Phần 1: Nữ thi sĩ hát rong và Anh hùng giả mạo

Chương 28: Tự kiểm điểm

Chương 28: Tự kiểm điểm

Thực tế, bữa tiệc này đã mất sạch ý nghĩa ngay từ lúc nãy rồi.

Khách khứa ai nấy đều sượng trân; giờ mà đòi tiếp tục chè chén như chưa có gì xảy ra thì đúng là chuyện viển vông.

Cơ mà cũng chẳng ai to gan đến mức tự ý bỏ về, bởi một hành động hấp tấp lúc này rất có thể sẽ bị gia tộc Fanlin hoặc gia tộc Valunt quy chụp là thiếu tôn trọng——

Vì thế, bầu không khí bỗng chốc trở nên im lìm đến đáng sợ. Không ai dám lớn tiếng, nhưng không gian cũng chẳng hoàn toàn tĩnh lặng.

Lúc này, Arnold đang diễn vai một gã tiểu quý tộc trêu hoa ghẹo nguyệt, tay ôm khư khư cô hầu gái nhỏ, miệng thì thầm to nhỏ.

Nhìn bề ngoài, anh hệt như một gã quý tộc chính hiệu đang rót mật vào tai thiếu nữ ngây thơ, khiến người ta tưởng rằng chỉ đêm nay thôi là cô nàng sẽ tự nguyện ngả lưng trên giường anh vậy.

Nhưng thực tế hoàn toàn ngược lại, kẻ nãy giờ luôn mồm huyên thuyên lại chính là cô hầu gái nhỏ kia.

“Này, dọn dẹp xong đống rắc rối này, liệu anh có tính ‘hốt’ luôn cặp chị em hoa khôi đó không?”

Carol thốt ra những lời đầy táo bạo: “Nhan sắc hai chị em họ thuộc hàng cực phẩm đấy. Một người oai phong mạnh mẽ, một người dịu dàng đáng yêu. Cặp chị em này mà xếp chồng lên nhau, rồi cả hai cùng nhìn anh bằng ánh mắt khao khát... hắc hắc~”

Cô hầu gái nhỏ vừa tưởng tượng cảnh đó mà nước miếng suýt chảy ròng ròng.

Arnold rất muốn tẩn cho cô nàng vài cái, nhưng tự thấy chẳng có tư cách gì để làm thế.

Ngay sau đó, thiếu nữ lại tiếp tục thao thao bất tuyệt về ý tưởng điên rồ của mình.

“Thật ra nếu tôi là anh, Arnold ạ, tôi chẳng thèm quan tâm họ nghĩ gì đâu. Vấn đề đơn giản lắm, ngoại trừ vị Kiếm Thánh kia ra thì đất nước này có ai làm gì được anh đâu đúng không?”

“Cứ trực tiếp bắt cóc hai chị em họ, nhốt dưới hầm ngầm, rồi tha hồ thực hiện đủ trò... sau đó lấy họ làm mồi nhử Kiếm Thánh tới. Kiểu nhân vật ‘ba không’ tóc bạc lạnh lùng đó mà lộ ra vẻ mặt xấu hổ, chắc chắn sẽ kích thích lắm cho xem?”

Nói đến đây, Carol có chút ngượng ngùng: “Đến lúc đó, người anh em này cũng không cầu xin anh gì nhiều đâu——”

Lúc này cô mới chợt nhớ ra mình đang trong thân phận con gái, “Anh xem, tôi cũng đâu có ‘công cụ gây án’? Hay là chia cho tôi chơi cùng cô nàng quyến rũ này với~ Tôi hứa sẽ không làm gì quá đáng đâu—— được chứ?”

Cô đang nói cái quái gì thế?

Nếu mình đồng ý, sau đó đề nghị: “Cô cũng phải ở lại phục vụ tôi” thì sao?

Arnold không khỏi nảy ra một suy nghĩ đầy nguy hiểm.

Quan trọng nhất là, anh linh cảm rằng một khi đưa ra yêu cầu đó, Carol rất có thể sẽ đồng ý—— nhưng nếu làm thế, mối quan hệ giữa hai người chắc chắn sẽ tan vỡ.

Đây tuyệt đối không phải kết quả mà anh mong muốn.

“Hiển nhiên là không được.” Arnold nghiêm giọng bác bỏ.

Carol bĩu môi: “Đồ keo kiệt.”

Thực ra Carol cũng đoán trước Arnold đời nào chịu đồng ý.

Dù sao thì ai lại muốn chia sẻ cô gái của mình với kẻ khác? 

Ngay cả khi đối phương cũng là con gái. 

Đáng nói là, nếu đối phương là nữ, đôi khi về mặt nào đó còn khiến người ta thấy tự ái hơn.

Vả lại, Arnold vốn chẳng phải kiểu người cậy quyền thế để chiếm đoạt phụ nữ làm của riêng, nhưng Carol vẫn thật lòng hy vọng anh có thể hạnh phúc.

Nỗi bi ai khi bị đồng đội đá khỏi nhóm... chắc chỉ có phụ nữ mới xoa dịu nổi thôi nhỉ? 

Chỉ cần một thiếu nữ xinh đẹp ôm lấy Arnold và nói “Em yêu anh”, tin rằng mọi vết thương đều sẽ được chữa lành.

Hơn nữa, nhan sắc của hai chị em gia tộc Fanlin thực sự rất “đỉnh”.

Dưới con mắt của một kẻ cuồng cái đẹp, dù tính cách họ có hơi tệ một chút cũng không phải không thể chấp nhận, dù sao cũng đâu có cưới về làm vợ...

Nghĩ thế này thì hơi giống tra nam thật rồi.

Carol tự kiểm điểm lại chút “di chứng” từ thời còn là công tử nhà giàu của mình, sau đó lắc đầu: “Tiếp theo sẽ diễn biến thế nào? Tôi không rành mấy vụ quý tộc sẽ xử lý cục diện kiểu này ra sao.”

Kiếp trước Carol hoàn toàn không phải quý tộc, tuy mang tiếng là "phú nhị đại", nhưng chẳng khác gì trẻ mồ côi. 

Về sau khi phiêu bạt khắp thế giới, những mối quan hệ trong giới thượng lưu quen biết từ nhỏ cũng phai nhạt dần, nhưng với Carol điều đó cũng chẳng quan trọng.

“Bữa tiệc vẫn sẽ tiếp tục thôi. Gia tộc Fanlin cần phải thể hiện sự ung dung trước mặt bàn dân thiên hạ. Họ muốn chứng minh rằng, ngay cả khi chuyện này xảy ra thì cũng chẳng hề ảnh hưởng gì đến uy thế của gia tộc—— đại khái là thế.”

Đúng như Arnold dự đoán, bữa tiệc dần dần... quay trở lại nhịp điệu ban đầu.

Carol nhìn chằm chằm vào chai sâm panh mà Arnold vừa giật lấy từ tay mình: “Này—— lúc nãy tôi định lén uống một chút đấy, định khi nào mới trả cho tôi đây?”

“Đây là đồ để tiếp khách, cô làm hầu gái mà thiếu chuyên nghiệp thế.”

“? Vốn dĩ tôi có phải dân chuyên nghiệp đâu.”

Carol giơ tay định cướp lại, nhưng Arnold đã giơ cao chai rượu lên, khiến cô dù có nhún chân nhảy lên cũng không tài nào chạm tới.

Cảm thấy bị sỉ nhục, cô hung hăng giẫm một phát thật mạnh vào chân Arnold.

Tuy nhiên, đứng trước sự chênh lệch thực lực quá lớn, cú giẫm của Carol - người chỉ triệu hồi nổi một con u linh nhỏ - chẳng khác nào gãi ngứa cho vị anh hùng từng tắm máu rồng. 

Sát thương bằng 0.

Cô cảm giác như vừa nhìn thấy trên đầu Arnold hiện ra dòng chữ "HP -0". 

Càng nghĩ càng bực.

“Hừ! Bỏ đi!” 

Biết mình chẳng làm gì được Arnold, ở lại chỉ tổ bị chọc cho đỏ mặt tía tai, “Xem ra ở đây chẳng còn trò gì vui để hóng nữa, tôi về đây.”

Rõ ràng, trò chơi đóng vai hầu gái này đã chạm đến giới hạn chịu đựng của Carol. 

Niềm vui tối nay đối với cô thế là đủ rồi.

“Về tiệm bánh à?”

“Tiệm bánh đâu cho ở lại. Tôi đi tìm nhà nghỉ, hôm nay nhận được đơn hàng của mấy vị quý tộc, ông chủ thưởng cho một khoản, cũng đủ tiền thuê phòng. Hôm qua tôi phải ngủ ở công viên đấy.”

Nghe vậy, Arnold khựng lại, nhìn Carol đầy lo lắng: “Cô... tối qua ngủ ở công viên sao? Không bị thương chứ?”

“Đến giờ anh mới hỏi thì chẳng phải quá muộn rồi sao? Nhưng cũng may, công viên ngoài việc khiến người ta đau lưng và muỗi đốt ra thì cũng không tệ lắm, bên hồ còn nghe tiếng nước chảy róc rách, rất dễ ngủ.”

Khi cô nói vậy, Arnold bỗng nảy ra một ý tưởng táo bạo.

“Cô không muốn ngủ lại đây sao? Giường đệm quý tộc mềm mại của gia tộc Fanlin. Hương tinh dầu thơm nức mũi. Lại còn cả đạo cụ ma thuật làm mát đặc chế của các pháp sư...”

Carol bắt đầu dao động.

Cô khựng lại, dò xét biểu cảm của Arnold: “Nhưng, chẳng phải anh bảo chuyện của nhà Fanlin sau này anh không định quản nữa sao? Cứ thế mà ở lại nhà người ta tá túc, liệu có ổn không?”

“Mặc dù tôi chẳng muốn dây vào—— nhưng thôi cứ lo nốt đi.”

Arnold thở dài, “Dù sao cũng là người quen, nếu mặc kệ tất cả thì có vẻ hơi máu lạnh. Tôi không muốn mình trở thành hạng người đó. Hơn nữa, Hua thế nào chưa bàn, nhưng Misty quả thực vô tội. Chính tay tôi đã cướp người đi, nên cũng phải có trách nhiệm.”

Carol gãi đầu. 

Nên nói quả không hổ là Arnold sao? 

Cái cảm giác vừa ngoài dự tính nhưng lại rất hợp tình hợp lý này—— anh chính là kiểu người sẽ hành động như vậy.

“Nếu anh đã thành tâm mời mọc như thế, tôi mà từ chối thì lại ra vẻ không nể mặt rồi.”

Carol tự nhủ mình tuyệt đối không phải vì chiếc giường nhung thiên nga mềm mại kia. 

Cô chỉ cảm thấy, bạn thân đã ngỏ lời, khước từ lòng tốt của người khác là điều không nên.

...

“Vậy nên, tại sao? Tại sao chúng ta lại ở chung một phòng?”

Arnold kìm nén sự phấn khích trong lòng, cố nặn ra vẻ mặt bất đắc dĩ: “Cái này... danh tính công khai của tôi dù sao cũng là Đội trưởng hộ vệ. Việc dùng quyền hạn để đưa một cô hầu gái nhỏ như cô vào phòng mình đã là giới hạn rồi. Muốn sắp xếp phòng riêng thì phải được đám người Hua đồng ý.”

“Vậy họ không đồng ý sao?”

Arnold lắc đầu: “Không phải vậy, tôi không định chủ động tìm họ.”

Trong mắt anh thoáng hiện lên sự tinh quái hiếm thấy ở một anh hùng diệt rồng: “Gần đây tôi có suy ngẫm về một vấn đề.”

“Vấn đề gì?” Carol tò mò.

“Tôi rõ ràng là có lòng tốt, xuất phát từ thiện chí, thật tâm muốn giúp đỡ người khác—— Tôi đã làm bao nhiêu việc như vậy, thế nhưng tại sao tôi lại nhận lấy kết quả này?”

Carol tính nói "Bởi vì cái thế giới này nó vốn khắc nghiệt thế...", nhưng thấy câu đó tiêu cực quá nên lại nuốt ngược vào trong.

“Mặc dù tôi thấy bản thân đại khái không sai, nhưng tôi vẫn tự kiểm điểm lại. Cuối cùng, tôi đã rút ra được một kết luận.” 

Arnold đưa ngón trỏ lên nhấn mạnh.

“Cụ thể là gì?”

“Bởi vì tôi đã tự tiện giúp đỡ người khác.” Arnold nói, “Giống như cô từng nói, việc tự ý đặt kỳ vọng vào người khác là một điều quá đáng—— và việc tôi tự ý giúp đỡ người khác cũng là một hành động quá phận. Ngay cả khi có lòng tốt, cũng tuyệt đối đừng dựa vào suy nghĩ chủ quan của mình để làm thay họ... Kết quả chưa chắc đã khiến người ta hài lòng, thậm chí còn biến thành thứ gọi là ‘oán hận’.”

Arnold chia sẻ những chiêm nghiệm của mình: “Cho nên—— tôi sẽ cho họ cơ hội, cơ hội để họ phải cầu cứu tôi. Chỉ khi họ thực sự lên tiếng, tôi mới ra tay, chứ không phải chủ động sáp lại hỏi han... Họ sẽ không trân trọng sự giúp đỡ quá dễ dàng như vậy. Nếu còn gặp trường hợp tương tự, Hua Fanlin vẫn sẽ coi tôi là kẻ thù mà thôi.”

Nhìn xem cái thế giới này đã biến một người tốt thành ra nông nỗi nào rồi?

Nhưng thế này thực ra cũng tốt. 

Làm người tốt không dễ, ai cũng hy vọng thế gian có thánh nhân, nhưng chẳng ai muốn thánh nhân sống ngay cạnh mình cả. 

Arnold coi như là anh em của cô, nếu anh cứ mãi chịu ấm ức như vậy, cô cũng thấy khó chịu lây.

“Ra là vậy—— thế anh nghĩ họ sẽ đến chứ?”

“Sẽ đến—— cho nên, hiện giờ tôi vẫn giữ cái danh Đội trưởng này chính là đang cho họ cơ hội đó. Thế nên cô chịu khó một chút, chiếc giường này tuy không phải bằng nhung thiên nga, nhưng so với giường ở nhà nghỉ thì vẫn tốt hơn vạn lần chứ?”

Carol ngồi xuống mép giường, cảm nhận sự êm ái tuyệt vời truyền tới từ tấm nệm.

Ngay sau đó, cô đứng dậy rồi lao mạnh xuống, cả người lún sâu vào trong chăn đệm, thốt lên đầy mãn nguyện: “Phê thật sự luôn ấy~”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!