Quyển 1: Hồi 1: Học đường và Thiên tài
Chương 07: Hết giá trị
0 Bình luận - Độ dài: 2,331 từ - Cập nhật:
Lạc Vân Ca thẳng tay đuổi người đi, dứt khoát như cắt sợi tơ đã mục.
Mặc dù cả hai đã có một đoạn thời gian dài trở thành đồng đội. Nhưng bây giờ hắn đã không đủ tiêu chuẩn để làm bạn của Vân Ca nữa, vậy thì không cần thiết lãng phí thời gian làm bạn nữa.
Lạc Vân Ca dùng đối phương như một công cụ, chẳng chút do dự vứt đi khi công cụ đã mất đi giá trị vốn có của nó.
Tương lai của người này có thể rất sáng lạn, nếu hắn không tận tụy với Lạc Vân Ca trong nhiều học kỳ như vậy.
Tên này chợt cảm thấy ấm ức, đan dược bản thân tích lũy đã lâu lại chẳng chút do dự nuốt xuống, từ chối đan dược do Lạc Vân Ca phân phát cho từng người, chỉ để thể hiện thiện chí cho hắn ta xem… kết quả… kết quả…
Chưa kịp để hắn ta buồn quá lâu thì giữa sân trường đã vang lên một trận xôn xao, có một đệ tử đang bị trấn áp, hai tay bị túm chặt ra đằng sau, khuôn mặt bị đè xuống ma sát với mặt đất.
Nguyên nhân của chuyện này là do một kẻ tranh thủ từng người đang lập nhóm, bầy chiến thuật mà đánh lén. Kết quả là bị cả trường liên hợp trấn áp.
Một lúc sau, có thêm một đám cùng chung số phận với hắn bước tới bên cạnh, tất cả đồng loạt thở dài, không hẹn cùng liếc mắt nhau, như muốn nói: “Chúng ta cùng làm một đội nhé.”
Tất cả đều có một điểm chung trong số phận, mỗi người bọn hắn từng có một đoạn thời gian trở thành đồng đội của nhau, cống hiến hết mình cho Lạc Vân Ca. Kết quả là bị phản bội không thương tiếc.
Lúc này, không hiểu sao tên đệ tử vừa bị đuổi đi này lại dâng lên một loại cảm xúc khó tả, lệ nghẹn ngào sắp rơi. Đó là một loại cảm động.
Dường như hắn không còn buồn cũng như hận Lạc Vân Ca nữa. Dù sao cũng nhờ Vân Ca mà hắn trong thời khắc khó khăn nhất mới có thể gặp được những người bạn tri kỷ này.
Tiền đồ mất thì sao chứ? Nó có trân quý bằng những người sẽ đồng hành cùng mình vào những lúc nguy nan nhất không?
Ánh mắt của Lạc Vân Ca như có như không rơi trên cổ tay từng người. Hắn hiếm khi chiến đấu, không có nghĩa là hắn không am hiểu chiến đấu.
Lạc Vân Ca lựa chọn vai trò hỗ trợ, vì vai trò này ít tiêu hao linh lực hơn. Quan trọng là nó có thể phối hợp với thiên tư thượng đẳng của hắn, Danh Giáo Tự Cầu.
Tác dụng duy nhất, tăng uy lực của chúc phúc lên toàn bộ người được hỗ trợ. Thực lực người được hỗ trợ càng mạnh, linh lực tiêu hao càng ít, uy lực của tăng phúc lại càng lớn.
Lạc Vân Ca là con trai duy nhất của tộc trưởng Lạc gia, Lạc Thông Thiên. Từ nhỏ đã được dạy quy củ, cách trở thành tộc trưởng tương lai, mọi thủ đoạn từ lôi kéo đến minh tranh ám đấu, hắn đều đã sớm hiểu rõ.
Trước khi quay trở lại học đường, hắn được cha giao cho nhiệm vụ chứng minh bản thân đã đủ tư cách trở thành tộc trưởng đời tiếp theo. Đó là đạt được một trăm hai mươi điểm tích lũy, mà không tổn hại căn cơ, lưu lại ám thương.
Cả trường có sáu mươi chín đệ tử, mỗi người ngã ba lần thì hắn ít nhất phải đánh bại được bốn mươi người. Tương ứng Lạc Vân Ca sẽ trở thành kẻ thù của hai phần ba đệ tử trong trường.
Nhưng như vậy, tổn thương hắn nhận lại và lượng linh lực tiêu hao lại vô cùng lớn. Đi ngược lại ước định ban đầu.
Vẫn còn một cách để hắn kiếm được một trăm hai mươi điểm này, lãnh đạo để tử trong gia tộc. Mỗi người hạ được một đệ tử khác, hắn sẽ được cộng một điểm hỗ trợ. Vì là đội trưởng, hắn sẽ nhận được một điểm bổ sung tương ứng với mỗi đệ tử trong nhóm.
Rõ ràng, cha hắn muốn hắn trở thành người lãnh đạo. Một người mà cả tộc nhân đều sẵn lòng nghe theo, tận dụng mỗi người trở thành sức mạnh của bản thân. Đây cũng là điều mà lão tổ Lạc gia, Lạc Vô Ưu từng làm.
Tuy nhiên, lãnh đạo không đồng nghĩa phải chia sẻ tổn thương.
Đúng vậy, hắn là thiên tài. Tương lai rộng mở, người sẽ trở thành tộc trưởng đời tiếp theo.
Tuyệt không thể lưu lại ám thương quá sâu do dùng chước linh cụ, dẫn đến tổn thương căn cơ.
Để người khác dùng giúp hắn không phải là được sao? Còn bản thân đứng đằng sau chỉ đạo, hỗ trợ tất cả giành chiến thắng.
Còn người nào bị tổn thương căn cơ do sử dụng pháp khí, thì có liên quan gì đến hắn? Chẳng có lý do nào hắn lại lo lắng cho từng người như vậy.
Hắn phân phát đan dược cũng chẳng phải vì để nâng cao tỉ lệ chiến thắng của bản thân sao? Với hắn, tất cả chỉ là công cụ hình người không hơn không kém. Tất cả sinh ra trong Lạc gia là để hắn thoải mái sử dụng.
Vì sao? Vì hắn tương lai sẽ tộc trưởng, người dẫn dắt Lạc gia. Hy sinh một chút tiền đồ của công cụ có đáng giá không? Đáng giá, rất đáng giá.
Với hắn, tất cả sinh ra trong Lạc gia đều phải biết ơn với gia tộc, sẵn lòng để hắn sử dụng chính là trách nhiệm của mỗi người.
Hao tổn căn cơ chính là trách nhiệm của đệ tử Lạc gia. Bọn hắn phải dùng chước linh cụ.
Chước linh cụ nếu không phải cực phẩm chắc chắn sẽ để lại tiềm tàng cho người sử dụng.
Chước linh cụ được tạo ra từ huyền không tủy. Trong truyền thuyết, thứ này có thể thôn tính thiên địa. Truyền thuyết suy cho cùng cũng chỉ là truyền thuyết mà thôi.
Dù vậy vẫn không thể xem thường. Huyền không tủy ẩn chứa một phần sát ý khó tan, nó có thể thông qua khí tức để xác định mục tiêu, tiếp xúc trực tiếp để hấp thụ linh khí vật nó chạm vào. Tiếp xúc lâu dài có thể gây hại cho người chạm vào.
Theo nhiều nghiên cứu, chước linh cụ được tạo ra từ huyền không tủy, có thể làm giảm tư chất người sử dụng, và để lại ám thương khó chữa trị.
Để lại ám thương không phải chuyện nhỏ. Ám thương bám sâu bên trong cơ thể, khiến việc vận chuyển linh khí trở nên khó khăn, thậm chí là làm tắt nghén con đường tu luyện.
Vậy nên Lạc Vân Ca mới cẩn thận kiểm tra từng người. Với hắn, kẻ không thể tu hành, cũng tương đương một kẻ phế vật. Những người như vậy không nên kết giao, đặc biệt là phải cắt đứt quan hệ.
Mặc dù hắn đã sử dụng bọn họ rất lâu về trước. Nhưng ai sẽ để ý một kẻ bị hủy hoại tiền đồ.
Không ai cả!
Trong mắt hắn, những thứ không có giá trị thì có thể vứt bỏ như một cây linh thảo. Dùng hết quả của nó, lá của nó, rễ của nó.
Thứ còn lại chỉ là một thân cây chẳng có lấy một chút dược liệu, vậy thì vứt đi còn giữ lại làm cái gì nữa. Để chưng à?
Hắn có vốn để kiêu ngạo. Pháp khí tự chế cũng là long trong đám người, cảnh giới lưu phái lại là đại sư thi đạo, khả năng lãnh đạo cũng là xuất sắc trong đám người cùng tuổi.
Một kẻ như thế, sao phải bận tâm với những thứ vô giá trị.
Giữa sân trường, hai huynh muội Diệp gia đang đứng trơ trọi một chỗ.
Diệp Linh Nhi ngơ ngác nhìn từng người lập thành từng nhóm, rồi lại nhìn ca ca của mình. Nàng chỉ biết thở dài trong lòng, nghẹt thở.
“Ca… thật sự có ổn khi chỉ có hai chúng ta không? Lạc Thiên Thu kia thì cuồng ngạo, đi một mình không nói làm gì. Lạc Vân Ca là thiên tài nhưng vẫn lập nhóm để tận dụng ưu thế.”
Chợt, Diệp Phàm nắm lấy tay nàng, ánh mắt đầy an ủi: “Muội yên tâm đi. Ta nhất định sẽ bảo vệ muội, nên muội không cần lo lắng nữa đâu.”
Nàng nhìn vào cổ tay đang đeo chước linh cụ của mình, rồi lại nhìn vào cổ tay trống không của Diệp Phàm, muốn nói lại thôi.
Nàng chỉ có thể để một câu trong lòng: “sống với người ca ca này khó thật.”
Bọn họ không lập nhóm không phải vì không ai rủ, mà vì chẳng ai vừa mắt. Chỉ nhìn đã thấy chướng.
Người đâu chỉ được mang họ Diệp mà không phải họ Lạc. Còn không phải là không được tộc trưởng yêu thích sao?
Hơn nữa người trong một tộc càng là gắn bó, còn người ngoài chỉ có thể giao lưu coi như cho có thôi. Hắn ở đây, ăn bám Lạc gia, chẳng phải nói mẹ hắn cũng không phải là người tốt lành sao?
Mặc dù bọn hắn có đùa hơi quá trớn. Nhưng ai nấy cũng là người thấy xấu thì ghét, thấy kinh tởm thì khinh.
Người đâu hở một tí là, “Muội muội ngoan, ta nhất định sẽ bảo vệ ngươi”. Mà hắn còn cái tật hễ ai đùa muội muội một chút là giở giọng, “Các ngươi không được làm hại muội muội của ta!” Mấy nữ đệ tử rủ nàng ta đi chơi, nhưng hắn lại ngăn cản, bảo ai cũng là người xấu.
Đệ tử Lạc gia, người nào chẳng phải là thiếu niên, tâm hồn trong sáng thiện lương, có chút ham vui cũng là chuyện thường tình.
Lại nói, thế giới tu chân vốn không phân thiện ác, lời ngươi nói ra cũng chỉ là cái cớ.
Diệp Phàm và muội muội hắn không được người ta yêu thích thì trách hắn chứ trách ai.
Từ đằng xa vang lên tiếng bàn bạc của một đám người.
“Theo phân tích của ta, tên Lạc Thiên Thu này tính tình cuồng ngạo. Hắn nhất định sẽ tìm nhóm đông nhất để ra tay, còn chúng ta cứ tìm nơi nào ít người. Nhất định sẽ trốn thoát khỏi hắn, khi nào còn ít người thì chúng ta sẽ chủ động đầu hàng. Vì người có thể đứng đến phút đó, ai nấy cũng đều là thiên tài.”
“Lời đại ca hơi hèn… nhưng ta đồng ý với ngươi.”
“Đúng vậy, tránh được hắn được giây nào thì hay giây đó. Giờ gặp cái mặt đó, ta thà đi đường vòng để trễ học rồi bị gia lão trách phạt còn tốt hơn.”
Lúc này, Lạc tam thiếu và nhóm của bọn họ đang bàn bạc nhau chiến thuật tác chiến. Có người lên tiếng: “Sao các ngươi suy nghĩ hèn vậy.”
“Tên Lạc Thiên Thu này có gì đâu mà đáng sợ!? Cùng lắm là nhiều phù lục hơn một chút mà thôi.”
Điểm lợi hại của đại sư phù đạo chính là có thể tự cung tự cấp phù lục, rẻ hơn mua ngoài chợ nhiều lần.
Cả ba không nói mà cùng gật đầu, quay đầu nói với người kia: “Cậu bị loại khỏi nhóm.”
“Tại sao?” Hắn ngớ người.
Sau đó có một nhóm chủ động mời hắn vào, vì thành tích của hắn trong nhiều năm học cũng không tệ.
“Hừ! Tưởng được gọi là Lạc tam thiếu là đã coi trời bằng vung rồi sao? Chẳng qua là ba con thỏ đế."
"Ta khác các ngươi. Lạc Thiên Thu với ta cũng chỉ là một cái tên.”
Lạc tam thiếu dù không phải thiên tài gì, nhưng lại biết thân biết phận. Giống như sư tử thì nằm trong sở thú, nhưng kiến lại không thể đem lại doanh thu tinh thần.
Mỗi người sinh ra đã có những điểm xuất phát khác nhau, ý chí khác nhau. Bản thân không thể tự ràng buộc chính mình phải theo cái này, mà tự hỏi bản thân muốn gì và làm gì.
Bọn hắn giỏi lùn cúi, vậy thì thừa nhận bản thân yếu thì có sao? Đi trên con đường mình đã chọn, tin tưởng nó là điều tốt nhất. Vậy cần gì ảo tưởng sẽ vượt qua ai đó.
Ở một góc sân có đám đệ tử đang ngồi xuống đất, có cả chi mạch lẫn chủ mạch.
Đệ tử chủ mạch lên tiếng.
“Các ngươi biết không? Cha mẹ ta cấm ta ra ngoài chơi với các ngươi rồi đấy.”
“Ta cũng vậy, đặc biệt là những người của chi mạch.”
“Nghĩ lại cũng kỳ, không cấm đệ tử giữa các gia tộc giao lưu với nhau. Nhưng lại cấm đệ tử trong gia tộc đi chơi với nhau.”
Đệ tử chi mạch lên tiếng tỏ lòng tiếc nuối.
“Vậy khổ rồi. Âu cũng là muốn tốt cho các ngươi thôi. Đệ tử chủ mạch lại giao lưu với đệ tử chi mạch, thật sự là làm trò cười cho người khác.”
“Hơn nữa, chi mạch cũng không có bao nhiêu đệ tử xuất sắc, cấm đoán các ngươi cũng là muốn các ngươi chăm chỉ hơn thôi.”
0 Bình luận