Quyển 1: Hồi 1: Học đường và Thiên tài
Chương 13: Vân Ca chiến Thiên Thu
0 Bình luận - Độ dài: 2,104 từ - Cập nhật:
Lão thật sự muốn chửi thề.
Một khóa sáu mươi chín người, vậy mà lão lại đụng ngay hai kẻ vô sỉ thích lách luật, thêm hai tên không đánh mặt chỉ đá trứng, và cuối cùng là hai kẻ nóng nảy đến cực đoan.
Thiên Thu! Đặc biệt là hắn, trong sáu cái tên ấy thì đã chiếm đến ba phần.
Lúc này, Diệp Phàm cùng Diệp Linh Nhi đang chạy trối chết. Sau lưng là một đám người truy đuổi, hai huynh muội chỉ còn biết nấp sau bụi cây trong khu vực luyện khí.
Trong mắt mỗi người, bọn họ chẳng khác nào hai điểm tích lũy di động dễ dàng nuốt trọn.
“Xin lỗi ca ca… là muội liên lụy đến huynh.”
Linh Nhi nghẹn ngào thì thầm.
Trái ngược với cảnh ngộ của họ, Lạc Vô Thường lại chẳng có gì quá nổi bật, dù đi một mình vẫn được nhiều nhóm mời chào.
Chính vì hắn quá cứng đầu đòi đi một mình, nên ai cũng xem hắn như đối thủ để đối đãi chứ không ra tay quá nặng.
Huống hồ trong tay hắn còn có đạo cụ do Thiên Thu cấp, nên đơn độc một mình cũng chẳng phải chuyện khó.
Những lá phù hắn nắm giữ đều là nhất giai trung phẩm, uy lực vượt xa pháp thuật bình thường, vừa thi triển đã có thể sánh ngang nhập đạo cảnh trung kỳ.
Còn Lạc Thiên Thu, mỗi khi xuất hiện thì kẻ cần bỏ chạy chắc chắn là người khác. Tên này ra tay không biết nặng nhẹ, một khi dính tới đánh nhau liền quên trời quên đất, hăng máu truy sát đến cùng.
Phần lớn đệ tử còn lại đã kịp lập nhóm. Nếu xét toàn cục, việc truy bắt huynh muội Diệp gia chính là lựa chọn khôn ngoan nhất.
Nhưng rồi, ngay khi nhóm truy sát vừa đột ngột đổi hướng rời đi, như lâm đại địch, thì Lạc Thiên Thu lặng lẽ bước tới.
Không cần nói cũng biết bọn họ đang chạy trốn khỏi ai.
Ánh mắt hắn đảo quanh, không rõ vô tình hay cố ý mà lại dừng ngay nơi hai huynh muội Diệp gia đang ẩn nấp.
Linh Nhi hoảng hốt, suýt kêu thành tiếng, may mà Diệp Phàm kịp bịt chặt miệng nàng.
Cả hai nín thở, tim đập thình thịch. Chỉ đến khi bóng dáng Thiên Thu lướt qua, Linh Nhi mới thở phào, run run: “Hắn… hắn đi rồi.”
Diệp Phàm siết chặt nắm tay, nghiến răng thầm nghĩ: “Nếu ta cũng có được thực lực như hắn thì tốt biết mấy…”
Ngay lúc đó, Thiên Thu dừng lại, nhắm mắt. Khi mở ra, đôi đồng tử lóe lên hai sắc xanh đỏ, âm dương hòa trộn.
Thế giới trong mắt hắn chỉ còn hai màu trắng đen, mọi bức tường dần trở nên mờ ảo. Trong khung cảnh đơn sắc ấy, từng thân ảnh hiện lên với màu đỏ hoặc xanh, phân tán khắp nơi, tất cả đều là đệ tử Lạc gia.
Thiên tư của hắn là Song Trùng Muôn Màu Sắc. Thứ này không được sinh ra một cách tự nhiên.
Vào năm hắn lên bốn, cuộc chiến tranh giành bảo vật đang dần đi đến hồi kết. Cùng thời điểm, hắn lại thức tỉnh ra một loại thiên tư này.
Nếu không có sự kiện năm ấy, hắn cũng chẳng thể có thêm được một công cụ hữu ích như vậy.
Nhìn thì chẳng có gì bình thường. Nhưng hắn lại say mê cái năng lực này, tự hào vỗ ngực đây là thiên tư hữu dụng nhất.
Khả năng biến tầm nhìn thành hai mảng trắng đen để hấp thu màu sắc, rồi dùng chính màu đó phóng thích bên trong tầm mắt bản thân hoặc người khác. Thậm chí là biến loại màu sắc hư ảo này thành thực tế.
Lượng tinh thần tiêu hao sẽ tăng dần theo công dụng tương ứng từ một lần, hai lần rồi ba lần.
Màu sắc thu được sẽ được lưu trữ. Khi cần sử dụng sẽ tiêu hao lượng màu sắc tương ứng, giới hạn lưu trữ là không giới hạn.
Lạc Thiên Thu đánh giá thiên tư này ít nhất phải là thượng phẩm. Vì nó thể biến hư thành thực, từ ảo hoá chân.
Thật sự rất hữu dụng.
Chợt, Lạc Thiên Thu nở nụ tà mị, ánh mắt đầy mê muội: “Điểm tích lũy…”
Ngay sau đó, Thiên Thu lần lượt hạ gục những kẻ đi lẻ. Ánh mắt quét đến từng bụi cỏ, từng thân cây.
“Hai ngươi, ra đây.”
Một giọng lạnh lùng vang lên.
“Ngươi… sao ngươi lại phát hiện được!? Rõ ràng chúng ta đã trốn rất kỹ rồi…”
Một số người không muốn chiến đấu nên đã chọn chỗ để trốn, không hiểu sao bản thân lại bị Lạc Thiên Thu phát hiện.
Cuối cùng, Ánh mắt của hắn di chuyển về phía sân trường.
Cùng lúc ấy, trong khu vực luyện khí, hai huynh đệ Diệp gia đã rời đi từ lâu.
Lạc Vô Thường đang núp sau một chiếc chum nước đặt cạnh lối đi. Vừa nhìn đã biết là hắn tự lấy ra từ túi trữ vật.
“Chắc chắn là không ai phát hiện ra mình rồi.”
Lạc Vô Thường mặc dù chìm đắm trong việc sử dụng chước linh cụ. Nhưng hắn cũng biết điểm dừng, nhanh chóng tạo ra vụ nổ rồi tẩu thoát.
…
Lạc Thiên Thu ung dung đi đến sân trường, người người tản ra. Đây là đặc quyền của kẻ mạnh, người ta chắc chắn sẽ e sợ, không dám đánh lén, lại càng không dám phản bội.
“Là Lạc Thiên Thu!”
“Hắn tới đây làm gì!?”
“Đừng nói là… hắn đã xử lý hết nhóm kia rồi sao!?”
Tất cả không ngạc nhiên lắm, chỉ là có chút tiếc nuối cho mấy người bị hắn loại.
Lạc Vân Ca khẽ liếc mắt, Thiên Thu lại nhìn sang gốc cây, nơi Lạc Vân Hàn đang ngồi suy sụp.
Nàng ta bị trọng thương, nên gia lão phán định nàng ta bị loại. Âm công khiến cơ thể nàng tàn phá từ trong ra ngoài, bây giờ đến cả di chuyển còn không làm được chứ đừng nói tới chiến đấu.
Giọng nói của Thiên Thu vang lên không lớn, nhưng đủ để tất cả nghe thấy.
“Ngươi ra tay thật không biết nặng nhẹ. Dù sao đó cũng là muội muội của ngươi mà.”
Lạc Thiên Thu bước lên một bước về phía Lạc Vân Ca, người vẫn giữ thái độ vô cảm sau khi đánh trọng thương thân nhân của mình.
Lạc Vân Ca cười khẩy: “Sao ngươi không nhìn lại bản thân? Ta cũng chỉ học ở ngươi mà thôi.”
Trong chớp mắt, Thiên Thu đã áp sát, bàn tay hướng thẳng vào cổ họng hắn.
“Thiên tài Lạc gia cũng chỉ có vậy thôi, một người bình thường nhưng có nhiều tài sản hơn một chút.”
Vân Ca không chịu lép vế, Tiêu Vân Trúc trong tay đã kề sát yết hầu đối phương: “Còn ngươi chỉ là một tên mồ côi, không cha không mẹ. Dựa vào hư danh con trai cố nhị trưởng lão thì có gì đáng kiêu ngạo?”
“Cũng đúng. Nếu không có cái danh ấy, ngươi nào có thể thành Lạc Thiên Thu hôm nay.”
Giữa lúc cả hai đấu võ mồm căng thẳng, một vài đệ tử bên ngoài đã lẳng lặng lấy sổ ra ghi chép.
Bởi đây cũng là một phần nội dung trong chương trình học.
Trong giao đấu, biết cách hạ thấp khí thế đối phương và nâng cao khí thế bản thân cũng là một loại thực lực.
Vì vậy, giây trước còn xưng huynh gọi đệ, giây sau đã nói chuyện bằng tổ tiên cũng chẳng có gì lạ.
Đệ tử mới đầu còn thấy kỳ quặc, nhưng rồi cũng mặc kệ, gia lão dạy sao thì học vậy. Miễn sao thuận miệng là được.
Đột nhiên, Lạc Thiên Thu lách người vòng ra sau lưng Lạc Vân Ca, tung quyền, ánh mắt không gợn sóng.
Lạc Vân Ca khẽ né, tầm mắt quét nhanh các điểm yếu trên thân đối phương rồi vung Tiêu Vân Trúc nhắm thẳng yết hầu.
Thiên Thu lại lách mình, chặt vào cổ tay, đồng thời tung cước phá chân trụ của y. Vân Ca ngã chúi, lộn một vòng rồi lùi ra sau.
Ngay sau đó, hắn lao tới như tên bắn, Tiêu Vân Trúc quét ngang thành nửa vầng trăng.
Nhưng Thiên Thu từ lúc nào đã vòng ra sau, quyền sắp giáng xuống thì Vân Ca kịp ngoảnh đầu lại, ánh mắt giao nhau.
Đôi mắt Thiên Thu đen sâu như hồ thu, lạnh lùng không chút cảm tình. Quyền vừa định đánh lập tức thu lại, hai ngón tay lại chĩa thẳng vào mắt đối phương.
Rồi hắn đột ngột dừng chiêu, lùi liền mấy trượng.
Lạc Vân Ca có trong tay ba bài thơ với ba loại tăng phúc. Hồi linh lực, tăng tốc độ và tăng sức mạnh.
Điều kiện sử dụng rất khắt khe, để phát ra uy lực tối đa thì phải đảm bảo âm thanh phát ra đủ lớn, đồng thời phải truyền linh lực tới, tức là phải cầm trực tiếp pháp khí.
Nhưng như vậy thì quá bất tiện, đối thủ còn có thể dựa vào bài thơ mà đoán ra hiệu quả tăng phúc, lúc đó sẽ ra tay phản công.
Thiên Thu vừa nãy đã chú ý, môi đối phương vừa rồi liên tục mấp máy, nhưng không nghe thấy tiếng.
Rất rõ, nếu bản thân tiếp tục lao lên, y rằng sẽ bị Lạc Vân Ca dễ dàng né sang một bên rồi phản công, khiến hắn không kịp trở tay.
Nhưng làm sao đối phương có thể sử dụng pháp khí mà không phát ra âm thanh?
Thì ra hắn đã dùng Tán Âm Thạch, loại đá hình vỏ sò, chỉ cần chấn động nhẹ là tạo ra sóng âm rồi nuốt xuống.
Những âm thanh bị nó nuốt sẽ được chuyển hóa thành linh lực, khiến các đòn hỗ trợ có thể tạo ra hiệu quả tấn công, uy lực lại càng mạnh hơn, thậm chí là không bị lọt ký hiệu âm thanh ra bên ngoài.
Nhờ vậy, Lạc Vân Ca vừa có thể chuyển đổi vai trò từ hỗ trợ sang tấn công, vừa không cần tiếp xúc trực tiếp pháp khí mà vẫn có thể sử dụng như thường.
Đây cũng là một loại tài liệu hiếm hoi có thể tự lưu trữ linh lực.
Tuy nhiên, Tán Âm Thạch không thể thay thế Huyền Không Tủy để luyện ra chước linh cụ. Bởi cấu tạo của chước linh cụ không phải là thứ một người có thể biết, mà chỉnh sửa.
Quả nhiên, chỗ vừa rồi nổi lên cuồng phong linh lực trong Tán Âm Thạch bùng phát thành công kích âm thanh.
Lạc Vân Ca không để đối thủ kịp thở, lao lên liên tục. Âm hưởng trùng điệp trong không khí, tốc độ nhanh đến khó lường. Nhưng Thiên Thu như đã tính trước, di chuyển chính xác từng bước, tối ưu hóa tốc độ của bản thân.
Chợt, Vân Ca vọt lên cao, Tiêu Vân Trúc chực giáng xuống từ đỉnh đầu. Áp lực khổng lồ khiến Thiên Thu toàn thân căng cứng.
Sau khi tăng phúc, sức mạnh và tốc độ của hắn lập tức tăng lên một mảng lớn. Mà hắn lại nắm giữ kỹ thuật chuyển hoá tốc độ thành sức mạnh.
Đòn này có thể nói là nhận được sức mạnh từ hai lần tăng phúc.
Nếu trúng, Thiên Thu chắc chắn sẽ trọng thương. Linh lực trong cơ thể rối loạn, khí huyết tắc nghẽn, cần thời gian để điều dưỡng, đả thông từng vị trí một.
Lạc Vân Ca thật sự muốn phế hắn, khiến Thiên Thu không thể dễ dàng tu luyện trong tương lai, mà phải dùng thời gian đó để trị thương.
Nhưng… Thiên Thu là ai chứ?
Chỉ thấy mắt hắn lóe tối, Tốc Biến Phù bật sáng, ánh vàng bao phủ toàn thân, nháy mắt đã rời xa chỗ cũ.
Ầm!
Tiêu Vân Trúc đánh xuống nền gạch, đất đá bắn tung, khói bụi mịt mù, bóng hình Lạc Vân Ca ẩn hiện sau màn khói, giận dữ vô cùng.
“Không ngờ ngươi phản ứng kịp!”
0 Bình luận