Phần 1: Nữ thi sĩ hát rong và Anh hùng giả mạo
Chương 35: Lựa chọn của Karin
2 Bình luận - Độ dài: 2,120 từ - Cập nhật:
“A… ra là vậy sao.”
Sau khi nghe người phụ nữ tên Karin thuật lại đầu đuôi, Carol trầm ngâm một lát rồi lên tiếng:
“Nhưng với thực lực của cô Karin, muốn gia nhập các đội khác đâu có khó? Ví dụ như đội Nguyệt Ảnh vốn nổi tiếng về tốc độ chẳng hạn. Họ chắc chắn sẽ trải thảm đỏ mời về thôi.”
Tình cảnh của Karin khác hẳn Arnold.
Dẫu sao cô cũng không bị Hiệp hội Mạo hiểm giả xóa tên, lý do bị sa thải đơn thuần chỉ là điều chỉnh đội hình.
Đội Thảo Ma muốn duy trì hiệu suất chinh phạt như trước thì buộc phải khỏa lấp lỗ hổng ở hàng tiền phong, đó là lẽ hiển nhiên.
Rõ ràng, người phụ nữ mang tên Cassipero là kiểu người thực dụng đến cực đoan, vì mục tiêu mà sẵn sàng đánh đổi mọi thứ, tình cảm với cô ta chẳng là cái đinh gì.
Đó là phỏng đoán của Carol, dù ở chừng mực nào đó có phần hơi khiếm nhã.
Nhưng cũng phải thôi, vì chuyện của Arnold, bản thân Carol cũng chẳng ưa nổi kẻ tên Cassipero kia.
Thế nên cô có đánh giá đầy định kiến cũng là điều dễ hiểu.
Muốn cô nhận xét công tâm là chuyện không tưởng.
“Tôi nghĩ… hiện tại mình cần tĩnh tâm lại một chút.”
Đúng như vẻ ngoài, Karin giao tiếp khá tệ.
Gọi cô là “mỹ nhân băng giá” có lẽ chuẩn xác nhất.
Dường như mỗi khi cất lời, cô đều phải uốn lưỡi bảy lần.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, lúc Arnold bị đá khỏi đội, chẳng phải người này cũng gật đầu đồng ý đó sao?
Công bằng mà nói, nhìn thấy đại mỹ nhân này lộ vẻ dằn vặt, Carol cảm thấy khá hả dạ, đúng chất kịch bản của mấy bộ tiểu thuyết thể loại “bị đuổi khỏi đội”.
Mà thôi, mỉa mai châm chọc lúc này cũng thừa thãi, cô không muốn bị coi là nhân vật phụ phản diện rồi bị đối phương hạ đo ván trong một nốt nhạc đâu.
Tuy nhiên, đã là chiến hữu của Arnold, chỗ này ít nhiều cô cũng nên “chỉnh” vài câu, dù nghe hơi khó lọt tai…
“Dù cô nói thế, nhưng cô Karin này, chuyện cô muốn tĩnh tâm và chuyện cô đi tìm anh Arnold chẳng liên quan gì đến nhau cả, đúng không?”
Hàng mi thiếu nữ khẽ rung động, để lộ tâm trạng bất an:
“Nói thật lòng, với một mạo hiểm giả đẳng cấp như cô, nếu cứ dây dưa với một kẻ bị Hiệp hội xóa tên như anh Arnold, có khi chính cô cũng khó tìm việc đấy. Tuy Vương quốc đã hủy bỏ lệnh truy nã, nhưng danh hiệu ‘Anh hùng diệt rồng’ bay màu rồi, giờ chỉ còn cái mác ‘Anh hùng giả mạo’ thôi — danh tiếng của anh ấy thực sự đã chạm đáy.”
Carol tạt một gáo nước lạnh vào mặt đối phương:
“Một mạo hiểm giả uy tín như cô mà lại dính líu đến Arnold thì danh tiếng cũng vạ lây thôi. Đối với mạo hiểm giả, danh tiếng là cần câu cơm mà, đúng không?”
“…”
Karin nín thinh.
Không thể phản bác, bởi sự thật rành rành ra đó.
Thiếu nữ trước mắt dù chỉ là nhân viên tiệm bánh nhưng lại nhìn thấu hồng trần.
Cô ấy thậm chí còn bày ra vẻ mặt thân thiện như đang thực lòng lo lắng — mặc dù lời lẽ thốt ra nghe chói tai làm sao.
Cô ấy đang nói đỡ cho Arnold sao?
Cái người đó, bất kể đi đến đâu cũng luôn có người bị anh thu hút, luôn có những người kiên định đứng về phía anh — ngoại trừ chính những kẻ đã từng sớm tối kề vai sát cánh cùng anh.
Karin thực sự cảm thấy bẽ bàng.
Nhưng đến nước này, dù có bị ném đá cô cũng đành cam chịu.
Chỉ vì những cảm xúc ích kỷ và xấu xí, cô đã làm điều không nên làm, và giờ đây phải nhận lấy sự trừng phạt, tất thảy đều là lẽ đương nhiên.
Lý tưởng mà cô hằng khao khát, hình mẫu mà cô muốn trở thành…
Cô bé này hiện tại có quan hệ gì với Arnold nhỉ?
Trông họ có vẻ rất thân thiết.
“Cho tôi hỏi… Arnold hiện đang ở đâu?”
Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, cô vẫn mặt dày hỏi câu đó.
Chính Karin cũng thấy mình trơ trẽn tột cùng khi phớt lờ sự mỉa mai của thiếu nữ trước mặt, phớt lờ cả lỗi lầm quá khứ, chỉ để được gặp lại người đàn ông ấy…
Carol bất giác lùi lại hai bước, thầm cảm thán người phụ nữ này quả thực không đơn giản.
Cô chợt có cảm giác vỡ lẽ: Đây chính là kịch bản “truy phu hỏa táng tràng” trong truyền thuyết sao?
Lúc người ta còn ở bên thì không biết trân trọng, đến khi mất đi rồi thì thà cúi thấp cái đầu kiêu hãnh cũng muốn có được tin tức.
Kết quả là đến lúc gặp lại, đa phần cũng chẳng dám thẳng thắn đối diện với tình cảm của mình…
Dù sao thì cũng là đáng đời cả thôi.
Nghĩ đoạn, Carol bỗng thấy hơi ghen tị với Arnold.
Đúng là gã đàn ông đào hoa, chẳng khác nào một cỗ máy quyến rũ di động…
Tuy nhiên, thấy đối phương đã hạ mình đến mức này, việc làm khó thêm cũng vô nghĩa.
Suy cho cùng, đây là chuyện riêng của Arnold, với tư cách là bạn bè, cô không nên can thiệp quá sâu.
Nói đỡ vài câu như vừa rồi đã là giới hạn, nếu quá đà sẽ thành ra vô duyên.
Dù rất tò mò về phản ứng của Arnold, nhưng lúc này, điều duy nhất cô có thể làm là…
“Anh ấy đang ở trong mê cung do Cổ Linh Thụ tạo ra. Nghe nói đó là nơi mà đội của các cô từng xử lý. Cô có manh mối gì không?”
Karin là thành viên cuối cùng gia nhập đội, nhưng về chuyện này, cô cũng có nghe loáng thoáng.
Ngay lập tức, cô dường như hiểu ra điều gì đó, rồi lại nhìn Carol một lượt đầy kinh ngạc.
Arnold ngay cả chuyện này cũng kể cho cô ta sao?
Lòng cô dâng lên những cảm xúc phức tạp.
Bởi đó là Arnold.
Nếu không bị phát hiện, anh tuyệt đối sẽ không để một người yếu ớt mỏng manh biết những chuyện nguy hiểm.
Anh sẽ âm thầm giải quyết mọi thứ, rồi quay lại với nụ cười hì hì như thể chẳng có chuyện gì.
Vậy mà anh lại kể cho thiếu nữ này.
“Chính anh ấy cũng nói Cổ Linh Thụ có thể biến đổi khó lường, còn bảo không biết nó rốt cuộc mạnh đến mức nào… Nói thật tôi cũng hơi lo. Vậy nên, ừm… hai người là đồng đội cũ đúng không? Giờ thì cũng coi như cùng hội cùng thuyền. Chuyện này…”
Mặc dù trong kiểu cốt truyện này, việc nhìn thấy cô gái trước mặt tuyệt vọng sẽ rất hả dạ, nhưng phải thừa nhận Karin là một đại mỹ nhân đúng nghĩa.
Riêng vóc dáng thôi đã ăn đứt khối người, so với chị em nhà Fanlin cũng kẻ tám lạng người nửa cân — thậm chí thiết lập nhân vật “băng sơn nữ thần” này ở khía cạnh nào đó còn hút fan hơn…
Kiểu phụ nữ này, một khi đã bị “thu phục” thì sẽ còn ngoan ngoãn hơn cả cún con.
Không không không, so sánh như vậy thì hơi thất lễ với chị em nhà Fanlin.
Dẫu sao họ cũng có lợi thế cặp bài trùng, một cường một nhược, điểm cộng ở khoản đó là rất lớn…
Sau một hồi cân nhắc kỹ lưỡng, Carol quyết định tự ý giúp người phụ nữ này một tay.
Lý do à? Đơn giản vì cô thích diễn biến như vậy.
Kinh điển! Vương đạo! Phải có những tình tiết thế này mới đúng chất dòng truyện này.
Một bài học chưa bao giờ lỗi thời suốt mấy mươi năm qua.
“Nếu cô có thể đến hỗ trợ anh ấy, tôi nghĩ hai người sẽ có cơ hội để tâm sự đấy~”
Vẻ mặt Karin sững sờ trong thoáng chốc.
Cô không ngờ thiếu nữ trước mặt lại nói ra những lời như vậy. Cảm giác xúc động dâng trào, cô gật đầu quả quyết:
“Dù sức hèn tài mọn… nhưng tôi sẽ dốc hết sức mình.”
“Vậy nhờ cô nhé... Mà này, ít ra cô cũng phải mua hai cái bánh mì chứ!”
Nhìn bóng người khuất dạng, Carol tức tối giậm chân xuống đất.
Thế này chẳng phải thành ra buôn chuyện không công sao?
Lỡ bà chủ nghi cô lười biếng thì tính sao?
Dù đúng là cô đang trốn việc thật, nhưng ít ra cũng phải mua hai cái để cô còn có cái mà báo cáo chứ…
Cái hội mạo hiểm giả này đúng là toàn những kẻ liều mạng, làm việc gì cũng sồn sồn — người đàng hoàng ai lại đi làm mạo hiểm giả cơ chứ!
Dù trong lòng nghĩ vậy, Carol vẫn thấy cái nghề này khá là thú vị.
“Carol, vị khách lúc nãy đi rồi à? Cô ấy không mua gì sao?”
Gương mặt Carol tối sầm lại.
Đã bảo là phải mua lấy hai cái bánh mì rồi mà…
Cô lập tức trưng ra bộ mặt đau khổ:
“Người lúc nãy là… vợ cũ của anh ấy đấy ạ!”
“…?” Bà chủ Lass ngẩn người.
Carol quệt đi những giọt nước mắt cá sấu nơi khóe mắt:
“Vợ cũ của anh ấy vừa tìm đến đây hỏi cháu anh ấy đâu rồi. Chị ta nói tình cảm giữa họ vẫn chưa kết thúc, còn bảo hạng người như cháu không có cửa với anh ấy các kiểu…”
“… Không ngờ lại có chuyện như vậy!”
Thế là Carol nhận được một miếng bánh ngọt để an ủi.
Tay nghề của bà chủ Lass so với những món cầu kỳ ở thế giới cũ thì đơn giản hơn nhiều, nhưng bánh của bà có mùi thơm rất đậm đà, dù hơi ngấy nhưng thực sự rất ngon.
Mặc dù bịa chuyện để lừa ăn lừa uống có vẻ hơi thất đức, nhưng suy cho cùng, Thi sĩ lang thang chẳng phải sống bằng nghề đó sao?
Nếu không biết thêu dệt câu chuyện thì bữa trưa chỉ có gặm bánh mì khô khốc thôi~
Bánh mì cũng tốt, nhưng bánh ngọt rõ ràng là đẳng cấp khác chứ!
Carol tự nhủ, hạ thấp tiêu chuẩn đạo đức xuống một chút.
Cô thấy chiêu này khá hiệu nghiệm, vậy ngày mai nên bịa chuyện gì đây?
Nói là Arnold thực sự đã bỏ rơi mình để tái hợp với vợ cũ?
Cũng hay đấy, nhưng nếu sau này Arnold đến tiệm, khả năng cao sẽ bị bà chủ đánh cho nhừ tử.
Lúc đó tên này chắc chắn sẽ tìm mình tính sổ.
Chậc! Phải kiếm cái cớ khác thôi.
…
“Tôi có một dự cảm rất khó tả.”
Sau khi hạ gục thêm hai Người cây, Arnold nói với Lucy đang đậu trên vai mình.
Lucy nghi hoặc nhìn anh:
“Là cái kẻ mà anh định cắt đuôi lúc nãy hả?”
“Không phải Karin. Dù không biết cô ấy đến làm gì, nhưng với thực lực của cô ấy, đó sẽ là một sự trợ giúp lớn. Hai chúng tôi chia nhau hành động sẽ hiệu quả hơn. Mặc dù cô ấy có vẻ có điều muốn nói, nhưng tạm thời tôi chưa đủ thong thả để bình tĩnh đối thoại. Đó cũng là lý do tôi không chủ động đi tìm họ.”
Lucy lộ vẻ nghiêm trọng:
“Anh có kỹ năng tên là ‘Tâm Triều Bành Trướng’ đúng không? Thứ đó có thể cảm ứng được nhiều điều, chứng tỏ nơi này thực sự có vấn đề lớn, thậm chí đe dọa đến tính mạng anh.”
Nghe vậy, Arnold khổ sở xoa cằm:
“Mặc dù là ‘Tâm Triều Bành Trướng’, nhưng không giống cảm giác đó cho lắm. Nó giống như một loại dự cảm không đau không ngứa nhưng lại khiến người ta thấy lúng túng. Không phải hiểm nguy, mà là một sự bồn chồn rất kỳ quặc.”
“Đó là gì?”
“Tôi cũng chịu.”
2 Bình luận