Quyển 1: Hồi 1: Học đường và Thiên tài
Chương 14: Bại, thế nào là bại
0 Bình luận - Độ dài: 2,163 từ - Cập nhật:
Cùng thời điểm, đôi mắt Thiên Thu chuyển đỏ. Trong màn khói dày đặc, thân ảnh đối phương trở nên mờ ảo, nhưng khẩu hình miệng lại hiện ra rõ nét.
Mỗi lần môi mở ngang, tốc độ tăng vọt. Mở rộng, linh lực hồi phục. Mở dọc, uy lực công kích được tăng lên.
Thân hình Lạc Vân Ca lập tức chuyển đỏ, riêng viền miệng lại nhuộm đen.
Thiên Thu đã kích hoạt thiên tư, thấy rõ toàn thân đối thủ đổi màu, đủ để phán đoán tình huống trong không gian mờ nhạt.
Hắn vung xấp phù, ném liên tiếp về phía Vân Ca.
Cả trường kinh hô: “Hoả Bạo Phù thượng phẩm! Tên này điên rồi!”
“Lần đầu ta chứng kiến đại sư phù đạo chịu chi như vậy.”
“Giàu có đến mức đáng sợ!”
Đại sư phù đạo làm giàu không khó, chỉ cần chịu chi ra một chút linh thạch để mua nguyên liệu. Rồi dùng thực lực của bản thân vẽ ra, bán lại với giá cao không phải chuyện khó.
Lạc Vân Ca khẽ nâng tay, chỉ thấy khẩu hình miệng đối phương biến dọc. Nhưng bất ngờ lại đổi ngang phóng thẳng về phía Thiên Thu, tốc độ tăng vọt, rồi chuyển dọc.
Hoả bạo phù phía sau loé sáng rồi nổ rền như pháo hoa, đất đai chấn động, khói bụi ngập trời. Trong màn khói thân hình Lạc Vân Ca di chuyển quỷ dị.
Thiên Thu cười nhạt, cúi đầu nhìn đất: “Ngươi đúng là thiên tài trong mắt người thường. Nhưng trong mắt ta… cũng chỉ là phàm tục.”
“Ngươi là thiếu tộc trưởng, dĩ nhiên thực lực của ta phải được xếp sau ngươi rồi. Ngươi nghĩ vì sao tài nguyên của ta với ngươi lại được phát giống nhau vào cuối tháng chứ?”
Chợt hắn ngẩng đầu lên, tay nâng lá phù màu đỏ, phóng về phía bóng người màu đỏ.
Đồng thời dưới chân Lạc Vân Ca xuất hiện sáp nến, mùi hương lan toả, đôi chân bị ghì chặt trên mặt đất. Hoả bạo phù phi đến, loé sáng như quả bom nổ chậm.
Ầm!
Hoả bạo phù cắm vào sáp nến, nổ tung trong nháy mắt. Sáp nến văng tung toé, Lạc Vân Ca bị nổ lùi về phía sau.
“Khụ… khụ…” Hắn ôm ngực, ho ra ngụm máu. Lá phù kia chỉ là hạ phẩm, nhưng vẫn khiến hắn thảm hại.
Sau vụ nổ này, đôi mắt Lạc Thiên Thu trở lại dáng vẻ thường ngày, sâu thăm thẳm như hồ thu.
Cả trường lặng người. Ai nấy cũng biết, xét thực chiến, Thiên Thu hơn hẳn Vân Ca. Nhưng tổng thể mà nói, hắn vẫn kém đối phương. Vân Ca đứng hai trên bảng thiên tài, thua Thiên Thu trong trận đối kháng cũng chẳng lạ.
Bởi bảng thiên tài vốn là bảng xếp hạng tiềm năng. Người được chọn lên bảng, ngoài được người ta xem trọng, kiêng dè một chút, còn được cho là đại sư trẻ tuổi nhất.
Bọn họ chắc chắn sẽ được gia tộc hết lòng bồi dưỡng, đồng thời là khuôn mặt đại biểu cho gia tộc trong thế hệ đó. Người nào càng có tiềm năng, tiếng nói của gia tộc đó càng có trọng lượng.
Tiềm năng xét cho cùng cũng chỉ là một ván bài chiến lược, cái gọi là thiên tài đâu ai biết trước được.
Tại một vương triều nào đó, thái tử chỉ là một tên phế vật. Nhưng lại được quốc gia của mình hết mực tôn sùng là thiên tài trăm năm có một.
Bọn họ không phải là không muốn tin, căn bản họ biết thái tử là bộ mặt của quốc gia. Cho dù có không cam tâm cỡ nào, thì cũng phải vì mặt mũi và lợi ích của nơi họ đang sống.
Vì vậy ranh giới giữa hạng hai và hạng ba rất mơ hồ, như cái danh của vị thái tử ấy.
Hơn nữa, chước linh cụ chung quy chỉ là công cụ chết, thi triển chậm chạp, không thể hiện hết thực lực một người. Đại sư phù đạo mạnh ở giai đoạn đầu, về sau dần suy yếu.
Phù lục chia bốn phẩm hạ, trung, thượng, cực phẩm. Thực lực phù sư gắn liền với phẩm cấp phù lục do mình luyện thành.
Có thể chế ra nhất giai cực phẩm thì vô địch đồng cấp. Nhưng nếu mãi không vươn tới nhị giai cực phẩm, thì giới hạn cũng chỉ đến thế.
Trong mắt tất cả, bất kỳ pháp môn nào cũng đều có thể bị khắc chế và có thế mạnh riêng của nó.
Ngay lập tức, Vân Ca dùng truyền âm phù ra lệnh đồng đội chuyển sang mục tiêu khác.
Một màn giao đấu này chỉ là phép thử đối với thực lực của Thiên Thu. Nếu hắn còn không thắng được, thì cả khi liên thủ cũng chưa chắc chiếm được ưu thế.
Vân Ca hiểu rõ điều ấy, đối phương am hiểu hỗn chiến, đặc biệt là lấy một địch nhiều.
Vì sao hắn lại muốn đè bẹp đối phương?
Không phải vì tương lai tộc trưởng của bản thân sao?
Chưa để mọi người kịp hoàn hồn, tà áo Thiên Thu khẽ lay động. Hắn đã bước đến trước mặt Vân Ca, ánh mắt vô sắc quét lạnh qua đối phương, tay nâng lá phù màu hồng.
“Ngươi…”
Ý niệm khẽ động, nửa thân dưới của Vân Ca lập tức bị bao chặt bởi lớp sáp nến hồng phấn.
Chưa dừng lại, Thiên Thu dán thêm một lá phù trắng, phong bế dao động của linh lực, ngăn cho hắn không sử dụng được chước linh cụ, kể cả Lạc Vân Ca có sở hữu Tán Âm Thạch.
“Lạc Vân Ca… tốt nhất ngươi nên ngoan ngoãn đứng đây xem trò vui.”
Vân Ca nhíu mày: “Ý ngươi là gì!?”
Hắn cố vùng vẫy nhưng toàn thân cứng đờ, tựa như kẹt giữa vũng bùn đặc quánh. Lớp sáp chảy dài, lan tỏa hương thơm dịu, vậy mà lại rắn chắc lạ thường.
Thiên Thu lạnh lùng quay sang nhóm người của Vân Ca: “Ta có thể tha cho các ngươi, nhưng với điều kiện…rời bỏ hắn.”
“Ta rời nhóm của hắn.”
…
Lời ấy vừa dứt, đồng đội Vân Ca đồng loạt buông bỏ. Không phải họ bị áp chế hoàn toàn, chỉ là trước thực lực hiển nhiên kia, chẳng ai muốn liều mạng.
“Cái gì? Ngươi không thể!” Vân Ca hoảng hốt.
Hắn hiểu, đây là vốn liếng duy nhất để vượt trội, để tiến xa trên con đường tu hành.
Ánh mắt dần tối lại: “Không đồng đội, không điểm tích lũy. Không điểm tích lũy thì chẳng thể đổi được Nhập Đạo đan. Không có Nhập Đạo đan, cơ hội bước vào cảnh giới tu hành đầu tiên… cũng tan biến.”
Dù trọng thương, hắn vẫn có thể đánh hạ một nhóm người, gom góp điểm tích lũy. Nhưng chướng ngại mang tên Lạc Thiên Thu này, không vượt qua được thì đành bỏ. Nam nhân, đôi khi phải biết buông.
Thế nhưng, Thiên Thu như kẻ điên. Hắn không muốn loại bỏ Vân Ca, mà cố tình phong bế, để y nếm trải tuyệt vọng.
Cảm giác nhìn thấy ánh sáng mà không thể chạm tới. Điều đó đem đến cho hắn một cảm giác vi diệu, một loại khoái lạc khiến người ta say đắm.
Lạnh nhạt liếc nhìn đám người còn lại, Thiên Thu bước ra giữa sân, tay khẽ làm động tác mời: “Tất cả cùng lên đi. Một mình Lạc Thiên Thu ta chấp hết.”
Tất cả nhìn hắn, dường như biết đối phương chơi thật rồi. Bởi vì sáp nến chính là thủ đoạn Lạc Thiên Thu tâm đắc nhất, lại dễ dàng bắt lửa, biến thành lợi khí đáng sợ.
Một khi đưa ra dùng, chắc chắn không còn vui nữa.
Ngay khi lời thách thức vang lên, học đường lại rúng động. Một nhóm người lao thẳng về phía hắn.
Nắm đấm xé gió vung đến, Thiên Thu lách người, cùi chỏ nện mạnh vào mạn sườn, chân thuận thế đá văng kẻ khác từ đằng sau.
Chưa kịp nghỉ, có kẻ chưa kịp lao đến. Thiên Thu đã chủ động áp sát, chiếm thế công.
Một quyền đánh văng người nọ đập mạnh vào tường. Một quyền khác từ phía sau ập tới, hắn không ngoảnh lại, xoay tay chụp lấy cánh tay sau lưng, quật mạnh xuống đất.
Sau đó hắn lùi nửa bước, rồi tung gối vào cằm đối thủ kế tiếp.
Còn Lạc Ly và Lạc Lơ lặng lẽ tránh xa, thầm nghĩ: “Ai đánh thì đánh đi, tốt nhất là tránh xa ta ra. Ta không muốn bị đánh đâu.”
Mặc dù Lạc Ly am hiểu một chút lãnh đạo. Nhưng đến cả Lạc Vân Ca cũng để thua Thiên Thu rồi, hắn thì có tư cách gì để đánh bại hắn ta? Chỉ bằng một chút tài mọn à.
Lạc Lơ thì… ngoài luyện đan ra, nàng còn biết làm gì hơn nữa chứ?
Hai người họ trốn tránh cũng không hẳn là vô ích, bởi trong thâm tâm, cả hai đều đang âm thầm chờ đợi một kỳ tích xuất hiện.
Họ biết, đến khi số người còn lại giảm đến một mức nào đó, gia lão học đường sẽ ra lệnh dừng. Bọn họ không dại gì chịu trận vô ích.
“Rắc… rắc…”
Tiếng nắm đấm va chạm, xương cốt rắc giòn tan. Một mình Lạc Thiên Thu, đơn đả độc đấu, tung hoành khắp sân trường.
Tất cả đã buông xuôi, hết hi vọng rồi. Nhưng cũng có người lại la lên đầy hạnh phúc.
“Ta còn hai lần bị đánh nữa là bị loại rồi.”
“Để ta giúp ngươi. Nếu chờ Thiên Thu đánh, ngươi lại mất mấy ngày dưỡng thương nữa.”
Những kẻ xông vào chỉ đánh lấy lệ, cắn răng chịu vài đòn rồi chờ kết thúc cơn ác mộng.
Đúng lúc này, có đệ tử chỉ còn một đòn nữa là được phán định bị loại, Thiên Thu không biết từ đâu ra, một quyền đánh bay hắn lên không trung.
“Ta đã làm gì sai?”
Người vừa ra tay với kẻ đó, lập tức bị Thiên Thu tung một cước, khiến hắn cũng bay theo đồng bạn.
“Chỉ là điểm tích lũy thôi, ngươi không nhất thiết phải làm đến mức này chứ.”
Gia lão học đường vốn không cho phép đầu hàng. Nếu có, chắc mỗi người chỉ cần tự đá nhau mấy cái rồi nhận thua là xong.
Nhận thua cũng phải có một chút sĩ khí.
…
Ở góc khác, Lạc Vô Thường nép mình sau chum trong khu luyện khí, nghe tiếng động vọng lại mà rùng mình: “Chắc Thu ca lại cày điểm tích lũy… Ta thật sự muốn ăn bám, nhưng huynh ấy không cho…” Vừa nói hắn vừa khóc thút thít, tay còn đưa lên mặt làm vẻ như thể đã chịu rất nhiều uất ức. Người không biết, còn thật sự cho rằng hắn yếu đuối, hay khóc.
Thiên Thu đã quen đi một mình, căn bản không cần đồng đội. Lạc Vô Thường lại càng không cần.
Bỗng, tiếng quát vang lên. Một nhóm người từ đâu xuất hiện, vây quanh: “Vô Thường… ngươi đây rồi.”
“Ngươi phải trả giá cho chuyện ngươi đã làm!”
Lạc Phi Dương siết chặt nắm tay, giọng lạnh như băng.
“Ngươi biết ta ái mộ Lạc Vân Hàn đã lâu. Tại sao ngươi lại có thể lấy nàng ấy ra lừa ta? Lại còn…”
“Ta… ta không cố ý mà!” Vô Thường hoảng hốt bỏ chạy.
Trong khi đó, Vân Hàn đang mệt mỏi ngồi bên gốc cây, mặt úp vào hai chân. Không biết khi nào giọt lệ một bên mắt đã rơi, thấm xuống tà váy.
“Ta… thật sự không còn cơ hội nữa sao?”
Nàng khóc, nàng buồn không phải vì không đủ điểm tích lũy. Nếu cần, phụ thân nàng sẽ trực tiếp cho nàng Nhập Đạo đan, chẳng cần vất vả như Vân Ca.
Nỗi buồn bắt đầu từ khoảnh khắc thất bại trước Vân Ca, khi lòng nàng chìm xuống tận đáy. Chẳng còn bận tâm xung quanh đang diễn ra điều gì nữa. Nàng gần như cắt đứt với thế giới xung quanh, không hay biết Vân Ca đang bị dồn vào tuyệt cảnh.
Mà nàng lại giống như đang giống trong thế giới của mình. Chỉ có tâm trạng mệt mỏi, cùng nỗi khát khao trong lòng, những kỷ niệm xưa cũ.
Âm thanh giao đấu càng lúc càng căng thẳng, có thể nghe tiếng tí tách, âm thanh nóng bỏng của pháp thuật lôi và hoả giao thoa.
Tiếng gió dao động trong không khí.
0 Bình luận