Quyển 1: Hồi 1: Học đường và Thiên tài
Chương 15: Lén nuôi... bên ngoài
0 Bình luận - Độ dài: 2,172 từ - Cập nhật:
Trước mắt Lạc Vân Ca bỗng tối sầm, như thể từng đám mây đen đang phủ xuống, đè nặng cả tương lai hắn. Một tương lai chất chứa áp lực.
Khác hẳn với Lạc Vân Hàn, gánh nặng trên vai hắn lớn hơn bất kỳ ai. Ngay từ khi chào đời, vận mệnh đã được cha hắn sắp đặt, sống theo ông ấy, ý nguyện của một tộc trưởng.
Ầm!
Âm thanh pháp thuật va chạm vang vọng, kéo Lạc Vân Ca trở về với hồi ức.
Trong một thư phòng chỉ còn ánh trăng chiếu rọi, một người đàn ông đứng quay lưng lại, mắt hướng về nơi cửa sổ đang mở. Gió thổi phần phật làm những trang giấy trên bàn khẽ lay động.
Đó chính là tộc trưởng Lạc gia, Lạc Thông Thiên. Đồng thời là phụ thân của Lạc Vân Ca và Lạc Vân Hàn.
Đối với đứa con thứ hai, lão cư xử như bao bậc cha mẹ bình thường. Đem những thứ tốt nhất, đẹp đẽ nhất dành cho bảo bối mà mình đã sinh ra.
Nhưng với Lạc Vân Ca, lão lại đối đãi như với người thừa kế. Mọi thứ hắn có được ngày hôm nay đều trải qua vô vàn thử thách do chính cha hắn đặt ra, chỉ khi hoàn thành nhiệm vụ hắn mới nhận được tài nguyên.
Bởi khi trở thành người đứng đầu, tài nguyên của mỗi người phải do chính họ tự giành được. Chẳng có ai sẽ bố thí cho hắn thứ gì, hay đơn giản thứ người khác điên cuồng coi nó là bảo vật đã hết giá trị với vị trí hắn đang ngồi.
Tầm nhìn càng cao, càng thấy mọi thứ thật phù phiếm, những thứ bản thân cần tìm lại như phù du, sáng nở tối tàn, chẳng chút manh mối, nhưng lại ngắn hạn, luân phiên thay đổi.
Hoàng đế đâu cần đến than đá của dân đen. Nhưng đối với họ, than đá ấy lại là nguồn sống, là thứ sưởi ấm trong những đêm đông lạnh giá.
Một tên tu sĩ không biết trời cao đất dày, lại dám mơ tưởng cưới được thánh nữ của một thánh địa. Hắn nguyện dâng cả gia tài của mình lên, nhưng trong mắt những kẻ nơi ấy, đó chỉ là một sự phỉ báng không hơn không kém với thánh nữ của bọn họ. Không ai hiểu được tấm lòng của hắn.
Dù là thật lòng… hắn vẫn chỉ là một kẻ vô giá trị.
Một người lãnh đạo thật sự hay đơn thuần vì mục tiêu là người biết tạo nên giá trị cho bản thân. Thay vì mơ mộng một tương lai hư ảo.
Trong khi đó, muội muội Lạc Vân Hàn vẫn thản nhiên nhận tài nguyên hàng tháng. Nàng chẳng cần hoàn thành bất kỳ nhiệm vụ nào, bởi đó là đãi ngộ đặc thù của một thiên tài, nhi nữ của một tộc trưởng đương thời, thứ đãi ngộ không ràng buộc.
Lúc này, Lạc Thông Thiên ngẩng đầu nhìn về phía tầng mây, giọng nói trầm hùng, không giận mà uy.
“Lạc Vân Ca, ta biết ngươi đã trải qua muôn vàn khó khăn để có được ngày hôm nay. Đừng bao giờ so sánh bản thân với nàng ta, bởi ngươi mới chính là hy vọng duy nhất của Lạc gia. Ngươi chính là kẻ có thể cứu rỗi tất cả.”
Thanh âm lão trầm xuống, phảng phất cả sự bất lực. Lạc Thông Thiên là người nỗ lực nhất vì Lạc gia, cũng là kẻ lo lắng từng li từng tí cho số phận của gia tộc.
“Nhiệm vụ lần này của ngươi, chính là đạt một trăm hai mươi điểm trong trận hỗn chiến tưởng chừng là ngẫu nhiên này.”
“Tương lai, ngươi sẽ là tộc trưởng, là niềm tin của cả gia tộc. Vậy nên, đừng để một chút chuyện nhỏ nhặt này mà lưu lại ám thương, dẫn tới chậm trễ tu hành.”
Vân Ca hơi cúi đầu, gương mặt dưới ánh trăng không thể nào đón nhận thứ ánh sáng ấy như cách phụ thân đang hướng tới.
Vầng trăng rọi xuống mái tóc dài, hắt bóng lên dáng người gầy gò đã sớm mang vẻ mỏi mệt.
Thế nhưng, bất chợt hắn ngẩng đầu. Nụ cười bừng sáng, ánh trăng chiếu rọi, hàm răng trắng toát hiện rõ, kiên định mà sáng ngời.
“Ta hiểu rồi, tộc trưởng đại nhân. Tương lai của cả tộc nằm trên vai ta, ta nhất định sẽ không phụ niềm tin của người.”
Lạc Thông Thiên im lặng rất lâu, cuối cùng chỉ đáp vỏn vẹn mấy lời:
“Ngươi phải là tiếng nói mạnh mẽ nhất trong tộc.”
Sau đó lão khẽ phất tay, ý bảo hắn lui ra.
“Ta hiểu rồi.”
Ngay khi Lạc Vân Ca vừa quay lưng định rời đi, tộc trưởng lại bồi thêm mấy lời.
“Ta hiểu ngươi, đặc biệt là tính cách cùng cỗ ngạo khí kia. Ngươi đứng đầu, ắt sẽ cảm nhận rõ rệt sự ưu việt của bản thân. Huống chi, ngươi vốn dĩ là một thiên tài, nên càng thấu triệt hơn ai hết.”
“Vậy nên, vì sao tiêu chuẩn lần này chỉ là một trăm hai mươi điểm, chứ không phải một trăm năm mươi? Bởi ta không đòi hỏi quá cao…”
“Nếu ngay cả tương lai của chính mình cũng không thể quyết định, thì ngươi chưa đủ tư cách để gánh vác trọng trách này.”
Trong chuỗi nhiệm vụ Lạc Thông Thiên yêu cầu, có nhiệm vụ tiêu dùng điểm tích lũy. Đến ngày cả điểm tích lũy cũng phải đợi lão ra chỉ thị rồi mới dùng, như vậy chẳng khác nào một con rối vô hồn, sinh ra chỉ để làm tộc trưởng…
Mà một con rối tuyệt đối không thể gánh vác được niềm tin của nhiều người. Như một vị vua bù nhìn, dù có quyền cao chức trọng, nhưng vẫn mãi bị người đằng sau giật dây, ngoan ngoãn ngồi trên ngai vàng và cười. Một nụ cười vừa đủ để trấn an lòng dân.
Lạc Vân Ca không nói gì, chỉ cúi mặt xuống. Ánh trăng soi rọi bóng lưng hắn, nhưng gương mặt kia lại chìm trong khoảng tối, chẳng ai biết lúc này hắn mang thần sắc ra sao. Tất cả chỉ còn là sự lặng lẽ, để mặc mọi thứ trôi qua.
Hồi ức dần tan như sương mù chờ nắng sớm, vạn vật vốn dĩ phải sinh sôi. Nhưng hắn lại cảm nhận áp lực đang siết chặt trái tim mình.
“Không có Nhập Đạo đan… tức là không có tương lai. Không có tương lai… vậy thì trách nhiệm của ta sẽ ra sao đây!?”
Đôi mắt hắn phủ đầy mờ mịt. Vạn vật vẫn chờ ánh nắng ấm, thế nhưng trong lòng hắn chỉ toàn lạnh giá, cùng sự bất lực đè nặng lên một thiên tài.
Kẻ được kỳ vọng sẽ trở thành nắng ấm reo đến niềm tin cho gia tộc. Nhưng giờ đây chính hắn lại chìm trong băng giá, cảm thấy lạnh lẽo, sợ hãi trước những điều bản thân buộc phải đối mặt.
Trong khi đó, nhóm Lạc Phi Dương đang ráo riết đuổi theo Lạc Vô Thường cùng hai huynh muội Diệp gia.
“Chết tiệt! Bọn hắn đâu rồi!?”
Lạc Phi Dương tức tối, dậm mạnh chân xuống đất.
“Dương ca, huynh nên nghỉ ngơi một chút.”
“Đúng vậy, huynh hãy bình tĩnh ngồi xuống. Dù sao điểm tích lũy của chúng ta cũng đã đủ để vài người đổi lấy Nhập Đạo đan rồi.”
Cả đám đồng loạt khuyên nhủ, ánh mắt vô thức lướt qua hạ bộ của hắn, trong lời nói lại chất chứa sự thương xót cho bộ “ấm chén” của vị đội trưởng.
“Ta biết các ngươi đang lo lắng cho hắn.” Lạc Phi Dương nghiến răng.
“Nhưng ai sẽ tha cho thằng em của ta!?”
Nhờ trò hèn hạ vô sỉ của Lạc Phi Dương, cả nhóm nhanh chóng kiếm được một khoản lớn điểm tích lũy.
Lạc Vân Ca từng thoáng nghĩ đến thủ đoạn này, nhưng ý niệm vừa lóe lên đã bị cha hắn cảnh cáo nặng nề.
Ở một nơi khác, Lạc Vô Thường thở hồng hộc, cất giọng dọa nạt.
“Hai ngươi đứng lại! Mỗi người đưa ta hai điểm, ta sẽ tha cho các ngươi một con đường sống!”
Thật vi diệu… hắn lại giở trò cũ, hét lớn, giả bộ rằng Lạc Thiên Thu sắp tới ngay đây. Và kết quả, hắn thật sự thoát khỏi vòng vây của nhóm Lạc Phi Dương.
Sau đó, hắn bắt gặp hai huynh muội Diệp gia, lập tức nhớ đến đạo lý “chọn quả hồng mềm mà bóp”, liền chuyển mục tiêu sang bọn họ.
Lúc này, Diệp Linh Nhi bất ngờ dừng lại. Đôi mắt nàng lóe lên một tia sáng thần bí. Diệp Phàm thì hoang mang, không hiểu muội muội định làm gì, chỉ sợ nàng gặp nguy hiểm nên vẫn cố nắm chặt tay nàng, không chịu buông.
Kỳ thực, hắn mới là người đáng được bảo vệ. Một thiếu niên ngoài chiếc nhẫn trên người, ngay cả một kiện pháp khí cũng chẳng thể vận dụng.
Trái lại, muội muội hắn lại sở hữu một kiện chước linh cụ trung phẩm, tuyệt chẳng phải dạng thiếu nữ dễ bắt nạt. Nhưng chính vì hắn kiềm hãm, nên thực lực của nàng chưa bao giờ được bộc lộ trọn vẹn.
Diệp Linh Nhi rút ra một lá phù. Cảnh tượng khiến Lạc Vô Thường như bị sét đánh, sững người tại chỗ.
“Ngươi… ngươi…” Tay hắn run run chỉ thẳng vào nàng, giọng nói như nghẹn cục tức trong cổ.
Lá phù này, hắn quen thuộc đến mức kinh hãi, lại không hiểu vì sao nàng ta có được.
Ánh hồng lóe lên, thân thể Lạc Vô Thường lập tức bị sáp nến bao phủ. Hắn trợn trừng, cổ họng nghẹn cứng, chỉ phun ra được một câu:
“Đậu xanh rau má…”
“Ngươi… ngươi…!” Giọng run rẩy, tức tối đến mức không thốt nên lời.
Đúng lúc ấy, Lạc Phi Dương đuổi kịp, đảo mắt một vòng rồi nhanh chóng tiến lại, nhìn cảnh Lạc Vô Thường bị trói chặt.
“Ha ha… không ngờ ngươi cũng có ngày hôm nay.” Hắn cười vang, khoái trá tận xương.
Thành viên trong nhóm lập tức góp lời.
“Dương ca, tiếp theo có thể hạ gục hắn không?”
“Hắn đúng là có phúc mà chẳng biết hưởng. Chúng ta đề nghị mỗi người bắt hắn gọi một tiếng đội trưởng, rồi lần lượt hạ gục trong nhóm một lần. Giữ lại hắn để làm bình hoa di động… chắc chắn đủ điểm đổi Nhập Đạo đan.”
“Xong việc, mỗi người đánh hắn một lần để hả giận.”
Lạc Vô Thường quả là có số hưởng, hết người ái mộ hắn, rồi có một đám người bị hắn phản bội mà vẫn còn lo lắng cho tương lai của hắn.
“Đúng vậy, loại người không biết điều như thế, bị hạ gục cũng đáng đời.”
Diệp Linh Nhi cùng Diệp Phàm đứng bên chỉ biết nghẹn họng, thầm kêu trong lòng: “Thao tác kiểu này mà cũng có thể sao!?”
Lạc Phi Dương trầm giọng: “Loại sáp nến này giữ chân cực lâu, hương càng đậm thì hiệu quả càng kéo dài.”
Có kẻ lo lắng xen vào: “Nhưng liệu có bền không? Ta thấy hắn có thể dùng pháp thuật bào mòn lúc chúng ta sơ hở.”
“Ngươi đừng xem thường.” Lạc Phi Dương chậm rãi đáp, ánh mắt lạnh nhạt. “Độ cứng của nó cũng phụ thuộc vào mùi hương. Chúng ta chưa vội hạ gục Lạc Vô Thường. Trước tiên, cứ nhắm vào quả hồng mềm.”
Nói đoạn, ánh mắt hắn lia sang hai huynh muội Diệp gia. Chưa kịp phản ứng, chỉ trong một hơi thở, ánh hồng lại lóe, sáp nến từ mặt đất trồi lên, giam giữ từng người. Không khí thoang thoảng mùi hoa đào.
“Hừ… đông người mà cũng chỉ đến thế thôi sao?”
Lá phù cháy dở bỗng khựng lại giữa chừng, rồi bất ngờ bùng hết. Sáp nến ào ra, giữ chặt cả hai huynh muội.
Diệp Phàm lúc này hiện một vẻ mặt bi thương, ánh mắt như sắp khóc, đau xót từng cọng tóc của muội muội.
Cảnh ấy khiến người ta phát tởm ngay cả chó liếm cũng không biến thái tới mức này. Đã vậy, đối tượng còn là chính muội muội ruột của hắn, còn ra thể thống gì nữa.
“Linh Nhi, muội không sao chứ?”
Cả đám không nhịn nổi, đồng loạt nhổ nước bọt khinh bỉ.
“Hai con côn trùng bẩn thỉu.”
Lạc Vô Thường bị trói chặt, phẫn nộ gầm lên: “Thu ca, huynh dám lừa ta!”
“Lén nuôi ả tiện nhân bên ngoài!!!”
0 Bình luận