Phần 1: Nữ thi sĩ hát rong và Anh hùng giả mạo
Chương 48: Kỹ năng cốt lõi và Kiếm Thánh
0 Bình luận - Độ dài: 2,390 từ - Cập nhật:
Trên đời này đâu chỉ có mỗi mình Carol là Thi sĩ lang thang.
Đáng lẽ cô phải sớm nhận ra, đứng trước một "vở kịch" đỉnh cao nhường này, chẳng thi sĩ nào nỡ lòng bỏ qua.
Hơn nữa, cô nghi ngờ Hiệp hội Mạo hiểm giả thừa biết giới thi sĩ có khả năng kháng lại ảnh hưởng của "Tâm niệm", nên mới đặc biệt phái một nhóm đến đây.
Chưa kể, pháo đài Demar vốn là thành phố du lịch.
Mạo hiểm giả khác có thể không mặn mà, nhưng với những kẻ hành nghề kể chuyện, đây chính là mảnh đất màu mỡ.
Thế nên, nơi này có sẵn vài đồng nghiệp cũng là lẽ thường tình.
"Vãi thật đấy."
Carol không nhịn được buông lời chửi thề.
Thế này thì còn viết lách cái quái gì nữa?
Cô vốn định biên soạn lại sự kiện này rồi truyền bá ra ngoài, hy vọng kiếm chác được kỹ năng triệu hồi Cổ Linh Thụ hay đội Thảo Ma, giờ thì coi như công cốc.
Sau ngày hôm nay, chắc chắn đủ loại dị bản sẽ tràn ngập khắp nơi.
Xét về danh tiếng, cái bản thảo của cô chắc chẳng mấy ai thèm ngó ngàng tới.
Nhọ thật.
Carol chợt nhận ra, một thi sĩ quèn như cô muốn "farm" danh tiếng thì không nên đâm đầu vào mấy cái đại đô thị thế này.
Đáng lẽ cô phải mò về vùng nông thôn, thị trấn nhỏ để tích lũy kinh nghiệm, gây dựng tiếng tăm từ từ mới phải.
Sai lầm quá rồi.
Nhắc mới nhớ, trước đây Arnold có bảo sẽ đưa mình đến thành phố lớn để "vui vẻ" với các em gái cơ mà?
Pháo đài Demar... thôi bỏ đi, ở đây anh ta quen biết quá nhiều "em gái" rồi, không nên làm hỏng danh tiếng của người anh em này thêm nữa.
"Vãi! Chiêu đó của Arnold tên là gì? Ảo Ảnh Kiếm Vũ à?"
Cô nhớ lại một kỹ năng trong trò chơi ở kiếp trước.
Chỉ thấy thanh cự kiếm trong tay Arnold bỗng chốc trở nên nhẹ nhàng như một dải lụa mỏng, chỉ có những tia kiếm quang lưu lại mới cho người ta thấy được hướng vung kiếm.
Những tia sáng đó hội tụ lại, lao thẳng về phía trước tựa thác đổ.
Karin ngẩn người một lát, rồi kiên nhẫn giải thích cho sư phụ: "Ảo Ảnh Kiếm Vũ là kỹ năng của tôi. Còn chiêu đó của Arnold là kiếm kỹ thuần túy, không phải kỹ năng hệ thống."
"Nếu nhất định phải gọi tên, thì đó là 'Kiếm thuật Lv10'. Đây là cảnh giới thăng hoa của kiếm thuật."
"Hiểu biết của anh ấy về kiếm đạo đã có thể sánh ngang với Lonadia rồi. Những năm trước, kỹ năng kiếm thuật của anh ấy còn chưa chạm tới ngưỡng Lv10 đâu."
"Nói vậy nghĩa là bây giờ anh ta cũng có thể được gọi là Kiếm Thánh rồi sao?"
Karin gật đầu: "Kiếm sĩ và các chức nghiệp thuộc hệ Kiếm sĩ, một khi kỹ năng cốt lõi 'Kiếm thuật' chạm mốc Lv10 đều có thể được tôn xưng là Kiếm Thánh."
"Tuy nhiên, danh hiệu này cũng phân ra nhiều khuynh hướng. Trong lịch sử từng có những người như 'Bạch Chi Kiếm Thánh', còn bản thân Lonadia được gọi là 'Hộ Quốc Kiếm Thánh'."
"Kỹ năng cốt lõi?" Carol bắt gặp một khái niệm lạ lẫm.
Karin suy nghĩ một chút: "Đó đại khái là cách gọi nội bộ của từng chức nghiệp — ví dụ như Thi sĩ các cô, kỹ năng cốt lõi là 'Diễn tấu'."
"Nếu đạt đến Lv10, dường như sẽ nhận được các tôn hiệu kiểu 'Âm thanh của...'. Âm thanh của Tự Do, Âm thanh của Nhiệt Huyết... đủ mọi loại danh xưng. Các chức nghiệp khác cũng sẽ có những tôn hiệu riêng biệt."
Thì ra là vậy.
Carol trầm tư, kỹ năng diễn tấu hiện tại của cô mới chỉ lẹt đẹt Lv1, đúng là phế vật.
Sau khi nắm bắt được những khái niệm này, Carol bắt đầu quan sát chiến trường lần nữa.
Thực tế, cô chẳng nhìn ra được gì đặc biệt.
Bởi ngay sau đó, dù Arnold cầm thanh cự kiếm nặng nề nhưng tốc độ của anh đã vượt quá khả năng quan sát của cô.
Nói đúng hơn, cô chỉ thấy rõ những chuyển động của Cổ Linh Thụ, còn Hộ Quốc Kiếm Thánh Lonadia dường như đang chờ đợi thời cơ để ra tay...
...
"Cassipero! Cô đang làm cái quái gì vậy! Nếu chỉ có mức độ này thì cô chết chắc đấy!"
Arnold vung kiếm, sức mạnh cuồng bạo trong cơ thể không ngừng sôi trào.
Anh tung ra những kỹ năng khủng khiếp như thể chúng chẳng tốn chút mana nào.
Anh giống như một cỗ máy chiến đấu không biết mệt mỏi; trước khi chút thể lực cuối cùng cạn kiệt, anh sẽ không bao giờ dừng lại.
Cassipero không đáp lời.
Cô liên tục giương cung bắn tiễn, cố sống cố chết duy trì khoảng cách với Arnold.
Nếu để anh áp sát, mọi chuyện sẽ đi đời nhà ma.
Arnold lộ rõ vẻ hưng phấn.
Sự khó hiểu và phẫn nộ trong lòng kích thích cơ thể anh hoạt động điên cuồng hơn, những đòn tấn công ngày càng trở nên sắc lẹm.
Nếu để những đòn tấn công đó rơi xuống đất, chắc chắn cả thành phố này sẽ bị san phẳng.
Cổ Linh Thụ liên tục phân tách ra các Người cây, giơ cao những tán lá rậm rạp để chặn dư chấn cuộc chiến rơi xuống mặt đất.
Đúng lúc này, tiếng hát của các Thi sĩ vang lên, những chiếc lá bắt đầu rơi rụng phủ lên người dân chúng.
Một hình nhân bằng lá cây màu vàng ngưng tụ lại: "Quả không hổ danh thủ đoạn của Hội trưởng Hiệp hội Mạo hiểm giả. Ta nên xử lý, hay là không đây?"
Nó xuất hiện ngay trước mặt Lonadia và buông lời ướm hỏi vị Hộ Quốc Kiếm Thánh.
Nữ Kiếm Thánh tóc bạc bình thản nhìn hình nhân kết bằng lá cây trước mắt — ý chí của Cổ Linh Thụ: "Người đó giỏi nhất là khiến mọi người chỉ tập trung vào việc của mình, nhưng đồng thời lại giải quyết được vấn đề nan giải chung. Đó là lý do khiến tất cả đều nể phục cô ấy."
"Vậy nên, có thật là cô ấy đã ban bố nhiệm vụ để các thành viên đội Thảo Ma tàn sát lẫn nhau không?"
"Tôi không biết, đó không phải việc của tôi." Tay Lonadia đặt lên chuôi kiếm, ánh mắt cô vẫn không rời khỏi hướng của Arnold.
Cổ Linh Thụ nhe miệng, dường như đang cười, nhưng vì cơ thể làm từ lá cây nên trông rất khó nhận diện: "Kiếm kỹ của hắn cũng đã đạt đến Lv10. Ở khía cạnh nào đó, có thể gọi hắn là Kiếm Thánh."
"Đối đầu với hắn là hành động ngu xuẩn, Cassipero và Helen không có cửa thắng đâu. Nếu cô tham gia, may ra mới có thể miễn cưỡng chống đỡ."
"Vương quốc đã thu hồi lệnh truy nã, vì vậy, tôi sẽ không ra tay với anh ta nữa."
"Cứ thế trơ mắt nhìn bọn họ phá hủy thành phố sao? Không phải cô là Hộ Quốc Kiếm Thánh à?"
Biểu cảm của Lonadia vẫn không chút gợn sóng: "Tôi chỉ tuân theo mệnh lệnh của Vương quốc. Nếu Vương quốc quyết định truy cứu trách nhiệm, tôi sẽ ra tay."
"Lão già này thấy rằng, hạng cứng nhắc như cô sẽ có ngày phải hối hận vì suy nghĩ đó."
"Đợi đến ngày hối hận rồi tính."
Cổ Linh Thụ cảm thấy vô cùng ngột ngạt.
Nó muốn làm gì đó, nhưng vị Kiếm Thánh này cứ giữ cái vẻ mặt "mệnh lệnh của tôi là giám sát ngươi", ghim chặt từng cử động nhỏ nhất của nó.
Chỉ cần nó có hành động lạ, cô ấy sẽ rút kiếm ngay lập tức.
Mặc dù nó chưa chắc đã ngán cô, nhưng ở đằng kia còn có các thành viên khác của đội Thảo Ma...
"Ta chỉ muốn hóa thành người thôi."
Nó quyết định bộc bạch nỗi lòng: "Chuyện này đối với nhân loại chẳng có hại gì, thậm chí ta còn có thể giúp đỡ con người. Có thêm một chiến lực cấp Anh hùng, chẳng lẽ không tốt sao?"
"Tuổi thọ của con người ngắn ngủi, nhưng nếu có kẻ muốn trở thành Ma tộc để trường sinh bất lão, tôi sẽ tiêu diệt chúng." Kiếm Thánh Lonadia lạnh lùng tuyên bố.
Nói cách khác, nếu Cổ Linh Thụ muốn trở thành con người bằng tà đạo, cô sẽ không cho phép.
Đây là một vị Kiếm Thánh cực kỳ cổ hủ, thậm chí còn cứng nhắc hơn cả một sinh vật sống hàng ngàn năm như nó.
Một kẻ như thế này làm sao mà leo lên được vị trí Kiếm Thánh nhỉ?
Theo lẽ thường thì chẳng phải đã sớm đắc tội quý tộc nào đó rồi bị hại chết quách rồi sao?
Trận chiến giữa "Anh hùng giả mạo" Arnold và "Anh hùng săn ma" Cassipero, trong mắt người dân thành phố, hoàn toàn là thế trận một chiều nghiêng về phía Arnold.
Và sự thật đúng là như vậy.
Ngay cả khi được Thanh Tẩy Giả Helen buff bùa lợi, Cassipero vẫn liên tục phải lùi bước, điều này ai cũng thấy rõ.
Dù không nhìn rõ chi tiết giao tranh, nhưng chắc chắn Anh hùng săn ma không phải đối thủ của tên phản diện kia.
Điều này khiến dân chúng vô cùng sợ hãi.
Đến nước này, ác danh của Arnold đã hằn sâu vào tâm trí họ.
Sau khi những chiến công trước kia bị coi là giả tạo, sức mạnh áp đảo của vị "anh hùng" này chỉ khiến người ta thêm kinh hoàng.
"Kiếm Thánh Lonadia! Tại sao ngài không ra tay!"
"Ngài Lonadia! Xin hãy đánh bại kẻ anh hùng giả mạo đó! Xin hãy bảo vệ thành phố này!"
Những tiếng gào thét của mạo hiểm giả và lời cầu nguyện của dân chúng khiến Lonadia nhíu mày.
Cô không thể hoàn toàn phớt lờ những âm thanh đó.
Cô từng nói với Hua Fanlin rằng, nếu chỉ hy sinh một người mà cứu được cả thành phố, thì đó tuyệt đối là cuộc giao dịch xứng đáng, người đó nên cảm thấy vinh hạnh.
Đối với bản thân cô cũng vậy, nếu Arnold thắng, anh ta sẽ làm gì?
Chính cô cũng không nắm chắc phần thắng trước anh.
Việc Cassipero lép vế là sự thật hiển nhiên.
Còn Điều Luật Giả Melissa và Kiếm Vũ Giả Karin thì sao?
Hai sự tồn tại mạnh mẽ khác của đội Thảo Ma vẫn chưa xuất hiện?
Bàn tay nắm chặt chuôi kiếm rồi lại buông ra, Lonadia cuối cùng vẫn án binh bất động.
Đúng lúc này, Kỵ sĩ đoàn Kim Bách Hợp xuất hiện.
Họ không tham gia chiến đấu mà bắt đầu hướng dẫn dân chúng đi lánh nạn.
Xuất hiện cùng họ còn có tư binh của gia tộc Valunt, cùng phối hợp tổ chức di tản.
Lúc này, Hua Fanlin và Ode Valunt đồng thời tiến đến trước mặt Lonadia.
"Thưa ngài Kiếm Thánh! Xin hãy ngăn chặn trận chiến này lại!" Hua Fanlin khẩn thiết thỉnh cầu, "Nếu cứ tiếp tục, thành phố này sẽ bị phá hủy mất!"
Ode Valunt cũng đồng tình: "Thưa ngài Kiếm Thánh, chúng tôi nguyện đi theo hỗ trợ ngài chiến đấu."
Cái gọi là "ngăn chặn trận chiến", thực chất là giúp Cassipero hội đồng Arnold — ngay cả Arnold, khi đối mặt với đội hình như vậy, có lẽ cũng sẽ phải chọn cách lùi bước.
Lonadia liếc nhìn hai nhà cầm quyền trẻ tuổi của hai đại gia tộc, cuối cùng cô cũng nắm chặt thanh kiếm: "Trong pháp lệnh của Vương quốc có ghi rõ: trong trường hợp khẩn cấp, nếu không vi phạm nguyên tắc bảo vệ Vương quốc, sẽ lấy chỉ thị của quý tộc địa phương làm chuẩn. Đây có thể coi là chỉ thị của hai vị quý tộc đang cai quản pháo đài Demar không?"
Hua Fanlin và Ode Valunt nhìn nhau, cả hai thận trọng gật đầu.
Lonadia lại quay sang Cổ Linh Thụ: "Tôi vẫn giữ nguyên quan điểm, hy vọng ngươi biết thân biết phận."
Cánh tay lá của Cổ Linh Thụ vẫy vẫy như đang nói "Bye bye".
Thực tế, nó không hề sợ Lonadia, thực lực của vị Kiếm Thánh này chưa đủ để khiến nó e dè.
Tuy nhiên, khai chiến vô ích lúc này chẳng đem lại lợi lộc gì cho nó cả.
Lúc này, cả Hua Fanlin và Ode Valunt đều nhìn chằm chằm vào nó.
Nó không làm gì cả, chỉ dõi theo trận chiến phía xa.
...
"Chuyện lớn rồi! Ngài Kiếm Thánh cũng nhúng tay vào rồi kìa!"
Carol theo dõi tình hình mà tim đập thình thịch.
Arnold liệu có ổn không đây?
Một mình chọi ba.
Mà toàn là mỹ nhân kiều diễm nữa chứ...
"Sư phụ, người không lo cho Arnold sao?" Karin thực sự cảm thấy khó hiểu trước thái độ của Carol.
Carol ngẩn người, cô nghi hoặc nhìn ngược lại Karin: "Tôi lo cho anh ta? Có nhầm không đấy... Karin, cô đừng bảo là cô nghĩ trong tình cảnh này Arnold sẽ nghẻo nhé?"
"Chuyện này..."
"Tôi thấy người thực sự muốn giết Arnold chỉ có mỗi Cassipero thôi. Khéo khi cô ta định hạ thủ, ngài Kiếm Thánh và ngài Thanh Tẩy Giả còn phải lao vào can ấy chứ. Hay là, nếu Arnold sắp bị giết, cô định đứng trơ mắt nhìn à?"
Cô nhìn Karin với nụ cười chế giễu.
Gương mặt Karin thoáng ửng hồng: "Là do..."
"Là do cái gì?"
"..."
Karin đột ngột ôm chầm lấy Carol, vùi đầu cô vào ngực, không để cô nói thêm câu nào nữa.
0 Bình luận