Quyển 1: Hồi 1: Học đường và Thiên tài

Chương 17: Lạc Vân Ca, ta cần ngươi

Chương 17: Lạc Vân Ca, ta cần ngươi

“Lạc Vô Thường vẫn chưa bỏ cuộc… chúng ta cũng không thể dễ dàng gục ngã như thế được!”

“Mặc dù Lạc Vân Ca không am hiểu chiến đấu, nhưng hắn lại là người hỗ trợ xuất sắc nhất. Nếu có hắn, chúng ta có thể chiến thắng được bóng ma lớn nhất… Lạc Thiên Thu!”

Lời nói như đổ thêm dầu vào lửa, cả đám lập tức bừng lên tinh thần. Tất cả đồng loạt xông lên, liều mạng cầm chân Lạc Thiên Thu, tranh thủ từng hơi thở để Vô Thường giải cứu Vân Ca.

Trong lúc đó, trước mắt Vân Ca chỉ là bóng tối mịt mù, đặc quánh như sương mù dày đặc.

Không một tia sáng, không phương hướng. Hắn vô thức bước đi trong tâm trí, không mục đích, không cảm xúc… chỉ bước theo con đường mờ mịt đã được định sẵn.

“Lạc Vân Ca! Mau tỉnh lại đi!”

Tiếng gọi dồn dập vang vọng, kéo dài trong khoảng không.

Bên ngoài, từng người đã rút pháp khí ra, có kẻ vung thương, kẻ xoay pháp luân, khí tức bạo liệt dâng lên.

Thiên Thu chỉ khẽ nhếch môi, cười nhạt.

Đúng lúc ấy, Vô Thường hơi liếc nhìn tình hình, rồi bỗng hét lớn: “Dừng lại! Thu hồi pháp khí!”

Nhưng đã muộn. Lạc Thiên Thu lướt đến trước một người. Một cú mũi chân vung nhẹ vào cổ tay, Hoả Ngư Luân lập tức rời khỏi tay đối phương.

Hoả Ngư Luân tuy mạnh mẽ, nhưng cũng có quy tắc tấn công nhất định. Hoả ngư được phóng ra theo quỹ đạo cá chép vượt vũ môn, có lúc lao lên mạnh mẽ, có lúc lại chậm rãi để giữ sức, chung quy là không ngừng tiến lên, tập trung vào mục tiêu trước mắt một cách mơ hồ, rõ đường mình đi nhưng lại chẳng rõ bản thân muốn gì. Chỉ cần né tránh đúng lúc, nó lập tức bị vô hiệu.

Thiên Thu lộn ngược người về sau. Trên không, hắn chụp lấy pháp khí vừa bị hất văng.

Gần như cùng khoảnh khắc ấy, cả người hắn xoay tròn, lửa đỏ vẽ thành vòng cung, nuốt trọn cả khu vực xung quanh.

Một số may mắn thoát nạn, nhưng vài người khác đã bị bỏng nặng, tiếng kêu gào xé toạc không gian.

“Tiểu pháp khí của ta, sao ngươi nỡ lòng nào chia cắt ta và nó cơ chứ.”

“A! Y Phục của ta.”

“Tóc ta.”

“Nóng… nóng quá!”

“Tiểu ngư ngư, ngươi bình tĩnh một chút. Có gì chúng ta từ từ nói chuyện.”

Lạc Vô Thường vẫn cắn răng cạo nến, móng tay bật máu, sáp nến dính bết đầy bàn tay.

“Này… tỉnh lại đi! Ta cần ngươi, Lạc Vân Ca!”

Đúng lúc ấy, Thiên Thu khẽ cau mày, giọng lạnh lùng: “Mọi chuyện… kết thúc tại đây.”

Hắn vung tay. Ánh hồng loé sáng. Chỉ trong chớp mắt, toàn bộ những kẻ bao vây, kể cả Lạc Vô Thường, đều bị sáp nến nhấn chìm, khóa chặt thân thể.

Dưới gốc cây, Vô Thường và Vân Ca như hai ngọn nến, chỉ chờ đón lửa để toả sáng.

Chưa dừng lại, Thiên Thu lại dán một lá phù màu vàng lên Hoả Ngư Luân. Lập tức, khí tức pháp khí bùng nổ, uy lực trực tiếp được đẩy lên thượng phẩm.

Con ngư hỏa này như sống dậy, đôi mắt lóe lên ánh vàng mang theo vài phần minh mẫn, rít gào lao đi. Không còn vẽ vòng tròn vô định nữa, mà mang theo sát ý truy đuổi từng kẻ đã bỏ chạy.

Ngọn lửa cuồn cuộn, hừng hực nuốt lấy cả bầu trời.

“Lạc Vân Ca… ta cần ngươi! Ngươi phải tỉnh lại vì ta!”

Trong làn sương trắng, một vệt sáng mảnh dễ dàng xuyên qua. Kẻ vô phương hướng chợt nhìn thấy con đường thuộc về mình.

Hàng mi khẽ run, đôi mắt Vân Ca chậm rãi hé mở.

Hắn khẽ lẩm bẩm, giọng mệt mỏi: “Ồn ào quá…”

“Có thể… để ta yên tĩnh một lát được không?”

Vân Ca lúc này chẳng còn tâm trạng để ghét bỏ Lạc Vô Thường nữa. Cũng vì vậy mà ranh giới giữa “yêu” và “ghét”, giữa “thích” và “không thích” bỗng trở nên mờ nhạt. 

Tất cả đều hóa thành vô nghĩa khi trước mắt hắn chỉ là một vực sâu hun hút.

Có người phóng hỏa, nhưng ngọn lửa vừa bùng lên liền bị Lạc Thiên Thu dùng phù lục dựng thành một bức tường sáp nến. 

Lửa cháy dữ dội, vậy mà giây sau, sáp nến tan chảy, rịn xuống rồi lại nhanh chóng khép kín, nhẵn nhụi như chưa từng bị tổn hại.

Lạc Vô Thường bật cười, mừng rỡ kêu lên:

“Ngươi tỉnh rồi sao?”

Nụ cười của hắn, dưới ánh lửa đỏ rực, lại ấm áp như gió xuân. Khuôn mặt thường ngày vốn bình thường, nay bỗng sáng rỡ, anh tuấn đến kỳ lạ.

Vân Ca thoáng ngẩn ngơ: “Ngươi là…”

“Lạc Vô Thường?”

Ngọn lửa dần lan ra tới chân Vô Thường. Sức nóng ngột ngạt khiến Vân Ca bừng tỉnh. 

Ánh mắt hắn khẽ dừng trên đôi bàn tay của Vô Thường móng tay dính đầy sáp nến, nhưng vẫn kiên cường cào ra từng mảng.

Những giọt sáp nến rơi xuống nền gạch, phát ra tiếng leng keng như kim loại, rồi ngay sau đó lại bị hơi nóng nung chảy thành chất lỏng.

Sáp nến khi cần thì cứng như thép, bảo vệ chủ nhân trước mọi đòn tấn công. 

Khi thì lại như vật dẫn lửa, sẵn sàng “giao trứng cho giặc”, tùy ý tỏa sáng rực rỡ. 

Lúc khác lại mềm dẻo, chảy đi những gì không cần thiết. Đó chính là uy lực của tu tiên bách nghệ, biến hóa tùy tâm, hợp tung liên hoành.

“Thật ra… ta muốn đánh bại Lạc Thiên Thu.” Vô Thường hạ giọng, ánh mắt kiên định. “Nhưng ta biết mình không phải đối thủ. Ngươi có thể giúp ta không?”

Vân Ca nhìn hắn, ánh mắt lộ rõ sự khó hiểu: “Nhờ ta… giúp ngươi?”

Rõ ràng giữa họ tồn tại hiềm khích. Cả hai cũng thừa nhận điều đó. Thế nhưng Vô Thường lại coi như không, mở lời nhờ vả một cách thẳng thắn.

Thật sự… khó hiểu.

Trong học đường này, người với người ghen ghét lẫn nhau vốn chẳng phải chuyện hiếm. Thà chấp nhận đạt được thành tích thấp, cũng chẳng muốn lập đội chung.

Vậy mà hắn…

“Không giúp thì thôi, nhưng cũng đâu cần nhìn ta bằng ánh mắt đó chứ.” Vô Thường có chút bối rối.

Vân Ca khẽ thở dài, đáp khẽ: “Ngươi… chỉ cần ta gỡ lá phù trên đầu ngươi là được.”

“Ủa? Đơn giản vậy thôi sao?”

Lạc Vô Thường sững người, ngây ngốc như không tin vào tai mình. Nhưng lá phù đang dán trên trán Vân Ca chính là câu trả lời chính xác nhất.

Lúc này, Thiên Thu khẽ liếc mắt về phía hai người, giọng lạnh lẽo như băng: “Ta ghét nhất là kẻ phản bội. Vậy nên… ngươi nên đi chết đi.”

Nói rồi, hắn phóng ra một đạo phù lục. Đó là Hoả Bạo Phù, một khi trúng phải, không chết cũng tàn phế.

Ầm!

Phù lục bùng nổ, ánh lửa lóe sáng rực rỡ, hơi nóng cuồn cuộn thổi tung khói bụi.

Ngay khoảnh khắc sinh tử, Vô Thường liều mạng xé toạc lá phù trên trán Vân Ca.

Ánh mắt Lạc Vân Ca bỗng loé lên tia tinh anh. Trong không gian mịt mờ, âm thanh quen thuộc theo gió vọng ra.

Một tay hắn cầm Tiêu Vân Trúc ghé sát miệng, nhắm mắt tiêu dao thổi lên từng đợt thanh tịnh, tay còn lại nắm lấy cổ áo Vô Thường, mạnh mẽ ném đi.

Vô Thường bị ném văng ra xa, đập mạnh vào người Lạc Phi Dương. Hắn vốn vừa mới tới, chưa kịp hiểu chuyện gì thì đã có kẻ lao đến, húc thẳng vào ngực.

Vô Thường bật dậy, nhìn vào ánh mắt Lạc Phi Dương, hắn biết hắn sẽ nói những gì. 

Không đợi đối phương mở miệng đã vội chỉ tay về phía Lạc Vân Ca: “Ta có nhóm rồi! Ta đã gia nhập nhóm của Lạc Vân Ca rồi, các ngươi đừng níu kéo vô ích.”

Toàn trường thoáng sững người.

Lạc Vân Ca chẳng mấy bận tâm, mặc hắn muốn làm gì thì làm, còn bản thân đang nhanh chóng suy nghĩ ra kế hoạch tiếp theo để hoàn thành nhiệm vụ.

Lạc Ly là người lên tiếng đầu tiên: “Vậy ta rời nhóm của mình, gia nhập nhóm của Lạc Vân Ca. Ai cản, kẻ đó chính là kẻ thù của ta.”

Cả đám lập tức ồn ào.

“Huynh đừng bỏ bọn ta mà! Ở lại nhóm này ta cô đơn lắm đó.”

“Ly ca đi đâu, ta theo đó.”

“Ta cũng… vào nhóm của Lạc Vô Thường luôn.”

Lạc Phi Dương lúc này mới lên tiếng, hắn cười lém lỉnh: “Vậy tạm biệt huynh đệ. Ta cũng vào nhóm của Lạc Vân Ca luôn.”

Cả đám càng thêm xôn xao.

“Dương ca, chúng ta là huynh đệ mà! Ngươi không thể bỏ đi một mình được.”

“Ta sợ huynh cô đơn, nên mới vào nhóm của Lạc Vân Ca đấy. Không phải vì Lạc Vô Thường đâu.”

Thực ra, bấy lâu nay Lạc Phi Dương vẫn luôn đuổi theo Vô Thường, chỉ vì hắn từng đá trứng, từng lấy Vân Hàn ra làm trò cười.

Giờ phút này, hắn lại lựa chọn đứng cạnh Vô Thường cũng giống như câu hỏi muôn thuở. Ngươi chọn huynh đệ, hay một loại tình cảm hão huyền?

Tính người vốn dễ thay đổi, chỉ riêng huynh đệ và chấp niệm là khó đổi thay.

Lạc Lơ lúc này lại càng ngẩn ngơ: “Ủa… là sao vậy? Nãy Thiên Thu còn bảo rời nhóm của Vân Ca. Ta còn chưa kịp rời nhóm, sao giờ mọi người lại nhập vào nhóm hắn hết rồi?”

Nàng thoáng sững sờ, lại nhìn thấy Lạc Vô Thường hiện đang đứng trong nhóm của mình. Trong lòng xúc động, bối rối không thôi.

“Lạc… Lạc Vô Thường…”

Không biết làm gì, nàng vội lấy ra bình đan dược, rón rén bước tới. Nhưng chỉ đi được vài bước đã chạm trán Lạc Vân Ca, khiến nàng bối rối hoảng loạn.

“Ta… ta có đan dược, ngươi… ngươi lấy không?”

Chưa kịp để Vân Ca đáp, Vô Thường đã cướp lời: “Vậy ta thay hắn cảm ơn.”

Vân Ca, vốn ngày thường luôn mang dáng vẻ khinh bạc, giờ phút này lại tĩnh lặng hơn bao giờ hết. Nàng chỉ khẽ gật đầu, giọng trầm thấp: “… Cảm ơn.”

Diệp Phàm và Diệp Linh Nhi hiện tại vẫn chưa hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra. Bọn họ chỉ học ở lớp hạ cấp, làm sao biết được những chuyện xảy ra trong lớp trung cấp hay cao cấp.

Thấy cảnh mọi người nhộn nhịp đổi nhóm, Diệp Linh Nhi vô thức buột miệng:

“Ca ca, giờ ta cũng có thể đổi nhóm được không?”

Diệp Phàm khẽ nhíu mày: “Muội muốn vào nhóm nào? Hiện tại chỉ còn nhóm của Lạc Vân Ca thôi, nào còn nhóm khác?”

“Là… vậy sao?” Linh Nhi giật mình, chợt nhận ra mình nói hơi trật.

Trong khi đó, điểm tích lũy của Vân Ca vẫn không ngừng cập nhật.

Một trăm ba hai, một trăm ba ba… một trăm bốn chín, một trăm năm mươi… một trăm sáu chín.

Hắn cũng thoáng sững người: “Vậy là ta kiếm được thêm hơn một trăm hai mươi điểm, cộng với số điểm trước đó là một trăm chín chín.”

Điểm tích lũy đã vượt yêu cầu cha hắn đề ra, thậm chí còn cao hơn kỳ vọng ban đầu. Chỉ tiếc vẫn còn thiếu một để thành số tròn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!