Phần 1: Nữ thi sĩ hát rong và Anh hùng giả mạo
Chương 26: Bắt đầu bữa tiệc
0 Bình luận - Độ dài: 2,138 từ - Cập nhật:
Trong lúc cùng nhau khuân vác mấy thùng bánh ngọt, Carol cũng tranh thủ hóng hớt được toàn bộ sự tình từ Arnold.
Vốn dĩ, Arnold định gặp trực tiếp Hua Fanlin để xem thái độ cô ta thế nào, từ đó mới quyết định bước tiếp theo.
Ý định của anh rất rõ ràng: Nếu Hua Fanlin vẫn khăng khăng cho rằng anh có tội — dựa vào cái thông báo của Hiệp hội mạo hiểm giả, lệnh truy nã cũ rích, hay mấy lời đồn thổi từ đội Thảo Ma...
Nếu cô ta thực sự tin vào mấy thứ đó và tỏ thái độ ghét bỏ anh, anh sẵn sàng tống cổ gia tộc Fanlin vào danh sách đen.
Khi ấy, đường ai nấy đi, thậm chí coi nhau là kẻ thù cũng chẳng sao.
Ngược lại, nếu chuyện Hua Fanlin truy sát Arnold trước đây chỉ là tình thế bắt buộc do sức ép từ hoàng gia, còn bản thân cô vẫn chọn tin tưởng anh, thì anh vẫn sẵn lòng coi cô là bạn.
Dù suy nghĩ này có hơi ngạo mạn, nhưng sau khi được Carol "thông não", Arnold cảm thấy mình cần sống thật với bản thân hơn.
Anh không thể cứ giữ cái thái độ lấp lửng, nửa vời với mọi chuyện trên đời như trước được nữa.
Vì vậy, anh quyết định bắt đầu từ việc quy hoạch lại các mối quan hệ cá nhân.
Quá khứ anh từng làm rất nhiều việc — nhưng rốt cuộc những người đó nhìn nhận anh thế nào?
Là biết ơn, là nghi kỵ, hay còn điều gì khác?
Lúc Arnold tìm thấy Hua Fanlin, cô khẳng định mình tin anh, nhưng kèm theo một điều kiện: Anh phải giúp em gái cô thoát khỏi cuộc hôn nhân sắp đặt.
Đó là cách duy nhất để chứng minh Arnold không có tâm địa xấu xa.
"Gặp tôi là tôi quay xe đi thẳng rồi đấy," Carol không nể nang gì mà buông lời mỉa mai sự nhu nhược của Arnold, "Này, bộ trước đây anh đắc tội gì với cô ta à?"
Arnold lẳng lặng bê bánh: "Đừng nói vậy. Tôi thấy tội nghiệp cho Misty, con bé ngoan lắm. Nếu em ấy đã không muốn, tôi cũng nên giúp một tay."
"Chắc không phải đang tìm cớ đấy chứ? Công nhận Hua Fanlin đẹp thật. Loại phụ nữ đó mà quăng lên giường thì chắc là 'hết nước chấm', nhìn cái body săn chắc do tập luyện quanh năm kia kìa, chắc chẳng có chút mỡ thừa nào..."
Carol bắt đầu soi mói cơ thể của Hua Fanlin: "Mà thôi, tôi chỉ muốn xem có biến gì hay ho không. Nhưng thực tế đi, cướp Misty đi rồi thì anh tính sao?"
"—— Trả cô bé về gia tộc Fanlin là coi như xong nợ."
Arnold đáp ngay không chút do dự.
"Như cô nói đấy, bình thường nghe Hua Fanlin yêu sách kiểu đó thì nên bỏ đi đúng không? Cô không tin tôi thì thôi, tôi việc gì phải chứng minh — đó mới là logic thông thường."
"Cũng đúng." Carol gật gù, nhưng nghe Arnold nói vậy, cô lại ngứa miệng muốn phản bác: "Nhưng nhỡ đâu người ta thuộc hệ... Tsundere thì sao?"
Arnold chớp mắt: "Tsundere? Là cái gì?"
Giải thích cái thuật ngữ này hơi lằng nhằng: "Ừm... nghĩa là kiểu người không thành thật ấy? Kiểu như trong lòng cô ấy tin anh, thích anh muốn chết, nhưng ngoài miệng cứ phải cứng rắn, chanh chua. Anh thấy có khả năng đó không?"
Đáp lại Carol là ánh mắt như nhìn kẻ thiểu năng của Arnold.
"Cô nghiêm túc đấy chứ? Tôi nghĩ quý tộc tầm cỡ đó được giáo dục kỹ lắm, họ không hành xử kiểu trẻ con vậy đâu. Hua Fanlin vốn nổi tiếng khiêm tốn, chính trực và dũng cảm, nên tôi tin cô ấy nói thật lòng."
Mà... kể cũng phải.
Theo những gì Carol từng tiếp xúc, vị Đoàn trưởng Kỵ sĩ này tốt tính đến bất ngờ.
Nhưng cô cứ có cảm giác giữa cô ta và Arnold đang có hiểu lầm gì đó...
Mà thôi, hiểu lầm càng tốt.
Hiểu lầm đồng nghĩa với kịch hay, kịch hay đồng nghĩa với thú vị... Carol bắt đầu thả hồn cho trí tưởng tượng bay xa, vẽ ra đủ thứ kịch bản drama cẩu huyết.
"Tóm lại, nếu cô muốn xem kịch... tôi sẽ sắp xếp cho cô một chân hầu gái nhé?"
Arnold hiện là "đội trưởng", hoàn toàn có quyền hạn này.
Hầu gái ư?
Cũng không tệ, nhưng nhắc đến chuyện này, Carol lại thấy lo lo: "Nhỡ có lão quý tộc quyền thế nào nhắm trúng cái nhan sắc cực phẩm này của tôi rồi nảy sinh ý đồ đen tối thì sao? Làm hầu gái thì thấp cổ bé họng, phản kháng kiểu gì, dù sao tôi cũng chân yếu tay mềm mà."
"Tôi sẽ luôn dõi theo cô," Arnold trịnh trọng nói, "Sẽ không để ai làm hại được cô đâu."
Arnold vừa thử tung ra một chiêu "thả thính" anh mới học lỏm được.
"Chú em khá đấy!"
Ngay sau đó, anh bị Carol vỗ vai bôm bốp tán thưởng.
Vẻ mặt Arnold trở nên phức tạp.jpg.
Sau khi tống Carol sang chỗ nhóm hầu gái, anh lén móc túi ra một cuốn sách có tựa đề: “Một trăm phương pháp khiến phụ nữ yêu bạn”.
Nghe đâu đây là tác phẩm của một gã tự xưng là "Hoàng tử đa tình" ở vương quốc khác, đúc kết toàn bộ kinh nghiệm tình trường xương máu.
“Nhìn thẳng vào mắt đối phương, thâm tình nói rằng bạn sẽ bảo vệ cô ấy mãi mãi (x)”.
Arnold gạch bỏ dòng này.
Quả nhiên tư duy người thường không áp dụng được cho Carol... Phiền phức thật sự.
Hay là tỏ tình toẹt ra cho xong nhỉ...
Nhưng ngay sau đó, dòng chữ lớn ở trang đầu tiên đập vào mắt anh:
“Đừng bao giờ nghĩ đến việc dùng lời tỏ tình để tán gái. Tỏ tình không phải là tiếng kèn xung trận, mà là khúc khải hoàn mừng chiến thắng. Khi đối phương chưa yêu mình mà đã vội vàng tỏ tình, kết quả chỉ có ăn 'thẻ đỏ' mà thôi.”
Lời dạy của Hoàng tử đa tình nghe cũng có lý.
Arnold thầm nghĩ, nếu Carol chưa yêu anh mà anh đã tỏ tình, cô sẽ nghĩ gì?
Liệu cô có thấy anh kinh tởm, thấy khó xử, rồi lặn mất tăm khỏi cuộc đời anh không...
Không!
Thế thì anh suy sụp chết mất!
Anh bình tâm lại, lật sang trang tiếp theo: “Hãy để cô gái thấy được khía cạnh cực ngầu của bạn. Hãy nhớ, đàn ông quyến rũ nhất là lúc đang tập trung làm việc.”
Đêm nay, anh nhất định phải để Carol thấy được dáng vẻ ngầu lòi của mình.
...
Tại đại sảnh tiếp khách của gia tộc Fanlin, rất nhiều nhân vật máu mặt đã tề tựu.
Từ những kẻ có thực lực, địa vị đến giới thượng lưu giàu nứt đố đổ vách trong vùng đều nhận được thiệp mời.
May thay, sảnh tiệc rộng thênh thang nên không hề có cảm giác chật chội.
Chính giữa sảnh là tấm thảm đỏ trải dài, hai bên là những dãy bàn dài phủ khăn trắng tinh, bày biện nến thơm hình thù độc lạ cùng đủ món sơn hào hải vị.
Ánh nến vàng nhạt trở nên mờ ảo dưới sự lấn lướt của những chùm đèn pha lê ma pháp phía trên, tạo nên bầu không khí có chút lãng mạn, mập mờ.
Lúc này, cô hầu gái Carol đang tất bật bưng bê.
Trang phục hầu gái ở thế giới này thiết kế theo lối cổ điển kín đáo, không phải kiểu váy ngắn cũn cỡn hay thấy trong mấy bộ anime Nhật Bản — vốn dĩ loại đó làm gì có tính thực tế để làm việc.
Chà, đúng là quý tộc có khác, chất vải bộ đồ này còn xịn hơn cả quần áo mình hay mặc...
Chết tiệt, sau này đi làm thêm chắc phải chọn mấy nhà quý tộc kiểu này, ít nhất cũng kiếm được bộ đồ tử tế.
Cô tận tụy làm đúng bổn phận của một người hầu.
Dù hôm nay đã chạy vạy mệt nghỉ, nhưng sự phấn khích vẫn khiến cô hưng phấn không thôi.
Cô đang đợi, đợi nhân vật chính lên sàn.
Cuối cùng, khi chiếc đồng hồ lớn điểm tám giờ tối —
Một thiếu nữ vận chiếc váy dài trắng tinh khôi bước ra, tựa như nàng công chúa bước ra từ truyện cổ tích.
Misty đích thực là một mỹ thiếu nữ, Carol biết thừa điều đó, nhưng khi thấy đối phương lên đồ lộng lẫy, cô vẫn không khỏi ngẩn người.
Khuôn mặt non nớt thuần khiết không chút tì vết kết hợp hoàn hảo với chiếc váy trắng, khiến cô bé trông như đóa sen đang nở rộ, hút trọn mọi ánh nhìn.
Đẹp quá!
Tuyệt thật đấy, sau khi Arnold cướp cô bé về, liệu mình có được sơ múi chút nào không nhỉ...
Dù cô cũng muốn tiến xa hơn, nhưng tiếc là giờ "công cụ tác nghiệp" đã không còn.
Hận đời biến thành con gái.
Dù đã nghĩ đến chuyện này vô số lần, nhưng hôm nay cảm giác tiếc nuối ấy lại trào dâng mãnh liệt.
Cô bất giác nhớ lại lời Arnold nói sẽ luôn dõi theo mình.
Thế cái tên chó chết đó đâu rồi?
Lát nữa mà mình bị lão quý tộc nào đó chấm trúng — dù gì nhan sắc mình cũng thuộc hàng cực phẩm — thì ai cứu?
Rõ ràng là Carol lo bò trắng răng, vì tâm điểm của bữa tiệc chắc chắn là Misty.
Không ai có thể lấn át hào quang của cô bé, ngay cả người chị vốn cũng mang danh đại mỹ nhân — Hua Fanlin.
Lúc này Hua Fanlin đang mặc trọn bộ giáp kỵ sĩ đứng bên cạnh em gái.
Carol suýt chút nữa thì buột miệng chửi thề.
Bà chị này dù có thành kiến với Arnold thì cũng đâu cần làm lố vậy? Chẳng phải là quá thiếu não sao?
Hành động này khác nào nói toẹt cho thiên hạ biết cô và Arnold đã thông đồng trước...
Khoan đã, ý gì đây?
Cô ta không muốn Arnold trả Misty về sao?
Carol nheo mắt, khóe miệng không kìm được mà nhếch lên, cô hận không thể cầm bút viết ngay một kịch bản drama dài tập lúc này!
Và rồi, một người đàn ông khác cũng diện đồ lồng lộn xuất hiện.
Hắn mặc bộ lễ phục đen tuyền với những đường dệt lấp lánh kỳ ảo — nhìn kỹ thì loại vải này chắc chắn dệt từ lông ma thú quý hiếm nào đó.
Tất nhiên là Carol nhìn không ra rồi.
Gã này trông cũng khá bảnh, nếu ở thế giới cũ thì chắc cũng thuộc hàng "tiểu thịt tươi", nhưng nhìn tướng tá này chắc không phải hệ Kiếm sĩ rồi.
Pháp sư chăng?
Carol đoán mò.
Đúng như cô dự tính, gã đàn ông đó bước từ đầu thảm đỏ về phía Misty. Hắn giơ tay lên, xoay nhẹ nửa vòng —
Một bó hoa rực rỡ sắc màu hiện ra trên tay, sau đó, những cánh hoa không ngừng rơi xuống từ hư không, tạo nên khung cảnh lãng mạn như phim Hàn Quốc.
"Misty, tình yêu của anh, em chính là viên minh châu tỏa sáng nhất đêm nay."
Phải thừa nhận là chiêu này khá "ngầu".
Carol nhận ra mấy cánh hoa kia tự dưng xuất hiện, nghĩa là — Ma pháp!
Dám dùng ma pháp để làm trò màu mè tán gái... Mấy tên Pháp sư này thích thể hiện thật đấy.
Biết thế hồi đó mình chọn class Pháp sư cho nhàn!
Một kẻ bỗng dưng cảm thấy nghề Thi sĩ lang thang bớt "thơm" như Carol đang vô cùng hậm hực.
Đồ làm màu!
Thế nhưng — "vỏ quýt dày có móng tay nhọn", vẫn có người còn biết "làm màu" hơn cả hắn.
Đúng lúc Carol đang thầm chửi rủa, trong đại sảnh vốn đang yên bình bỗng nổi lên một luồng cuồng phong dữ dội!
"Á!!!!"
Không ít phu nhân và tiểu thư quý tộc kinh hãi hét toáng lên.
Tiếp sau đó là một tiếng "RẦM" trầm đục, vang dội đầy uy lực —
Một bóng người sừng sững đã đứng chắn ngang giữa Misty và gã công tử cầm hoa.
0 Bình luận