Phần 4: Sự cân bằng trong vạn vật
Chương 01: Carol nhà lữ hành đơn độc
1 Bình luận - Độ dài: 2,209 từ - Cập nhật:
“Hai cô giải thích chút được không? Rốt cuộc tình hình hiện tại là thế nào đây?”
Arnold nhìn hoang mạc sỏi đá khô cằn bao quanh, đầu óc hoàn toàn mịt mù.
Nhìn địa hình này... à mà thôi, dù có nhìn anh cũng chẳng nhận ra nổi đây là cái xó xỉnh nào.
Cơ bản là lúc này cả người anh đều đang trong trạng thái "đứng hình".
Một bên là Helen đang mang khuôn mặt của Iolis.
Bên kia là Melissa với mái tóc tím dài thướt tha.
“Hai cô thông đồng với nhau, rốt cuộc là định làm gì tôi?”
Helen nhìn chằm chằm Arnold không rời mắt.
Cô và Melissa liếc nhau một cái, rồi đồng thời ra tay.
Lĩnh vực thần thánh chồng lấp lên nhau.
Thiên sứ mười hai cánh bung tỏa toàn lực.
Cùng lúc đó, thế giới bắt đầu biến chuyển: không khí trở nên đặc quánh, còn mặt đất dưới chân lại dần hóa mềm nhũn.
Đây chính là sức mạnh của Melissa.
Sức mạnh thuần túy thuộc về ma pháp.
Arnold dám chắc một điều rằng trong đợt tấn công này không hề có sát ý.
Hai người họ không hề muốn lấy mạng anh, nhưng rốt cuộc họ định giở trò gì?
Dù vậy, tình hình này tuyệt đối không ổn.
Melissa thì chưa bàn tới, nhưng Helen – người đã dung hợp làm một với Iolis – hiện tại có lẽ đã chạm đến ngưỡng sức mạnh của một Dũng sĩ.
Anh chưa chắc đã ăn được cô.
Trong hoàn cảnh này, lại cộng thêm một Melissa được mệnh danh là “vạn năng”, e là anh sắp xong đời.
Huống hồ đây còn là địa điểm do họ đã tâm cơ chọn sẵn.
Sau một thoáng suy tính cực nhanh, Arnold quyết định: chạy!
Anh đâu có ngốc.
Hai người này ra tay chắc chắn là muốn ép anh làm chuyện gì đó mà anh tuyệt đối sẽ không đồng ý.
Anh đã hứa với Carol là sẽ đến vương quốc Người Lùn, sao có thể để bị đánh bại rồi bị giam cầm ở nơi khỉ ho cò gáy này được?
“Arnold! Đứng lại đó! Đừng có chạy!”
Hai thiếu nữ lập tức vận dụng mọi thủ đoạn đuổi theo sau.
...
“Hừm hừm ~ Trời xanh nắng đẹp, phong cảnh hữu tình, hoa đỏ thắm, cỏ xanh rì ~”
Carol tâm trạng phơi phới, khoác cây đàn hạc lên đường.
Nói thật, dù có hơi áy náy với Arnold, nhưng việc anh bị các mỹ thiếu nữ “bắt cóc” lại là chuyện tốt đối với cô.
Ít nhất, tảng đá đè nặng trong lòng bấy lâu nay đã được trút bỏ.
Cô thậm chí còn thầm mong hai người kia sẽ thực sự “xử đẹp” được Arnold, có như vậy cô mới hoàn toàn yên tâm.
Ông bạn thân cứ nằng nặc đòi lấy mình làm vợ, thực sự khiến cô có chút không chịu nổi.
Carol tìm lại được hào hứng thuở ban đầu, đường hoàng bắt đầu chuyến hành trình đơn độc.
Mục tiêu là vương quốc Người Lùn.
Cô cầm tấm bản đồ Misty đưa cho, đối chiếu với lộ trình đã được vạch sẵn.
“Đến vương quốc Người Lùn ấy à? Nếu đi bộ với thực lực của mình thì chắc hai ba năm nữa cũng chưa lết tới nơi.”
“Cho nên nếu muốn đi, mình phải dùng ma pháp trận dịch chuyển liên tục mấy lần mới đến được biên giới giữa Nhân tộc và Người Lùn.”
“Thế nhưng đại ma pháp trận ở mỗi thành phố lại có thời gian mở khác nhau.”
“Trận ở thành phố Ataka đã mở mấy ngày trước rồi, nếu muốn kịp chuyến tiếp theo thì mình chỉ còn cách...”
Carol xem lại bảng thời gian mở ma pháp trận của các thành phố mà Misty đã cung cấp.
Kế hoạch di chuyển cực kỳ hoàn thiện, đúng là không hổ danh quý tộc, nắm rõ mọi thứ trong lòng bàn tay.
Carol đối chiếu bản đồ; dù kiểu hành trình vội vã này làm hỏng mất phong thái ung dung của một thi sĩ, nhưng vì đã hứa với người ta nên gấp gáp một chút cũng không sao.
Thế nhưng, kết quả lại ngoài dự kiến...
Ngay cổng thành đã có xe ngựa chuyên dụng chờ sẵn để tiễn cô một đoạn, khiến Carol ngẩn tò te.
Hỏi phu xe mới biết đây là do Misty đã âm thầm sắp xếp thâu đêm.
Bởi vậy mới nói, mấy cô nàng xinh đẹp thường khẩu xà tâm phật.
Nhờ sự sắp xếp chu đáo đó, cô sớm đặt chân tới một thành phố tên là “Baga”.
Đây không phải thành phố lớn, so với những đại thành như Ataka hay Demar thì chỉ là một nơi nhỏ bé.
Nhưng "tuy nhỏ mà có võ", những thứ cần thiết đều không thiếu.
Sau khi xe ngựa quay về, Carol khoác đàn hạc định vào thành... thì bị chặn lại.
“Là cô! Thi Sĩ Tai Ương! Nơi này không chào đón cô!”
Carol: “?”
Cô ngây người, trợn tròn mắt:
“Các anh nói cái gì cơ?! Tôi là Thi Sĩ Tai Ương á? Chẳng lẽ tôi đã làm gì vi phạm pháp luật của vương quốc sao?!”
Hộ vệ cổng thành chẳng nói chẳng rằng, chìa ngay ra một bức họa chân dung:
“Hai ngày trước chúng tôi đã nhận được thông báo của lãnh chúa, dặn rằng hễ gặp cô là nhất định không được cho vào.”
“Chỉ cần cô tới thành phố nào là chưa đầy hai ngày sau nơi đó kiểu gì cũng tan hoang vì thiên tai nhân họa, phải xây lại từ đầu.”
“... Các anh thật là! Mê tín dị đoan vừa thôi chứ! Chẳng lẽ tôi không phải công dân của vương quốc này sao?!”
Dù rất muốn làm ầm lên một trận, nhưng nhìn thấy ngọn thương sáng loáng trong tay hộ vệ, Carol đành ngậm đắng nuốt cay:
“Hừ! Không tiếp thì thôi, làm như cái thành phố này của các anh oai lắm không bằng! Hừ!”
Cô hậm hực quay người bỏ đi.
Sau đó, cô tùy tiện tìm một bãi cỏ nằm xuống, ngửa mặt nhìn trời.
Ánh mặt trời dường như cũng chẳng còn rực rỡ nữa.
Cô ngậm một cọng cỏ, vị đắng chát lan tỏa trong miệng.
Lúc đầu cô cứ ngỡ Misty chỉ nói đùa, không ngờ lại có thành phố thực sự cấm cửa mình!
Đây chắc chắn là trò mèo của lão lãnh chúa địa phương.
Mấy tên quý tộc nhát cáy đó chỉ sợ xảy ra chuyện, chẳng có chút trách nhiệm nào cả!
Dù lẩm bẩm mắng mỏ, nhưng Carol nhận ra việc trà trộn vào thành không hề dễ dàng vì đặc điểm nhận dạng của cô quá rõ ràng.
Thế nhưng, chuyện này mà làm khó được cô sao?
Không đời nào.
Phải biết cô là ai chứ?
Carol của ngày hôm nay đâu còn là Carol của ngày hôm qua.
Nắm giữ trong tay nhiều loại sức mạnh, Carol tự tin mình có đủ khả năng tự bảo vệ.
Và việc tiến vào một thành phố nhỏ thế này lại càng dễ như trở bàn tay.
Nằm một lát, cô bí mật quan sát mức độ kiểm soát của hộ vệ đối với người và xe cộ ra vào.
Sau một thời gian theo dõi, cô đã nắm rõ quy luật.
Cô kiên nhẫn chờ đợi mục tiêu, cho đến khi một đoàn thương buôn nhỏ gồm vài chiếc xe ngựa xuất hiện, đôi mắt thiếu nữ mới sáng lên.
Cô nấp sau tảng đá, một sợi xúc tu trơn trượt âm thầm vươn ra.
Và rồi... bánh xe nghiến qua.
Cảm giác khá đau, nhưng kết quả đạt được là xe ngựa bị trượt bánh.
Đoàn thương buôn lập tức dừng lại kiểm tra.
Đúng lúc này, Carol cắt đứt liên kết, sợi xúc tu ngay lập tức biến thành một vũng nước đen thấm vào lòng đất.
“Đại ca, hình như cán trúng thứ gì như dầu ấy, chắc là hàng của ai đó làm đổ trước đây.”
Phu xe quệt thứ bùn đất dính dính trên mặt đất rồi chùi vào quần áo.
Một thanh niên trẻ khỏe bước ra khỏi xe ngựa, thở phào:
“Vậy thì đi tiếp đi.”
Họ không hề biết rằng, trong lúc sự chú ý bị phân tán, một sinh vật xúc tu đã lẻn vào gầm xe.
Carol lúc này đang khá hưng phấn, mấy cái xúc tu quấn chặt lấy khung xe ngựa.
Cô đã quan sát kỹ, hộ vệ ở đây chỉ kiểm tra hàng hóa sơ sài, tuyệt đối không bao giờ ngó xuống gầm xe.
Đúng như dự đoán, cô lợi dụng xúc tu để tiến vào thành công.
Tuy nhiên, Carol không vội rời đi vì cô phát hiện ra một điều bất thường.
Nhìn cái kiểu họ lén lút dúi tiền cho hộ vệ để được miễn kiểm tra là biết ngay có vấn đề.
Vậy thì hàng hóa của họ chắc chắn không thể đưa ra ánh sáng.
Đây hẳn là loại hàng tuy bị cấm nhưng không quá gắt gao, thuộc diện "mắt nhắm mắt mở" cho qua.
Sự tò mò của Carol trỗi dậy.
Dù sao thì còn hai ngày nữa ma pháp trận mới mở, không gây chút rắc rối nào thì đâu còn đúng với "thiết lập nhân vật" thi sĩ lang thang của cô nữa?
Dù có thể chẳng điều tra ra được gì thú vị, nhưng cái kịch bản lén lút xâm nhập điều tra tội phạm thế này rất hợp ý Carol.
Đợi đến khi xe ngựa dừng lại trong một cái sân vắng, Carol mới chớp thời cơ.
Xúc tu nhanh chóng quấn lấy một bệ đá, cô lăn ra khỏi gầm xe và tự kéo mình nấp vào phía sau bệ đá đó.
Đoàn thương buôn này hoàn toàn không nghĩ tới việc bị theo dõi nên chẳng hề chú ý.
Dù vậy, Carol vẫn thấy chưa đủ kín đáo.
Cô suy nghĩ một chút, rồi để thứ chất lỏng đen ngòm như bùn lầy bao bọc lấy cơ thể và cây đàn hạc, biến mình thành một khối đen tuyền trông như một tảng đá.
Dù hơi đột ngột nhưng cũng chẳng có gì quá kỳ quái trong một góc sân.
Cô cần kiên nhẫn chờ đợi!
Phải thừa nhận là sức mạnh của Đọa Lạc Quân Vương thật sự rất tiện dụng.
Gần đây cô càng ngày càng hiểu sâu hơn về loại sức mạnh này, cách thức sử dụng cũng đa dạng hơn.
Dù cường độ không cao nhưng tính thực dụng thì không chê vào đâu được.
Nhóm thương buôn dường như không vội giao dịch, ngược lại họ bỏ mặc xe ngựa và hàng hóa trong sân rồi đi vào nhà, rất lâu vẫn chưa ra.
Carol tách rời ý thức, tiến vào thế giới nội tâm.
Bởi lẽ Đọa Lạc Quân Vương đang ở đây, Carol phải thường xuyên kiểm tra xem thế giới nội tâm của mình có bị thực thể này xâm thực hay không.
Dù đối phương có thể ngụy trang khiến cô khó lòng phát hiện, nhưng cẩn thận vẫn hơn.
“Tiểu thư Carol, cô quả là một nhân tài hiếm có.”
“Nếu cô sẵn lòng trở thành tín đồ của ta, ta chắc chắn cô có thể chạm đến cảnh giới của tiểu thư Helen kia.”
“Phải biết rằng, cô ta cũng chỉ là tín đồ của ‘thứ đó’ mà thôi.”
“Cô bẩm sinh đã có khả năng sử dụng sức mạnh của ta.”
Đọa Lạc Quân Vương dường như không che giấu sự tán thưởng dành cho Carol:
“Cô thật sự quá tuyệt vời.”
Carol kiểm tra một lượt thế giới nội tâm rồi đáp:
“Ừm, nói thì hay lắm, nhưng ngài phải thể hiện thành ý trước chứ?”
“Ngài không cho thấy chút 'vốn liếng' nào thì làm sao tôi tin ngài được?”
“Ngài nhìn xem, đến giờ tôi mới chỉ có thể dùng sức mạnh quấn quanh cơ thể thôi.”
“Sau chuyện của Helen, tôi cũng đã ngộ ra vài điều: Sức mạnh chính diện, sức mạnh phản diện, và cả nhục thân.”
Cô nhìn Đọa Lạc Quân Vương đầy ẩn ý:
“Xúc tu về bản chất là do ngài nhào nặn nhục thân mà thành, tương tự như Thánh Kim.”
“Cho nên, sức mạnh chân chính của ngài chính là kiểu ký sinh như thế này.”
“Mặc dù không biết liệu có mặt đối lập tương ứng hay không, nhưng việc tôi không dùng được loại sức mạnh ký sinh đó, chẳng phải chứng tỏ ngài hơi thiếu thành ý sao?”
Bép bép bép!
Đọa Lạc Quân Vương vỗ tay tán thưởng:
“Cô rất thông minh, tiểu thư Carol.”
“Thực ra không phải cô không dùng được loại sức mạnh đó của ta, chỉ là...”
“... Liệu cơ thể cô có tải nổi nó không?”
“Ngài không nói rõ ra, thì làm sao tôi biết mình có chịu nổi hay không chứ?”
1 Bình luận