Quyển 1: Hồi 1: Học đường và Thiên tài

Chương 24: Cảnh giới tu hành

Chương 24: Cảnh giới tu hành

Để nhìn ra được cảm xúc ẩn sâu trong ánh mắt một người. Một là người đó cực kỳ tinh ý, khéo léo trong đối nhân xử thế. Hai là người này là tu sĩ trí đạo, đã rèn luyện tư duy đến cực hạn, có thể thu hết mọi thứ vào mắt.

Lưu phái này sinh ra vốn thích hợp để suy tính, lĩnh ngộ tri thức nhanh chóng. Nhưng lại vô cùng khó để học tập.

Trên môi gia lão thoáng nở nụ cười. Lão sớm đoán trước được chuyện này, nên trong phần giới thiệu các môn học, cố ý không dùng đến bí thuật được truyền từ các đời gia lão học đường.

Để làm gia lão học đường là phải biết quản lý đệ tử trong học đường, là tu sĩ trí đạo nắm được bí thuật, tu vi cũng là Tâm Tượng cảnh.

Người khác thế nào, lão đều hiểu. Chỉ cần một vài thao tác nhỏ, lão có thể khiến đệ tử hứng thú học tập, hoặc chuyển từ tâm trạng xấu sang tốt. 

Dù không trực tiếp xuất hiện, lão chỉ buông vài câu bâng quơ dựa trên sở thích, tính cách từng trò, liền có thể dẫn động phản ứng dây chuyền, để chúng vô tình rơi vào tình huống mà lão mong muốn.

Dù vậy, lão cũng hiểu, có thể thao túng một lần, hai lần, nhưng khi bọn trẻ trưởng thành, hiệu quả sẽ dần vô dụng. Không ai có thể kiên nhẫn nhắc nhở mãi. Ngày hôm nay lão còn là gia lão, ngày mai chưa chắc đã như vậy. Khi ấy, ai sẽ còn nhắc nhở chúng tu hành?

Chỉ có một xúc tác đặc biệt. Lạc Thiên Thu, tính tình cao ngạo, luôn là tâm điểm chỉ trích. Thế nhưng hắn giỏi, hắn chăm chỉ. 

Nhìn vào hắn, ai nấy đều không khỏi dấy lên ghen tị. Chính sự ghen tị đó mới là bàn tay vô hình uốn nắn đám đệ tử thành những kẻ biết tự chủ, tự khắc thúc ép mình phải cố gắng.

Thiên Thu, một nhân vật tính tình bất thường, nhưng dễ đoán. Hắn làm rất nhiều chuyện cực kỳ thất đức, thậm chí đã đụng tới lợi ích của một số trưởng lão trong tộc. 

Vì sao hắn có thể bình yên vô sự sau những chuyện này. Hắn là con trai của nhị trưởng lão, không chỉ vậy, còn có tin đồn đại trưởng lão còn hay bao che cho hắn nữa. Một phần là hắn được tộc trưởng với gia lão học đường đằng sau nhắm một mắt, mở một mắt.

Dù sao hắn khi vừa tròn bốn tuổi thì cha mẹ mất, còn người khác lại có cha mẹ ở bên. Không khó hiểu khi hắn trở nên ngang ngược, hay bắt nạt bạn bè cùng trang lứa như vậy.

Bọn họ cũng chẳng dám trách cha mẹ nó, vì đâu ai có thể quyết định số phận của họ được chứ. Hơn nữa, Lạc gia có ngày hưng thịnh như ngày hôm nay cũng một phần là nhờ Lạc Thiên Hành.

Thanh danh của Lạc Thiên Hành lẫy lừng vô cùng. Hắn chính là một trong Tứ Hào Anh Kiệt, bốn người trẻ tuổi xuất chúng, tình cờ gặp gỡ trên giang hồ. Họ cùng nhau trải qua gian nan, không ngừng gặp kỳ ngộ, đánh ra danh tiếng hiển hách. Nghe một lần, cả đời chẳng quên.

Diệp Kinh Vân, thiên tư tuyệt thế, khiến ai nghe đến cũng phải kinh hãi. Trong nhóm không phân cao thấp, nhưng thiên hạ đều ngầm xem hắn là thủ lĩnh.

Còn Lạc Thiên Hành, tuy có kẻ chê là yếu nhất, nhưng chỉ bằng một người cũng đủ sức làm lung lay cả một thế lực. 

Hắn được mệnh danh Tâm Hành Giả, vì có thể nhìn thấu nội tâm người khác. Chỉ tiếc, cái bóng của Diệp Kinh Vân quá lớn, đa phần cố sự lưu truyền đều xoay quanh người kia.

Hai vị nữ tử còn lại là Khương Mộng Dao và Tô Uyển Thanh. Người trước tinh thông âm luật, một nhịp có thể chấn nhiếp hồn phách. Người sau chủ tu Thanh đạo, sâu xa khó lường.

Gia lão trở lại giảng dạy:

“Các trò đã biết sau này học gì rồi. Giờ ta sẽ giới thiệu cảnh giới tu hành và một đoạn pháp quyết.”

“Trước tiên… tu tiên là gì?”

Ánh mắt lão như có như không dừng lại trên người Lạc Thiên Thu.

Hắn bình tĩnh đứng lên, ánh mắt vô hồn, nhưng sâu bên trong là cả một bầu trời tri thức.

“Tu tiên… là học tập đạo lý của thiên địa. Đạo thương tức bị đạo và lý làm tổn thương. Muốn chữa đạo thương, trước hết phải hiểu rõ đạo và lý của nó.”

Cả lớp chăm chú nghe hắn nói. Mặc dù có chút không phục vì sao hắn hơn mình, nhưng tất cả cũng đều hiểu một đạo lý, việc nào ra việc nấy.

Gia lão hỏi tu tiên là gì, nhưng hắn lại chuyển dần sang đạo thương. Tất cả không nói gì, chỉ đơn giản là lắng nghe, vì ai cũng biết đây là cách nói của hắn, dài dòng.

“Đạo lý là sự kết hợp giữa đạo và lý. Thiên địa chính là trời và đất. Vậy thế nào là trời đất? Là bầu trời kia, là mặt đất dưới chân, hay đơn giản chỉ là tầm nhìn của ta? Mọi thứ ta thấy đều thuộc trời đất. Thiên địa biến hóa khôn lường, muôn hình muôn vẻ, sinh sôi bất tận.”

“Đạo là gì? Vạn vật đều có thể là đạo, mọi thứ ta có, tự ta sinh ra đều là đạo. Con người được sinh ra cũng là đạo, tức là bản thân ta cũng là một đạo. Nếu con người đã có đạo của riêng mình, vậy tại sao cần phải học tập, tìm kiếm tri thức của trời đất.”

“Chẳng phải chúng ta vẫn luôn khao khát tri thức, tìm kiếm trường sinh. Học tập không giới hạn, trường sinh vô tận. Ai sẽ vừa lòng với thứ bản thân đang có, đây chính là lý do để tu tiên.”

“Vì vậy… hãy tu tiên, cầu đạo.”

“Lý là gì? Là lý do, hay chỉ đơn thuần là một chân lý. Mỗi người, sâu trong tim, đều có một chân lý của riêng mình. Tu đạo, suy cho cùng, chính là hành trình đi tìm chân lý ấy.”

“Truy tìm chân lý có sai không? Không hề sai. Nó chỉ trở thành sai lầm khi người khác cảm thấy bị đạo lý ấy đe doạ. Vậy đối với bản thân thì sao? Cũng không sai. Nó chỉ bị gọi là sai, bởi có người không chấp nhận được chân lý đó.”

“Đạo lý vốn là một chân lý, là lý do ta tìm thấy trong đạo. Muốn tu tiên, trước hết phải lắng nghe tâm can của chính mình, liệu bản thân có thật sự muốn bước lên con đường này hay không?”

“Học tập đạo lý của thiên địa, tiếp thu nguyên do khiến đạo tồn tại, tìm kiếm chân lý ẩn giấu trong con đường mình đang đi. Giải đáp đạo mà bản thân theo đuổi, rồi tiếp nhận những lời giải ấy để thỏa mãn chính mình.”

“Sau đó, lại một lần nữa tự vấn tâm can.”

“Ta sinh ra là vì điều gì?”

“Ta muốn sống. Ta muốn trường sinh. Ta muốn bước trên con đường mang tên tu đạo.”

“Đây chính là tu tiên.”

“Ta muốn vấn tâm… và ta muốn đáp tâm.”

Lời vừa nói hết, hắn như thường ngồi xuống. Trong khi đó cả lớp vẫn còn đang ngơ ngác, há hốc mồm như vừa giác ngộ một chân lý nào đó, hay đơn giản là có được thu hoạch rất lớn từ câu nói này.

Lạc Vô Thường nhanh chóng nhắm mắt, tiếp thu kiến thức, âm thầm lĩnh hội: “Hiểu rồi. Ta nhận ra chính mình với tu tiên chưa hoàn toàn nghiêm túc.”

“Trong thời đại này, không đơn thuần là học tập kiến thức, hiểu biết học vấn thông thường nữa, mà cần phải biết tu tiên. Nếu ta cứ nửa vời như vậy, chưa biết chừng sau này ta sẽ chẳng còn mạng để sống, tu tiên nguy hiểm. Để sống lại càng phải cố gắng hơn.”

“Phàm nhân tuổi thọ ngắn ngủi khi so với tu tiên giả, chưa biết ở giữa còn gặp bao tai nạn sinh tử do âm mưu của tu tiên giả gây ra.”

“Ta cảm thấy chính mình rất may mắn vì có tư chất tu hành, có cơ hội sống lâu hơn, có lệnh bài nắm giữ được sinh tử bản thân. Nếu không bước lên làm kẻ nắm giữ số mệnh, chắc chắn ta sẽ phải chết.”

Một bên, Lạc Vân Ca chống tay liếc mắt nhìn hắn, thầm nghĩ: “Đây… chính là dáng vẻ của người thường sao?”

Gia lão bước lên, trình chiếu hình ảnh:

“Cảnh giới đầu tiên trong tu hành chính là Nhập Đạo cảnh, lấy tâm nhập đạo, gieo lên hạt giống tu đạo bên trong đan điền. Bước đầu cần lựa chọn công pháp cẩn thận, như người nông dân cần mẫn lựa chọn từng hạt giống tốt phù hợp với mảnh đất, thời tiết mình đang có. Một khi đã gieo xuống thì không thể tùy tiện đào lên. Một khi đã chọn công pháp thì không còn đường quay đầu lại nữa, vậy nên các trò hãy lựa chọn cẩn thận.”

“Cảnh giới thứ hai là Tâm Tượng cảnh, lấy tâm hoá ảnh, dẫn ý diễn cảnh.”

“Cảnh giới thứ ba là Thiên Nhân cảnh, bên trong đan điền có thể coi là một tiểu thế giới không hoàn chỉnh, cái gọi là thiên nhân hợp nhất chính là dẫn dắt thiên địa khí hợp nhất với bản thân thông qua đan điền. Từ đó sinh ra nhân ảnh, nhân ảnh chính là bóng hình phản chiếu bản tâm mỗi người. Cảnh giới cao nhất có thể khiến nhân ảnh hợp nhất với bản thân, củng cố sức chiến đấu.”

“Cảnh giới thứ tư là Linh Đạo cảnh, nhân ảnh sinh ra linh tính, có thể mượn linh tính của nhân ảnh cho bản thân sử dụng. Cảnh giới cao nhất có thể hiệu triệu nhân ảnh ra ngoài để chiến đấu.”

“Cảnh giới thứ năm là Vực đạo cảnh, ảo cảnh huyễn thực, lĩnh vực tâm giả. Đặc điểm là có thể gọi ra lĩnh vực của bản thân. Lĩnh vực sinh ra phù hợp với đạo tâm của tu sĩ.”

“Cảnh giới thứ sáu là Thiên Địa cảnh, nhưng có lời đồn như sương khói, nó được một số người gọi là Thiên Hạ cảnh. Chẳng ai biết được vì sao nó được gọi như vậy.”

Lão nhìn một lượt rồi nói: “Từ cảnh giới thứ sáu trở đi ta chỉ biết về tên gọi, còn lý do trong đó thì thật sự như màn sương mù. Các ngươi nghe qua cho biết. Nếu có cơ hội thì các ngươi có thể ra ngoài xông xáo giang hồ, tìm hiểu thực hư.”

“Cảnh giới thứ bảy là Thiên Ngã cảnh.”

“Cảnh giới thứ tám là Sinh Tử cảnh.”

“Cảnh giới thứ chín, ta biết có một chữ… Hư.”

Lạc Thiên Thu hơi cau mày: “Trong truyền thuyết có một lịch sử ghi lại tu tiên giả phân chia cảnh giới từ luyện khí tới Độ Kiếp kỳ, hệ thống tu luyện cũng hoàn toàn khác biệt. Nhưng so sánh với hệ thống tu luyện hiện tại, ta cũng chỉ biết cười thôi. Ai biểu hệ thống tu luyện mới này có quá nhiều tiện ích.”

Hắn trầm giọng tiếp:

“Tại Linh đạo cảnh, nhân ảnh sinh ra linh trí, có thể tùy thời đi ra ngoài, phụ giúp tu sĩ trong một số việc nhất định. Ví dụ một luyện khí sư Linh Đạo cảnh, được linh ảnh của mình hỗ trợ luyện ra pháp bảo, pháp bảo sinh ra linh trí dần trở thành linh bảo. Cố sự được lưu lại đến đời này, có nhiều người ngưỡng mộ sự gắn kết của bọn họ.”

“Cái gọi là sinh linh trí, chính là khai mở linh trí giống như con người. Yêu buồn thù hận, đều giống với một con người.”

“Có ví dụ khác là nữ tu sĩ trọng thương trong một lần hiểm nguy, được linh ảnh của bản thân chăm sóc ngày đêm. Có trường hợp linh ảnh phản bội, dẫn sói vào nhà, khiến tu sĩ gặp nạn, sau lần đó linh ảnh kia cũng không rõ tăm tích.”

“Thông thường, tu sĩ chết linh ảnh cũng dần tan biến theo một thân tu vi. Có trường hợp cướp đoạt linh ảnh của một người. Linh ảnh là tinh túy tu luyện của Linh đạo cảnh, thiếu linh ảnh, căn cơ khuyết thiếu.”

“Thu thập linh ảnh từ nhiều nguồn, dẫn đến đan điền hỗn tạm, thậm chí khiến cả đời không thể tu luyện tiếp được nữa.”

Lạc Thiên Thu một bên nhìn ra ngoài cửa sổ, một bên tiếp tục trầm ngâm: “Thế gian bất biến, nhân tâm vạn biến, thuật pháp vạn hóa. Nếu mỗi tâm tư đều có thể hóa thành một pháp môn, vậy pháp môn trên đời… là vô tận.”

Lúc này, Gia lão lẩm bẩm một khẩu quyết.

Cả lớp lập tức lấy ra một viên đá màu hồng phấn, phát động chước linh cụ. Ngay khi linh lực truyền vào, bên trong lưu mộng thạch sinh ra từng đợt hoa văn mờ ảo, tựa tiên cảnh.

“Cẩn thận cảm ngộ đi, đây là cơ hội tốt!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!