn nhanh chóng thu lại trọng tâm, rồi bật người lên cao, cơ thể xoay ngược, đầu chúc xuống đất. Ánh mắt hắn khóa chặt hai người vừa ra chiêu, tựa như thú săn đã định được con mồi.
Ầm!
Hai loại pháp thuật va chạm nhau, tia điện tóe loạn, tàn lửa bay tung trong không trung.
Một loạt động tác diễn ra chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, nhanh đến mức mặt đất chỉ còn lại dư ảnh.
Khi mọi người còn chưa kịp hoàn hồn, Thiên Thu đã rút ra một lá phù, áp sát miệng, rót linh lực vào rồi thổi.
Phượng Hỏa phù.
Trong nháy mắt, lá phù bốc cháy, hóa thành tro. Từ tro tàn, một con phượng hoàng đỏ rực vỗ cánh bay ra, lao thẳng vào đám đệ tử phía dưới.
Lạc Thiên Thu vừa chiến đấu vừa thản nhiên đếm: “...Hai, ba, bốn, năm… mười.”
Chỉ chốc lát sau, những người còn sót lại cũng bị hắn lần lượt hạ gục. Tất cả ngã rạp xuống đất, nằm la liệt chắn kín lối đi.
Hắn bình thản bước lên thân thể từng người, khóe môi khẽ nhếch: “Được rồi… các ngươi nên gọi ta là gì?”
“Đội… đội trưởng.”
Âm thanh đầy uất ức vang lên. Tổng cộng mười bốn người, toàn bộ bị loại dưới tay hắn.
Thiên Thu lập tức ngẩng đầu hỏi: “Gia lão học đường, điểm của ta hiện tại là hai mươi tám, đúng không? Đội trưởng của bọn họ dù bị loại nhưng đã nhận ta làm đội trưởng, tức tất cả đều đã về đội của ta trên danh nghĩa. Theo thường lệ, chỉ cần có người gọi, ta được cộng thêm một điểm khi kết nạp thành viên.”
"Phải...Phải.”
Giọng gia lão học đường nghiến chặt, lộ rõ sự bất mãn. Thực chất, lão đã sớm nhận ra vài đệ tử lợi dụng lỗ hổng này để vơ vét điểm. Nhưng học đường không chỉ dạy học sinh tu tiên, mà còn đào tạo năng lực lãnh đạo và thu phục nhân tâm.
Vì vậy, học đường thường tổ chức những hoạt động liên quan đến việc lập nhóm, nhằm rèn luyện khả năng chỉ huy cho những đệ tử có tố chất lãnh đạo, đồng thời bồi dưỡng sự tin tưởng và gắn kết giữa các thành viên trong tộc.
Qua nhiều khóa trước, chỉ cần dựa vào thành viên nhóm, thành tích đạt được cùng biểu hiện của từng người. Gia tộc đều dễ dàng nhận ra ai là người có tư chất vượt trội, đủ tiềm năng trở thành thủ lĩnh.
Chính vì lẽ đó, học đường tuyệt nhiên không vô cớ ban tặng điểm tích lũy cho chức vụ đội trưởng.
Mỗi điểm cộng ấy đều được xem như một khoản đầu tư, một sự bồi dưỡng cho những nhà lãnh đạo tương lai.
Còn Lạc Thiên Thu và Lạc Phi Dương thì hay rồi, một đứa trực tiếp hạ gục tất cả rồi bắt từng người nhận hắn làm đội trưởng, đứa còn lại còn khốn nạn hơn… gia lão học đường không muốn nói luôn.
Lúc này, Lạc Phi Dương vừa hạ được một người, hào hứng hỏi: “Hắn vừa gọi ta là đội trưởng, đúng không?”
"Đúng...Đúng. Ngươi được cộng một điểm.”
“Vậy ta đuổi hắn ra khỏi đội.”
Chỉ có điều…
“Đội… đội trưởng.”
Giọng run run vang lên.
“Ngươi còn gọi mười người khác là đội trưởng nữa đấy.”
Lạc Phi Dương ép một đệ tử vừa bị bắt đứng ra, bắt hắn lần lượt gọi từng người một là đội trưởng.
Mồ hôi hắn ta ròng ròng: "Đội...Đội trưởng.”
Điểm số dĩ nhiên sẽ chia đều cho cả nhóm. Không được cướp, nhưng cũng chẳng cấm việc ép buộc hay mặc cả.
Quy tắc này vốn chỉ đặt ra nhằm kiểm tra khả năng lãnh đạo, nhưng lại bị Thiên Thu và Phi Dương biến thành công cụ vắt kiệt kẽ hở.
Nếu không phải Thiên Thu là con trai cố nhị trưởng lão, hẳn mọi người đã cho rằng hắn được nuôi lớn từ lò trộm cướp.
“Gia nhập bọn ta đi, mỗi người ở đây sẽ gọi ngươi là đội trưởng một lần.”
Nghe vậy, tên đệ tử kia sáng mắt, gào lên đầy phấn khích: “Đội trưởng! Đội trưởng!”
Gia lão học đường cứng họng. Trong quy định, đúng là chỉ cần được gọi là đội trưởng thì chắc chắn có điểm.
Không hề ghi rõ đối phương đã bị loại hay chưa, cũng chẳng cấm chuyện đuổi người rồi bắt kẻ khác hô.
Nếu cái này cũng không cho, cái kia cũng cấm, vậy làm cái gì mới được? Uy nghiêm của gia lão học đường liệu còn đâu?
Ra chiến trường, kẻ thắng có thể thu phục tàn dư của kẻ bại làm quân mình, bằng bất cứ thủ đoạn nào, kể cả ép buộc, mềm dẻo hay cứng rắn.
Đây cũng là một phần trong chương trình học, đối thoại. Thủ đoạn vô sỉ này, gia tộc quả thật không cấm.
Xưa kia, lão tổ Lạc Vô Ưu bề ngoài tiêu dao, vô lo, nhưng thực chất lại là kẻ vô sỉ bậc nhất. Chính vì vậy, gia tộc mới có thể hưng thịnh đến ngày nay.
0 Bình luận