Quyển 1: Hồi 1: Vận Mệnh Xoay Vần
Chương 02: Thiên tài không biết ẩn nhẫn
0 Bình luận - Độ dài: 2,102 từ - Cập nhật:
Khương gia.
Một ánh mắt khẽ lướt qua khe cửa, đảo một vòng dò xét. Sau khi chắc chắn xung quanh không có ai, cánh cửa mới hé mở.
Một bóng người rón rén bước ra, men theo hành lang đi thẳng về phía bếp.
Thiếu nữ tầm mười bốn tuổi, thân mặc váy hồng phấn. Hai má hồng hào, đôi mắt đen láy còn vương nét ngái ngủ. Mái tóc dài đen nhánh được buộc bằng nơ bướm, theo mỗi bước chân khẽ lay động.
Vừa đặt chân vào bếp, nàng còn chưa kịp thở phào, thì một giọng nói đã vang lên phía sau. Giọng điệu lạnh nhạt, xen lẫn nghiêm khắc: “Nhạc Nhi, sáng nay đã luyện được mấy khúc nhạc rồi?”
Thiếu nữ khựng lại, sống lưng cứng đờ.
“Những điều ta dặn, ngươi quên rồi?”
Giọng nói đó dừng lại một nhịp, rồi lại tiếp tục, mang theo áp lực vô hình.
“Ta nói rồi. Chưa gảy đủ ba khúc thì không được ăn cơm.”
Người đứng trước mặt nàng là một thiếu nữ dung mạo xinh đẹp, thân mặc váy lam nhạt, tóc buộc gọn lên cao.
Mỗi bước lại gần đều phảng phất một mùi hương nhàn nhạt như nỗi nhớ thoáng qua, vừa dịu dàng lại vừa khiến người ta không dám khinh thường.
Nàng là lão tổ của Khương gia, Khương Mộng Dao.
Thiên tư xuất chúng, trong chưa đầy trăm năm đã tu luyện đến cảnh giới Linh Đạo cảnh, đủ tư cách trở thành lão tổ của một gia tộc.
Theo lý mà nói, nàng đáng lẽ phải đảm nhiệm vị trí gia chủ Khương gia. Thế nhưng để đánh giá nội tình của một gia tộc, người ta không chỉ nhìn vào thực lực của các thành viên, mà còn xem người đứng đầu có trình độ và tầm ảnh hưởng như thế nào.
Thông thường, khi cân nhắc nội tình của một thế lực, ánh mắt đều dồn vào cái ghế to nhất, có thể là lão tổ, chưởng môn, hay hoàng đế.
Người đứng đầu càng nổi bật, càng có tiếng nói trên bàn đàm phán, từ đó thu được càng nhiều lợi ích cho thế lực của mình.
Thậm chí có đệ tử tu hành đến một trình độ nhất định, trải qua một phen rèn luyện là có thể nhận chức được rồi.
Đôi khi, người đứng đầu không nhất thiết phải là kẻ mạnh nhất, mà là người có tiếng nói nhất.
Thực lực này lại bảo không có tiếng nói?
Lúc này, Thiếu nữ từ từ quay đầu lại, gượng cười. Hai tay nắm lấy vạt váy, giọng nói nhỏ đi rõ rệt.
“Ta… ta mới ngủ dậy.”
Nói rồi nàng chắp hai tay trước ngực, giọng mang theo vài phần cầu khẩn: “Lão tổ, ta còn chưa ăn sáng. Lát nữa còn phải tới học đường nữa… người không nỡ để ta đói bụng chứ?”
Nàng là thiên tài Khương gia, Khương Tử Nhạc.
Gần đây nàng vừa bước vào cảnh giới đại sư đan đạo, nhưng lại không đạt được kỳ vọng ban đầu của Khương Mộng Dao, đó là Đại sư Cầm đạo.
Khương Mộng Dao lắc đầu ngao ngán, đưa tay búng nhẹ lên trán Khương Tử Nhạc, thở dài: “Ngươi đó, chỉ biết ăn và ngủ là giỏi.”
“Ngươi có biết vì sao người ta gặp một tên quái vật thì kinh hô hai tiếng thiên tài, rồi sau đó đối phương lại không còn xuất hiện nữa không?”
“Ngươi nghĩ đại sư đan đạo đã là ghê gớm lắm rồi sao?”
“Hai chữ này thật sự hiếm đến vậy à?”
Khương Tử Nhạc bĩu môi, ôm trán đầy bất mãn: “Người ta kinh hô chẳng phải vì bọn họ lợi hại sao?”
Nàng ngẩng đầu lên, giọng nói mang theo vài phần chắc chắn.
“Sau này ta cũng sẽ có ánh hào quang giống bọn họ, nhưng chắc chắn sẽ không dừng lại ở hai chữ thiên tài.”
Khương Tử Nhạc nhún hai vai, tỏ vẻ tiếc nuối.
“Bọn họ ít được nhắc tới chắc cũng chẳng phải là thiên tài gì, cùng lắm là ăn may nhiều lần.”
“Thiên tài trên đời chẳng có mấy ai là thiên tài thật sự.”
“Ta là đại sư đan đạo cũng là không tệ rồi. Gia tộc chúng ta có điểm tài nguyên là Bách Hoa Hải, hàng năm sinh trưởng không ít thiên hoa dị thảo."
"Ta là tu sĩ đan đạo, tức là có năng lực tận dụng tài nguyên của gia tộc. Luyện cầm thì có tác dụng gì chứ?”
Nói rồi nàng giơ đôi bàn tay sưng phù, đầy vết xước do luyện cầm ra trước mặt lão tổ: “Người thấy chưa?”
“Thấy rồi.”
Thấy Khương Tử Nhạc bướng bỉnh như vậy, Khương Mộng Dao cũng có phần bất lực.
Bất luận là cảnh giới hay lưu phái, nàng đều vượt xa những người đứng đầu ba đại gia tộc còn lại.
Giờ thấy một đứa nhóc mới trở thành đại sư đan đạo không lâu, mũi đã hách lên trời, khoé môi của nàng khẽ giật giật.
Một lát sau, nàng nhanh chóng thu liễm cảm xúc, khôi phục lại thái độ thường ngày của lão tổ. Sắc mặt nghiêm nghị, giọng nói trầm xuống, từng câu từng chữ đều mang theo sức nặng dạy dỗ.
“Trên đời này thật sự thiếu thiên tài sao? Mỗi năm có vô số đứa trẻ ra đời, ai nấy đều có thể gọi là thiên tài. Có kẻ còn vô cùng xuất chúng, thậm chí vượt trội hơn ngươi.”
Nàng dừng một chút, ánh mắt lạnh đi.
“Nhưng tất cả bọn họ đều không may mắn bằng ngươi. Không có thế lực che chở, chưa kịp trưởng thành đã bị sát hại.”
“Ngươi nói trên đời này chẳng có mấy ai là thiên tài thật sự, ta không phản bác.” Giọng nàng chậm rãi hơn, nhưng càng thêm sắc bén. “Bởi vì thiên tài thật sự là kẻ biết ẩn nhẫn, biết giấu mình, chờ đến ngày đủ lông đủ cánh.”
Nàng nhìn thẳng vào Khương Tử Nhạc, không hề nương tay.
“Còn ngươi thì hay rồi. Mới trở thành đại sư đan đạo, trình độ còn chưa ổn định, đã bắt đầu không coi ai ra gì.”
Khương Tử Nhạc bị lão tổ quát cho một trận, cả người lập tức rụt lại. Hai má phồng lên, nàng cúi đầu, hai ngón trỏ chọc chọc vào nhau, vẻ mặt ủy khuất thấy rõ.
“Chẳng phải tên Lạc Thiên Thu đó mới trở thành đại sư phù đạo mấy năm gần đây thôi sao.” Nàng lầm bầm, giọng đầy bất mãn. “Vậy mà đã ngẩng cái mặt song song với trời, nhìn đời bằng một chiếc mũi. Suốt ngày lớn tiếng khoe khoang, miệng còn cười ha hả như tên điên.”
Nàng càng nói càng tức.
“Dịch Vô Song lại chễm chệ đứng đầu bảng thiên tài Dư Tiên thành.”
Giọng nàng đột nhiên cao lên: “Sao chẳng ai nói gì hết?”
Khương Tử Nhạc siết chặt tay áo, thanh âm nhỏ dần, mang theo chút nghẹn ngào: “Ta chỉ là… vui mừng một chút thôi mà, người đã…”
Lời còn chưa dứt, nàng bỗng ngẩng đầu, dậm chân một cái, hét lớn: “Lão tổ đúng là xấu xa!”
Khương Mộng Dao lúc này thầm than trong lòng: “Chăm trẻ khó thật. Ai bảo ngươi là người duy nhất của gia tộc trong thế hệ này có thiên tư chứ?”
Nàng trừng mắt nhìn Khương Tử Nhạc, giọng điệu không hề nể nang: “Học ai không học, lại đi học Lạc chó điên. Ngươi muốn chết sớm hay gì? Cha hắn chính là một ví dụ điển hình của thiên tài không biết ẩn nhẫn đấy.”
Nói đến đây, nàng hít sâu một hơi, sắc mặt càng thêm lạnh: “Còn Dịch Vô Song, ngươi nên quên đi. Tài không bằng người, lại chẳng chịu cố gắng.”
“Suốt ngày cứ đem ra so sánh, làm như ngươi giỏi hơn hắn không bằng. Ngươi có cha là thành chủ không?”
Khương Tử Nhạc bị mắng đến run rẩy, lí nhí phản bác: “Không phải… ta vẫn còn người sao?”
Câu nói vừa dứt, Khương Mộng Dao càng tức giận. Nàng chống tay lên bàn, cúi người nhìn thẳng vào nàng ta: “Ngươi nghĩ mình có lão tổ Linh Đạo cảnh là oách lắm hả? Giỏi lắm sao?”
“Hơn nữa, đó vốn dĩ là thực lực của ta. Ta còn bận trăm công nghìn việc, làm gì rảnh rỗi mà làm hộ đạo giả cho ngươi!?”
Hộ đạo giả là người bảo vệ một đối tượng, để kẻ đó có đủ không gian trưởng thành, tránh chết yểu trên con đường tu đạo dài đằng đẵng.
Khương Mộng Dao hừ lạnh, giọng chậm lại nhưng từng chữ vẫn nặng nề: “Các ngươi đúng là chỉ biết cái trước mắt, mà không biết cái xa hơn.”
Nàng nhớ lại quá khứ, ánh mắt thoáng trầm xuống: “Thời của ta, tu luyện một lưu phái đến đại sư phải mất cả chục năm trời mới có thành quả.”
“Nay các ngươi có lưu mộng thạch, được thiên đạo ủng hộ, tốc độ tu luyện nhanh hơn bọn ta gấp mấy lần. Vậy mà lại chẳng có chí tiến thủ, không chịu khó tu thêm vài môn. Nghĩ tu được một cái đến đại sư là giỏi lắm rồi à?”
Quát xong một hồi, Khương Mộng Dao xoa trán, thở dài: “Được rồi. Ngồi vào bàn ăn đi, để ta xem có gì nấu cho ngươi ăn không.”
Sau bữa sáng, Khương Tử Nhạc vừa bước ra khỏi cửa, một giọng nam đã vang lên bên tai: “Nhạc Nhạc, ta đợi ngươi lâu lắm rồi!”
Trước cửa, một thiếu niên mười bốn tuổi đứng chờ sẵn. Hắn ôm trong tay một bó hoa mang hương thơm nhàn nhạt, một chân quỳ xuống đất, đôi mắt long lanh như gói trọn cả nỗi nhớ.
Người này chính là thiên tài của Vân gia, Vân Duệ Kha.
“Một ngày không gặp, mà ta cứ ngỡ đã cách ba thu.”
Khương Tử Nhạc sững người, theo phản xạ lùi lại một bước. Mí mắt khẽ giật, trên mặt nàng lúc này chỉ còn lại một biểu cảm duy nhất, ghê tởm.
“Ta đã bảo rồi, ngươi đừng có xuất hiện trước mặt ta nữa!”
Nàng quát lớn, giọng đầy chán ghét. Nhưng kẻ trước mặt lại giống như không hề nghe thấy.
Tên này liếm rất kỹ.
“Ta nhớ nàng là thật, tình cảm này là thật!” Hắn cúi đầu, giọng nghẹn ngào. “Nàng nói vậy có biết là tổn thương ta lắm không?”
Hắn cúi gằm mặt, một tay ôm bó hoa. Tay kia siết chặt trước ngực, như thể trái tim vừa bị bóp nát. Môi hắn run run, muốn khóc mà không khóc nổi.
“Dù nàng có chửi ta, có đánh ta, chỉ cần còn được gặp nàng mỗi ngày. Ta… ta cũng mãn nguyện rồi.”
Khương Tử Nhạc chỉ cảm thấy cổ họng nghẹn lại, bữa sáng vừa ăn như muốn trào ngược. Nàng gắt lên: “Cút đi, đồ biến thái!”
Hắn đưa tay lên ngực, biểu cảm đau đớn như vừa bị bóp nghẹt tim: “Nàng càng hung dữ, ta lại càng thấy nàng chân thật. Mỗi lời nàng mắng ta, đều như từng nét chữ khắc thẳng vào lòng ta vậy…”
Thở dài một hơi đầy bi ai, hắn đứng dậy, phủi phủi lớp bụi vốn không tồn tại trên đầu gối: “Đi thôi, Nhạc Nhạc. Hôm nay ta lại dẫn nàng đến học đường.”
“Ta đã dò trước lộ trình ngắn nhất, tránh được ba điểm chốt của mấy trưởng lão. Qua cổng tây rồi rẽ trái là tới ngay lớp học.”
Khương Tử Nhạc chớp mắt, khó tin nhìn hắn: “Ngươi còn dò cả đường trong Khương gia?”
Hắn lập tức nở nụ cười sáng rỡ như sương mai: “Đương nhiên! Ta còn xin được bản đồ nội môn bản mới nhất từ một vị trưởng bối ở hậu viện nữa đấy. Vì nàng, chuyện gì ta cũng làm được!”
Vừa nói, hắn vừa xoay người chỉ trỏ như dẫn khách tham quan. Bước chân nhẹ tênh, tà áo lay động theo gió.
Khương Tử Nhạc lùi thêm một bước, giọng lạnh như băng: “Ngươi bị bệnh thật rồi.”
Hắn vẫn quay đầu lại, đôi mắt long lanh: “Nếu là bệnh tương tư, ta nguyện cả đời không khỏi.”
0 Bình luận