Quyển 1: Hồi 1: Vận Mệnh Xoay Vần
Chương 05: Trăm năm hạnh phúc
0 Bình luận - Độ dài: 2,185 từ - Cập nhật:
Lạc Vân Ca, thiên tài số một Lạc gia, người đầu tiên trong thế hệ này đạt cảnh giới đại sư thi đạo.
Thiên Thu cảm thấy, tính tình kẻ này cực kỳ cổ quái. Chỉ hứng thú kết bạn với người hắn cho là tài giỏi.
Còn mấy kẻ tầm tầm thường thường như Lạc Vô Thường, thì hắn có chút khinh thường khi đứng bên cạnh.
Thiên Thu hơi cau mày, ánh mắt như lưỡi dao liếc sang hai vai bị khoác: “Tại sao tên này lại ở đây?”
Đột nhiên hắn dâng lên cảm giác hơi dị, xen lẫn lạnh gáy: “Cảm giác như mình đang đóng phim boy love với hai gã đàn ông vậy?”
Hắn hắng giọng: “Vân huynh, chúng ta có thể... bỏ tay xuống được không?”
Lạc Vân Ca vỗ vai, cười hào sảng như thể đây là chuyện rất bình thường. Đàn ông khoác tay đàn ông chẳng có hệ lụy gì.
“Chúng ta là huynh đệ thân thiết mà, ngươi đừng chấp nhặt tiểu tiết.”
“Chúng ta là đàn ông nên không sao đúng không?”
Lạc Vân Ca còn ghé sát tai nói nhỏ, giọng mờ ám: “Đúng vậy. Người ngoài cũng chỉ nghĩ chúng ta là huynh đệ mà thôi.”
Lạc Thiên Thu nghe thấy thế liền nở ngay nụ cười tà mị.
Hắn rút tay ra, lùi ra sau một bước, để hai người còn lại vẫn đang khoác vai nhau.
Khoảnh khắc đó, Lạc Vân Ca và Lạc Vô Thường như bừng tỉnh. Cả hai cùng lúc xoay đầu, nhìn nhau bằng ánh mắt đầy hoảng hốt.
Lạc Thiên Thu lại tiến lên, tay dang rộng ôm cả hai. Kéo sát lại với nhau hơn nữa, mặt không đổi sắc. Giọng cực bỉ ổi: “Ta thấy hai người rất hợp. Rất đẹp đôi.”
Dứt lời, hắn thản nhiên buông tay, lùi lại hai bước, nghiêm mặt chắp tay: “Vậy ta chúc hai người... trăm năm hạnh phúc.”
Lạc Vô Thường đỏ mặt, la oai oái: “Ta không thích đàn ông! Huynh biết rõ mà!”
“Ta đâu bắt ngươi cưới đàn ông. Làm gì phản ứng dữ vậy?”
Cả hai bên lập tức tách ra, phủi tay lia lịa.
Thiên Thu bước tới, chỉ vào Vân Ca: “Ngươi nhìn đi. Hắn có nói gì đâu?”
Lạc Vô Thường lầm bầm, vừa phủi tay vừa nhỏ giọng: “Hắn ta thấy ghê tởm quá, nên chẳng muốn nói thôi…”
Quả thật, Lạc Vân Ca đang cau mày. Mặt nhăn như bị dính phải thứ gì bẩn thỉu, liên tục phủi vai.
“Ha ha ha!”
Lạc Thiên Thu cười như điên.
Lúc này, cả hai người kia chỉ còn biết lắc đầu: “Lạc chó điên, Thu điên, chó Thu... đúng là những cụm từ hoa mỹ nhất để miêu tả ngươi.”
“Người đâu hở tí là cười như một tên điên.”
Thiên Thu cười xong thì quay lưng bỏ chạy, nhàn tản bước về phía trước, để lại hai người kia phía sau từ từ “tâm sự”.
“Hừ.”
“Hừ.”
Hai cái hừ lạnh vang lên đồng thời.
Một tên là thiên tài, chỉ tin vào câu “gần mực thì đen, gần đèn thì sáng”. Một tên thì quá mức tầm thường, chẳng có thiên phú gì nổi bật.
“Tưởng thiên tài là ngon à? Đứng thứ hai là giỏi rồi à?”
“Ngon rồi! Giỏi rồi! Còn đỡ hơn một tên tầm thường, suốt ngày chỉ biết lẽo đẽo bám theo sau người khác như một con đỉa khó ưa.”
“Ngươi…”
“Ngươi cái đầu ngươi!”
Lạc Vô Thường cứng họng, không biết nói gì hơn. Hắn chỉ đành thở dài, giơ tay đầu hàng: “Được rồi, ngươi thắng. Ngươi thắng được chưa?”
Đây là một điểm mà ai cũng thích ở hắn. Tranh luận thì tranh luận, nhưng vẫn giữ được lý trí.
Còn tranh không được thì bình tĩnh, tự nhận mình tranh không được.
Ai mà chẳng thích được thắng, cho dù nó có là một cuộc tranh luận.
Trong một cuộc tranh luận, rõ ràng hắn đã thua. Nhưng trên phương diện lòng người, hắn đã thắng một điểm, đó là cho người ta thấy hắn nhân từ như thế nào.
Họ đã thắng, nhưng vẫn phải nể hắn một phần. Vì cách thua đó nhân hậu, điềm đạm, như một làn gió mát giữa đám người nóng tính.
Một lát sau, Lạc Vô Thường mới đuổi kịp được Lạc Thiên Thu.
“Thu ca, lần sau đừng để ta ở cùng một chỗ với tên tự cao đó nữa.”
“Khoác vai lâu như vậy, ngươi không thấy gì à?”
Thiên Thu rơi vào trầm tư, tay xoa cằm. Lạc Vô Thường cau mày lại, đầy bất an: "Huynh lại đùa ta đấy à?”
Rõ ràng đối phương có phù lục hỗ trợ di chuyển. Nhưng lại cố tình đi chậm để đợi hắn.
Chợt Thiên Thu cười lớn, cười như chưa từng che giấu điều gì: “Ngươi là huynh đệ tốt nhất của ta mà. Ta chẳng bao giờ nhìn nhầm người đâu.”
Rồi hắn khoác vai y như lúc nãy, cười cợt: “Đương nhiên. Nếu ta đùa quá trớn thì Thường Thường của chúng ta cũng sẽ bỏ qua cho ta thôi. Ngươi nói có đúng không.”
Lạc Vô Thường khẽ nghiến răng: “Huynh nói đúng. Huynh nói… cái gì cũng đúng cả.”
Trước cổng học đường, tiếng bàn tán rì rầm như sóng vỗ. Một lão bà tóc rối, lưng còng, ngồi lặng lẽ bên chiếc chiếu tím, khiến ánh mắt mọi người không khỏi dừng lại.
“Kia là ai vậy? Sao bà ta lại ngồi trước cửa học đường?”
“Không rõ. Dù bốn đại gia tộc cho phép đệ tử giao lưu với nhau, nhưng cấm người ngoài bước vào. Sao bà ta có thể vào đây được?”
Một nữ đệ tử reo khẽ, ánh mắt lấp lánh: “Là thầy bói hả? Vậy để ta xem thử đạo lữ tương lai của ta là ai!”
"Còn ta muốn biết bao giờ thì ta sẽ phát tài.”
Trong đám đông, ba thiếu niên đứng khoanh tay. Ánh mắt đầy khinh miệt.
“Hừ, chỉ là xem bói thôi mà. Có gì đáng ngạc nhiên!” Kẻ mở lời là Lạc Tam Nguyên, đầu lĩnh của Lạc tam thiếu.
“Đại ca nói chí phải. Tám phần người xem bói là kẻ lừa đảo.” người thứ hai, Lạc Tam Bảo tiếp lời.
“Thử xem thử bà ta nói gì đi.” Lạc Tam Tài cười toe.
Ba kẻ này được gọi là Lạc tam thiếu, danh tiếng có thừa, thực lực thì thường. Chuyên bắt nạt kẻ yếu, miệng thì không ai địch lại, tay thì chẳng dám đánh ai mạnh hơn mình.
Cả ba bước tới. Chưa kịp mở miệng, bà lão đã cất tiếng, chậm rãi mà sắc lạnh: “Chư vị đang mang một nỗi ám ảnh… về một thiếu niên.”
Ánh mắt như có như không lướt qua ba người.
“Người đó… là tâm điểm của mọi ánh nhìn.”
Lời vừa dứt, cả ba chết lặng. Trán bắt đầu rịn mồ hôi lạnh.
Trước mắt họ là một bà lão tóc bạc rối bời, ngồi xếp bằng trên chiếc chiếu tím huyền bí.
Giữa chiếu là một quả cầu thủy tinh, nó phản chiếu ánh sáng nhàn nhạt như tinh tú. Hai bên đặt hai chồng sách bìa tím: “Chiêm Tinh Thuật”, dòng nhỏ bên dưới: Kỹ xảo bói toán chi đạo.
Ánh mắt bà lão sâu không thấy đáy. Lúc này, ánh nhìn như muốn nói: “Chuẩn không?”
Không thêm lời nào, cả ba quay đầu bỏ chạy. Trong lòng chỉ còn hai chữ: Quá chuẩn.
Bọn hắn đích thực ám ảnh một thiếu niên. Đặc biệt là rất sợ hắn.
Thủ đoạn của người đó tàn nhẫn đến mức khiến bọn chúng cả đời cũng không thể quên. Một số vết sẹo vẫn còn in hằn trên cơ thể, tuy nhỏ, nhưng sâu. Vì khi đó… bọn họ vẫn chỉ là những đứa trẻ.
Tới giờ, nhớ lại vẫn rùng mình.
Cả học đường bắt đầu nhao nhao. Một bà bói vừa xuất hiện, lại nói chuẩn đến rợn người.
Lúc này một thiếu niên bước qua tầm mười bốn tuổi bước qua, theo sau là một thiếu nữ chạc tuổi.
Khuôn mặt hai người lấm tấm bùn đất, tóc tai rối bời, hình như là vừa bị bắt nạt. Hành trình tới học đường không được suôn sẻ lắm.
Tiếng xì xào lại nổi lên như ong vỡ tổ.
“Là hắn… đứa mồ côi được tộc trưởng nhận nuôi.”
“Không đâu, ta nghe nói là con riêng không được thừa nhận.”
“Ra là vậy. Không được yêu thích…”
Có đám người vô tri bàn tán, thì cũng có đám người hổ báo cáo chồn bàn tán:
“Hừ! Chỉ là một tên phế vật, ngay cả chước linh cụ cũng không sử dụng được.”
“Ngươi nói chí phải. Trong giới tu chân, không quan trọng xuất thân của ngươi thế nào. Mà phải xem người có xuất trúng để được gọi ba chữ tu tiên giả hay không?”
“Loại phế vật này đi được ba bước chắc là bị giết chết rồi.”
“Hắn tên là Diệp gì cơ?”
“Diệp Phàm, hình như là tên của hắn?”
Có người hết nói đến hắn liền quay sang nói muội muội của hắn.
“Theo sau hắn là ai vậy?”
“Là muội muội của hắn. Hình như không cùng ruột thịt, sống cùng hắn từ bé đến lớn.”
Một người khác thấy muội muội của hắn có chút nhan sắc, không nhịn được buông lời trêu chọc.
“Thích rồi ha. Nuôi vợ từ bé luôn.”
“Khuôn mặt này mà lớn thêm một chút nữa, thì có thể đi kỹ viện, làm kỹ nữ lầu xanh rồi.”
Người bên cạnh nghe không lọt tai nên hỏi một chút vấn đề nhỏ.
“Ai dậy ngươi nói lời đó vậy?”
“Cha ta.”
“Vãi thật!”
Mỗi lời bàn tán hắn đều cam tâm nhẫn nhịn, chỉ âm thầm nghiến răng.
Nhưng hễ trúng muội muội của hắn, hắn lập tức dựng đứng toàn bộ lông tơ trên người: “Các ngươi không được nói xấu muội muội của ta.”
Tất cả quay đầu nhìn lại hắn, kể cả đám vô tri lẫn hổ báo: “Ngươi có biết ngươi nói những lời này kinh tởm lắm không!?"
“Muốn thâm tình thì ra chỗ tối mà nói.”
Người chê tam quan của hắn không đúng đắn, lại có người nói hắn bụng dạ của hắn hẹp hòi, không chịu nổi những lời nói bâng khuâng.
“Mấy lời đó có nhằm nhò gì. Tinh thần yếu thì đừng nghe, kẻo lại phiền lòng.”
“Ngươi không biết đó thôi. Hồi còn nhỏ, lời bọn ta nghe còn quá đáng hơn bây giờ nhiều. Ngươi thấy tên Lạc chó điên kia không, hắn bị nói vậy có than một tiếng nào đâu.”
“Cùng lắm là thiếu kiên nhẫn thì động thủ. Đâu như ngươi, chỉ chạm một chút vảy ngược xù lên như mèo con rồi.”
Có người bồi thêm một câu, giọng khinh thường:
“Đó là sự khác biệt giữa thiên tài và phế vật...”
Diệp Phàm chẳng buồn đáp lại, chỉ nắm tay Diệp Linh Lung bước đi. Bỏ mặc những lời nói ngoài tay, mặc dù trong lòng vẫn còn một chút khó chịu.
Nhưng hắn chỉ có thể chịu đựng. Ai bảo sinh ra cha mẹ đã bỏ rơi, không gửi lấy một lời hỏi thăm. Di vật để lại cũng chỉ là một chiếc nhẫn cổ.
Chỉ biết khi có nhận thức, bản thân đã ở trong Lạc gia. Bên cạnh còn có một muội muội để chăm sóc.
Nàng chính là chút hi vọng còn sót lại, khiến hắn cố gắng từng ngày trong cuộc sống khắc nghiệt này.
Ngay lúc hai người vừa qua khỏi quầy xem bói, một giọng nói già nua khàn khàn cất lên từ trong bóng tối: “Người được chọn, vương mệnh trong lòng bàn tay. Kẻ chiến thắng cuối cùng trong ba mươi sáu đạo.”
Một tiếng xào xạc nhẹ, lá khô lăn ngang lối, như điểm nhấn cho lời tiên tri quái dị.
Cùng lúc ấy, hai bóng người bước đến cổng. Lạc Thiên Thu và Lạc Vô Thường.
Mọi ánh mắt vô thức đổ dồn về phía cổng. Có người nhìn chăm chú. Có người say mê. Có người thương cảm, có kẻ thù hằn. Có thiếu nữ cắn vạt áo, có kẻ lùi lại, ánh mắt thấp thỏm sợ hãi.
Tất cả đều là dành cho họ. Không lẫn đi đâu khác.
Thiên Thu rất tỉnh. Những ánh nhìn dịu dàng, xao xuyến hay tiếc nuối. Hắn liếc sang Vô Thường.
Còn những ánh mắt đầy gai nhọn, thù hằn hay dè chừng. Hắn lại nhìn thẳng như đang soi vào bản thân.
Sống được mười bốn năm cuộc đời, Thiên Thu cảm thấy người bạn này rất thú vị.
Đột nhiên, bà xem bói lại cất tiếng: “Thiếu niên bạc mệnh, nhiều nhất chỉ còn sống thêm được bốn năm nữa.”
0 Bình luận