Phần 1: Nữ thi sĩ hát rong và Anh hùng giả mạo

Chương 37: Vấn đề nan giải? -> Nhậu

Chương 37: Vấn đề nan giải? -> Nhậu

Thực ra, Carol đã sớm chuẩn bị tâm lý cho một cuộc đại loạn ở thành phố Demar.

Thậm chí cô còn đặt sẵn đàn hạc và hành lý ở vị trí bắt mắt nhất, cái chỗ mà chỉ cần với tay là túm được ngay, sẵn sàng bài chuồn bất cứ lúc nào nếu chẳng may nổ ra một trận thư hùng long trời lở đất.

Ai dè, kết quả là Arnold và Lucy lại lếch thếch kéo nhau về, mặt mày ai nấy đều ủ rũ như đưa đám.

"Cho xin một nụ cười công nghiệp của cô nhân viên tiệm cái nào."

"..."

Nếu không phải vì đánh không lại tên này, Carol thực sự rất muốn tặng cho hắn vài đấm.

Cậy mình thực lực mạnh rồi muốn làm gì thì làm chắc?

"Trả một đồng vàng đây."

Arnold bày ra vẻ mặt phóng đại: "Cô đi cướp cạn đấy à?!"

"Đúng rồi, cướp đây."

Hai người trừng mắt nhìn nhau một hồi, rồi bỗng nhiên đều bật cười.

Lucy cảm thấy chẳng tài nào hiểu nổi mạch não của hai kẻ này.

Thấy không có chuyện gì bất trắc xảy ra, cô cũng chẳng cần báo cáo gì thêm với Carol nữa.

Đoán chừng Arnold muốn tự mình kể lại, cô lặng lẽ tan biến, chờ đợi lần sau được Carol triệu hồi.

Cười chán chê, Carol mới hỏi: "Tóm lại là, xem ra mục đích của anh không được suôn sẻ cho lắm nhỉ?"

Arnold tắt nụ cười, thở dài bất lực rồi kể sơ qua mọi chuyện cho Carol nghe.

"Oa, quả không hổ danh là Cổ Linh Thụ." Carol có vẻ khá kính phục, cô tò mò hỏi: "Thế nếu Cổ Linh Thụ biến thành người thì có gì hại cho anh không?"

Trước câu hỏi này, Arnold nghiêm túc suy nghĩ một chút: "Nói thật thì tôi chẳng ảnh hưởng gì, còn với nhân loại... chắc tác động cũng không lớn lắm đâu nhỉ? Chủ yếu là về mặt ý nghĩa biểu tượng thôi..."

"Chỉ cần không xáo trộn cuộc sống hằng ngày thì thế nào cũng chẳng sao đúng không?"

Carol thong thả bày tỏ cảm nhận: "Tính ra, không làm gì lại hóa hay, đôi bên cùng có lợi. Thứ bị ảnh hưởng chỉ là lợi ích của đám quý tộc thôi. Những chuyện sâu xa hơn thì không phải loại người như chúng ta hiểu được."

Arnold gật gù đồng tình.

Anh dù sao cũng chẳng phải chính trị gia, chỉ là một mạo hiểm giả đơn thuần.

Dù thực lực mạnh mẽ nhưng xét về cái gọi là tầm nhìn đại cục, anh không có năng lực đó.

Suy cho cùng, mạo hiểm giả luôn là nhóm người khá bốc đồng. Kẻ quá tỉnh táo thường chẳng ai làm mạo hiểm giả cả.

"Mà này, tôi để ý nãy giờ rồi."

Carol hất cằm ra sau lưng Arnold.

Ở đằng xa, cô nàng Kiếm Vũ Giả đang đứng đó, cứ nhìn chằm chằm về phía này mà không làm gì cả.

"Cô Kiếm Vũ Giả đó đến tìm anh phải không? Sao anh không ra nói chuyện với người ta?"

Arnold do dự một chút.

Làm vậy sẽ khiến anh trông có vẻ hẹp hòi, nhưng vì đối phương là Carol... anh hơi ngượng ngùng nói: "Tâm lý tôi vẫn còn chút... ừm, nói sao nhỉ? Lấn cấn?"

Anh trả lời bằng tông giọng mà chính mình cũng không chắc chắn.

"Thôi xong, tôi phá game rồi. Chính tôi đã chỉ cho cô ấy biết anh ở đâu đấy."

Nghe Arnold nói vậy, Carol hiểu ra ngay và dứt khoát xin lỗi.

Arnold vội gạt đi: "Cô không cần bận tâm đâu. Với kỹ năng của Karin, dù cô không nói thì cô ấy cũng sẽ đuổi kịp thôi. Cô ấy đã đến tận thành phố này rồi còn gì?"

"Cũng đúng."

Carol vỗ vai Arnold: "Nhưng anh định cứ bơ người ta như vậy à? Nhìn cái bộ dạng kia, khéo tối anh đi ngủ cũng có người đứng đầu giường nhìn chằm chằm đấy, không thấy lạnh sống lưng sao?"

"... Cô nói có lý."

Arnold vốn định tạm thời lờ đi, nhưng nghe Carol dọa vậy, anh thấy mình quả thực nên giải quyết dứt điểm thì hơn.

Thấy vẻ mặt do dự của anh, Carol thở dài thườn thượt.

Đúng là đàn ông nhu nhược.

Cô ngước nhìn bầu trời, mặt trời đã xuống thấp, tầm một hai tiếng nữa là hết giờ làm việc.

Làm tròn một chút thì coi như cô đã hết giờ rồi.

Thế là cô chạy đi nói với Lass một tiếng, bảo rằng "gã trai tệ bạc" dắt theo "vợ cũ" đến tìm mình để bàn chuyện tương lai, vừa nói vừa chỉ trỏ về phía Arnold và Karin bên ngoài.

Kết quả là Lass cho cô nghỉ sớm thật.

Đồng thời, bà chủ tiệm còn an ủi cô một hồi, đại loại như: "Gặp phải loại tồi tệ đó không phải lỗi của em, đừng vì thế mà nghĩ quẩn" này nọ.

"Lượn thôi!" Carol suy nghĩ một chút, để đàn hạc và hành lý lại trong tiệm chứ không định mang theo.

"Đi đâu?" Arnold ngơ ngác không biết Carol định làm gì. "Mà hình như nãy tôi nghe ai nói xấu mình thì phải."

Carol tỉnh bơ: "Ảo giác đấy. Đi, đi làm vài ly với tôi."

"Hả?"

Vạn lần không ngờ cô nàng này lại đòi đi nhậu.

Arnold nhất thời chưa kịp phản ứng, anh nhớ lại lần đầu tiên mình gặp Carol.

Carol lườm anh một cái: "Chẳng phải anh thích uống sao? Quất vài ly đi. Các cụ có câu, rượu vào gan thỏ cũng hóa gan hùm. Ngại thì cứ uống, uống đến bao giờ hết ngại thì đi nói chuyện cần nói."

"..."

Phải thừa nhận rằng, cách này tuy cục súc nhưng có khi lại rất hiệu quả.

Xét theo góc độ nào đó, đây là một ý tưởng khá ngang ngược.

"Nghe cũng hợp lý." Arnold công nhận cách của Carol. "Nhưng nếu muốn uống, quán xá bình thường chẳng có rượu ngon đâu."

Carol nhướng mày: "Ý anh là?"

"Đến gia tộc Fanlin đi! Tôi cũng phải đi đòi chút thù lao chứ, đúng không?"

Dù Arnold nói vậy, nhưng Carol thừa biết anh muốn thông báo cho gia tộc Fanlin một tiếng.

Đúng là cái nết đánh chết không chừa — Arnold cái tên chết tiệt này số đào hoa khiếp thật, hai chị em nhà Fanlin đều tuyệt phẩm, Karin cũng không kém cạnh...

Những mỹ nhân cỡ này, ngay cả ở thế giới cũ với tư cách là một phú nhị đại, cô cũng chưa từng gặp quá hai người.

Vậy mà quanh Arnold lại cứ tụ tập cả bầy.

"Anh không định báo cho gia tộc Valunt một tiếng à?" Carol hỏi đầy ẩn ý.

"Hua chắc sẽ không giấu chuyện này đâu. Đứng trước Cổ Linh Thụ, lợi ích của đám quý tộc là như nhau mà?"

Câu trả lời của Arnold khiến Carol hơi bất ngờ.

Tên này mang tiếng mạo hiểm giả nhưng nhìn nhận vấn đề cũng sắc sảo phết...

"Anh đến đó ăn chực nằm chờ thì không sao, nhưng tôi đi theo không tiện lắm nhỉ? Với lại..."

Cô kéo áo Arnold, bảo anh cúi người xuống rồi ghé sát tai thầm thì: "Các cụ bảo rồi, ba người đàn bà thành một cái chợ. Kiếm Vũ Giả, cộng thêm hai chị em nhà Fanlin, anh mà dám vác xác đến nhà Fanlin nhậu, có mà toang."

Thế cô không tính mình vào à?

Nghe cô nói vậy, Arnold một lần nữa nhận ra con đường phía trước vẫn còn gian nan lắm.

Carol dường như còn chẳng coi bản thân là con gái, hay đúng hơn, cô nàng này có những góc nhìn kỳ quặc, dường như không bao giờ đứng về phe phái nữ.

Nhưng Carol nói vậy có vẻ cũng đúng...

Arnold bất giác nhớ lại quãng thời gian trong tổ đội trước kia... Đã từng có lúc anh cảm thấy những khoảnh khắc ấy thật hạnh phúc.

"Vậy, tôi đi kiếm ít rượu trước, rồi tìm chỗ nào đó lai rai?"

Carol gật đầu: "Cái công viên tôi ngủ tối hôm nọ được đấy! Có cái hồ, anh biết câu cá không?"

"Muốn ăn cá thì tôi không cần cần câu."

"..."

Cũng phải, người này muốn bắt cá thì chém một đường kiếm khí xuống là cá nổi lềnh phềnh ngay.

Carol nhìn Arnold đầy tiếc nuối, tên này hoàn toàn không hiểu cái thú vui vừa câu cá, vừa nướng đồ, lại vừa nhâm nhi rượu rồi!

Dù thực ra chính cô cũng có rành lắm đâu.

Sau đó cả hai chia nhau đi chuẩn bị.

Arnold không lấy quá nhiều rượu từ nhà Fanlin, chỉ vài chai, nhưng thế là đủ, họ cũng đâu định uống say quắc cần câu.

Lúc rời đi, tiểu thư Hua Fanlin dường như muốn nói gì đó, nhưng kẹt nỗi công việc ngập đầu nên đành thôi.

Arnold tên này đôi khi cũng vô tình thật! Chỉ cần anh ngỏ lời mời, chắc chắn quý cô đó sẽ gác lại mọi việc để đi theo ngay.

Tất nhiên, Carol chỉ đứng hóng từ xa, không lộ mặt trước chị em nhà Fanlin.

Hai người rảo bước đến công viên.

Thực tế, giờ này công viên không hẳn vắng tanh, lác đác vẫn có vài người đi dạo sau bữa tối.

Phải đi một lúc lâu họ mới tìm được một góc yên tĩnh.

"Mà này... cô ấy vẫn bám theo kìa." Carol thì thầm. "Đám mạo hiểm giả cấp Anh hùng các người đầu óc có vấn đề hết à?"

Cảm thấy mình vừa bị chửi xéo một cách tinh vi, Arnold quyết định giả ngu: "Tôi chịu, sao biết cô ấy muốn làm gì."

"Ừm..."

Chẳng phải người ta đến tìm anh sao?

Kiểu này nói trắng ra là độ hảo cảm đã đạt 59 rồi, chỉ thiếu một sự kiện quan trọng là vọt lên 80 ngay, vượt ngưỡng "thích" tiến thẳng tới "rất thích".

Cày cuốc thêm tí nữa thì lên 90 cũng trong tầm tay.

Tuy vậy, Carol giữ im lặng.

Suy cho cùng, đây là đời tư của Arnold.

Với tư cách bạn bè, đi uống rượu giải sầu cùng anh đã là giới hạn rồi. Can thiệp sâu hơn nữa thì thành ra vô duyên.

Cô không có tư cách thay Arnold quyết định, ngay cả khi trong lòng đang hóng drama muốn chết.

Arnold không biết lôi từ đâu ra một tấm thảm trải xuống đất.

Carol giơ ngón cái lên tán thưởng: "Chu đáo đấy~"

Đây cũng là ưu điểm của người đàn ông này sao? Rất tinh tế ở mấy chi tiết nhỏ.

Carol thầm ghi nhớ, quyết định sẽ học tập theo.

Thấy cô khen, Arnold thầm cảm ơn cuốn "Hoàng tử đa tình" một phen.

Xem ra mấy thứ viết trong sách đúng là có ích thật, cái gọi là chi tiết quyết định thành bại hóa ra là thế này.

Hai người ngồi xuống thảm.

Arnold vừa mở rượu, Carol đã vớ ngay một chai, ngửa cổ dốc thẳng vào miệng.

"Ực ực ực!!!"

Chỉ vài ngụm đã bay gần nửa chai.

"Khà! Sướng! Dù sao đi nữa, những lúc thế này cứ phải có tí cồn mới được!"

Vốn dĩ Arnold định bảo uống rượu chay thế này hơi thiếu vị, nhưng thấy Carol chơi lớn vậy, anh cũng không thể kém miếng khó chịu.

Anh cầm lấy một chai, tu ừng ực từng ngụm lớn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!