Quyển 1: Hồi 1: Học đường và Thiên tài

Chương 06: Hoa đào gợi nhớ...

Chương 06: Hoa đào gợi nhớ...

Sau khi khiến cả đám người náo loạn như gà bay chó sủa, Lạc Thiên Thu và Lạc Vô Thường ung dung bước vào sân.

Vừa qua cổng, một mảng hồng phấn tràn vào tầm mắt. Hoa đào nở rộ, cánh hồng rơi rắc khắp sân, phảng phất hương xuân mềm mại. Khung cảnh ấy lại trái ngược hoàn toàn với rừng phong già rực đỏ ngoài kia.

Dưới góc đào, đệ tử Lạc gia tụ tập thành nhóm, người qua kẻ lại. Điểm chung là ai cũng đang nói chuyện rôm rả, hội ngộ sau một kỳ nghỉ ngắn.

Vừa thấy hoa đào, hồi ức của Lạc Thiên Thu dần gợi về.

Đã rất lâu hắn đã đón tết với một gốc đào trong sân, đã rất lâu hắn chưa từng nói chuyện với ai.

Trong một thời gian ngắn hắn đã đón tết bằng tình cảm gia đình, trong một thời gian ngắn không có đào trong sân.

Hắn thoáng ngẩn người giữa giàn hoa bay: “Đây là đâu? Ta là ai? Vì sao ta lại ở đây? Ta dường như đã quên đi rất nhiều thứ.”

“Mọi thứ thật kỳ lạ. Tất cả thật mơ hồ… rốt cuộc ta đã quên những gì? Thứ gì đã tồn tại trong tiềm thức của ta? Thứ gì đã khiến ta đau thương… thứ gì đó rất đáng sợ… một cái gì đó đau đớn khó nói thành lời.”

“Ta tự hỏi mình là cái gì? Sống vì cái gì… một mục đích mơ hồ có giúp ta tồn tại được không… hay nó sẽ cùng ký ức phai nhạt theo thời gian?”

Thiên Thu khẽ chớp mắt, thu lại tâm tình. Hắn nhanh chân đi đến gốc cây, ánh mắt đảo quanh một vòng rồi chỉ vào một cánh hoa vừa rơi, nói với Lạc Vô Thường: “Thường Thường lại đây.”

Ngừng một chút, thấy thiếu niên ngơ ngác nhìn mình, Thiên Thu từ tốn nói: “Những cánh hoa này đều có thể làm tài liệu chế phù đấy, ngươi giúp ta nhặt một chút.”

“Được rồi, huynh đợi một chút. Ta tới ngay!” Vô Thường đáp lời.

Hai người còn chưa kịp cúi xuống nhặt, thì một hồi chuông vang lên. Âm thanh dồn dập, vang xa khắp sân.

Tất cả đệ tử đều thoáng khựng lại. Sau đó là giọng nói của gia lão học đường, già nua mà hùng hậu, như tiếng chuông gõ vào lòng người.

“Tất cả đệ tử Lạc gia chú ý.”

“Các ngươi vừa trải qua những ngày tết đáng nhớ, cũng có người thu được cảm ngộ không tệ. Mà các ngươi đã bước sang tuổi mười bốn, độ tuổi thích hợp để tu hành.”

“Nếu cứ giữ nguyên lớp như vậy, sẽ bất công với những người chăm chỉ trong thời gian qua. Còn người lười biếng sẽ không nhận được hậu quả.”

“Như vậy đi, chúng ta sẽ tổ chức một cuộc hỗn chiến. Mỗi người sẽ có ba cơ hội, ai bị đánh bại ba lần sẽ bị loại, còn ai đánh bại người khác sẽ nhận được điểm tích lũy tương đương số lần đã đánh bại.”

“Các ngươi cũng đã nghe khóa trước nói rồi, năm mười bốn tuổi chính là bước ngoặt lớn nhất trong đời mỗi một người các ngươi.”

“Và điểm tích lũy có thể xem là vốn khởi đầu, để biết hành trình tiếp theo có thuận lợi hay không. Vậy nên… tất cả các trò hãy cố gắng hết mình.”

“Các trò cũng không cần bận tâm chuyện điểm tích lũy. Tất cả các giáo viên sẽ dựa vào pháp khí để theo dõi, và đánh giá từng người.”

“Nếu biểu hiện xuất sắc. Các trò, sáu mươi chín đệ tử có thể nhận thêm điểm tích lũy từ các giáo viên.”

Lão dừng lại rất lâu rồi chầm chậm nói. Nhưng rõ ràng âm thanh lại hướng về phía Thiên Thu nhiều hơn.

“Đương nhiên… điểm tích lũy của mỗi người là cố định. Có thể tăng lên nhờ biểu hiện tốt trong các tiết học. Và không được lấy của người khác.”

“Nếu có người trọng thương, nguy hiểm tới tính mạng. Cho dù chưa bại trận ba lần, vẫn tính là người đó bị loại.”

Lời vừa dứt, toàn bộ đệ tử trong gia tộc bắt đầu náo loạn. Ai nấy cũng đều như bầy ong vỡ tổ, chạy từ chỗ này đến chỗ khác.

Đương nhiên là để lập đội. Sức lực của một người là có giới hạn, thêm một người là thêm một phần sức.

Thời gian qua, các đệ tử đã làm quen, học hỏi và giao lưu lẫn nhau, ít nhiều cũng có một chút quen biết, thậm chí là hình thành một nhóm nhỏ trong lớp.

Dựa vào tốc độ lập nhóm, có thể thấy mối quan hệ của từng người. Có người giao lưu sâu sắc, chỉ một chút đã lập được nhóm của mình, trở thành trưởng nhóm. Có người cô đơn lẻ bóng, thậm chí chẳng có lấy một người bạn, nên sẽ khó lập đội hơn.

Theo thời gian, các đệ tử đã tụ với nhau thành nhiều nhóm nhỏ, vẫn có người đang tìm người để lập nhóm thì được mời vào.

Sau cùng, chỉ còn bốn người chưa lập nhóm. Lạc Thiên Thu, Lạc Vô Thường, Diệp Phàm và Diệp Linh Nhi.

Đứng dưới tán đào, Thiên Thu chỉ cười nhẹ: “Ngươi không định lập nhóm sao?”

“Không. Ta nghĩ bản thân tự lập cũng có thể vào được lớp trung cấp.” Vô Thường gãi gãi mặt, cười gượng.

Thật ra hắn không muốn lập đội đâu. Lạc Vô Thường muốn thử thách bản thân, tự tạo ra trở ngại để bản thân trở nên mạnh mẽ và trưởng thành hơn.

Có người sẽ nói hắn kiêu ngạo. Nhưng chịu khó nhìn thấy, bọn hắn sẽ càng thấy tên này nỗ lực đến dường nào.

Không chăm chỉ, chỉ tập trung vào việc mình đang làm. Nếu có thể thì hãy dốc hết tâm huyết vào việc đó.

Người càng thấy hắn kiêu ngạo lại càng nhìn hắn rõ hơn, đôi lúc lại cảm thấy người này không tệ một chút nào, trái lại rất dễ thương.

Nếu hắn muốn lập nhóm, thì cả trường này đã sớm tranh nhau vì hắn rồi. Danh khí của hắn trong đám đệ tử cùng lứa thật sự rất lớn.

Hắn không có thực lực, nhưng lại đem đến cho người bên cạnh một sự ấm áp, an tâm khó hiểu.

Thiên Thu nhướng mày: “Vậy sao? Chắc ngươi không cần phù lục do ta vẽ đâu.”

Hắn lấy ra một xấp phù lục đủ màu, xoè ra như chiếc quạt nhỏ.

Màu xanh là Bạo Kiếm phù, tím là Lôi Tiễn phù, đỏ là Hoả Bạo phù, vàng là Thần Hành phù.

Lạc Vô Thường vội vàng nhận hết lá phù, cười hì hì: “Nếu là tâm ý của huynh. Vậy thì ta xin nhận.”

“Tưởng ngươi sẽ từ chối cơ.”

“Ta hiền là hiền thật, nhưng không phải loại thấy lợi không nhận. Huynh có thể nói ta là tiểu nhân của cũng được.”

“Được thôi. Tiểu nhân Lạc Vô Thường. Ngươi là đại tiểu nhân.”

Chợt, Lạc Thiên Thu nắm lấy cổ tay Vô Thường, để lộ ra chiếc vòng trắng giống hệt mình.

Hắn bấm vào viên ngọc trắng trên vòng, “cạch” một tiếng, vòng tách ra.

Lạc Vô Thường hoảng hốt: “Thu ca, huynh đang làm gì vậy? Huynh mà lấy chước linh cụ của ta, ta lấy gì mà đấu? Ngay cả phù lục ta cũng không dùng được!”

Chước linh cụ có hình dáng là một chiếc vòng nhỏ, bề mặt mịn màng như ngọc. Tùy vào từng từng giai mà có màu sắc khác nhau.

Trên chiếc vòng có khảm ba viên ngọc với ba màu sắc khác nhau, lần lượt là đen xanh trắng.

Chước linh cụ, pháp khí tiêu hao tam khí bảo của phàm nhân, giúp họ có thể điều khiển được linh khí. Lượng linh khí có thể tích trữ trong chước linh cụ có thể so sánh với linh khí trong cơ thể tu sĩ nhập đạo cảnh.

Lạc Thiên Thu khẽ nhíu mày. Từ lúc đặt chân vào sân trường, khí chất hắn đã đổi hẳn, không còn dáng vẻ cà lơ phất phơ thường thấy. Mà trở thành một thiếu gia khó chiều, hở một chút là cau mày, gằn giọng, gương mặt lạnh như băng, đôi mắt tĩnh lặng sâu như hồ thu.

“Ngươi hoảng cái gì? Hơn nữa, chước linh cụ của ngươi chỉ là trung phẩm. Giới hạn linh khí chỉ sánh ngang với tu sĩ nhập đạo cảnh trung kỳ, dùng nhiều lại có tổn hại với thân thể. Mỗi lần thi triển một loại phù lục khựng lại mấy nhịp.”

“Chước linh cụ dùng đúng là tiện thật. Nó có thể giúp phàm nhân luyện chế được đan dược, chế phù, luyện khí, làm cho đời sống con người trở nên tốt hơn. Chung quy, nếu chước linh cụ không phải cực phẩm, vậy thì thứ ngươi đang đeo chỉ là phế phẩm.”

Nói rồi, hắn tháo chước linh cụ của mình ra đưa cho Lạc Vô Thường: “Sống được hay không là do ngươi. Ta tận lực rồi.”

“Của huynh ít nhất cũng phải thượng phẩm. Huynh nỡ cho ta mượn sao?”

Lạc Vô Thường xúc động. Thiên Thu chỉ lạnh giọng: “Muốn lấy thì lấy đi.”

Lúc này Lạc Vân Ca đang ngồi tại một chiếc ghế đá, vắt chéo chân tay cầm một quyển trục, đó là pháp khí của hắn, ánh mắt liếc qua những người xung quanh.

Pháp khí này tên là Tam Thanh Cổ Tự, thuộc loại hỗ trợ. Bên trong ẩn chứa ba loại bài thơ, tương ứng ba loại công dụng hỗ trợ khác nhau.

Tất cả tự lấy ra một viên đan dược trong túi trữ vật của mình, là tụ khí đan. Linh lực từ không khí bất giác có phương hướng, di chuyển vào cơ thể bọn họ, rồi di chuyển về phía cổ tay mỗi người, ánh sáng từ viên đá màu đen trên chước linh cụ bắt đầu loé sáng lên.

Chước linh cụ loé sáng lên một đoạn. Đây là giới hạn chước linh cụ trung phẩm có thể chịu đựng được.

Những người vừa uống đan dược vừa rồi đều là những người quên nạp lại linh khí vào chước linh cụ.

Những người không có đan dược cũng đang tiêu hao tam khí bảo để bắt đầu khôi phục linh khí cho pháp khí của mình. Nhưng tinh khí thần trong cơ thể bọn họ lại tiêu hao nhiều hơn những người dùng đan dược còn lại.

Tất cả bọn họ đều đang xếp hàng. Những người ở đây đều thuộc dạng xuất sắc, đặc biệt quen biết Lạc Vân Ca.

Từng người bước lên để hắn kiểm tra chước linh cụ, cùng phân phối vai trò từng người sẽ đảm nhận.

Một nữ đệ tử bước lên, tay hắn chạm vào cổ tay đối phương: “Chước linh cụ đủ linh khí, cơ thể không có ám thương, tinh khí thần lại ổn định. Vậy ngươi sẽ nắm giữ vai trò hậu phương, phụ trách bố trí tụ linh trận.”

Kiểm tra từng người, tưởng động tác này chậm chạp nhưng lại nhanh không tưởng. Mỗi người đều rất có nhịp điệu, người này rời đi, ngươi kia liền tiến lên rất có bài bản. Dường như đã luyện tập qua vô số lần.

“Chước linh cụ đủ linh khí, cơ thể đầy rẫy ám thương do thường xuyên dùng tam khí bảo để khôi phục chước linh cụ. Loại, ngươi nên tìm nhóm khác thì tốt hơn.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!