Phần 1: Nữ thi sĩ hát rong và Anh hùng giả mạo

Chương 32: Thế cờ đảo ngược

Chương 32: Thế cờ đảo ngược

Cô nhân viên tiệm bánh trong bộ váy dài thường phục bưng chiếc bánh kem đi tới.

Dòng chữ "Giết chết anh" viết bằng tương cà đỏ chót nằm chễm chệ trên mặt bánh, cô nàng còn rất "có tâm" vẽ khuyến mãi thêm cái đầu lâu bên cạnh.

Nụ cười trên môi cô lạnh toát: "Thưa quý khách, đây có phải là chiếc bánh anh đã đặt không ạ?"

Arnold gật đầu cái rụp, mặt dày mày dạn đáp: "Chuẩn cơm mẹ nấu rồi. Mà hình như tôi còn gọi thêm dịch vụ 'em gái xinh đẹp nhảy múa' nữa thì phải, bao giờ thì bắt đầu thế?"

"... Cửa hàng chúng tôi làm gì có cái dịch vụ đó~"

"Treo đầu dê bán thịt chó à! Trả tiền lại đây!"

Một dãy kí tự "#####??? ##?!" to đùng hiện lên trên đầu Carol.

Cô nàng siết chặt nắm đấm vốn chỉ có sát thương "0 HP", cố nặn ra nụ cười méo xệch: "Được thôi, quý khách muốn xem chứ gì? Vậy tôi tặng khuyến mãi cho anh màn trình diễn 'Quyền Anh của nhân viên tiệm bánh' nhé~"

Quyền Anh á? Cái gì thế?

Ngay lập tức, Arnold lãnh trọn combo "Thi sĩ lang thang Chung cực Bộc liệt Chí cao quyền" của Carol.

Cô nàng thậm chí còn gọi cả Lucy ra, chẳng biết để làm cảnh hay gì, nhưng Arnold thực sự đã mất hẳn 1 HP.

Có lẽ vì thấy bộ dạng xù lông của cô lúc đó khá dễ thương, nên anh mới tự nguyện hiến máu một chút.

Carol dúi chiếc bánh vào tay Arnold, hỏi: "Này, vụ bên kia sao rồi? Hai chị em nhà đó có tìm anh không?"

"... Chắc là không cần đến tôi nữa đâu." Arnold nhớ lại khoảnh khắc Hua Fanlin rút kiếm chĩa về phía mình.

Anh khá hài lòng với biểu cảm ấy – gương mặt của một người đã tìm lại được bản ngã.

"Bây giờ, cho dù có phải trực tiếp khai chiến với gia tộc Valunt, Hua Fanlin cũng sẽ chẳng mảy may sợ hãi. Còn kết cục giữa hai gia tộc ra sao... tôi không hứng thú mấy với chuyện đấu đá của giới quý tộc."

"Hể~~~" Carol kéo dài giọng đầy chán chường: "Anh nhạt nhẽo thật đấy! Quậy tưng bừng như thế mà chẳng xơ múi được gì sao? Rõ ràng anh có thể nhân cơ hội này hốt trọn cả hai chị em vào hậu cung, hưởng thụ cuộc sống viên mãn sau khi giải nghệ mà. Anh phải biết là, kịch bản kinh điển nhất chính là sau khi bị tổ đội đá đít, main chính sẽ được các em gái xinh tươi vây quanh, mở ra cuộc sống hậu cung ân ái mặn nồng! Đó mới là thứ độc giả muốn xem chứ."

Cô nàng đang lảm nhảm cái gì thế?

Thật sự muốn mình đi tìm người phụ nữ khác sao?

Arnold thở dài thườn thượt.

Đường cách mạng còn lắm gian truân. 

Rõ ràng trong tình huống này, Carol hoàn toàn không xem anh là đối tượng để yêu đương.

Anh chợt nhớ đến một câu trong cuốn sách của Hoàng tử đa tình: "Đàn ông phải biết đặt mình vào vị trí của người con gái mình yêu để thấu hiểu suy nghĩ của nàng."

Sau khi thử đặt mình vào vị trí của cô, anh rút ra một kết luận chấn động.

Carol đang tự ti.

Ra là thế!

Bởi vì anh là mạo hiểm giả cấp Anh hùng. 

Nếu anh là Carol, chắc cũng chẳng dám mơ tưởng đến chuyện yêu đương với một nhân vật tầm cỡ như vậy.

Carol lại là cô gái có lòng tự trọng cao ngút trời. 

Nhìn cái cách cô dứt khoát từ chối lời khuyên của anh là biết, bình thường thì tưng tửng nhưng đụng đến chuyện nguyên tắc là cứng đầu vô cùng. 

Cho nên, có khi nào vì anh quá mạnh nên cô mới rén, không dám coi anh là đối tượng hẹn hò không?

Rất có khả năng lắm chứ.

Vậy phải làm sao giờ?

"Carol này, cô có muốn trở nên mạnh mẽ hơn không?"

Carol trố mắt nhìn Arnold: "Mạnh lên á? À — nếu là mạnh lên thì ai mà chẳng muốn? Dù sao có thực lực thì làm gì cũng dễ. Tuy người ta hay bảo 'năng lực càng lớn trách nhiệm càng cao', nhưng gánh hay không là do mình chọn mà."

Thiếu nữ lẩm bẩm một mình: "Có điều, Thi sĩ lang thang muốn mạnh lên đâu có dựa vào đánh đấm. Chuyện tu luyện này, cứ để tôi tự mày mò từ từ thì hơn."

Rõ ràng là cô nàng không có ý định đi học thêm lớp bổ túc nào cả.

Khi chọn con đường làm Thi sĩ lang thang, cô đã xác định rõ hướng đi của mình.

Cô không vội. 

Trong thế giới đầy rẫy những sinh vật huyền bí và những câu chuyện kỳ thú vô tận này, cô có cả tá thời gian. 

Cô chỉ muốn thong thả làm một chứng nhân, ghi chép lại sự vận động của thế giới này mà thôi.

Lời đề nghị bị từ chối khiến Arnold hơi buồn. 

Nhưng anh cũng hiểu tâm tư của Carol — hay là cứ toẹt ra cho xong?

... Thôi, không được. 

Trực giác mách bảo rằng nếu bây giờ mà tỏ tình, Carol chắc chắn sẽ tìm cách né anh như né tà cho xem.

Mối quan hệ này vẫn chưa đủ "lửa".

Kể cũng lạ, rõ ràng đã ngủ chung một giường mà cô ấy cứ tỉnh bơ như không. 

Chẳng lẽ giáo dục giới tính ở cô nhi viện thời nay thoáng thế sao? 

Có nên viết thư nặc danh góp ý lên Bộ Giáo dục không nhỉ?

Arnold bắt đầu thấy lo ngại sâu sắc cho nền giáo dục nước nhà.

Carol xua tay, bắt chước dáng vẻ của Arnold, ngước nhìn những đốm nắng xuyên qua kẽ lá rớt xuống mặt đất: "Nếu không còn việc gì để anh nhúng tay vào nữa, vậy tiếp theo anh tính sao? Hình như anh chẳng còn lý do gì để nán lại thành phố này nữa rồi."

Ánh mắt thiếu nữ dời khỏi những vệt nắng, chậm rãi đậu lại trên người Arnold.

Ánh nhìn ấy dường như mang theo sức nặng vô hình. 

Lẽ ra nắng và ánh mắt làm gì có trọng lượng, thế mà lúc này lại nặng trĩu.

"Về chuyện này thì — thực ra ở đây vẫn còn vài việc chưa giải quyết xong, nhưng tôi đang tính xem có nên kể cho cô nghe không."

Trong tích tắc, sức nặng từ ánh mắt kia tăng lên gấp bội — không, phải nói là ánh mắt dò xét đó đang tạo ra áp lực thực thể đè bẹp anh luôn rồi.

Arnold thở dài: "Với cái tính tò mò của cô, chắc chắn cô sẽ muốn biết, biết rồi lại muốn xía vào, nhưng cá nhân tôi thì chẳng muốn cô biết tí nào."

"Cái quỷ gì thế! Anh có biết cái kiểu khơi gợi trí tò mò rồi im ỉm đi là thất đức lắm không! Nói nửa chừng rồi bỏ lửng, hạng người như anh ra đường coi chừng bị sét đánh đấy!"

Carol cuống cuồng cả lên.

Rõ ràng Arnold đang treo cái bí mật động trời trước mũi để câu cô như câu cá.

Tuy nhiên, Arnold dạo này đã cáo già hơn rồi. 

Nói đúng hơn, từ khi xác định mục tiêu cưa đổ Carol, ngày nào anh cũng vắt óc suy nghĩ chiến thuật "chung sống" với cô nàng này.

Thế là, anh tựa người vào quầy, liếc nhìn chiếc bánh kem vẽ hình đầu lâu cùng dòng chữ "Giết chết anh", ngón tay gõ nhịp lên mặt bàn, buông tiếng thở dài thườn thượt: "Chà, nhưng thái độ của cô nhân viên nào đó làm tôi tổn thương quá đi! Cô xem, tôi đặt cái bánh tim hồng lãng mạn ghi 'Yêu em', kết quả nhận về cái của nợ này đây~ Đã thế tôi đặt dịch vụ múa hát, chưa thấy múa đâu đã bị tẩn cho một trận. Thế này thì... bảo tôi mở miệng kiểu gì được!"

Tên khốn này! 

Anh hùng diệt rồng, Anh hùng giả mạo cái khỉ khô gì chứ?

Tên này đích thị là cầm thú, chẳng lẽ hắn đã "xơi tái" hai chị em kia rồi sao? 

Đúng là phường lưu manh giả danh trí thức!

Hắn chỉ muốn xem mình làm trò cười thôi!

Tục ngữ có câu: "Của cho không bằng cách cho", nhưng nếu phải vứt bỏ liêm sỉ để moi tin từ Arnold...

Cay thật đấy...

Carol lục lại ký ức về những điệu nhảy ở thế giới cũ, chân tay bắt đầu cử động một cách cứng đờ như robot.

Tuy mặt mũi viết rõ mấy chữ "bố mày muốn đấm người", nhưng cuối cùng cô vẫn gạt bỏ liêm sỉ, nhảy múa ngay trước cửa tiệm. 

Hành động kỳ quặc này thậm chí còn khiến vài người đi đường phải ngoái lại nhìn.

Mặt Carol đỏ bừng như gấc chín, nhưng với tư cách là một Thi sĩ lang thang, chuyện này...

Quả nhiên vẫn nhục không để đâu cho hết!

"Yêu... yêu anh nà~"

Cuối cùng, cô chốt hạ bằng một câu nói gượng gạo đến mức da gà nổi hết lên.

Cảm giác như sự trong trắng của mình đã bay màu, cô lao đến túm lấy cổ áo Arnold: "Nói mau! Rốt cuộc là chuyện gì!"

Arnold mãn nguyện vô cùng.

Dù biết thừa câu "Yêu anh nà" của Carol giả trân hết sức, nhưng được nghe crush nói lời yêu cũng đủ khiến anh sướng rơn người. 

Cảm giác lúc này y hệt mấy tay otaku ở thế giới cũ của Carol nạp tiền để được nắm tay idol vậy, phê không tưởng.

Tuy nhiên, Arnold là người uy tín, tiền trao cháo múc. 

Anh hắng giọng: "Khụ khụ, thực tế thì gia tộc Fanlin và gia tộc Valunt vốn không chênh lệch quá nhiều về thực lực. Nhưng ở bữa tiệc hôm đó, cô có thấy gia tộc Fanlin quá lép vế, còn bọn Valunt lại áp đảo hoàn toàn không?"

Carol gật đầu, chuyện đó ai có mắt cũng thấy.

"Vấn đề nằm ở chỗ đó. Hai ba năm trước, khi đội chúng tôi ghé qua đây, thực lực nhà Fanlin rõ ràng còn nhỉnh hơn một chút. Tại sao chỉ trong thời gian ngắn ngủi, thế cờ lại đảo ngược như vậy?"

Tên khốn này kể chuyện cuốn hơn mình tưởng, là do kinh nghiệm mạo hiểm giả hay do thói quen viết báo cáo đây?

Carol thầm đánh giá kỹ năng dẫn chuyện của Arnold, rồi phối hợp hỏi: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

"Hừ hừ~" Arnold nở nụ cười bí hiểm, cúi người xuống, ra hiệu Carol ghé tai lại gần.

Chờ cô áp sát, anh mới nhả ra hai chữ:

"Mê cung."

Ồ!!!!!

Mê cung! Dungeon! Mạo hiểm giả! Đủ bộ sậu rồi!

Carol vừa nghe thấy từ khóa này là máu nóng đã dồn lên não — nhưng quái lạ, sao trong đầu toàn hiện lên hình ảnh mấy con Goblin thế nhỉ? 

Có phải do mấy năm nay bị bội thực mấy bộ truyện kiểu đó không?

"Một Mê cung được sinh ra từ Cổ Linh Thụ."

Carol ngẩn người.

Cô nhìn về phía trung tâm thành phố, nơi có thể thấy lờ mờ tán cây cổ thụ ánh vàng kim. 

Đó là một cái cây có trí tuệ.

Cổ thụ? Đẻ ra Mê cung? Cái gì cơ?

Thấy vẻ mặt ngáo ngơ của Carol, Arnold cũng có chút bất lực: "Chuyện này vốn rất đặc thù nên lúc đó chúng tôi đã phong tỏa tin tức. Nói chính xác hơn là Hiệp hội mạo hiểm giả đã ra lệnh bịt miệng, đồng thời giao quyền quản lý cái Mê cung đó cho gia tộc Fanlin. Lúc ấy, Helen và Melissa đã cùng nhau dựng kết giới để đảm bảo Mê cung không gây hại cho bên ngoài. Chúng tôi cũng cảnh báo nhà Fanlin rằng nếu muốn thám hiểm, ít nhất phải có một người cấp Anh hùng dẫn đầu, vì cái Mê cung đó 'khoai' lắm. Nhưng mà..."

Nghe đến đây, Carol đã lờ mờ đoán ra.

"Ý anh là, bọn họ tự tìm đường chết?"

Tìm đường chết?

"... Gia tộc Fanlin đã lùa một lượng lớn nhân lực vào thám hiểm Mê cung... Kết quả, tất cả đều bị Mê cung nuốt chửng không còn một mống."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!