Phần 1: Nữ thi sĩ hát rong và Anh hùng giả mạo
Chương 42: Bài toán nan giải
1 Bình luận - Độ dài: 2,150 từ - Cập nhật:
“Trả nhiệm vụ.”
“Là tổ đội cấp Anh hùng đi săn ma vật sao? Vâng, xin ngài chờ một lát. Tôi sẽ đối chiếu nội dung ngay.”
Hoàn thành xong ủy thác, Cassipero cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.
Có lẽ lựa chọn của cô là đúng đắn. Việc thay thế hai vị trí hàng trước mới, cộng với khả năng hỗ trợ đa năng và hỏa lực của ba thành viên cũ, đội của cô đã miễn cưỡng hạ gục được những ma vật cùng cấp độ với thời điểm trước khi Arnold rời đi.
Dù mọi người đều vất vả hơn nhiều, nhưng ít nhất kết quả cũng khiến cô thấy an lòng.
“Thưa ngài Cassipero, Hội trưởng muốn gặp ngài một chút.”
Sau khi đối soát xong xuôi, nhân viên tiếp tân truyền đạt lại lời nhắn.
Cassipero thoáng chút thắc mắc, nhưng vẫn lẳng lặng đi theo nhân viên tiếp tân đến phòng làm việc của Hội trưởng Hiệp hội mạo hiểm giả.
“Đã lâu không gặp, Cassipero.”
Người phụ nữ tóc vàng trước mặt hôm nay vẫn giữ lớp trang điểm vô cùng tinh tế. Rõ ràng cô ta không định ra ngoài, chẳng biết lại mất công làm đẹp cho ai xem. Ít nhất thì Cassipero chẳng mảy may bận tâm đến mấy chuyện phù phiếm này.
Cô ngồi phịch xuống với dáng vẻ ngang tàng, nhìn đối phương bằng ánh mắt khinh khỉnh: “Cô có chuyện gì cần bàn riêng với tôi à?”
“Tôi nghe nói, sau khi thay máu hai vị trí hàng trước, tiến độ của đội cô vẫn khá suôn sẻ nhỉ?”
“...Thẳng thắn mà nói thì không ổn lắm,” Cassipero không hề che giấu.
“Cái lũ cấp Chiến binh đó thì làm gì có kỹ năng nào chạm nổi mốc cấp 10. Đây là sơ hở chí mạng. Nói thật lòng, mấy kèo gần đây vắt kiệt sức lực anh em, rủi ro cũng quá lớn.”
Nastia nhìn cô bằng ánh mắt ôn hòa: “Đó là chuyện mà bất cứ tổ đội mạo hiểm giả nào cũng phải đối mặt thôi, chẳng qua là trước đây các cô đã sống quá nhàn nhã. Không có cuộc phiêu lưu nào là không có rủi ro. Nếu không, cái nghề này đã chẳng được gọi là mạo hiểm giả.”
“...Vào thẳng vấn đề đi.”
Cassipero rõ ràng không có tâm trí để tán gẫu với vị Hội trưởng này. Cô đang rất mệt, cần nhanh chóng hồi phục thể lực, còn phải cân nhắc các kèo tiếp theo và việc huấn luyện thành viên mới — toàn là những việc phiền phức tiêu tốn tâm lực.
Nastia suy nghĩ một chút, cũng không làm khó vị mạo hiểm giả cấp Anh hùng này nữa. Cô rút ra một tờ phiếu nhiệm vụ: “Tôi nghĩ cô sẽ hứng thú với cái này đấy.”
“Cái này sao?”
Cassipero nhận lấy tờ đơn, đập vào mắt cô là dòng chữ lớn: “Tiêu diệt Cổ Linh Thụ”.
Cô sững người: “Cổ Linh Thụ này... tôi nhớ nhóm mình từng giải quyết rồi mà. Lúc đó, gia tộc Fanlin thông qua Hiệp hội ra chỉ thị yêu cầu chúng tôi giữ lại cây thần để bảo lưu quyền thăm dò của họ — giờ lại xảy ra vấn đề gì à?”
Nastia thản nhiên gật đầu: “Đúng vậy. Nhiệm vụ này do gia tộc Fanlin và gia tộc Valunt cùng ban bố, thù lao sẽ do cả hai bên cùng chi trả nên cực kỳ hậu hĩnh. Xét thấy đội của cô đã có kinh nghiệm xử lý thứ này, giao cho các cô là lựa chọn hợp lý nhất, phải không?”
Cassipero săm soi tờ đơn. Vốn dĩ cô đã định từ chối và buông lời mỉa mai “đáng đời”, nhưng khi nhìn thấy con số thù lao cao đến mức phi lý kia, cô lại dao động.
Phải biết rằng, Cung thủ là một chức nghiệp “đốt tiền” kinh khủng. Theo một nghĩa nào đó, nó còn ngốn tiền hơn bất kỳ nghề nào khác vì tên bắn vốn không rẻ, mà các loại tên đặc chủng thì lại càng đắt đỏ.
Dù bản thân cô có kỹ năng chế tạo nhưng cấp độ không cao, và cô cũng không còn dư lực để nâng cấp nó khi việc rèn luyện khả năng chiến đấu đã chiếm hết tâm trí. Nếu có được món hời này, việc đi đến thành phố Demar thêm một chuyến nữa dường như cũng chẳng thành vấn đề.
“Chắc hẳn có không ít kẻ muốn đớp miếng mồi ngon này chứ?”
“Dĩ nhiên. Nhưng có một chi tiết rất quan trọng — Arnold hiện đang ở thành phố đó.”
Cassipero đột ngột sững sờ, giống như bị trúng ma pháp đóng băng, biến thành một pho tượng bất động.
Mãi một lúc lâu sau, cô mới như từ từ tan giá: “Anh ấy đang ở đó... Cũng phải, xảy ra chuyện lớn thế này, chị em nhà Fanlin chắc chắn sẽ cầu cứu anh ấy. Anh ấy sẽ không bỏ mặc họ đâu.”
“Dù tin tức tôi nhận được hơi khác, nhưng về cơ bản thì đúng là vậy. Chi tiết có thể lệch đôi chút, nhưng rõ ràng sau khi rời đi, anh ta vẫn chứng nào tật nấy, vẫn thích lo chuyện bao đồng. Tôi còn cứ ngỡ anh ta chuẩn bị quay lại trả thù tôi cơ đấy.”
Cassipero cảm nhận được ẩn ý sâu xa trong lời nói của Nastia: “Ý cô là sao?”
“Ý tôi là, cá nhân tôi muốn giao thêm cho cô một việc riêng, thấy sao?”
Ánh mắt sâu thẳm của Nastia rơi lên người Cassipero, khiến cô cảm thấy một luồng hơi lạnh thấu xương.
“Vụ này, bước ra khỏi cánh cửa này tôi sẽ không thừa nhận. Tất cả đều là quyết định của riêng cô. Nhưng thù lao sẽ rất cao. Cao hơn nhiều so với tờ đơn cô đang cầm trên tay, thậm chí là — gấp mười lần.”
Ngay cả Cassipero cũng phải chấn động, cô nhìn chằm chằm Nastia: “Cô phải biết rằng, đưa ra mức giá như vậy ngược lại dễ khiến người ta chùn bước, vì việc đó chắc chắn không hề dễ xơi.”
“Dĩ nhiên, nếu dễ dàng thì tôi đã chẳng nhờ đến cô. Tôi muốn cô giết một người — một thiếu nữ tên là Carol.”
“...”
“Hôm nay anh định làm gì?”
Carol tò mò hỏi Arnold: “Vụ Cổ Linh Thụ anh không giải quyết được, vậy cứ cắm chốt ở thành phố này mãi cũng chẳng có ý nghĩa gì nhỉ? Tôi ở lại đây là để chứng kiến cái kết và viết thành truyện, dù tôi nghĩ chắc cũng có mấy gã thi sĩ lang thang khác đang nhắm tới câu chuyện nơi này. Nhưng mà, chuyện này còn phải xem văn phong của ai tốt hơn đã.”
Tôi ở lại đây dĩ nhiên là vì cô rồi.
Tất nhiên Arnold thừa biết nói ra câu này chắc chắn sẽ bị Carol chê là buồn nôn. Giờ anh đã hơi nắm bắt được cái nết của Carol nên tuyệt đối không dại mà mở miệng.
“Tối qua chẳng phải đã mượn rượu của gia tộc Fanlin sao? Ít nhiều cũng phải làm gì đó báo đáp chứ?”
Carol nở nụ cười đầy ẩn ý: “Hô hô~ anh bạn này, phụ nữ mà làm bộ làm tịch thì còn thấy đáng yêu, chứ đàn ông mà cũng tsundere thì chẳng dễ thương tẹo nào đâu. Anh đấy nhé~ tsk tsk tsk~”
Cô chọc chọc vào eo Arnold: “Này thiếu niên, đừng để bản thân bị vắt khô đấy.”
“...” Arnold bỏ đi, nhưng thực tế cũng không đi đâu xa.
Dù bản thân anh không giỏi khoản lén lút, nhưng nếu chỉ để tránh né một người ở cấp độ như Carol thì vẫn dư sức.
...
“Gừ... bà chủ, hôm nay cháu cũng đâu muốn đi trễ, nhưng mà... bà biết đấy, tối qua anh ấy thô bạo lắm luôn~”
Carol bày ra vẻ mặt đáng thương tội nghiệp.
Năn nỉ ỉ ôi mãi, cuối cùng Lass cũng chịu bỏ qua cho cô.
Lúc này, Carol đột nhiên hỏi: “Nhắc mới nhớ, bà chủ, bà đã bao giờ xin lời khuyên từ Cổ Linh Thụ chưa?”
“Lời khuyên sao? Cháu hỏi lạ thật, ở cái thành phố Demar này có ai mà chưa từng xin lời khuyên từ Cổ Linh Thụ chứ? Phải nói là, việc ta mở tiệm bánh kem này vốn cũng là gợi ý từ nó đấy, và thực tế ta cũng rất thích công việc này.” Trên mặt Lass hiện lên vẻ hoài niệm.
Nghe vậy, Carol hơi do dự: “Vậy nếu như, lời khuyên đó đòi hỏi phải trả một cái giá nào đó thì sao?”
“Cái giá?” Lass ngớ người, “Cái giá mà cháu nói là gì?”
“Ví dụ như, bà sẽ đánh mất vài ký ức, hay đánh mất một vài cảm xúc nào đó chẳng hạn —”
Lass cốc nhẹ vào trán Carol: “Trước đây ta cũng gặp mấy thi sĩ lang thang như các cháu rồi, trí tưởng tượng lúc nào cũng bay cao bay xa quá đà. Cổ Linh Thụ đã sừng sững ở đây từ thời viễn cổ, luôn hào phóng ban lời khuyên cho tất cả mọi người, chưa từng nghe nói có ai phải trả cái giá như vậy cả. Sao thế? Cháu cũng muốn xin lời khuyên nhưng lại rén à?”
Carol cười gượng gạo, giả vờ như bị nói trúng tim đen.
“Ta nói thật nhé, cháu mà còn cần xin ý kiến Cổ Linh Thụ sao? Nếu người đàn ông đó không thể dứt khoát với vợ cũ thì ta khuyên cháu nên tránh xa ra. Ta biết kiểu đàn ông đó thường rất được lòng phụ nữ, nhưng xét về hạnh phúc cá nhân, tốt nhất cháu nên chuẩn bị tâm lý đi.”
— Dù cái thiết lập nhân vật này là do mình tự bịa ra, nhưng nghe bà chủ ở đây chỉ trỏ bình phẩm, cô vẫn thấy hơi ngượng. Dù sao thì cũng cảm thấy có chút lỗi với Arnold.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, đã là bạn bè anh em thì những lúc thế này phải “dìm hàng” nhau nhiệt tình mới đúng.
“Ái chà~ bà chủ, cháu chỉ nói giả sử thôi mà, giả sử... Cháu biết là không có chuyện đó, nhưng bà chủ không thấy mọi người quá ỷ lại vào Cổ Linh Thụ sao? Làm vậy chẳng phải hơi mặt dày à? Gặp chuyện bí bách là lại chạy đến cầu cứu cây thần. Nếu không có Cổ Linh Thụ, họ sẽ tự quyết định ra sao? Thế nên cháu mới nói, giả sử nếu muốn mượn trí tuệ của Cổ Linh Thụ mà phải trả cái giá đắt đỏ, liệu mọi người có biết trân trọng nó hơn không?”
Lass hơi ngạc nhiên nhìn Carol: “Đúng thật, cũng có người có quan điểm như cháu. Trí tuệ của Cổ Linh Thụ chỉ cần cầu nguyện là được hồi đáp, đúng là đôi khi mang lại cảm giác mọi chuyện đến quá dễ dàng...”
“Đúng không?”
Carol thuận thế tiếp tục chủ đề: “Nếu ai cũng nhận được lời khuyên một cách nhẹ nhàng, rồi thực hiện nó một cách hời hợt như thế, vậy thì đến cuối cùng, liệu cuộc đời có trở nên nhẹ bẫng không? Cá nhân cháu thấy cuộc đời là một thứ khá nặng nề đấy chứ~ Muốn trở thành thi sĩ lang thang cũng là để khiến cuộc đời nặng nề này trở nên thú vị hơn mà.”
“Ừm... theo cách nói của cháu, nếu phải đánh đổi ký ức hoặc tình cảm để lấy câu trả lời từ Cổ Linh Thụ — ta nghĩ mình sẽ không bao giờ xin lời khuyên đâu. Dù sao đó cũng là cuộc đời của chính mình mà. Trả một cái giá lớn như vậy chỉ để một kẻ ngoại đạo chi phối cuộc đời mình, nghĩ thế nào cũng thấy không đáng.”
“Cũng đúng nhỉ... Mà này bà chủ, bà có muốn nghe thử khúc nhạc của cháu không? Gần đây cháu quan sát Cổ Linh Thụ và viết được một bài thơ cùng khúc nhạc tên là ‘Trăm Năm Cô Độc’ đấy~ Bà muốn nghe không? Dù sao giờ cũng đang vắng khách.”
Lass hơi bất ngờ: “Để xem cháu có thiên phú thật không nhé? Nếu nhạc không hay là ta trừ lương đấy. Tâm trạng khi làm bánh rất quan trọng, nghe nhạc dở sẽ làm hỏng cảm hứng của ta mất.”
“Gừ... Nếu vậy thì bà đừng gây áp lực cho cháu như thế chứ! Đáng sợ quá đi!”
1 Bình luận