Phần 1: Nữ thi sĩ hát rong và Anh hùng giả mạo

Chương 51: Bài giảng về tình yêu của cô giáo Carol

Chương 51: Bài giảng về tình yêu của cô giáo Carol

Đúng là một trận "tu la trường" mà!

Carol suýt thì thốt lên câu đó, nhưng ngẫm lại thấy sai sai. 

Hai cô nàng này có ưa gì cô đâu, người trong mộng của họ là Arnold kia mà.

Cơ mà tình cảnh hiện tại vẫn bế tắc, tính sao giờ? 

Cô lỡ dại làm quân sư tình yêu cho cả hai người cùng lúc mất rồi.

Trước mắt thì cứ...

"Karin! Cô không sao chứ!" Cô quyết định giả ngu tới cùng, "Lúc đó tôi muốn chết, cứ tưởng cô sắp bị giết đến nơi rồi."

Cái nghề Thi sĩ lang thang cốt yếu là phải biết đánh trống lảng đúng lúc. 

Diễn tấu là kỹ năng cốt lõi ư? Đùa gì, diễn xuất mới là chân ái!

Chiêu này quả nhiên hiệu nghiệm. 

Karin đáp lại theo bản năng: "Tại anh Arnold dặn dò kỹ quá, với lại tôi nghĩ mạng mình cũng lớn... nên là..."

"..." 

Bộ cô không thể nói là vì lo cho tôi này được sao? 

Ví dụ như lo cho an nguy của sư phụ mình chẳng hạn... Làm thầy kiểu này đau lòng quá đi mất! 

Carol thầm than thở.

Tuy nhiên, cô không thể để Misty kịp xen vào hỏi han, phải phủ đầu trước. 

Carol quay ngoắt sang Misty: "Hai đứa ngất xong thì chuyện gì xảy ra tiếp theo?"

Hèn gì người ta bảo mẫu con gái như Misty ai gặp cũng mến. 

Dù nghi ngờ con bé thuộc hệ "tóc hồng lòng đen", nhưng đó cũng chỉ là nghi ngờ thôi. 

Xét cho cùng, cô bé này vẫn cưng xỉu.

"Cổ Linh Thụ ngừng nhân hóa rồi ạ."

Kết quả này không nằm ngoài dự tính, dù sao cũng phải xem có bao nhiêu mạo hiểm giả cấp Anh hùng kéo tới đó cơ mà.

Nhưng đó đâu phải chuyện mọi người thực sự quan tâm. 

Carol nhìn chằm chằm Misty, Karin cũng vậy, cả hai đều chờ đợi một tin tức đắt giá.

Rõ ràng, ngay cả cô bé cũng không nắm rõ tình hình cụ thể.

"Anh Arnold..." Misty mím môi, dường như câu chữ cứ mắc nghẹn ở cổ họng.

Carol và Karin không hối thúc mà kiên nhẫn chờ đợi.

Giữa lúc Misty đang lấy lại bình tĩnh thì có người bước vào, là Hua Fanlin. 

Nữ kỵ sĩ oai phong lẫm liệt hôm nay không khoác bộ giáp sắt thường ngày, mà diện chiếc váy dài mặc nhà màu nâu nhạt. 

Cô đi thẳng tới trước mặt mọi người, thông báo: "Liên minh Vương quốc đã phát lệnh truy nã toàn diện đối với Arnold."

"Liên minh Vương quốc?" Carol thắc mắc.

"Là liên minh năm nước lớn của nhân loại. Lý do truy nã là vì anh ta đang đi săn." Hua Fanlin vừa giải thích vừa liếc nhìn Carol: "Trước đó cô với Arnold diễn kịch lừa chúng tôi đấy phỏng?"

"...Ờ thì, tình thế ép buộc cả thôi, tôi với Arnold đúng là quen nhau ở thị trấn Maelzu thật." 

Carol giải thích qua loa. 

Có vẻ vị tiểu thư Hua Fanlin này thù dai phết, nhưng giờ có việc quan trọng hơn: "Cô bảo Arnold đang đi săn..."

"Anh ta đang săn lùng Cassipero — chuyện này thực ra chẳng to tát gì, xích mích giữa mạo hiểm giả thường hòa giải là xong. Nói toạc ra thì ở đất Ma tộc, họ chém giết nhau cũng chẳng ai thèm quản. Nhưng ngặt nỗi — Nastia là Hội trưởng Hiệp hội Mạo hiểm giả."

Thú thật, nghe tin này Carol cũng chẳng bất ngờ lắm. 

Trong một phút ngắn ngủi đó Arnold đã quyết định thế nào thì cô không rõ, nhưng chắc chắn chẳng dễ dàng gì.

Nói cách khác, Arnold đã xác định kẻ giật dây chính là vị Hội trưởng đó.

"Rất nhiều đội mạo hiểm giả đã nhận nhiệm vụ ngăn cản Arnold — cơ hội đối đầu trực diện với Anh hùng diệt rồng... à nhầm, 'Anh hùng giả mạo' hiếm có lắm. Họ dùng cả đội hình cấp Anh hùng để quây đánh mình anh ta... thậm chí không chỉ một đội. Nghe nói Arnold cũng đang chật vật tìm đường đi tiếp. Đồng thời Liên minh cũng ban bố sắc lệnh, lần này anh ta chơi lớn thật rồi." Hua Fanlin thở dài.

Chơi lớn ư?

Dưới góc nhìn của Carol, cô thấy chuyện này cũng thường thôi. 

Thậm chí còn... ngầu bá cháy! 

Đây chính là motip một mình cân cả thế giới trong truyền thuyết sao? 

Chẳng lẽ Arnold định luyện đến cảnh giới "từ trường chuyển động" luôn rồi?

Tiếc thật, nếu không phải trước đó đụng hàng quá nhiều đồng nghiệp, cô nhất định sẽ bật dậy chém gió thành bão ngay. 

Giờ nghĩ lại, mấy chuyện sáng tác này chắc chẳng đến lượt mình. 

Độ phủ sóng không cao thì có viết cũng như không, thà cứ nằm ườn ra cho khỏe.

"Thế thành phố Demar giờ sao rồi?"

"Đang được xây dựng lại, đồng thời cấm bất cứ ai lại gần bản thể Cổ Linh Thụ. Các thi sĩ lang thang và mục sư đã thanh tẩy 'tâm niệm' còn sót lại của Cổ Linh Thụ trong người dân rồi."

Vậy hả?

Cảm giác cứ sai sai... logic hơi lủng củng. 

Nhưng Carol lười đào sâu. 

Bản tính tò mò thì có đấy, nhưng để xem sau này có dịp hóng hớt không đã.

Cô rà soát cơ thể một chút: "Tôi hôn mê bao lâu rồi?"

"Một ngày."

Carol ngồi dậy, chỉnh trang lại quần áo chút đỉnh: "Làm phiền mọi người rồi. Xong việc ở đây thì tôi phải đi lo chuyện riêng, sau đó chuẩn bị tới thành phố kế tiếp."

Cô nói thẳng tưng: "Dù sao thi sĩ lang thang cũng đâu thể chôn chân mãi ở một chỗ được."

Misty định nói gì đó nhưng Hua Fanlin đã nhanh miệng chặn trước: "Về việc này — chúng tôi muốn hỏi ý kiến cô một chút. Đổi lại, gia tộc Fanlin sẽ giúp cô quảng bá tác phẩm. Nghe nói ở thị trấn Maelzu cô có soạn khúc 'Tiếng gọi vượt trăm năm' nhỉ? Kèo này cô cũng có lợi mà đúng không?"

Thật lòng thì Carol khá có thiện cảm với Hua Fanlin, dù sao lần đầu gặp cô ấy cũng giúp cô vụ cây đàn hạc quá khổ. 

Mấy lời nhận xét hơi cay nghiệt lúc trước chủ yếu là do Carol bênh Arnold chằm chặp nên mới thiên vị thế thôi.

"Muốn hỏi chuyện sao?" Carol gãi đầu, "Về Arnold à? Tôi tưởng mọi người biết tỏng hết rồi chứ, tôi với hắn cũng đâu thân thiết gì cho cam. Bạn bè xã giao thôi..."

"Thế là đủ rồi."

...

Thế là, tại gia tộc Fanlin, Carol bị ép mở lớp phổ cập kiến thức tình yêu: "Mà này cô Hua, chuyện bên nhà Valunt giải quyết xong chưa?"

"Nhường quyền quản lý Cổ Linh Thụ cho họ rồi." Cô phẩy tay, mặt tỉnh bơ: "Mê cung dưới lòng đất của Cổ Linh Thụ đúng là miếng bánh ngon, nhưng — nếu tôi mạnh được như Arnold thì cần quái gì kiêng nể ai, cứ dùng nắm đấm nói chuyện cho nhanh."

"Trải qua biến cố có khác, cô giác ngộ ra khối điều nhỉ."

Carol nhìn ba cô gái ngồi ngay ngắn trước mặt: nữ kỵ sĩ oai phong, sát thủ băng giá, thiếu nữ ngây thơ... 

Cái hậu cung bảy màu gì thế này? 

Tự dưng thấy tên Arnold bị truy sát cũng đáng đời lắm.

"...Vết thương của Karin ổn chưa?"

"Tôi hồi phục hoàn toàn rồi ạ, thưa sư phụ."

"...Đồng đội cũ của cô đâu?"

"Họ đuổi theo anh Arnold rồi."

...Này

Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó, áp lực lắm.

Có lẽ đây là quả báo cho cái thói chém gió chuyện tình trường dạo trước, nhưng nói thật, bị ba cô nàng nhìn chằm chằm chờ nghe bí kíp "cua trai", với tư cách là một "cựu đàn ông", Carol thấy tâm trạng mình ngổn ngang trăm mối tơ vò.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, đã là thi sĩ lang thang thì không được bỏ lỡ cơ hội làm màu nào. 

Đã lỡ leo lên lưng cọp thì phải cưỡi cho oai.

"Được rồi, hình như mọi người hiểu lầm gì đó về tôi, nhưng thôi cứ tạm coi như tôi truyền thụ chút kinh nghiệm cá nhân nhé, ổn không?"

Carol làm bộ làm tịch, rào trước đón sau để miễn trừ trách nhiệm.

Chị em nhà Fanlin và Karin đều thừa biết người Arnold để ý chính là cô gái trước mặt này. 

Thực chất chị em nhà Fanlin không hẳn muốn nghe chiêu trò, mà muốn soi xem cô nàng này có gì hấp dẫn đến thế — dĩ nhiên, Karin thì khác, cô bé đang nuốt từng lời một cách sùng bái.

"Hỏi nhé, vũ khí lớn nhất của phụ nữ là gì?"

"Dũng khí." - "Sự dịu dàng." - "Sức mạnh."

Nghe câu trả lời là biết ngay của ai — dũng khí là Hua, dịu dàng là Misty, còn sức mạnh đích thị là Karin.

"Là nhan sắc đấy mấy bà cô của tôi ơi!" 

Carol cạn lời, "Là cô đó, Hua Fanlin! Là đường cong chữ S của cô. Còn em, Misty, là cái mặt ngây thơ với dáng người mảnh mai đó. Và cả cô nữa Karin, chính là cái 'hung khí' đồ sộ trước ngực em đó!"

Ba cô gái đỏ bừng mặt vì những lời thẳng thừng, nhưng Hua Fanlin phản bác ngay: "Tôi không nghĩ vậy! Nếu yêu nhau thật lòng thì phải bị thu hút bởi phẩm chất và tiết tháo cao thượng của đối phương chứ! Tuyệt đối không phải vì vẻ ngoài hay... mấy thứ dung tục đó..."

"Ngu muội!"

Carol quát lên, ra dáng một người sư phụ nghiêm khắc: "Phải làm rõ vấn đề cái đã! Trước khi là nữ kỵ sĩ, tiểu thư hay sát thủ, thì mấy người là cái gì?"

"?"

Carol bày ra vẻ mặt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: "Là phụ nữ! Hiểu chưa? Còn Arnold, dù là Anh hùng diệt rồng hay Anh hùng giả mạo, thì bản chất hắn là gì? Là đàn ông!"

"Đàn ông và phụ nữ! Đó mới là mấu chốt! Mà đàn ông với phụ nữ muốn đến với nhau thì đập vào mắt đầu tiên phải là ngoại hình. Phải hợp nhãn thì người ta mới có hứng tìm hiểu nội tâm chứ!"

"Không... không phải như vậy!" Hua Fanlin phản đối kịch liệt, tính cách mạnh mẽ chủ động khiến cô trở thành người phát ngôn cho cả nhóm.

"Haizz!" Carol thở dài thườn thượt, "Arnold không hẳn là đẹp trai, nhưng tuyệt đối không xấu, body lại còn cuồn cuộn sức mạnh khiến ai nhìn cũng mê. Thử nghĩ xem, nếu Arnold trông như một tên khổng lồ một mắt Cyclops — mấy cô có muốn lại gần hắn không? Cyclops cũng có trí tuệ đấy, nhưng có bao giờ mấy cô thèm quan tâm xem bọn chúng lương thiện hay độc ác không?"

Lúc này Misty lên tiếng: "Cyclops chắc chắn là tà ác rồi!"

"Tại sao?" Carol vặn lại, "Cô dựa vào đâu bảo Cyclops tà ác? Cô đã từng hẹn hò với tên Cyclops nào chưa?"

"Thì... nhưng mà, Cyclops là Ma tộc mà." Misty đưa ra lý lẽ khá thuyết phục.

Carol xì một tiếng: "Con gái Ma vương cũng là Ma tộc đấy thôi, nghe đồn quan hệ với Arnold cũng mập mờ lắm. Cô nghĩ Arnold chịu qua lại với người xấu à?"

"Chuyện này..."

"Karin từng gặp con gái Ma vương rồi đúng không? Cô ta rất đẹp phải không?"

Karin muốn phản bác nhưng vốn không biết nói dối, cuối cùng đành gật đầu: "Tôi gặp rồi, chắc là... e rằng chỉ có Thánh nữ mới sánh kịp với cô ấy."

Carol gật đầu như chuyện hiển nhiên. 

Thâm tâm cô đang ghen nổ mắt đây, giờ chỉ còn cách mắng nhiếc lũ "bại khuyển" này để xả cục tức. 

Cô hất mặt khinh khỉnh:

"Hiểu vấn đề chưa? Nếu còn ý kiến ý cò gì nữa thì mời đi ra, tôi không dạy nổi đâu."

Ba cô gái nhìn nhau, cuối cùng quyết định ngậm miệng nghe tiếp.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!