Phần 1: Nữ thi sĩ hát rong và Anh hùng giả mạo
Chương 30: Hôm sau
1 Bình luận - Độ dài: 2,167 từ - Cập nhật:
Carol mở mắt, sững sờ nhận ra mình ôm Arnold cứng ngắt.
“...”
Hiếm khi thấy cô đỏ mặt tía tai thế này.
Hèn chi tối qua cứ thấy êm êm, ôm vào vừa chắc lại vừa ấm, đúng chuẩn gối ôm cực phẩm.
Ai dè cái “gối ôm” đó lại là Arnold!
Phen này mất mặt thật rồi.
Cô ngượng ngùng buông tay, bắt đầu quan sát kỹ đối phương.
Tên này... đẹp trai thật!
Không phải kiểu đẹp mã gây choáng ngợp ngay lần đầu gặp, nhưng càng nhìn lâu lại càng thấy có nét.
Chuẩn gu trai đẹp càng ngắm càng thuận mắt!
Mà khoan—
“Arnold?” cô khẽ gọi.
Thấy hắn không có dấu hiệu sắp tỉnh, cô thầm nghĩ: Hóa ra ở thế giới này, dù có là kẻ mạnh cỡ nào thì ngủ say cũng chẳng khác gì người thường.
Cô vươn tay, lén lút mò về phía bụng Arnold.
Nhớ lại cảnh hắn cởi trần trong bữa tiệc hôm qua, cơ bắp cuồn cuộn khắp người.
Nghe đồn tên này từng tắm máu rồng nên người mới săn chắc như được phủ lớp vảy rồng vậy — trông ngầu bá cháy, ngoài từ "đẹp trai" ra thì chẳng còn từ ngữ nào tả nổi cái khí chất ấy.
Với tâm hồn đàn ông từ kiếp trước, không nhân cơ hội này nắn thử tí chút thì đúng là phí của giời.
Tất nhiên, nếu bị phát hiện, chắc chắn cô sẽ bị Arnold cười vào mũi...
Kiểu gì hắn chẳng trêu: “Hử? Mê cơ bắp của tôi rồi à?”
Cái điệu bộ đó... đáng ghét thật, lòng tự trọng của cô sẽ tổn thương nghiêm trọng mất.
Nhưng mà, chỉ một cái thôi, một cái thôi cũng được...
...
Hết cả hồn!
Cứ tưởng cô nàng định lột cả quần mình ra luôn chứ!
Đến lúc đó thì nên chống cự hay cứ mặc kệ cho cô ta làm tới nhỉ?
Arnold vốn giả vờ ngủ, xác định Carol chỉ định sờ múi bụng, anh vừa thấy hụt hẫng lại vừa buồn cười.
Thôi cứ tiếp tục giả vờ vậy — anh biết thừa cô nàng này tia cơ bắp của mình từ lâu, chứng tỏ mị lực bản thân vẫn còn tràn trề lắm.
“... Chà, múi nào ra múi nấy, ghen tị thật đấy — Nếu mình cũng tắm máu rồng thì liệu có lên được cơ bắp thế này không nhỉ?”
Nghe nói con gái tắm máu rồng cũng sẽ rất mạnh, còn mạnh theo kiểu nào thì nghe đâu trong lịch sử từng có một nữ Dũng sĩ làm vậy, nhưng chân tướng thực sự đã bị vùi lấp dưới lớp bụi thời gian.
Nghĩ đến đây, Arnold mở mắt.
Anh nhìn Carol mải mê “sờ soạng” mình, cười đầy ẩn ý: “Nếu cô muốn, hôm nào rảnh tôi bớt chút thời gian dẫn cô đi tìm một con rồng, cho cô tắm thử xem sao.”
“...”
Carol cứng đờ người ngay tắp lự, hệt như trúng ma pháp đóng băng, tay vẫn đặt trên cơ bắp Arnold, không dám nhúc nhích.
“Cái đó... chuyện là...”
Mắt cô chớp lia lịa, đảo quanh như ăn trộm để tìm cớ: “Tôi... ừm thì, giúp anh kiểm tra thân thể một chút, xem anh có khỏe mạnh không ấy mà.”
“Ồ? Thi sĩ lang thang mà còn có cả kỹ năng khám bệnh cơ à?”
Carol thẹn quá hóa giận, đấm thẳng vào người Arnold một cú.
HP -0.
“Đồ chó này, đừng có mà được đà lấn tới!”
Carol bật dậy khỏi giường, vươn vai một cái thật dài: “Ưm a~ Giường nhà quý tộc ngủ sướng thật đấy!”
Vừa dứt câu, cô sực nhớ ra điều gì đó.
Cô lao đến bên cửa sổ, thấy mặt trời đã lên cao: “Muộn rồi! Hôm nay tôi còn phải đi làm thêm! Toang thật rồi!”
Cô cuống cuồng định lao ra ngoài.
“Cô không định thay bộ đồ hầu gái trên người ra à?”
“... Anh nói đúng.”
Cô định cởi đồ ngay tại chỗ khiến Arnold vội vàng quay mặt đi.
Carol ngẩn ra một chút, nhìn xuống cơ thể mình, cười khổ rồi thở dài.
Sau đó cô thay lại bộ trang phục cũ, được Arnold hộ tống rời khỏi dinh thự gia tộc Fanlin.
Dĩ nhiên, dọc đường đi không ít người, đặc biệt là đám hộ vệ hôm qua thấy hai người cùng về, đều ném cho Arnold những nụ cười đầy ẩn ý.
Điều này khiến Arnold khá ngượng.
Sau đó, Carol đi làm.
Thực tâm cô chẳng muốn đi chút nào, vì hôm nay chắc chắn sẽ có kịch hay để xem.
Theo dự đoán của Carol, chị em nhà Fanlin không đời nào im hơi lặng tiếng sau một đêm như vậy, kiểu gì cũng phải đến cầu xin Arnold giúp đỡ.
Nếu hai chị em Hua Fanlin tự xử lý được thì ngay từ đầu đã chẳng phải bày ra cái hạ sách đó.
Nhưng bỏ làm cũng không ổn, hôm qua vừa nhận tiền thưởng của người ta xong — cô lững thững bước vào tiệm bánh.
“Bà chủ! Cháu nói bà nghe, tối qua gia tộc Fanlin xảy ra chuyện động trời luôn!”
Vừa bắt tay vào việc, Carol đã bắt đầu “hành nghề” kể chuyện, đây vừa là đạo đức chức nghiệp của một Thi sĩ lang thang, vừa là bản năng của một kẻ chuyên hóng hớt.
Bà chủ rõ ràng chưa biết tin tức tầm cỡ này, thấy Carol ra vẻ bí hiểm liền tò mò.
Carol bắt đầu thao thao bất tuyệt: “Chính là cái tên Anh hùng giả mạo Arnold ấy, tối qua hắn đã đến cướp hôn gia tộc Valunt!”
“...Tối qua cháu không về nhà à?”
Carol sững người: “Hả? Cái này, đúng là... đúng vậy—”
Bà chủ nở nụ cười đầy thấu hiểu: “Cháu gan thật đấy. Phải biết rằng Đội trưởng hộ vệ nhà Fanlin chắc chắn là người có thực lực, thu nhập lại cao, thế này cũng coi như trèo được cành cao rồi. Cô bé à, thủ đoạn cũng khá đấy — sao hả? Đội trưởng hộ vệ nhà cháu không cho nghỉ ngơi à? Vẫn bắt ra đây làm thêm?”
Carol lúc này mới kịp phản ứng, cạn lời nhìn bà chủ: “Bà chủ! Bọn cháu không phải quan hệ kiểu đó! Với hắn — chỉ là, ừm... bạn bè thôi! Tuyệt đối không như bà nghĩ đâu!”
Bà chủ nhíu mày: “Carol này, nghe ta khuyên một câu. Nếu đối phương không thật lòng thì đừng có dại mà — thôi, giờ nói mấy cái này chắc cũng muộn rồi, cháu cũng qua đêm với người ta rồi còn gì. Nhưng con gái ấy mà, phải biết quý trọng bản thân, đừng vì chút yêu đương thích thú nhất thời mà... hiểu không?”
Bị bà chủ “giáo huấn”, Carol đỡ không nổi, liên tục xua tay phủ nhận: “Đã bảo không phải quan hệ đó mà! Hắn chỉ giới thiệu cho cháu công việc bán thời gian, tối qua đó làm hầu gái vài tiếng kiếm thêm chút tiền tiêu vặt thôi~”
Cô chỉ có thể giải thích như vậy.
Bà chủ ngẩn người: “Cháu thiếu tiền đến thế cơ à?”
“Đúng vậy! Cháu là Thi sĩ lang thang mà bà chủ, nhưng giờ ngay cả nhạc cụ còn chẳng biết chơi, đang phải tích góp tiền mời Thầy dạy nhạc đây.”
Cô nháy mắt: “Hay bà chủ tăng lương chút đi?”
“Cháu đang mơ giữa ban ngày đấy à?” Bà chủ lập tức lật mặt, “Lo mà làm việc đi! Làm tốt tự khắc có thưởng!”
Đáng ghét, có vẻ ở thế giới nào thì giới chủ cũng đều giống nhau cả sao?
Mặc dù ở thế giới cũ cô chưa từng phải đi làm thuê.
Thế là, Carol lại trở về làm cô gái bán bánh bình thường.
Khách quen ở đây đều là bạn bà chủ, đa phần là các bà nội trợ — mỗi khi mua hàng lại tán gẫu vài câu, thế là Carol bắt đầu thêu dệt câu chuyện về những gì cô thấy tối qua.
Với tình tiết cướp hôn gay cấn, dù cư dân ở thế giới nào cũng đều hóng hớt vô cùng phấn khích.
Lúc rảnh rỗi, Carol ngân nga hát một đoạn rồi triệu hồi Lucy ra.
“Chị gọi em ra đây làm gì?” Lucy nghi hoặc nhìn Carol đang mải miết nhào bột.
“Em có thể rời xa chị bao xa? Chị muốn biết ở dinh thự Fanlin xảy ra chuyện gì, Arnold định làm gì — em giúp chị đi thám thính được không?”
Sau khi kể lại sự tình tối qua, Carol khẩn khoản nhờ vả.
Lucy tiếc nuối xòe đôi bàn tay nhỏ xíu: “Chị không thấy việc này quá sức với một u linh bé tẹo như em sao? Tuy có lớn hơn lúc mới triệu hồi một chút, nhưng vẫn chỉ nằm trong phạm vi kỹ năng cấp 1 thôi đấy~ Em thực sự nghi ngờ trình độ Thi sĩ lang thang của chị— chị có thực sự kể câu chuyện của em cho người khác nghe không vậy?”
Chuyện gì thế này! Đứa nhỏ này sao đột nhiên trở nên chẳng đáng yêu chút nào vậy! Rõ ràng lúc trước nghe lời và ngoan ngoãn lắm mà!
Nụ cười trên mặt Carol trở nên gượng gạo: “Cái này, chuyện đó — em xem, chẳng phải chị vẫn đang bù đầu đi làm đây sao? Dù muốn kể thì cũng đâu có thời gian—”
Lucy nhìn cô bằng ánh mắt khinh bỉ, rồi thở dài: “Em cũng chẳng giúp gì được đâu. Làm Thi sĩ lang thang mà đi làm thuê làm mướn thế này đúng là không làm việc đàng hoàng. Em từng gặp vài vị Thi sĩ khác, họ ra đường chẳng bao giờ cần mang tiền, tự khắc có người cung phụng trả cho.”
“...” Carol cảm thấy trái tim như bị đâm một nhát.
“A... tôi muốn biết diễn biến tiếp theo quá đi mất! Cảnh hai chị em nhà đó bày ra vẻ mặt cầu xin trên khuôn mặt khả ái, miệng muốn nói lại thôi — rồi Arnold nở nụ cười xấu xa và bảo: ‘Nếu muốn tôi giúp đỡ, các cô sẽ phải trả một cái giá tương xứng...’. Sau đó, hai chị em thẹn thùng trút bỏ xiêm y, bôi mật ong và kem tươi lên khắp cơ thể: ‘Mời ngài Arnold cứ tự nhiên thưởng thức~~~’ Cái kịch bản mặn mòi đó!!!!”
Mắt Carol đã bắt đầu đỏ ngầu vì phấn khích.
“...Tởm lợm.”
Chuyện gì xảy ra với cô nàng Thi sĩ này vậy? Chẳng lẽ mình chọn nhầm người để ký thác rồi sao?
Lucy không khỏi nghi ngờ nhân cách của Carol, đồng thời thầm bày tỏ sự đồng cảm sâu sắc với Arnold... Arnold chắc chắn không thể ngờ người phụ nữ này đang tưởng tượng cảnh anh giở trò đồi bại với những cô gái khác rồi tự mình hưng phấn đến phát điên như thế.
“Đáng ghét thật! Chị muốn biết đoạn sau quá! Hay là Lucy, em giúp chị làm việc ở đây đi, để chị giả làm hầu gái lén vào đó xem tình hình—”
“Chị không muốn lấy lương nữa thì cứ nói thẳng.”
Carol đập đầu xuống bàn than vãn: “Đáng ghét quá!! Không cam tâm chút nào! Đi làm cái gì tầm này nữa!!!”
Trong khi Carol đang oán thán không thôi, thì tại dinh thự gia tộc Fanlin—
Chị em nhà Fanlin quả thực đã tìm đến phòng ngủ của Arnold.
Hua Fanlin nhìn quanh phòng chỉ thấy mỗi Arnold, liền lên tiếng: “Nghe nói ngài Arnold của chúng ta tối qua đã dẫn một thiếu nữ về phòng — sao giờ không thấy vị đó đâu nữa nhỉ?”
Arnold nhướng mày: “Tôi đưa ai về thì liên quan gì đến các cô?”
Anh ngồi dậy trên giường, cắt đứt dòng hồi tưởng về cảm giác được Carol ôm tối qua.
“Việc các cô ủy thác tôi đã hoàn thành, tôi không nghĩ mình còn nghĩa vụ phải làm thêm gì nữa.”
Arnold bày ra thái độ công việc ra công việc, tiền bạc ra tiền bạc: “Còn về kết quả không như ý, đó không phải việc tôi có thể xử lý. Tất nhiên, cũng có một cách đơn giản hơn.”
Anh khẽ cười lạnh: “Tôi có thể xóa sổ gia tộc Valunt một cách dễ dàng. Các cô có cần không?”
“Dĩ nhiên, việc này yêu cầu các cô trả một cái giá nhất định. Và tôi nghĩ, cái giá đó các cô e là không gánh nổi đâu.”
Hai chị em im bặt, vẻ bàng hoàng hiện rõ trên khuôn mặt.
Đây không phải những lời mà một người như Arnold nên nói ra.
1 Bình luận