Vốn dĩ, sau một màn thần uy kinh thiên động địa, một kỳ tích vĩ đại mà người thường không thể làm được, ắt hẳn phải có những khoảnh khắc dư âm trầm trồ.
Đòn tấn công vừa rồi của A Thanh đủ sức khiến bất cứ ai chứng kiến cũng phải rùng mình khiếp sợ, và ánh mắt mọi người đổ dồn về phía nàng lúc này, có thể coi là biểu hiện của lòng kính nể trước uy lực khủng khiếp đó.
Tuy nhiên.
『 To gan! Sao ngươi dám phá hủy Hoàng Cực Điện! Sao ngươi dám tàn phá cái nôi lịch sử ngàn năm rực rỡ của chúng ta! 』
Cái mồm của A Thanh đã đập tan tành chút kính nể vừa nhen nhóm.
Hơn nữa, cái lịch sử ngàn năm ở đâu ra vậy? Tử Cấm Thành mới xây được có hai trăm năm, so với lịch sử Trung Nguyên thì vẫn còn "mùi sơn mới" cơ mà.
『 Láo xược! Tại sao lại đổ hết trách nhiệm lên đầu ta? Nếu ta không né mà đỡ đòn đó thì có khi nó đập trúng móng nhà làm sập cả cái điện rồi không chừng! Với lại ngàn năm cái gì! Tử Cấm Thành mới được hai trăm năm thôi! 』
Giọng Phạm Nhược Công vang lên đầy uất ức.
Nhưng A Thanh đâu phải dạng vừa, nàng độp lại ngay:
「 Kẻ chịu trách nhiệm bảo vệ Hoàng Cực Điện là ai hả? Dù là ai phá thì việc không ngăn chặn được sự tàn phá khủng khiếp đó cũng là lỗi của kẻ chỉ huy phòng thủ! Còn nữa, hai trăm năm thì sao, tinh thần Trung Hoa ngàn năm hội tụ ở đây nên gọi thế cũng chả sai! Dám hạ thấp đại điện của Hoàng thượng, đồ mọi rợ! À không, đích thị ngươi là mọi rợ rồi! 」
『 Cái đó... 』
Phạm Nhược Công cứng họng.
Nói cũng có lý phết, nhà bị trộm thì lỗi tại bảo vệ chứ còn ai.
『 N-Ngàn năm cái gì chứ! Sao ngươi dám rút ngắn lịch sử Trung Hoa xuống còn ngàn năm hả! Ngàn năm trước là trước cả thời Đại Đường, tổ tiên chúng ta... 』
「 Tổ tiên cái gì! Đồ phản nghịch mà dám lôi tổ tiên ra nói chuyện à! Kẻ dám mưu sát Thiên tử mà cũng xứng nhắc đến tổ tông sao! 」
『 Cái gì? Mưu sát Thiên tử? Ai... 』
「 Câm mồm! Đội trưởng đội cảnh vệ Hoàng Cực Điện, đêm hôm khuya khoắt lén lút ngồi lên ghế Thái sư của Hoàng thượng! Ngươi dám phạm thượng, dã tâm làm phản của lão già này rõ rành rành ra đấy còn chối à! 」
A Thanh cứ mở miệng là phun ra những lời vu khống trắng trợn.
Từ kẻ phá hoại Hoàng cung thành mọi rợ, từ mọi rợ thành nghịch tặc muốn giết vua, một chuỗi logic buộc tội trôi chảy đến đáng sợ.
Nhưng thay vì phản bác, Phạm Nhược Công lại trợn mắt há hốc mồm kinh ngạc.
Thấy thế, A Thanh chớp thời cơ:
「 Ơ. Gì thế kia? Đừng bảo là ông ngồi lên thật nhé? 」
『 K-Không phải! Ai dám mơ tưởng đến ghế Thái sư... 』
「 Wow! Đúng là nghịch tặc thật rồi! Bà con cô bác ơi, à nhầm, các vị quan lớn ơi! Nghe lão già này nói chưa kìa! Bảo canh gác ghế Thái sư thì lão lại leo tót lên ngồi, rồi tự sướng Ta là Thiên tử đây hèm hèm. 」
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Phạm Nhược Công.
Thật á? Lão dám ngồi lên ghế Thái sư giữa đêm hôm thật á?
Mặt Phạm Nhược Công đỏ bừng.
Cái mặt đỏ gay đó là do oan ức hay xấu hổ thì chỉ có trời mới biết. Nhưng nhìn cái điệu bộ ấp úng không cãi được câu nào thì ai cũng nghiêng về vế sau.
Đây chính là Vô Hình Chi Độc, sức mạnh của cái lưỡi dẻo quẹo tẩm độc còn hơn cả rắn độc.
Vứt bỏ liêm sỉ, túm tóc kẻ thù rồi cùng nhau nhảy xuống bùn mà vật lộn.
A Thanh vốn chẳng quan tâm đến quyền uy hay thể diện. Nàng thà làm một kẻ tếu táo, thân thiện dễ gần còn hơn làm một người nghiêm túc, khó gần.
Cho nên A Thanh là một con khốn nạn đê tiện.
A Thanh vốn là một con ả hài hước, nên có bị người ta cười cũng chẳng mất mát gì.
Nhưng với kẻ địch, đặc biệt là những nhân vật tai to mặt lớn, tuổi cao chức trọng ở Trung Nguyên thì thể diện còn quý hơn mạng sống.
Cùng nhau lăn lộn dưới bùn, nhưng chỉ có đối phương là chịu thiệt hại nặng nề.
Đó là chiến thuật "cùng nhau xuống hố" cực kỳ bỉ ổi và tàn độc của A Thanh!
「 Dám cả gan coi thường Thiên triều uy nghiêm! Ta, thanh niên anh hùng Tây Môn Thanh, đúng rồi! Nhân danh công lý, ta sẽ không tha thứ cho ngươi! 」
Rầm! A Thanh dậm chân lao tới.
Tiếng chân rầm rập như sấm đánh thức đám cao thủ Hoàng cung đang ngẩn người xem kịch hay, họ lập tức hoàn hồn và đồng loạt tấn công.
Lực lượng bảo vệ Hoàng cung vốn đã đông, nãy giờ trong lúc hai bên võ mồm lại càng có thêm nhiều người kéo đến.
Kiếm của Phạm Nhược Công liên tục vẽ nên những vòng tròn.
Lão gạt phăng vô số lưỡi kiếm, nhưng không còn khí thế sắc bén mượn lực đả lực, lấy độc trị độc như trước nữa.
Bởi vì Diên Thuật (A Thanh) đang lao tới.
Những vòng tròn kiếm khí giờ chỉ để phòng thủ tối thiểu, còn kình lực thực sự đang được tích tụ theo đồ hình Thái Cực vô tận bên trong, chờ đợi khoảnh khắc va chạm để bùng nổ sức mạnh Hoàng Thái Cực.
Đây là cơ hội cuối cùng để đoạt lấy Vô Tướng Công và thoát khỏi tử địa...
Đột nhiên, lông mày Phạm Nhược Công giật giật.
Tại sao Diên Thuật lại lao tới?
Có thể do bản tính lương thiện nên nàng xót xa cho những binh lính Hoàng cung đang ngã xuống, nhưng tại sao lại lao vào cận chiến trong khi sở hữu kỹ năng phi kiếm kinh hoàng kia?
Ánh mắt Phạm Nhược Công trở nên sắc lạnh.
Thân ảnh Diên Thuật áp sát, thanh kiếm đâm thẳng tới.
Nhưng.
Trong nháy mắt, thân ảnh đó phân tách thành nhiều ảo ảnh tỏa ra bốn phương tám hướng.
Lại là Lăng Ba Vi Bộ, dù nhìn bao nhiêu lần vẫn thấy kỳ diệu.
Mắt Phạm Nhược Công lóe lên.
Chia làm tám để đánh lừa thị giác, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là chiêu trò tấn công từ phía sau lưng.
Ngay khoảnh khắc bóng mờ của A Thanh chạm đất.
Thân ảnh Phạm Nhược Công tan biến, lão nhảy vọt lên không trung, kiếm khí lóe sáng.
Kiếm của Phạm Nhược Công chém thẳng từ trên xuống như máy chém, nhắm vào đỉnh đầu A Thanh đang vừa đứng dậy sau lưng lão.
Vút!
Lưỡi kiếm bổ xuống đỉnh đầu A Thanh.
Một nhát chém tàn khốc xẻ dọc cơ thể từ đỉnh đầu xuống háng!
Nhưng, trượt!
Cơ thể bị xẻ đôi của A Thanh tan biến vào hư không.
Chỉ là chém vào ảo ảnh.
「 Đỡ này! 」
A Thanh mượn lưng một Cẩm Y Vệ làm đà, nhảy vọt sang bên phải, tay trái duỗi thẳng.
Khuỷu tay phải cầm kiếm giật mạnh về sau hết cỡ, lòng bàn chân chuẩn bị dậm mạnh xuống đất.
Tư thế chuẩn bị cho cú "Phi Kiếm Phá Hoàng Cực Điện" tái xuất giang hồ.
Phạm Nhược Công vội vã xoay người, nâng kiếm lên, vận cương khí bảo vệ.
Lão nghiến răng chuẩn bị đón nhận cú va chạm khủng khiếp, và rồi A Thanh phóng kiếm.
Vù.
Thanh kiếm của A Thanh đâm vào... không khí. Hụt hẫng.
Chỉ hư chiêu.
Độc Cô Cửu Kiếm phiên bản Tây Môn Thanh: Vô Độc Bất Trượng Phu.
A Thanh đã cải biên chiêu thức, thay vì đâm thì ném hẳn kiếm đi để giảm bớt phản lực.
Tuy nhiên, việc giải phóng hơn ba thành nội công trong tích tắc vẫn gây ra chấn động lớn lên kinh mạch, dù là cơ thể Siêu Việt Hóa Cảnh cũng không tránh khỏi đau đớn.
Tất nhiên, thích thì bắn thêm phát nữa cũng được.
Nhưng cần gì phải thế?
Muốn dọa cho đối phương sợ hạt nhân thì chỉ cần ném một quả là đủ, sau đó cứ lôi hạt nhân ra dọa là xong.
Thay vào đó... Boong!
Tiếng chuông Như Lai Thần Chưởng vang lên, đầu Phạm Nhược Công hơi ngửa ra sau, rồi lão quay lại trừng mắt nhìn A Thanh đầy giận dữ.
Nhưng cũng chỉ được một thoáng.
『 Chết đi! 』 『 Tên nghịch tặc! 』
Vì A Thanh đâu có đơn độc.
Quen thói "bị" đánh hội đồng, giờ được đứng về phe "đi" đánh hội đồng, cảm giác thật là yên tâm quá đi.
Hừm, bảo sao người ta thích lấy thịt đè người.
Kiếm của Phạm Nhược Công lại vẽ vòng tròn mềm mại bao phủ bốn phía.
Nhưng lần này không còn cảnh máu chảy đầu rơi như trước.
Khác với đám Cẩm Y Vệ mắt đỏ ngầu điên loạn, đội hình hợp kích của Đông Xưởng phối hợp cực kỳ nhịp nhàng, điêu luyện.
Ba bốn người cùng lao vào, người bồi thêm tốc độ từ phía sau, người kéo đồng đội gặp nguy hiểm ra ngoài, tấn công dồn dập từ trước sau trái phải, tiến thoái linh hoạt.
Keng keng keng! Tiếng vũ khí va chạm liên hồi.
Hơn nữa, từ lúc nào đám Cẩm Y Vệ mắt đỏ đã bị thay thế bởi những Cẩm Y Vệ mắt sáng, rõ ràng là những cao thủ thực thụ với thân pháp khác biệt hẳn.
A Thanh cũng phối hợp nhịp nhàng, giật khuỷu tay về sau.
Nàng tạo dáng như sắp bắn phi kiếm, khiến Phạm Nhược Công vốn đang rối tinh rối mù với đám cao thủ bao vây lại phải liếc mắt canh chừng nàng.
「 Hây a! 」
A Thanh đâm kiếm tới.
Chỉ được cái khí thế to mồm.
Phạm Nhược Công giật mình.
Ngay lúc đó, một lưỡi kiếm chém trúng lưng lão.
Cơ thể già nua loạng choạng, và không bỏ lỡ cơ hội ngàn vàng, kiếm khí xung quanh đồng loạt bùng lên.
『 Ư a a a! Chết điii! 』
A Thanh hét lớn, lại làm động tác phóng kiếm.
Tim Phạm Nhược Công thót lại, mất thăng bằng mà dính đòn này thì có mà tan xác!
Lão liều mạng phi thân né tránh.
Nhưng đón chào lão chỉ là những cú đá và lưỡi kiếm của đám cao thủ Hoàng cung.
Ba cú lừa liên tiếp. Tam Liên Công (Gõ mõ ba lần).
『 Áaaa! 』
Đúng lúc đó.
Một tia sáng lao vút tới Phạm Nhược Công.
Đoàng! Tiếng va chạm lớn vang lên, thân thể Phạm Nhược Công chao đảo dữ dội.
A Thanh chớp mắt. Gì thế? Ai bắn đấy?
Nàng đảo mắt nhìn quanh.
Trên bức tường bao, những võ nhân mặc giáp trụ đã xuất hiện từ lúc nào.
Họ cầm những cây cung to bằng người thật, trên lưng đeo những mũi tên to như ngọn lao.
Và rồi, những cung thủ y hệt lần lượt nhảy lên tường, dàn trận, giương cung nhắm vào bên này.
À, ra là có cả võ công dùng cung.
Hừm, cũng phải thôi, làm gì có chuyện không có...
Lý do võ lâm vắng bóng cung thủ là vì quan phủ cấm tiệt.
Trước thời Võ Thiên Đại Đế, quan phủ hùng mạnh đã đàn áp và xóa sổ mọi môn phái dùng cung, nên đến tận bây giờ dù luật lệ đã lỏng lẻo, cung thuật vẫn không thể trở thành dòng chính trong võ lâm.
Vậy tại sao quan phủ lại cấm cung thuật?
A Thanh đã hiểu rõ lý do.
Để giữ hàng ngon dùng một mình chứ sao...
Cẩm Y Vệ, hoạn quan Đông Xưởng, giờ lại thêm cả dàn cung thủ trên tường thành.
A Thanh chẳng cần phải diễn trò dọa dẫm nữa.
Dù là cao thủ Huyền Cảnh đi chăng nữa, thì đối mặt với cả đống cao thủ Hóa Cảnh vây quanh thế này cũng đủ mệt rồi.
Đã thế còn phải canh chừng phi kiếm của A Thanh, đối phó với hợp kích trận, lại còn bị những mũi tên bọc cương khí - hay còn gọi là Cang Tiễn tỉa tót phá rối.
Sức lực Phạm Nhược Công suy giảm thấy rõ, trên cơ thể già nua bắt đầu mọc lên một, hai mũi tên sắt như những món đồ trang trí đau đớn.
Đến nước này, A Thanh chẳng cần nhúng tay vào thì lão cũng sắp "đi bán muối" rồi.
Đúng lúc đó.
『 Grào! 』
Thân ảnh Phạm Nhược Công bất ngờ lao vút tới.
Trong tình cảnh đó mà lão vẫn còn sức để phá vây sao?
Huyền Cảnh rốt cuộc là loại quái vật gì vậy?
A Thanh nhìn Phạm Nhược Công đang lao về phía mình.
Đồng tử co rút, lòng trắng vằn vện tơ máu. Răng dính máu, vẻ mặt tràn ngập sự căm thù.
Trong mắt Phạm Nhược Công chỉ còn lại hình ảnh A Thanh.
Gương mặt tuyệt thế giai nhân với ánh mắt lạnh lùng vô cảm, đang trong tư thế chuẩn bị tung ra đòn phi kiếm kinh hoàng lần nữa.
A Thanh vung kiếm.
Cương khí màu hoàng hôn bùng lên dày đặc, tỏa sáng rực rỡ, trông giống một cây gậy ánh sáng hơn là một thanh kiếm.
Trên lưỡi kiếm của Phạm Nhược Công cũng lấp lánh ánh sao.
Như muốn trút hết tất cả những gì còn lại, một luồng sáng chói lòa bùng nổ, đó là đòn đánh cuối cùng bất chấp sinh tử của một võ nhân cùng đường.
Và khoảnh khắc va chạm—
Thân ảnh A Thanh tan biến thành tám ảo ảnh.
Nhát kiếm của Phạm Nhược Công chém vào hư không.
Phía sau A Thanh vừa biến mất, các cao thủ Hoàng cung lướt qua để kết liễu tên nghịch tặc.
Bởi vì A Thanh không muốn dây dưa với lão nữa.
Ta làm gì sai mà lão đòi giết ta kinh thế? Nếu ta có Vô Tướng Công thật thì còn đỡ oan.
Đằng này không có mà lão cứ đòi chém giết, đúng là lão già lẩm cẩm điên khùng.
A Thanh ngoái lại nhìn.
Quả nhiên "mãnh hổ nan địch quần hồ", lão già sắp chết đang bị băm vằm, ăn đấm, ăn tên, không còn chút sức lực nào để phản kháng.
Cuối cùng, Keng!
Thanh kiếm của Phạm Nhược Công gãy đôi, văng ra xa.
Tuýt tuýt! Tiếng còi vang lên, các cao thủ Hoàng cung đồng loạt lùi lại.
Hình ảnh Phạm Nhược Công lúc này thật thê thảm.
Lưng, vai, cánh tay cắm đầy những mũi tên sắt khổng lồ, quần áo rách nát như xơ mướp, toàn thân đầm đìa máu tươi.
Lão thở hồng hộc, hơi thở đứt quãng nặng nhọc.
0 Bình luận