Phần 1: Nữ thi sĩ hát rong và Anh hùng giả mạo

Chương 41: Karin cần an ủi

Chương 41: Karin cần an ủi

“Cõng lên đi chứ! Còn phải để tôi dạy nữa à?!”

Carol nhìn Arnold đang đứng tần ngần, mặt mũi đầy vẻ do dự như chẳng biết phải xử lý Karin đang nằm bệt dưới đất thế nào.

Cô thầm nghĩ hôm nay Arnold thật kỳ lạ, rõ ràng lúc bế cô anh ta đâu có lừng khừng thế này.

Cô cúi xuống nhìn lại cái tướng của mình, rồi liếc sang thân hình nảy nở phơi phới của Karin trong bộ đồ bó sát, đột nhiên đại não như được khai sáng.

Hóa ra là vậy.

Vì mình là “bức tường trường tồn”, còn Karin lại bốc lửa thế kia, nên cõng trên lưng chắc chắn sẽ nảy sinh đủ loại va chạm “nhạy cảm”...

“Đúng là gã trai tân đáng sợ. Mấy cái ảo tưởng kiểu đó biến thái thật sự.”

Carol phán một câu xanh rờn.

Arnold cảm thấy bị xúc phạm sâu sắc, dù anh hoàn toàn mù tịt về cái logic quái gở phía sau câu nói đó.

Carol thở dài thườn thượt: “Anh không định bắt cái thân hình nhỏ bé này cõng cô ta đấy chứ? Nhìn sơ cũng phải năm mươi ký là ít.”

“... Ừm, tôi đoán vậy. Cứ nhìn cái đà cô ta ngã là biết.”

Arnold tỏ vẻ đăm chiêu suy nghĩ.

Trong một thoáng, Carol nhận thấy người nằm dưới đất khẽ run lên một cái. Ảo giác sao?

“Đấy thấy chưa! Anh xem, cây đàn hạc của tôi nặng có mười lăm, hai mươi ký mà anh cõng đã thấy tốn sức rồi. Năm mươi ký thì tôi vác kiểu gì?”

Carol cạn lời lườm Arnold.

Trước ánh mắt đầy áp lực của Carol, Arnold cuối cùng cũng đành phải cõng Karin lên.

“Cô bảo là đưa cô ta đi sắp xếp chỗ ở...”

“Thì cứ cõng đến quán trọ nào đó, thuê phòng một hai ngày là được. Dù sao cô ta cũng thua rồi mà? Muốn ở tiếp thì tự bỏ tiền túi ra.” Carol tùy ý sắp đặt, “Nhưng nói đi cũng phải nói lại, anh là đồ ngốc thật hay đang giả vờ thế?”

Carol đi song song với Arnold, nheo mắt quan sát biểu cảm của anh đầy vẻ thăm dò.

Arnold ngơ ngác: “Ý cô là sao?”

“Cô nàng này thích anh, đúng không?”

Carol chẳng thèm kiêng dè mà nói toạc móng heo ra.

Cả hai không để ý rằng đôi má của thiếu nữ trên lưng Arnold đã ửng hồng từ lúc nào.

Arnold ngỡ ngàng nhìn Carol: “Sao cô lại nghĩ như vậy?”

“?” Carol khó hiểu ra mặt, “Không phải chứ, chuyện rành rành ra đó mà? Người ngoài như tôi còn liếc cái là nhận ra ngay.”

Arnold cảm thấy chút bi ai.

Cô gái anh thích chẳng những không nhận ra tình cảm của anh, mà còn gán ghép anh cho người phụ nữ khác.

Nhưng nghĩ theo hướng khác, liệu có phải điều này đồng nghĩa với việc, trong mắt Carol, anh cũng là người có sức hút?

Tuy nhiên, không thể để hiểu lầm tai hại này tiếp diễn.

Thế là Arnold nghiêm nghị nói: “Cô không hiểu rõ cô ta nên mới nghĩ thế thôi. Riêng chuyện cô ta thích tôi là điều tuyệt đối không bao giờ xảy ra.”

Anh nói câu này là nghiêm túc đấy à?

Nhìn biểu cảm của Arnold, Carol thấy anh hoàn toàn chẳng có vẻ gì là đang đùa.

“Nói cho cô biết nhé, tôi cảm nhận được sát khí.” Arnold chần chừ một chút rồi quyết định nói thẳng, “Phải nói là, nếu không cảm nhận được luồng sát khí này, tôi đã chẳng muốn chiến đấu với cô ta, vì hiện giờ cô ta thực sự rất mạnh. Lúc nãy đấu với nhau, suốt cả quá trình cô ta chưa hề chạm được vào tôi lấy một lần.”

“Anh đang làm màu đấy à? Làm màu coi chừng bị sét đánh đấy biết không?”

Arnold lắc đầu: “Không phải tôi khoe khoang, mà là tôi không dám để cô ta chạm vào. Dù cơ thể này đã tắm máu rồng và có khả năng kháng độc cực cao, nhưng chỉ cần dính đòn, tôi vẫn có nguy cơ thất thủ như thường. Thế nên ban nãy tôi mới do dự chuyện cõng cô ta. Nếu cô ta còn tỉnh táo, biết đâu giờ tôi đã ăn một dao rồi.”

Trán Carol lấm tấm mồ hôi lạnh: “Thật hay đùa vậy?”

“Sát khí là thứ rất mơ hồ, nhưng nó chỉ xuất hiện khi người ta thực sự có giác ngộ muốn giết đối phương, có ý chí kết liễu kẻ thù. Là một mạo hiểm giả, một chiến binh, lơ là điều này là chết. Vậy nên tôi chắc chắn cô ta đến đây để giết tôi.”

Chẳng lẽ mình hiểu lầm thật?

Người phụ nữ này thuộc loại yêu quá hóa hận à? Thế thì căng rồi.

“Arnold, tôi có đề nghị này.”

“Hửm?”

“Sẵn tiện ở công viên này, anh đào đại cái hố rồi bồi thêm cho cô ta một nhát đi. Chôn luôn cho rảnh nợ, chứ cô ta nguy hiểm quá.”

Carol đưa ra một đề nghị vô cùng “thỏa đáng”.

Đừng để đến lúc cô đang đứng hóng hớt lại bị đâm lén. Vốn tưởng đây là kiểu nhân vật sau khi được thu phục sẽ biến thành cún con trung thành, không ngờ lại là kiểu yandere — loại này không dây vào được đâu!

Carol đang thực sự đắn đo vấn đề này.

“Cô nghiêm túc đấy à?”

“Anh nghĩ tôi đùa à? Đến lúc máu bắn lên người tôi thì biết bắt đền ai? Mấy người các anh ai cũng cục súc, cái thân hình nhỏ bé này của tôi không chơi lại đâu.”

Thẳng thắn mà nói, ý kiến của Carol khá hợp lý. Nhưng dù sao cũng từng là đồng đội lâu năm, Arnold vẫn tỏ vẻ do dự.

“... Tôi vẫn còn tỉnh đây này.”

Karin cảm thấy mình buộc phải lên tiếng, nếu không hôm nay cô bị đâm một nhát rồi đem chôn thật mất.

Arnold giật mình thả phịch Karin xuống đất. Carol cũng như con thỏ đế, vội nấp tót ra sau lưng Arnold.

“... Tôi chẳng còn sức mà nhúc nhích đâu, không cần phải đề phòng thế.” Karin bất lực nằm bệt dưới đất, nói với hai kẻ có chút khốn nạn trước mặt, “Tôi sẽ không ra tay nữa.”

“... Cô ta nói vậy kìa.” Carol nhìn Arnold trưng cầu ý kiến.

Arnold gật đầu: “Nói thì nói vậy, nhưng sát thủ hay nói dối như cơm bữa để ám sát lắm.”

“Tôi...” Karin bây giờ thực sự muốn tặng Arnold một đao cho bõ ghét.

Cô liền nói: “Nếu anh sợ tôi đâm lén sau lưng, vậy anh bế kiểu công chúa đi? Như thế nếu tôi định ra tay, anh cũng có thể phản ứng kịp, đúng không?”

“Ồ~ bế kiểu công chúa à.” Carol bắt sóng ngay lập tức, “Cô ta nói cũng có lý đấy Arnold, anh thấy sao?”

Bế cô thì tôi không có ý kiến gì — dù rất muốn nói như vậy, nhưng cuối cùng Arnold chỉ đành thở dài bất lực: “Thì cứ làm vậy đi.”

Karin cuối cùng cũng toại nguyện.

“Nhưng quay lại chuyện chính, tiểu thư Karin, không phải cô bảo cô cũng bị đuổi sao? Có phải vì liên quan đến Arnold nên cô mới bị đuổi không?” Carol khá tò mò, “Nếu đúng là vậy, việc cô mang sát khí với Arnold cũng dễ hiểu.”

Người tôi muốn “xử” là cô đấy... Karin liếc nhìn cô thiếu nữ, cuối cùng vẫn im lặng.

“Hả? Karin, cô cũng bị đuổi rồi sao?” Arnold thực sự sốc, “Không thể nào, đuổi cô để làm gì? Cô phạm lỗi à? Rõ ràng hiện giờ cô đã mạnh thế này cơ mà.”

Đây là chuyện hoàn toàn nằm ngoài dự tính của Arnold.

“... Sau khi anh đi, đội mất hàng tiền phong. Mấy tay Chiến sĩ hay Kiếm sĩ cấp Anh hùng khác đều có đội riêng cả rồi, họ chẳng thèm vào đội chúng tôi. Còn bọn cấp Chiến binh thì khả năng chống chịu kém hơn nhiều. Cassipero cho rằng Đội Thảo Ma không thiếu sát thương, nên quyết định đuổi cả tôi để thay bằng đội hình hai hàng tiền phong. Như vậy mới có thể thong thả tấn công mà không lo giảm hiệu suất thảo phạt.”

Nghe cô nói vậy, dường như cũng xuôi tai. Arnold và Carol liếc nhìn nhau, đều thấy cách giải thích này không có lỗ hổng. Hay đúng hơn, nhận định của Cassipero quá chuẩn xác.

“Dù sao cũng là Cassipero, mắt nhìn của hắn không sai. Nói vậy, đúng là do tôi nên cô mới thất nghiệp.” Arnold cảm thấy có chút áy náy, “Tuy nhiên, cô có thể gia nhập rất nhiều đội khác mà? Ví dụ như đội Nguyệt Ảnh từng mời cô đấy thôi?”

“Tôi mệt rồi.” Karin đột nhiên cắt ngang, “Tôi thực sự chỉ định đến gặp anh. Muốn hỏi xem cảm giác của anh thế nào.”

Cô túm lấy cổ áo Arnold, lực tay yếu ớt: “Đến lúc chính mình bị đuổi, tôi mới hiểu cảm giác của anh — tôi muốn biết anh đối diện với chuyện đó ra sao, anh đã làm thế nào mà...”

“Vậy cô... luồng sát khí đó...”

“Tại sao anh có thể sống hạnh phúc như vậy chứ?!”

Thiếu nữ nằm trong lòng Arnold bắt đầu rơi nước mắt lã chã.

Đến lúc này, cô mới bắt đầu giải tỏa nỗi uất ức kìm nén bấy lâu: “Sao anh có thể hạnh phúc đến thế chứ! Tôi cứ ngỡ anh cũng sẽ giống tôi — tôi cứ tưởng... Kết quả là anh lại vui vẻ như vậy, anh có bạn bè... Còn tôi, tôi chẳng có gì cả...”

A — cô ấy khóc rồi.

Ánh mắt Arnold và Carol chạm nhau, cả hai cùng chung một ý nghĩ.

Carol vội vàng lùi ra xa một chút, ném cho Arnold cái nhìn kiểu: “Tôi không làm cô ta khóc đâu nhé, anh tự xử đi.”

Với phụ nữ đang khóc, Carol bó tay toàn tập.

Thời làm tiểu thư, ai khóc là cô tặng quà hoặc “bái bai” luôn. Nhưng rõ ràng Karin không phải kiểu người chỉ cần tặng món đồ xa xỉ là sẽ mỉm cười ngay.

Arnold trợn tròn mắt, trưng ra bộ mặt đau khổ như bị Carol phản bội, rồi bất lực nhìn Karin đang sụt sùi trong lòng mình.

Thật lòng mà nói, nhìn Karin yếu đuối thế này thực sự khiến người ta thấy rất khó xử.

Nhưng Arnold cũng không có cách nào tốt hơn. Anh nhận ra mình còn phải học hỏi nhiều điều.

Nếu lỡ có một ngày Carol khóc trong lòng mình, anh sẽ phải làm gì đây?

Đối với con gái, dường như anh vẫn còn quá nhiều thứ cần phải học.

May thay, trận khóc này đã vắt kiệt chút sức tàn của Karin. Rất nhanh sau đó, cô chìm vào giấc ngủ sâu. Nghe nhịp thở đều đặn trở lại, cả Carol và Arnold đều thở phào nhẹ nhõm.

“Con gái đúng là rắc rối thật.” Carol lẩm bẩm than vãn, “Có thế mà cũng khóc được — tôi nhớ hồi đó lúc say xỉn, Arnold anh cũng khóc nhè đúng không?”

“Tôi nhớ hình như cô cũng khóc mà, lúc đó cô khóc vì cái gì?”

“Tôi đâu có biết, lúc đó say quắc cần câu thì nhớ gì nổi?”

“Vậy thì tôi cũng chịu.”

Hai người nhìn nhau rồi cùng bật cười.

Carol vỗ vai Arnold: “Được rồi, đưa người ta đi sắp xếp chỗ ở đi. Cứ lề mề mãi ông chủ nổi điên thật đấy. Dù sao tôi cũng là nhân viên gương mẫu mà.”

“Ừm — nếu có biến, cô cứ chuồn trước nhé.”

“Anh đang nói về chuyện Cổ Linh Thụ?”

“Phải. Hiệp hội chắc chắn sẽ có động thái. Không biết kẻ nào sẽ mò đến thành phố này đâu, hôm nay tốt nhất nên cảnh giác một chút.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!