Quyển 1: Hồi 1: Vận Mệnh Xoay Vần

Chương 03: Mười bốn năm trước

Chương 03: Mười bốn năm trước

Trong một quán ăn nhỏ, hương trà nhè nhẹ lan tỏa.

Giọng Lạc Vô Thường thản nhiên vang lên: “Sáng nay, cái đuôi mang tên Vân Duệ Kha lại đứng trước cửa Khương gia, chờ Khương Tử Nhạc, chỉ để nói mấy lời sến súa đó nữa.”

Hắn hơi nghiêng đầu, giọng mang theo chút mỉa mai: “Gì mà bày tỏ tấm chân tình. Ta thấy hắn tự mình đa tình thì đúng hơn.”

Nghĩ tới cảnh tượng ban sáng, Lạc Vô Thường không khỏi thở dài tiếc nuối: “Không biết hôm nay là bó hoa thứ bao nhiêu nữa. Số linh thạch hắn ném ra, đủ để ta sắm hẳn một bộ khôi lỗi rồi.”

Thiếu niên đối diện nhếch môi cười lạnh, trong ánh mắt lộ rõ vẻ khinh bỉ: “Dù có dâng cả tính mạng đến trước mặt nàng ta, Khương Tử Nhạc nhiều lắm cũng chỉ thấy áy náy một chút, rồi bước qua xác hắn như chưa từng có chuyện gì xảy ra.”

Nói đến đây, Thiên Thu bật cười khẽ, chậm rãi nhấp một ngụm trà: “Ha, đúng là liếm cẩu. Liếm mãi chẳng được cái gì.”

Hắn nghiêng đầu nhìn Lạc Vô Thường, giọng đột nhiên đổi sang nghiêm túc hơn: “Ngươi nói xem, tương lai Lạc gia có thể vượt mặt ba thế lực còn lại, trở thành thế lực đứng đầu Dư Tiên Thành không?”

Lạc Vô Thường cau mày: “Sao huynh lại nghĩ thế?”

Thiên Thu đặt ly xuống bàn, ánh mắt dần trở nên xa xăm: “Sau sự kiện mười bốn năm trước, tất cả thiếu niên dưới năm tuổi trong thành đều không thể tu luyện theo lối cũ.”

“Mỗi lần tiếp thu những loại kiến thức kỳ lạ kia, hoặc cố ý nâng cao cảnh giới tu vi, y như rằng sẽ rơi vào trạng thái thập tử nhất sinh, do năng lượng lưu động quá mức mãnh liệt trong cơ thể.”

Hắn khẽ dừng lại, chống cằm, như đang cố lục tìm một ký ức mơ hồ. Trong đầu thoáng hiện lên một màn sương nhạt, như thể có thứ gì đó cố tình che giấu, không cho hắn nhớ lại, thậm chí ép hắn quên đi.

“Toán lý hóa, sinh sử địa. Chúng còn được gọi là kiến thức của Tiên.” Giọng hắn trầm xuống, chậm rãi. “Không chỉ vậy, chúng ta còn học về nhiều thứ đến từ thế giới khác, như laptop, điện thoại. Nhờ những thứ đó, mới có thể chế tạo ra đủ loại pháp khí.”

“Sau nhiều năm nghiên cứu, thử nghiệm trên các khóa học, dù không ít mầm non chết trẻ, bọn họ cuối cùng vẫn tìm ra con đường mới, đánh vững cơ sở rồi mới bắt đầu tu luyện.”

Hắn buông tay, vẻ thờ ơ hiện rõ trên gương mặt. Hi sinh những giá trị nhỏ để đổi lấy giá trị lớn, tư tưởng ấy từ lâu đã bén rễ trong lòng hắn.

“Thời điểm thích hợp nhất để tu luyện chính là năm chúng ta mười bốn tuổi.”

“Mặc dù trong những năm trước đó không thể tu hành, chỉ có thể tiếp thu kiến thức cơ sở, nhưng vẫn có thể tu luyện cảnh giới lưu phái trong mộng cảnh.”

“Hơn nữa, tốc độ cảm ngộ lưu phái của thế hệ không thể tu hành còn nhanh hơn các thế hệ khác không biết bao nhiêu lần. Có lẽ trời cao ưu ái chúng ta theo cách này.”

“Lại thêm chước linh cụ, chước linh đan,... giúp ta làm quen với đời sống của một tu tiên giả. Tu chân bách nghệ nở rộ muôn màu, tạo ra vô số điều kiện để thiên tài sinh ra.”

Thiên Thu dừng lại một nhịp, như thể lúc này mới thật sự chạm tới trọng tâm câu chuyện: “Vân gia lại nắm giữ điểm tài nguyên Lưu Mộng Khoáng, mỗi năm sinh ra vô số lưu mộng thạch.”

“Rất nhanh, Vân gia trở thành thế lực có nội tình hùng hậu nhất, chỉ đứng sau Dịch gia, tức thế lực thành chủ.”

“Thiên tài Vân gia, Vân Duệ Kha, đứng thứ sáu trên bảng thiên tài, suốt ngày chỉ biết làm cái đuôi theo sau Khương Tử Nhạc.”

“Ba thế lực khác nhắm một mắt mở một mắt, cũng chỉ vì hắn là người duy nhất trong thế hệ của Vân gia có thiên tư. Nhưng thiên tài là nền tảng của một gia tộc, việc hắn đang làm chẳng khác nào tự hủy hoại bản thân, với gia tộc lại càng không tốt.”

Nói đến đây, hắn không khỏi thở dài, như thể đang tiếc cho một hạt giống tốt đã bị lãng phí. Ý niệm ấy vừa lóe lên, Thiên Thu liền thuận thế chuyển chủ đề sang Dịch gia.

“Dịch gia thì sao?” Hắn nhếch môi, giọng mang theo vài phần châm biếm. “Ngoài Dịch Cơ Vũ đầu óc lanh lẹ, đứng thứ tư. Còn lại chỉ có Dịch Vô Song, thiên tư cao tuyệt, võ đạo xuất chúng, đứng đầu bảng.”

Hắn hơi nghiêng người, ánh mắt lạnh nhạt: “Nhưng tính khí nóng nảy, ngoài đánh nhau ra thì chẳng biết dùng não. Một đấm có thể phá núi, nhưng gặp chuyện thì đầu óc rỗng tuếch.”

“Khương gia có Khương Tử Nhạc, đứng thứ năm, tâm tính đơn thuần.” Thiên Thu nói tiếp, giọng đều đều. “Với một thế lực coi trọng đầu óc không kém thực lực, người như nàng tạm thời vẫn chưa thể bước vào bàn cờ lớn.”

“Lạc gia thì có Lạc Vân Ca, thiên tài đủ sức vượt mặt Dịch Vô Song, đứng thứ hai.”

Nói đến đây, khóe môi hắn khẽ cong lên, giọng nói mang theo chút tự đắc khó che giấu: “Còn ta, Lạc Thiên Thu, đứng thứ ba trên bảng thiên tài. Ngươi nói xem, ta có phải rất giỏi khi có thể đứng thứ ba không?”

Lạc Vô Thường nghe vậy cũng không cảm thấy có gì không ổn. Đối phương kiêu ngạo là chuyện của đối phương. Đã gọi một tiếng Thu ca, khen thêm vài câu cũng chẳng mất mát gì.

“Huynh là giỏi nhất.”

Đúng lúc ấy, tiểu nhị bước tới, cúi người cười niềm nở: “Khách quan, hai vị dùng gì?”

Thiên Thu liếc qua thực đơn, tiện tay chỉ một món: “Vậy lấy cho ta một đĩa bánh chưng chiên.”

Lạc Vô Thường nghiêng đầu, nhíu mày: “Tết này, huynh ăn bánh chưng chưa đủ ngán hả?”

Thiên Thu không đáp, chỉ bổ sung thêm: “Vậy lấy thêm một đĩa cơm chiên, một ly hồng trà.”

Chẳng mấy chốc, đồ ăn được dọn lên. Lạc Vô Thường rót trà, uống chậm rãi. Thiên Thu thì một muỗng bánh, một muỗng cơm, ăn vô cùng nghiêm túc.

Trong quan niệm của hắn, mỗi bữa ăn cũng đều rất quan trọng. Nên phải tập trung khi ăn, tránh để chuyện khác làm xao nhãng.

Món ăn: Bánh chưng chiên.

Loại: Việt Nam.

Bánh chưng là loại thức ăn mang hơi thở việt nam, tượng trưng cho đất. Thông thường qua vài bữa, các gia đình đem đi chiên lại.

Hắn bỗng ngẩng đầu, ánh mắt dừng lại trên thực đơn trước mặt, dần trở nên mông lung. Đôi môi khẽ mấp máy, lẩm bẩm như tự hỏi chính mình:

“Rốt cuộc thế giới này đã xảy ra chuyện gì… và ta đang ở đâu?”

Phủ thành chủ.

Mái cong lợp gỗ đen tuyền, hành lang khảm đồng, cửa sổ mở rộng đón gió.

Lầu ba ẩn sau tán cây, lá xanh rung rinh, vài chiếc lặng lẽ rụng xuống mái hiên.

Xa xa, tiếng thác nước vọng lại mơ hồ, từng cơn gió lật tà áo, đưa hương trà lan tỏa khắp không gian.

Một nam nhân tuấn tú mặc áo lục thẫm đang đánh cờ vây với người đối diện. Người kia vận áo xanh đậm, ánh mắt trầm lặng như nước sâu. Hai người giao đấu mấy chục hiệp mà vẫn chưa phân thắng bại.

Đen trắng đan xen trên bàn cờ, như ranh giới giữa lý trí và cảm xúc, nhìn thì rõ ràng, nhưng càng ngắm lại càng khó nắm bắt.

Bên cạnh bàn cờ, ấm trà nóng vẫn còn tỏa hơi. Hai tách trà đặt sát nhau, đã vơi đi một nửa từ lúc nào.

Người áo lục bỗng lên tiếng, giọng ôn hòa như mưa xuân: “Dịch huynh vẫn còn canh cánh chuyện bảo vật mười năm trước sao?”

Người này là Hứa Cẩn Ngôn, tông sư trận đạo nổi danh một phương. Lần này đến phủ thành chủ, vừa là thăm bạn cũ, vừa là ôn lại chuyện xưa.

Mười bốn năm trước, hai cột ánh sáng vàng kim phóng thẳng lên trời, xuyên qua tầng mây, dựng đứng giữa thiên địa, chiếu rọi khắp Tiên Sơn. Cảnh tượng ấy lập tức thu hút ánh nhìn của vô số kẻ khao khát truyền thừa.

Dư Tiên thành từ đó xuất hiện truyền thừa của tiên nhân. Truyền thừa xuất thế, quy tắc hỗn loạn.

Bất kỳ đứa trẻ nào trong thành dưới mười lăm tuổi đều không thể tu luyện, kể cả còn đang trong bụng mẹ.

Nhưng mỗi đứa trẻ ấy lại vô cùng xuất chúng, tu luyện ít gặp bình cảnh hơn. Giống như trời cao đã lấy đi một cơ hội, rồi bù đắp lại bằng một con đường khác.

Bốn năm sau, cuộc chiến tranh đoạt truyền thừa dần đi đến hồi kết. Thành chủ là người có khả năng nắm giữ bảo vật trong tay cao nhất. Thế nhưng đúng vào đêm ấy, bảo vật lại biến mất một cách bí ẩn.

Những người sống sót đều chết lặng. Cảnh tượng đêm đó đã khắc sâu vào tâm can từng người, không ai có thể quên được.

Tất cả đều tin rằng, dù bảo vật kia đã bị lấy đi, thì vẫn còn một bảo vật khác đang ngủ yên. Hơn nữa, nó còn bá đạo hơn cái trước, và trong tương lai không xa nhất định sẽ lại xuất thế.

Bằng chứng lớn nhất chính là hai cột sáng vàng kim. Nếu chỉ có một bảo vật xuất hiện, vậy cột sáng còn lại từ đâu mà đến. Thứ đó, rốt cuộc đang ở nơi nào.

Dịch thành chủ trầm mặc hồi lâu. Hắn đặt một quân trắng xuống bàn cờ. Ngón tay khẽ dừng lại một nhịp, rồi mới chậm rãi nói: “Bảo vật rơi vào tay ai, ta không còn quan tâm nữa. Thứ ta lo… là hai đứa nó.”

“Ý ngươi là…”

Hứa Cẩn Ngôn chưa kịp nói hết thì tiếng bước chân vang lên từ cầu thang gỗ. Nhịp chân gấp gáp, mang theo sức sống trẻ tuổi.

Một giọng nói hoạt bát cắt ngang bầu không khí yên tĩnh: “Phụ thân, người vẫn còn đánh cờ sao?”

“Người này là ai vậy cha?” Dịch Vô Song chỉ thẳng tay về phía Hứa Cẩn Ngôn, ánh mắt tò mò, chẳng hề kiêng nể.

Theo sau hắn là một thiếu niên khác. Người này bước lên chậm rãi hơn, cúi đầu hành lễ, thái độ nghiêm cẩn: “Vị này là?”

“Là bằng hữu của ta.” Dịch thành chủ đáp. “Ngươi cứ gọi Hứa tiền bối. Hắn là tông sư trận đạo, sẽ lưu lại đây một thời gian. Có điều gì không hiểu, cứ việc hỏi hắn.”

Hứa Cẩn Ngôn mỉm cười, nâng tách trà lên, ánh mắt như có như không rơi vào người thiếu niên đứng phía sau Dịch Vô Song: “Ngươi là Dịch Cơ Vũ đúng không? Trên đời này, ta thích nhất là kẻ thông minh. Có muốn cùng ta đánh một ván cờ không?”

Dịch Cơ Vũ khẽ lắc đầu, giọng điềm tĩnh: “Ta còn phải đến học đường. Đợi khi khác, hai ta sẽ giao đấu. Không giấu gì Hứa tiền bối, ta có chút tâm đắc trên phương diện kỳ đạo, được luận bàn với ngài một phen đã là vinh hạnh rồi.”

Dịch Vô Song bĩu môi, khoanh tay trước ngực: “Ca, đánh cờ có gì hay đâu. Chi bằng sau giờ học chúng ta đánh nhau một trận. Vừa khỏe vừa vui, tiện cả đôi đường. Còn đánh cờ đau lưng lắm.”

Hắn liếc sang phụ thân, cười hì hì: “Huynh không thấy cha hay than đau lưng. Toàn để huynh đệ mình đấm lưng cho sao." Hắn thở dài đầy tiếc nuối. "Chúng ta còn trẻ, tương lai còn dài. Đừng như ông ấy, sau này hối hận.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!