Phần 1: Nữ thi sĩ hát rong và Anh hùng giả mạo

Chương 52: Vấn đề cá nhân

Chương 52: Vấn đề cá nhân

Carol thực sự không tài nào hiểu nổi.

Ba thiếu nữ trước mặt nhan sắc đều thuộc hàng cực phẩm, tính cách cũng đâu đến nỗi nào, vậy mà rốt cuộc đều để vụt mất Arnold. 

Cứu vãn cái tình thế này đúng là bài toán nan giải.

Đừng nhìn Arnold có vẻ ngoài kiểu trai ngoan ôn hòa, thực chất gã này ương ngạnh vô cùng.

Theo cảm quan của Carol, ba cô nàng này coi như toang hẳn rồi.

Nhưng nếu nói toẹt ra sự thật phũ phàng ấy, e là hôm nay cô khó lòng rời khỏi dinh thự gia tộc Fanlin toàn thây. 

Thôi thì, dù có mang tiếng lừa gạt tình cảm thiếu nữ nhà lành, cô cũng đành chấp nhận.

"Hỏi thêm một câu nhé! Misty có lẽ không rành, nhưng tiểu thư Karin, khi nhận nhiệm vụ mạo hiểm giả đi thảo phạt, cô thường làm gì? Cứ thế lao đầu vào đánh trực diện à?"

"Tôi sẽ lên kế hoạch chi tiết, tìm kiếm điểm yếu..."

"Thế sao với đàn ông, cô lại không dùng não?"

Carol ra dáng một giáo quan thép đang chỉnh đốn tân binh:

"Quan sát điểm yếu, lên kế hoạch tác chiến, tung đòn quyết định — chuyện cơ bản thế này mà cũng cần tôi dạy sao? Tình trường thực chất cũng là một chiến trường tàn khốc đấy!"

Misty rốt cuộc không nhịn được nữa: "Nhưng mà... nhưng mà, tình yêu nên là... nên là điều gì đó ngọt ngào chứ..."

Sự mộng mơ thiếu nữ khiến cô khó lòng nuốt trôi quan điểm sặc mùi thuốc súng của Carol.

"Em đọc quá nhiều ba cái chuyện tào lao của mấy gã thi sĩ rồi đấy, Misty."

Carol phũ phàng tạt gáo nước lạnh:

"Truyện là truyện, đời là đời. Nếu cứ khăng khăng ôm giữ cái ảo tưởng ngây thơ đó, cô chỉ có nước nếm trái đắng thôi. Mà thực tế các cô cũng nếm mùi rồi đấy, không thì đã chẳng ngồi đây nghe tôi giảng đạo. Suy cho cùng! Các cô cũng đang dùng tâm cơ cả thôi? Đã định làm chuyện thiếu đạo đức thì đừng có ra vẻ thanh cao che đậy hành vi của mình nữa."

Misty cứng họng, đành im lặng chấp nhận.

Đúng như Carol nói, nếu cách làm của họ hiệu quả thì họ đã không phải ngồi đây nghe người phụ nữ được Arnold "thích" dạy đời về cách cưa đổ đàn ông.

Ba người họ dường như đều đinh ninh rằng Arnold thích Carol.

Liệu Arnold có thích cô thật không?

Carol ngẫm nghĩ một chút, cảm thấy khả năng này gần như bằng không.

Dù sao khi cô ngỏ ý muốn đến "nơi đó", Arnold gật đầu cái rụp. 

Nếu thích cô, đời nào gã lại để cô tới chốn ấy? 

Chẳng lẽ gã muốn đứng ngoài xem cô vui vẻ với đám con gái, rồi sau đó nhảy vào "nhập cuộc" luôn sao?

Arnold trông thật thà như vậy, chắc không chơi lớn đến mức đó đâu.

Sự hiểu lầm này... xem ra có thể lợi dụng đôi chút. 

Với tư cách bạn bè, cô cũng thấy bất bình thay cho những gì Arnold từng nếm trải, ít nhất phải "giáo huấn" cho mấy cô tiểu thư này tỉnh ngộ một phen...

"Giờ mổ xẻ vấn đề từng người một nhé." Carol thở dài, "Lúc đi cùng Arnold, tôi cũng hóng hớt được vài chuyện. Đầu tiên là... tiểu thư Hua Fanlin."

Nghe đến phần phân tích, cả ba thiếu nữ đều dỏng tai lên, người bị điểm danh là Hua Fanlin càng ngồi thẳng lưng hơn.

"Cho tôi hỏi chút, lúc Arnold bị truy nã, tại sao cô lại truy sát anh ấy? Nghe đồn kiếm thuật của cô mới cấp 5. Nếu anh ấy không nương tay, cô đã 'đăng xuất' trong chớp mắt rồi."

Hua Fanlin không ngờ Carol lại hỏi thẳng thừng như vậy, ngập ngừng đáp: "Đó là... trách nhiệm của thành viên Kỵ sĩ đoàn vương quốc."

"Vương quốc ra lệnh cho cô phải lấy thủ cấp của Arnold sao?"

"Không có. Tôi cũng chẳng làm được việc đó."

Câu trả lời thật thà đến mức khó tin. 

Carol bực mình thốt lên:

"Đã thế thì cô cứ sống chết truy sát Arnold làm cái gì?! Đầu cô bị cửa kẹp rồi à?"

Hua Fanlin rõ ràng khó lòng chịu nổi sự sỉ nhục này, cố thanh minh: "Tôi... tôi chỉ muốn tạo ra một cơ hội để đối thoại với anh ấy..."

"Sao hả? Cô định để Arnold đứng yên chịu trói, tống vào ngục rồi mắng cho một trận tơi bời để xả giận? Sau đó hy vọng anh ấy hối cải, cảm kích cô khôn nguôi rồi hai người hạnh phúc bên nhau mãi mãi?"

"Tôi..." Hua Fanlin nghẹn lời.

Carol trợn tròn mắt:

"Cô nghĩ thế thật đấy à! Trời đất ơi, tư duy của đại tiểu thư quý tộc đây sao? Có phải nắm quyền rồi nên cô tự mãn đến mức nghĩ mình luôn đúng không? Hay ngay từ đầu cô chưa bao giờ tin tưởng Arnold?"

"So với người mình thích, cô lại tin vào cái Hiệp hội mạo hiểm giả và vương quốc kia hơn? Hiệp hội và vương quốc hẳn là thích hạng quý tộc như cô lắm, đúng là trời sinh một cặp! Thôi buông tha cho Arnold đi, dành cả đời mà cống hiến cho sự nghiệp vĩ đại của cô ấy!"

Cô chỉ thuận miệng chém gió ra một giả thuyết vô lý, không ngờ người phụ nữ tên Hua Fanlin lại thực sự từng nghĩ như vậy. 

Cô ta không nghĩ mình đang đứng trên đỉnh cao đạo đức đấy chứ? 

Chẳng lẽ cô ta tưởng Arnold phạm lỗi tày trời nên mới bị đuổi khỏi đội sao?

"Tôi... chẳng lẽ muốn người mình yêu trở nên tốt đẹp hơn là sai sao?! Những người yêu nhau chẳng phải nên cùng khích lệ, cùng tiến bộ sao?"

Carol im lặng, quay sang hai người kia: "Các cô thấy cô ta nói đúng không?"

Misty và Karin ngập ngừng không dám ho he, họ không đoán được Carol đang "thả câu" hay thực sự muốn hỏi, sợ nói sai lại bị mắng té tát.

"Câu này lý thuyết thì không sai." Carol đột ngột nói, nhưng chưa để các thiếu nữ kịp thở phào, cô đã bồi thêm một chữ "nhưng".

"Nhưng! Vấn đề nằm ở hai chữ 'yêu nhau'! Các cô có hiểu thế nào là 'yêu nhau', chứ không phải đơn phương thầm mến không?"

Cô thẳng thừng:

"Nếu Arnold cũng thích cô, cô góp ý hay giáo dục thì anh ấy sẽ nghe. Vấn đề là, chị gái à, cô đã cưa đổ người ta đâu! Chưa là gì của nhau thì cô lấy tư cách gì mà chỉ tay năm ngón? Muốn ngay cả cái danh 'bạn bè' cũng bay màu luôn hả?"

"Arnold bao nhiêu tuổi rồi? Gã đâu phải đứa trẻ lên ba cần cô dạy bảo đúng sai? Bất kể gã làm đúng hay sai, nếu muốn tiến xa hơn thì cách duy nhất là thấu hiểu tâm tư của gã. Chứ không phải đi phán xét hành vi của người ta; gã là người trong cuộc, gã rõ hơn ai hết mình đã trải qua những gì."

Hua Fanlin nín lặng.

"Tiếp theo, Misty."

Vẻ mặt thiếu nữ rưng rưng chực khóc, hy vọng Carol nương tay. 

Dáng vẻ tội nghiệp đó khá dễ thương, nhưng Carol đã lỡ bật cái "công tắc" quái đản nào đó lên rồi, không dừng lại được. 

Thật lòng mà nói, cảm giác lên lớp mấy đại mỹ nhân này sướng rơn người.

Dù sao chính họ chủ động tìm đến cô đấy chứ.

"Hỏi chút, hôn ước với gia tộc Ode Valunt là do Misty em tự nguyện, hay bị chị gái đây ép buộc?"

Misty nhất thời hoảng loạn, liếc nhìn người chị đang im lặng, cuối cùng chỉ lí nhí: "Em... em tự mình đồng ý."

"Đã đồng ý, tại sao lại không cưới?"

"Em... em không thích anh ta..."

"Không thích mà lại gật đầu?" Carol nhún vai, "Dĩ nhiên, chuyện liên hôn quý tộc các cô chẳng lạ gì, tôi cũng biết lý do gia tộc Fanlin buộc phải liên hôn với gia tộc Valunt rồi, khỏi cần giải thích. Nhưng đó không phải cái cớ."

Carol quay lưng về phía các thiếu nữ:

"Thú thật, tôi thấy kẻ đáng thương nhất ở đây là Ode Valunt. Đường đường là đại công tử danh giá không kém gì các cô, lại còn nắm thực quyền. Chưa kể gia tộc họ hiện giờ còn mạnh hơn nhà các cô đôi chút."

"Các cô chủ động tìm đến ký hôn ước, rồi lại thuê người đến cướp dâu phá đám, cuối cùng lật mặt như lật bánh tráng. Người ta đã làm gì sai?"

"Nhưng mà..."

"Nhưng nhị cái gì? Tôi hỏi thật, hai chị em cô đã bao giờ thấu hiểu cho cảm xúc của Ode Valunt chưa? Thử đặt mình vào vị trí của anh ta mà nghĩ xem?"

Cô không nhắc đến Arnold, mà lái sang chuyện Ode Valunt.

"Thế nên, cách các cô đối xử với Arnold thực ra cũng y hệt vậy thôi. Các cô chưa bao giờ thấu hiểu tâm trạng của anh ấy. Bên này thì truy sát, bên kia thì nhờ vả, đến tiền công cũng chẳng thèm trả. Toàn tính toán lợi ích cho bản thân."

"Tóm lại, các cô nghĩ mình thân thiết với Arnold lắm sao? Tôi nghe nói, hạng người như các cô Arnold gặp không dưới một trăm cũng phải ba bốn chục. Những người được anh ấy giúp đỡ hay cứu mạng từ trước đến nay — các cô chẳng có gì đặc biệt cả. Muốn bản thân trở nên đặc biệt thế nào, tự đi mà nghĩ."

Cuối cùng, ánh mắt cô dừng lại ở Karin.

Karin vẫn giữ vẻ ngoài lạnh lùng, nhưng thực tế chắc đang hoảng loạn lắm rồi. 

Nhìn hai chị em kia bị mắng đến nghi ngờ nhân sinh khiến Karin không khỏi rùng mình.

Carol lại nở nụ cười ôn hòa: "Karin hiện giờ rất ổn áp đấy~ Trận đấu với Arnold đã giúp cô và anh ấy tâm ý tương thông, bản thân cô cũng là đồng đội cũ hiếm hoi. Việc cô cần làm bây giờ chỉ là... đổ hết trách nhiệm thôi."

"Hả? Đổ trách nhiệm?" Karin nghệch mặt ra.

"Hả cái gì? Cứ khai là bị Cassipero kề dao vào cổ ép buộc nên mới phải đồng ý để Arnold rời đội. Trước bạo lực tuyệt đối, phận nữ nhi yếu đuối sao kháng cự nổi? Sau đó hãy chân thành xin lỗi, khóc lóc ỉ ôi: 'Em tuyệt đối sẽ không để anh rời xa lần nữa'. Tôi đoán tỉ lệ thành công ít nhất ba mươi phần trăm. Bảy mươi phần trăm còn lại tùy thuộc vào kỹ năng diễn xuất của cô."

Carol rất tán thưởng Karin, dù sao cô bé này cũng rất tích cực trong chuyện của Arnold. 

Hơn nữa cuối cùng cũng đã thành thật cứu mình, trong mắt Arnold chắc chắn là một điểm cộng to đùng.

"Nhưng... nghe có vẻ hơi đểu?"

"Đểu thì có đểu, nhưng mà 'chết đạo hữu chứ không chết bần đạo', dù sao ả Cassipero kia cũng đang bị truy nã, gánh thêm vài cái tội lên đầu cũng chẳng ngứa ngáy gì đâu. Còn lý do thực sự lúc đó tại sao cô đồng ý để Arnold rời đội thì tôi không hỏi nữa, hai người chắc cũng hòa giải rồi."

Không đợi Karin nói gì thêm, Carol tùy ý xua tay:

"Thôi... tôi chỉ nói đến đây thôi. Có thể coi đây là thù lao các cô muốn cũng được. Chuyện về kẻ hát rong này, nếu các cô giúp thì cảm ơn, không giúp cũng không sao, vốn dĩ đây là hành trình của riêng tôi. Quan trọng là phong cảnh dọc đường, còn thu hoạch được gì... cũng chẳng quan trọng lắm."

"Tôi ra ngoài hóng gió chút đây. Không vấn đề gì chứ?" Cô nhìn Hua Fanlin.

Hua Fanlin mất vài giây mới nhận ra Carol đang nói chuyện với mình.

"Không vấn đề! Dĩ nhiên là không sao, tôi sẽ dặn dò người làm một tiếng."

Carol ngân nga một khúc nhạc nhỏ, triệu hồi Lucy ra. Sau khi giúp Arnold "trút giận" một chút, cô cảm thấy tâm trạng vô cùng sảng khoái.

"Sở thích của cô đúng là quái đản thật! Lấy việc bắt nạt con gái nhà người ta làm niềm vui. Tôi có cảm giác sớm muộn gì cô cũng gặp báo ứng thôi." Vong linh Lucy mỉa mai.

"Ha ha~ Lúc đó chắc là thú vị lắm đây."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!