Quyển 1: Hồi 1: Học đường và Thiên tài
Chương 09: Giao chiến, sự khác biệt
0 Bình luận - Độ dài: 2,234 từ - Cập nhật:
Lạc Ly không giấu nổi kinh ngạc: “Chẳng lẽ mục tiêu ban đầu của nàng là hạ gục những người có sức ảnh hưởng trong khoá nhất, thu phục thủ lĩnh, tiện thể lấy luôn nhân lực của bọn họ? Từ đó tạo thế cầu tuyết, càng đánh càng mạnh… Chỉ sớm thôi, một mình Lạc Vân Ca sẽ phải đối đầu với cả trường.”
“Càng nghĩ càng thấy đáng sợ.”
“Thật sự quá ngông cuồng, thậm chí còn hơn cả ta. Đúng là người được gọi là thiên tài thì chẳng ai là người bình thường cả.”
Bước đi của Lạc Ly dần chậm lại, hắn thầm liệt kê từng điểm đặc trưng của thiên tài trong tộc.
“Lạc Thiên Thu thì điên, mấy trận hỗn chiến thế này thì nên cẩn thận một chút. Lạc Vân Ca thì giả tạo. Lạc Vân Hàn cũng không ngoại lệ, đều có vấn đề về tinh thần.”
Lạc Ly dần thu hồi lại tâm thần, cùng đồng đội của mình theo sát Lạc Vân Hàn.
Lạc Vân Hàn bất chợt quay đầu, thản nhiên nói: “Ta thấy ngươi có năng lực lãnh đạo không tệ. Một nửa đệ tử sẽ do ngươi chỉ đạo.”
Lạc Ly ngẩn người, ngón tay chỉ vào chính mình, miệng há hốc: “Ta á… ta tưởng chỉ là một chút tiểu xảo mà thôi?”
Lạc Vân Hàn chỉ khẽ gật đầu.
Nàng cũng biết dưa ép chín sẽ không ngọt. Muốn để một người can tâm làm việc cho mình, không phải ép buộc đối phương trở thành nô lệ là được. Mà cho đối phương cảm giác ngang hàng, được đối xử như một con người.
Đã là người thì sẽ có vô số nhân quyền. Nàng cũng không thể cưỡng đoạt quyền tham gia tranh đoạt của hắn… nhưng nếu đối phương đi ngược lại với ý chí của bản thân nàng, Lạc Vân Hàn cũng không ngại dùng hết thủ đoạn của mình, để đẩy hắn xuống địa ngục.
Vì lúc này cả hai đã là đối thủ.
Trong khi đó, Lạc Vân Ca đang cùng đồng đội đánh đông dẹp tây. Hắn ưu tiên nhắm vào các nhóm yếu hơn.
Vừa hạ xong một nhóm, hắn nuốt xuống đan dược. Trong lúc đợi dược liệu thấm nhuần cơ thể, ý nghĩ liền loé lên: “Thiên tài Lạc gia chỉ có thể có một. Vậy nên Lạc Thiên Thu ngươi… ngoan ngoãn làm kẻ đứng sau đi. Tốt nhất là thất bại khi đột phá nhập đạo cảnh.”
“Ngươi càng tệ hại, ta lại càng có sức ảnh hưởng trong tộc. Cũng tại hung danh của ngươi, mà tộc nhân Lạc gia cũng dần quên luôn vị thiếu tộc trưởng tương lai này rồi.”
Hắn không hiểu lý do vì sao Lạc Thiên Thu lại chạy. Chỉ biết mọi lần đối phương sẽ lao lên, xử lý từng người một.
“Đây cũng là một cơ hội tốt.”
“Để đổi nhập đạo đan, tăng xác suất đột phá cảnh giới đầu tiên, mỗi người cần ít nhất một trăm năm mươi điểm tích lũy. Mà Thiên Thu đã sớm dùng hết số điểm tích lũy từ trước.”
“Để Thiên Thu không thể đột phá được cảnh giới Nhập Đạo cảnh, thì ta phải ngăn chặn lại nguồn thu thập điểm tích lũy của hắn. Đó là đánh bại toàn bộ đệ tử trong tộc trước cả hắn.”
“Nếu có thu thêm đồng đội, tốt nhất là phải nhận người xuất sắc, tránh trường hợp đối phương tung một đòn phản sát từng người một như lần trước."
Lạc Vân Ca cũng từng đã nghĩ tới thế cầu tuyết. Nhưng khi ấy Lạc Thiên Thu đã đánh văng từng người một, không xem quả cầu đấy ra gì.
Nhờ vào việc Vân Ca tụ tập một đám người lại, Lạc Thiên Thu đã rất thích… vì đỡ tốn thời gian tìm kiếm từng người.
Hắn còn cười cười, cảm ơn Lạc Vân Ca nữa. Như vậy khác nào nói, ngươi vẫn còn non lắm, về luyện thêm nhiều vào.
Nên khi tìm đồng đội, Lạc Vân Ca lựa chọn rất cẩn thận. Còn trong lúc chiến đấu, Thủ đoạn nào cũng được đem ra dùng. Tránh phạm phải sai lầm lúc trước.
Nhóm của hắn tính cả hắn có tổng là mười người. Mỗi người đều có một số thành tựu nhất định.
“Á…”
“Ngươi không sao chứ?”
Một thiếu nữ suýt vấp ngã, bối rối cười gượng, hai tay ôm lọ đan dược: “Ta có chút đan dược nè. Ai muốn một viên không?”
Lời vừa dứt, có vô số người trong nhóm tới xin đan dược của nàng.
“Ta! Ta! Ta!”
Hắn sẽ rất hài lòng…
Nếu không có nàng ta… Lạc Lơ. Một cô gái ngây thơ, nếu không phải có người hắn cần cầu xin thay cho nàng ta, năng lực cũng không tệ thì hắn đã đuổi đi từ lâu rồi.
Đến giờ, hắn vẫn còn thấy hơi hối hận.
Lạc Vân Ca ôm trán, bất lực thở dài.
“Nàng ta ngoài luyện đan ra còn có tác dụng gì nữa? Lỡ đan dược không đủ thì sao? Trong chiến đấu, đối thủ sẽ cho nàng cơ hội luyện đan tại trận, cung ứng cho đội?”
Khi này, Lạc Vô Thường đang chạy thục mạng sang hướng khác. Vừa chạy, hắn vừa suy tính.
Học đường của Lạc gia được chia thành khu vực giảng dạy chính. Bao gồm bốn môn luyện khí, luyện đan, trận đạo và phù đạo. Riêng võ đạo sẽ được dạy ở giữa sân trường.
Từ cổng trường, đi thẳng vào sân rồi đi một cái cổng rồi tiếp tục tiến thêm một đoạn, sẽ tới khu vực giảng dạy chính, cũng là lớp cao cấp, nơi các gia lão của học đường trực tiếp đứng lớp.
Từ đây rẽ phải qua một cây cầu là tới lớp trung cấp, nội thất tuy không sang trọng như lớp cao cấp nhưng vẫn đầy đủ. Đi tiếp sang phải nữa là lớp hạ cấp, nơi bài trí chỉ vừa đủ để ngồi và học.
Nếu từ sân trường rẽ trái sẽ tới khu luyện khí, chia thành hai lớp rộng rãi đủ chỗ cho từng đệ tử thực hành.
Băng thẳng qua một cây cầu là khu trồng linh thảo, nơi đệ tử tự tay gieo trồng.
Từ đó rẽ phải, lại qua một cây cầu nữa, sẽ tới khu luyện đan, cũng chia thành hai lớp.
Tiếp tục đi thẳng qua cầu là phòng tài vụ, nơi giáo viên thường dừng chân, thuận tiện để đệ tử đến hỏi han.
Còn nếu từ sân trường rẽ phải, sẽ là khu luyện đan,bố trí của khu này lần lượt dẫn sang khu trồng linh thảo, lớp vẽ phù, và cuối cùng rẽ trái qua cầu sẽ tới lớp hạ cấp. Ngoài ra, học đường còn nhiều khu vực khác chưa kể đến.
Dĩ nhiên, với một gia tộc lớn, số lượng học đường không ít, có thể phân ra như tiểu học, trung học, và trung học phổ thông.
Lạc Vô Thường vừa hình dung bản đồ, vừa suy nghĩ đối sách. Mỗi thế hệ sẽ có bốn loại người, nhưng Lạc Vô Thường vẫn thích gọi loại người thành thế hệ hơn, vì nó thuận mồm.
“Hiện tại đệ tử trong Lạc gia có thể chia làm bốn thế hệ. Thế hệ vô tri, ăn nói không suy nghĩ, hành động trước chuẩn bị sau, ít khi cầu toàn.”
“Thế hệ cợt nhả, khó đoán, toàn nghĩ ra mấy trò quái lạ, đầu óc khẳng định không bình thường.”
“Thế hệ giang hồ, ăn nói chợ búa, thích trêu người, gân cổ nói chuyện, lấy khinh thường làm đặc trưng.”
“Và thế hệ thiên tài, người thuộc thế hệ hệ này ít nhất đã đạt một cảnh giới bậc đại sư.”
Hắn vừa nghĩ vừa rẽ vào con đường nhỏ dẫn tới khu luyện khí. Đến nơi, hắn bắt gặp mấy nhóm người, một từ khu trồng linh thảo, một từ hai phòng luyện khí đang chạy tới.
“Lạc Vô Thường, lần này ngươi không chạy thoát đâu.”
“Một mình ngươi không thể nào đánh bại được chúng ta.”
“Phải đấy, ngoan ngoãn nhận thua, chúng ta hứa sẽ không làm hại các ngươi.”
Hắn giật mình: “Các ngươi… đang mai phục ở đây sao?”
Từng nhóm áp sát từ hai hướng, vây hắn bốn phía. Nhóm bước ra từ phòng luyện khí chính là đại diện của thế hệ giang hồ. Ai nấy đều cầm pháp khí đủ loại, búa, kiếm, pháp luân, thương, chủy thủ…
Một giọng vang lên: “Lạc Vô Thường, vào nhóm của ta đi. Ta chắc chắn ngươi sẽ vào được lớp trung cấp.”
Nhóm đối diện lập tức phản đối: “Không! Ngươi phải vào nhóm của bọn ta, mỗi người ở đây có thể giúp ngươi vào lớp cao cấp.”
Hai bên bắt đầu tranh cãi
“Ngươi tính để hắn học chung với tên Lạc chó điên sao!?”
“Thì sao? Lớp cao cấp có tài nguyên hơn trung cấp. Giữ hắn bên mình cũng chẳng có lợi cho hắn.”
“Nhưng bọn ta muốn học cùng hắn!”
Lúc này, nhóm vô tri cũng xen vào: “Hay là Lạc Vô Thường vào nhóm bọn ta đi?”
“Chắc chắn sẽ rất vui.”
“Đúng vậy, Thường Thường chính là ngôi sao may mắn của chúng ta.”
Ngay lập tức, hai nhóm kia đồng thanh: “Cút!”
Lạc Vô Thường đứng giữa vòng vây, thật sự không hiểu nổi: tại sao ai cũng đòi hắn vào nhóm?
Mặc dù quanh đây chẳng đông người, nhưng đếm đi đếm lại cũng có mười hai người.
Hắn chỉ biết ôm mặt cười khổ. Cả đám bắt đầu một cuộc giằng co xem ai lôi được hắn về nhóm mình.
“Mọi người… không nhất thiết phải thế đâu. Ta tự mình vượt qua bài kiểm tra này cũng được mà…”
Lúc này hai nhóm bước ra từ phòng luyện khí đã thiếu kiên nhẫn. Một bên không nhịn được liền ra tay.
Pháp luân trong tay đỏ rực, hoa văn ngọn lửa vờn quanh, tựa cá chép quẫy đuôi trong sóng. Đó chính là Hỏa Ngư Luân.
Ý niệm khẽ động, pháp luân đỏ xoay vùn vụt trên lòng bàn tay thiếu niên.
Ba hơi thở sau, hoa văn trên bề mặt bừng sáng, tách ra thành một con cá lửa.
Nó lao vút như mũi tên, đuôi quét ngang vẽ trên không trung một dải lụa đỏ rực, cuộn dài xuống bậc thang.
“Tấn công lén? Thật là hèn hạ vô sỉ!”
Phía đối diện chỉ xoay nhẹ cổ tay. Ngọc bài xanh lóe sáng, một bức tường gió hình vòng cung bật lên, xoáy tròn như mặt trống, phát ra tiếng “vù vù” nặng nề.
Làn gió quét mạnh, hất con cá văng ra, vỡ thành hạt lửa nhỏ rồi tắt ngấm. Mùi khét bị xé tan trong hơi lạnh.
“Hừ! Các ngươi chỉ gặp may thôi… tại ta chưa tung hết sức.”
“Chỉ giỏi nói mồm. Huynh đệ, xông lên!”
Tiếng quát vừa dứt, cả hai phe lập tức động thủ. Có kẻ đứng xa thi pháp, an toàn nhưng vẫn có thể hỗ trợ đồng đội. Có kẻ lao thẳng vào, đối đầu trực diện.
Giây sau, hai luồng pháp thuật phóng ra cùng lúc. Một mũi tên băng rít lên, xé gió và một quả cầu lửa to bằng nắm tay lao tới. Ánh đỏ và ánh lam đan xen nhau, soi sáng cả bậc thang.
Ầm! Vụ nổ nhỏ rung lên. Khói bụi bùng ra, nuốt cả hai bên vào màn khói mờ mịt.
Chưa kịp tan, lại có pháp thuật phóng ra. Một bóng người lao xuống hai bậc thang, gót trượt qua mép phát ra tiếng “keng” khô khốc, rồi xoay người vòng sau cột.
Kẻ khác nghiêng vai né đòn, vạt áo bị gió quất phần phật. Tay hắn đã giơ chùy bạc lên cao, ánh sáng lạnh lướt ngang đầu đối thủ.
Pháp khí liên tiếp nhả ra đủ loại pháp thuật lửa, sấm, nước, gió…
Mỗi đòn đều mạnh hơn hẳn so với khi thi triển bằng tay.
Một phần vì đệ tử nơi đây chưa giỏi điều khiển linh khí, nên pháp khí tiện lợi hơn. Hơn nữa, linh khí từ chước linh cụ có giới hạn, nhưng không lưu lại trong cơ thể, tránh ám thương.
Ngược lại, thi triển tay không vừa kém hiệu quả, vừa khiến linh khí tràn vào thân thể, để lại ám thương.
Trên bậc thang lúc này, người tránh né, kẻ tấn công lén, có kẻ chạy loạn. Có người vụng về, động tác cứng như gỗ. Có người lại thi triển hoa mỹ khiến người khác thầm hâm mộ.
Nhưng tất cả đều hướng đến một mục tiêu chung, né đòn và gây tổn thất cho địch nhân.
Đấu pháp không chỉ đơn giản là đứng yên một chỗ, phóng ra pháp thuật xem bên nào mạnh hơn bên nào đâu.
Nếu vậy thì bên nào đông người thì bên đó thắng rồi, vậy cần gì binh pháp với phối hợp tác chiến chứ?
Cũng vì suy nghĩ này, mà không ít người ảo tưởng có thể thắng được kẻ điên đấy.
0 Bình luận