Quyển 1: Hồi 1: Học đường và Thiên tài
Chương 03: Sao số tôi khổ vậy nè
0 Bình luận - Độ dài: 2,181 từ - Cập nhật:
Dịch Vô Song lập tức phụ hoạ, xoa xoa hai cánh mũi, cằm ngẩng cao như thể đây vốn là điều hiển nhiên:
“Ca ca, ngươi nói chí phải. Ta chính là thiên tài, không ai có thể làm đối thủ của ta!”
Dịch Tâm Nhàn nhấp một ngụm trà, nhịn không được muốn đập một chưởng vào đầu hắn.
“Cái gì mà thiên tài? Thiên tai thì có.”
Nhưng đứa nhỏ kia đã chạy mất, miệng còn cười hì hì: “Phụ thân, ngươi lại muốn đánh ta hả? Không có cửa đâu.”
Dịch Cơ Vũ nhẹ cúi đầu với Hứa Cẩn Ngôn: “Xin lỗi đã làm phiền Hứa tiền bối. Đệ đệ của ta còn trẻ người non dạ, xin người đừng chấp nhặt.”
Chưa chờ Hứa Cẩn Ngôn trả lời, hắn đã xoay người chuẩn bị rời đi. Nhưng lão tông sư đưa tay, trao cho hắn một quyển sách mỏng: “Đây là một chút sở học của ta, bên trong có vô số trận pháp, cùng cách phối hợp lẫn nhau. Nếu rảnh thì ngươi có thể đọc thử.”
“Đây là…”
Dịch Cơ Vũ nhìn Hứa Cẩn ngôn có chút nghi hoặc.
“Tất nhiên chỉ là một chút. Ngươi đâu có phải là đệ tử của ta đâu, mà ta phải giao hết cho ngươi chứ?”
Dịch Tâm Nhàn nhắm mắt nhấp trà: “Hứa tiền bối cho ngươi thì ngươi cứ nhận đi.”
“Đa tạ Hứa tiền bối, ta đi đây.”
Nói rồi hắn rời đi, để lại hai lão già ở lại uống trà đánh cờ.
“Ta hiểu rồi… chuyện năm đó. Cũng là ngươi thả một tay, nếu không sao bảo vật lại có thể rơi vào tay người ngoài.”
Lúc này, Dịch Tâm Nhàn như cảm nhận được một khí tức quen thuộc, hắn thoáng sững sờ.
Cảm giác này chỉ là một thoáng qua, hoàn toàn không ảnh hưởng tới cuộc đối thoại của hai người.
“Ngươi đã đoán sai một chuyện.”
Hứa Cẩn Ngôn lắc lắc đầu như thể chẳng muốn biết rõ ràng sự việc. Hắn tôn trọng lựa chọn của mỗi người, chính hắn cũng không thể ngăn cản.
Cách khiến một người hạnh phúc chính là khiến họ cảm thấy bản thân được tôn trọng. Tôn trọng lựa chọn của người rất khó, nhưng khi đã thấu lòng người, thì lựa chọn này lại nhẹ tượng lông hồng.
“Ta thật sự không phải trí đạo tu sĩ, nên không rõ lòng ngươi. Nhưng nỗi trắc trở thì ta đã hiểu.”
Hứa Cẩn Ngôn tiếp lời: “Dịch Vô Song thiên tư xuất chúng, nhưng vẫn chưa thể gọi là thiên tài thật sự. Ta cũng hiểu được sự tiếc nuối của ngươi.”
“Thiên tài bạc mệnh.”
Trên đường tới học đường, Dịch Vô Song quẹo trái, chợt bắt gặp hai người. Một áo trắng, một áo đen.
Người áo đen cầm một lá phù vàng có hoa văn ngọn nến tinh xảo, kẹp giữa ngón trỏ và ngón giữa, ánh phù lóe lên như lửa cháy.
Dịch Vô Song hoảng hốt: “Ngươi… ngươi là Lạc Thiên Thu. Sao ngươi lại ở đây, ta nhớ từ Lạc gia đến đây ít nhất cũng phải mất trăm dặm.”
“Thần hành phù. Tốc biến phù. Ngươi không biết sao?”
Thiên Thu cười trêu ngươi. Dịch Vô Song gằn giọng quát.
“Đại sư phù đạo là giỏi lắm rồi sao?”
Thiên Thu gật đầu, giọng nhẹ như gió xuân.
“Đúng vậy! Có giỏi thì ngươi cũng trở thành đại sư phù đạo đi.”
Dịch Vô Song tức đến suýt hộc máu.
Lá phù bùng cháy, hóa thành tro bụi. Dưới chân hắn, sáp nến trồi lên, bám dính, chảy loang như có linh tính.
“Hội ngộ, hội ngộ… chúng ta gặp nhau sau tết chính là hữu duyên đấy.”
Dịch Vô Song giận tím mặt, nắm đấm vung loạn xạ. Nhưng sáp nến đã trói cứng cổ chân, khiến động tác của hắn loạng choạng như mèo cào.
“Hữu duyên cái đầu nhà ngươi! Tên Lạc chó điên nhà ngươi cố tình mai phục ở đây thì có!”
Thiên Thu trợn mắt làm bộ ngây thơ: “Ồ? Ta mai phục nhà ngươi mà ta không biết luôn đấy.”
Hắn tỏ vẻ ngây ngô, đập tay như vừa ngộ ra một chân lý hoàn toàn mới: “Ta hiểu rồi! Đây chính là mai phục. Sau này phải phiền Dịch thiếu gia cùng ta luyện tập mỗi ngày mới được.”
“Giải trừ sáp nến ngay!!”
Một bên, Lạc Vô Thường giật nhẹ khóe môi, lắc đầu: “Hội ngộ thật là đáng quý.”
Hắn nhớ lại... lúc hai người vừa ăn xong, đi dọc con đường dẫn tới học đường.
Lá phong lả tả rơi, trải thành tấm thảm mùa thu dưới chân.
Gió lất phất, tiếng đệ tử Lạc gia bàn tán râm ran sau hàng cây: “Ta vừa bước vào cảnh giới chuẩn đại sư đan đạo, chỉ cần một chút nữa chắc chắn có thể tiến vào cảnh giới đại sư đan đạo, sánh ngang với các thiên tài trong tiên thành. Lúc đó tên Lạc chó điên cũng phải quỳ xuống, gọi ta một tiếng đại ca.”
“Ngươi nghĩ từ chuẩn đại sư lên đại sư dễ như ăn bánh đấy. Sự khác biệt giữa hai cảnh giới chỉ là chữ chuẩn, nhưng lại cách biệt như trời với đất. Nếu không phải tinh anh, rất khó để giác ngộ, vượt qua rào cản này.”
Bất chợt một người bước đến chen ngang.
“Các ngươi bàn cái gì cho mệt. Chơi vui chẳng phải là được rồi sao?”
“Nhắc đến chơi, ngươi thấy gia tộc có phải rảnh rỗi sinh nông nổi không? Đang yên đang lành lại trồng cây phong quanh năm, nói là để đệ tử trong tộc dễ dàng giác ngộ.”
“Ta không biết. Nghe đâu là vì cố nhị trưởng lão, Lạc Thiên Hành ngày ngày ngắm lá thu mới sinh ra cảm ngộ, tu hành tiến bộ. Có lẽ gia tộc làm vậy là muốn chúng ta trở thành Lạc Thiên Hành thứ hai.”
“Một năm với tuổi thọ trung bình của một tu sĩ là một cái chớp mắt. Hành động này có thể là tưởng niệm, hoặc là chấp niệm với vị thiên tài tuyệt diễm.”
Có người cảm thán.
“Dù là gì, các ngươi cũng nên tận hưởng giây phút cuối cùng trước cảnh tượng tưởng chừng là trường tồn này. Lão tổ trước khi rời đi đã nói, từ giờ Lạc gia sẽ trồng cây phong, thiết lập trận pháp để nó trường tồn quanh năm. Chờ đến khi ta trở lại, vạn sự tùy ý.”
“Ngày mà ông ấy trở lại đã không còn xa nữa.”
Sau đó, cả nhóm rẽ trái. Lá phong rơi sau lưng, vang lên một tiếng sột soạt rất khẽ.
Trong khi đó, Lạc Vô Thường và Lạc Thiên Thu lại đi thẳng. Hắn hơi nhíu mày: “Thu ca, chúng ta rẽ trái là đến học đường rồi. Sao còn phải đi vòng?”
Lạc Thiên Thu không đáp, chỉ giơ tay áo lên.
Lá bùa vàng nhè nhẹ đung đưa theo gió, phía dưới cổ tay lộ ra một chiếc vòng trắng, chạm khắc hoa văn mây đen uốn lượn.
“Ngươi nghĩ sao?” Hắn hỏi, giọng nhàn nhạt.
Lạc Vô Thường chột dạ:
“Huynh... huynh lại chơi khăm nữa rồi.”
Chiếc vòng khẽ phát sáng, ánh lam như sương mỏng lan ra, nhập vào cổ tay, rồi hóa thành một sợi tơ nhỏ mảnh.
Sợi tơ ấy rút xuống, xuyên qua lòng bàn tay rồi đến ngón tay, kết nối với lá phù, lá phù lập tức lóe sáng.
Tu chân không chỉ là tu luyện, sở hữu sức mạnh phi phàm. Mà còn là một tồn tại giỏi ăn nói, có đầu óc.
Tiếp xúc càng nhiều người, tài nghệ ăn nói và tầm mắt càng được mở rộng.
Càng va chạm càng có nhiều bài học, càng biết thực thực của mình ở đâu, từ đó mà cố gắng.
Vì vậy, ngoài một số biện pháp an toàn gia tộc đã chuẩn bị, và học đường nằm trong phạm vi gia tộc. Thì hoàn toàn không cấm đệ tử giữa các gia tộc qua lại với nhau.
Nếu có trường hợp bị thương, thì trách bản thân tài không bằng người, chứ trách ai giờ?
Lúc này, khí tức quanh Lạc Thiên Thu chợt trầm xuống.
Gió phất qua tà áo.
Lá xanh bay.
Hắn nở nụ cười ôn nhu, nhưng lạnh như sắt:
“Ngươi là thiên tài, nhưng chẳng biết gì về tu chân bách nghệ. Loại người như ngươi, ra ngoài sớm muộn cũng bị người ta gạt sạch linh thạch.”
Hắn vỗ vai đối phương đầy thân thiết.
“Ta là người tốt. Ta làm tất cả… đều vì ngươi.”
Nói rồi, lại lấy ra một tờ phù mới, đầu ngón tay bắt đầu rót linh lực.
“Lạc Thiên Thu, ngươi không lo đến học đường của gia tộc mình đi, lại có nhã hứng đứng đây trêu đệ đệ ta?”
Lúc này, một giọng trầm vang lên. Dịch Cơ Vũ vừa đi tới, mắt lạnh như sương.
Lạc Thiên Thu khẽ cười, thu lại lá bùa, giơ tay đầu hàng.
“Không chơi nữa.”
Hắn lướt qua Cơ Vũ, vỗ nhẹ vai đối phương, khoé môi nhếch nhè nhẹ:
“Không có gì.”
“Số ngươi đúng tệ nha.”
Dịch Cơ Vũ quay đầu hừ lạnh: “Ngươi cũng đâu khác gì ta. Thiên tài bạc mệnh.”
Cả hai dừng lại trong khoảnh khắc.
Ánh mắt giao nhau, lặng lẽ tóe ra tia lửa điện.
Không ai nói, nhưng sát khí âm ỉ như dòng nước ngầm dưới chân.
Lạc Vô Thường len lén chen ngang, bước lẹ qua hai người, cười gượng gạo:
“Thu ca... sắp trễ giờ rồi. Hôm nay dạy bài mới đó.”
Lạc Thiên Thu nhướng mày, cười nửa miệng:
“Hai vị thiếu gia nhớ cố gắng đi học sớm nha. Nếu không… sẽ trễ giờ đấy.”
Dứt lời, hắn vung tay nắm lấy Vô Thường, lá phù lóe lên ánh vàng.
Chớp mắt cả hai đã hóa thành một luồng sáng mờ, biến mất.
Chỉ còn lại Dịch Vô Song đứng giữa vũng sáp nến thơm, gào lên như nổi điên.
Hắn giãy loạn, ánh mắt đỏ ngầu như sắp cắn người: “Con mẹ nó nhà ngươi! Có giỏi thì đừng chơi mấy trò hèn hạ nữa! Ra đánh một trận sòng phẳng!”
“Cái đồ yếu đuối chỉ biết núp sau lưng đại trưởng lão gia tộc ngươi!”
“Nếu không có lão ta, Lạc Thiên Thu ngươi cũng chỉ là một cái tên!”
“Thằng khốn! Có giỏi thì quay lại!”
Bên cạnh, Dịch Cơ Vũ quay sang nhìn đệ đệ của mình, ôm trán, thở dài, lẩm bẩm như nói với gió: “Sao số tôi khổ thế này…”
Trên đường đến học đường, lá phong non lăn lăn theo gió, vẽ thành từng vòng nhỏ quanh gót chân hai người.
“Thu ca, huynh nghĩ khi nào trời sẽ mưa?”
Lạc Thiên Thu ngẩng đầu, nheo mắt nhìn trời xanh lơ, gió nhẹ thổi qua mái tóc rối.
“Chuyện mưa nắng có liên quan tới khí tượng âm dương. Nếu âm khí đủ mạnh, trời sẽ đổ mưa.”
“Đó là vì... khi có người buồn, trời thay họ rơi lệ.”
Ngừng một chút, hắn nghiêng đầu, giọng đều đều: “Dĩ nhiên, chuyện nắng mưa... cũng liên quan tới tranh đoạt khí số.”
Lạc Vô Thường thở dài: “Huynh lại bắt đầu rồi…”
Cả hai đang nói chuyện rôm rả, bỗng từ phía sau có một bóng người lao tới, khoác tay qua vai Thiên Thu đầy tự nhiên.
Thiên Thu chưa kịp phản ứng, đã bị kéo sát, hắn cũng thuận tay khoác luôn vai Vô Thường. Ba người dính nhau như bánh kẹp.
“Thu huynh, mấy hôm nay vẫn khoẻ chứ?”
Lạc Thiên Thu hơi nhíu mày: “Lạc Vân Ca?”
Lạc Vân Ca, thiên tài số một Lạc gia, người đầu tiên trong thế hệ này đạt cảnh giới đại sư thi đạo.
Thiên Thu cảm thấy, tính tình kẻ này cực kỳ cổ quái, chỉ hứng thú kết bạn với người hắn cho là tài giỏi.
Còn mấy kẻ tầm tầm thường thường như Lạc Vô Thường, thì hắn có chút khinh thường khi đứng bên cạnh.
Thiên Thu hơi cau mày, ánh mắt như lưỡi dao liếc sang hai vai bị khoác: “Tại sao tên này lại ở đây?”
Đột nhiên hắn dâng lên cảm giác hơi dị, xen lẫn lạnh gáy: “Cảm giác như mình đang đóng phim boy love với hai tên đàn ông vậy?”
Hắn hắng giọng: “Vân huynh, chúng ta có thể... bỏ tay xuống được không?”
“Chúng ta là huynh đệ thân thiết mà, ngươi đừng chấp nhặt tiểu tiết.”
“Chúng ta là đàn ông nên không sao đúng không?”
Lạc Vân Ca còn ghé sát tai nói nhỏ, giọng mờ ám: “Đúng vậy. Người ngoài cũng chỉ nghĩ chúng ta là huynh đệ mà thôi.”
0 Bình luận