"Người đứng trên muôn dân?"
Hừm, ý là lão đứng trên đầu muôn dân chứ gì?
Câu nói đó chẳng lay động được A Thanh chút nào.
Chuyện Thiên tử là đấng chí tôn vô thượng, thiên thượng thiên hạ duy ngã độc tôn ở Trung Nguyên này là một thực tế hiển nhiên, dù A Thanh có đồng ý hay không thì nó vẫn cứ lù lù ra đấy.
Cứ phải nhấn mạnh điều đó làm gì?
Chẳng khác nào đang cố cãi cùn: "Ta là người to nhất nên ta muốn làm gì thì làm".
Nhưng có vẻ như Thiên tử vẫn chưa nói hết.
『 Trong thiên hạ, bất kỳ nam nhân nào cũng từng mơ mộng, từng ấp ủ cái mộng tưởng viển vông được ngồi vào vị trí của Thiên tử. Thiên tử, kẻ đứng trên muôn dân, kẻ thống lĩnh thiên hạ, ai mà chẳng khao khát cái uy quyền tột đỉnh ấy. 』
Thiên tử tiếp lời.
『 Nhưng người được trời cao chọn lựa là Trẫm, và lý do bọn chúng không thể trở thành Thiên tử cũng nằm chính ở chỗ đó. Bọn chúng chỉ mơ làm Thiên tử vì nghĩ rằng đó là kẻ đứng trên đầu thiên hạ, là kẻ tôn quý được hưởng thụ vinh hoa phú quý hơn người. Trẫm nói có sai không? 』
「 Con xin rửa tai lắng nghe. 」
『 Lại rửa tai lắng nghe. Thiên tử là kẻ đứng trên muôn dân. Nhưng có phải chỉ mình Thiên tử mới đứng trên muôn dân không? Một tên Tri huyện ở thôn quê hẻo lánh, một gã quan lại tép riu, trong phạm vi cai quản của mình, hắn cũng đứng trên đầu dân chúng đó thôi. Và cả võ lâm cũng vậy. 』
Võ lâm cũng thế, những đạo sĩ thuộc Cửu Phái luôn được ưu ái hơn các đạo sĩ bình thường, được bách tính tôn sùng kính trọng.
Rồi đám hào tộc địa phương, tiêu biểu là Ngũ Đại Thế Gia thì sao?
Ngay cả quan lại địa phương cũng phải nể mặt họ, những kẻ tự coi mình là ông chủ vùng đất đó suốt bao đời nay, đương nhiên cũng tự cho mình cái quyền đứng trên đầu dân chúng.
『 Vậy theo con thấy, Trẫm có giống như chủ nhân của những kẻ nắm quyền lực còn hơn cả Trẫm đó không? Trẫm có thực sự sở hữu và cai trị thiên hạ cùng vạn dân như một tài sản riêng không? 』
「 Ờ... ừm. 」
A Thanh ấp úng.
Bảo là có thì nghe sai sai.
Mà bảo là không thì có bị coi là phản nghịch không nhỉ?
『 Phải. Việc Võ Thiên Tử năm xưa từ chối ngôi vị Thiên tử là chuyện hết sức hiển nhiên. 』
Thiên tử nhe răng cười, nụ cười dữ tợn.
『 Xưa nay con người ta có bao giờ chịu bỏ cái lợi lớn để lấy cái lợi nhỏ hơn không? Có Tể tướng nào từ chức để xuống làm thái giám không? Có ai đang nắm quyền lực to lớn lại chịu đổi lấy cái ghế quyền lực bé tí tẹo không? 』
Người ngoài nghe được chắc sốc tận óc.
Bởi ý Thiên tử là quyền lực của Võ Thiên Tử còn lớn hơn cả Thiên tử.
Tất nhiên, A Thanh mang tư duy hiện đại nên thấy hơi cấn cấn: Thế à? Dù gì cũng là Vua một nước mà?
『 Võ Thiên Tử tự do tự tại, muốn làm gì thì làm. Hắn đã là kẻ mạnh nhất, những kẻ tôn sùng hắn sẽ trung thành như những con chó ngoan ngoãn. Còn kẻ nào không nghe, hắn vác kiếm đến tận nơi cướp bóc, đe dọa, nếu vẫn không nghe thì giết quách đi là xong. Với một kẻ có thể nhào nặn thiên hạ trong lòng bàn tay như thế, ngôi vị Thiên tử có gì hấp dẫn chứ? 』
Thiên tử lắc đầu.
『 Nhìn Trẫm đi. Ngay cả hôn lễ của Thái tử, Trẫm cũng chẳng thể tự quyết định. Cha muốn lo việc nhà cho con mà người ngoài cứ xâu vào phản đối, kết quả là bó tay chịu trói. Chưa hết, con mình mất tích bao năm mà cũng chẳng hay biết. Đại Học có câu 'Tu thân, Tề gia, Trị quốc, Bình thiên hạ'. Nhưng Trẫm thì sao? Trị quốc chưa xong, Tề gia cũng thất bại nốt, mà trước đó nữa là Tu thân... ngay cả bản thân mình cũng chẳng được tự do. 』
Không khí bỗng chốc trở nên bi đát.
Thực ra, chính A Thanh là bằng chứng sống cho lời Thiên tử. Nếu Thiên tử thực sự có quyền lực vô biên như quyền năng của thần thánh, thì cái đám cưới quốc dân kia đã được tổ chức cái "rụp" rồi.
Nhưng thực tế là bị phản đối kịch liệt, bị cản trở đủ đường, cuối cùng phải xuống nước, bày tỏ nỗi lòng để mong được thông cảm.
Có điều, vẻ mặt và giọng điệu của Thiên tử vẫn bình thản, không giống như đang than vãn kể khổ.
Ngài nói như thể đang trần thuật một sự thật hiển nhiên bằng thái độ khô khốc.
『 Vậy thì cái gọi là quyền lực của Thiên tử rốt cuộc là cái gì? Đó chỉ là ảo tưởng của những kẻ mơ mộng, và chính vì thế nên chúng không bao giờ được trời cao chọn lựa. 』
Lúc nãy vừa bảo Thiên tử đứng trên muôn dân cơ mà?
Nghe thì cũng thấy làm vua có nỗi khổ riêng đấy.
Nhưng so với A Thanh kiếp trước, sống còn tệ hơn ăn mày, bị coi như hủi, phải bới rác, ăn đồ thiu, nuốt cả sâu bọ để tồn tại...
Thì việc sinh ra đã ngậm thìa vàng, sống trong nhung lụa thế này chẳng phải đã là quá sung sướng rồi sao?
『 Thiên tử là kẻ đứng trên muôn dân, là kẻ phải tồn tại ở vị trí đó. Người đời tôn sùng Thiên tử như trời cao, nhưng thực chất Thiên tử là người duy trì sự tồn tại của Thiên triều, duy trì sự tồn tại của trật tự này. 』
Thiên tử cười chua chát khi nhìn thấy vẻ mặt ngơ ngác của A Thanh.
Rõ ràng là nàng chẳng hiểu mô tê gì.
『 Con có đọc sử sách không? 』
Thiên tử hỏi.
Nếu quyền lực của Thiên tử quá lớn, muốn làm gì thì làm, thiên hạ sẽ rơi vào bi kịch.
Như Tần Thủy Hoàng năm xưa, hay như Vương Mãng.
Dân chúng căm ghét lẫn nhau, chém giết lẫn nhau, đói khát đến mức cha mẹ phải đổi con cho nhau để ăn thịt, tạo nên địa ngục trần gian.
Thiên hạ quá rộng lớn để một người có thể thấu hiểu hết mọi lẽ, suy nghĩ của một người không thể vận hành cả thế giới theo ý muốn.
Thiên hạ quá nặng nề để một người có thể gánh vác.
Nên kẻ đó sẽ lảo đảo, loạng choạng và cuối cùng sụp đổ, kéo theo cả mặt đất rung chuyển.
『 Ngược lại, nếu quyền lực của Thiên tử quá yếu, thiên hạ cũng sẽ loạn lạc. 』
Khi nhà Hán suy vong, Thiên tử nhu nhược bị thao túng, lũ gian thần bên dưới lộng hành thế nào?
Kẻ lo cho nước thì không vơ vét cho đầy túi tham, nhưng lúc này toàn bộ quan lại đều biến thành quái vật hút máu mủ của dân đen để vỗ béo bản thân.
Con người ai cũng muốn sống, nên dưới ách cai trị đó, dù là người dân hiền lành nhất cũng sẽ cầm giáo mác lên mà biến thành trộm cướp.
Trên là lũ ngạ quỷ tham lam, dưới là đám trộm cướp, thế gian này khác gì địa ngục?
『 Và nếu Thiên tử không tồn tại, Trung Nguyên sẽ chìm trong biển máu và tiếng than khóc. 』
Nếu không có Thiên tử, nếu Thiên tử không thể tồn tại, thì chiến tranh sẽ nổ ra.
Cả thiên hạ sẽ bị xé nát, chia năm xẻ bảy, chém giết lẫn nhau không ngừng nghỉ, máu chảy thành sông, thi thể chất thành núi , hay còn gọi là Thi Sơn Huyết Hải.
Hãy nhìn vào cái kết của nhà Hán.
Đến mức một gã trùm du côn chuyên đan giày cỏ cũng dám dấy binh đòi làm chủ thiên hạ, mượn danh đại nghĩa để tàn sát sinh linh.
『 Con hiểu chưa? Đây chính là nghĩa vụ của Thiên triều chúng ta. Chúng ta phải sống sót và tồn tại đến cùng. Nhưng không được tham quyền, cũng không được từ bỏ quyền lực. Không được để mất những gì đang có, nhưng cũng không được chiếm đoạt thêm. 』
Thiên tử mỉm cười cay đắng.
『 Chỉ cần còn sống, còn thở, và ngồi vững trên cái ngai vàng cao nhất Tử Cấm Thành này, đó chính là nghĩa vụ của Thiên tử, là công việc của Thiên tử, là cách Thiên tử cai trị thế gian. 』
Đến lúc này A Thanh mới vỡ lẽ.
Thiên tử là kẻ đứng trên muôn dân.
Không phải "đứng trên" theo nghĩa thống trị, mà quan trọng là sự "tồn tại" ở vị trí đó.
『 Giờ thì con đã hiểu chưa. Tại sao võ lâm lại là mối nguy hại cho thế gian này. 』
「 Bẩm... Hoàng thượng, nhưng hiện tại các hiệp khách Chính phái đang bảo vệ sự bình yên của thiên hạ... 」
『 Con chưa hiểu, hay cố tình không muốn hiểu? Vậy Trẫm hỏi Thiên Hoa Kiếm của võ lâm, chứ không hỏi Diên Thuật nữa. Trong võ lâm có quốc pháp không? 』
「 Cái đó... 」
A Thanh ấp úng.
Biết trả lời sao bây giờ khi sự thật rành rành ra đó.
Võ lâm nhân không có pháp luật.
Họ lấy cớ là người luyện võ, kiếm khách nói chuyện bằng kiếm, đao khách nói chuyện bằng đao.
Võ lâm nhân coi việc giải quyết bằng lời nói là sự sỉ nhục của kẻ hèn nhát, còn việc cầm đao kiếm liều mạng chiến đấu mới là vinh quang.
Và cái gọi là "Quan - Võ bất xâm ", quan phủ không đụng đến việc võ lâm, võ lâm không đụng đến việc quan phủ.
Bản thân quy tắc đó đã là sự khẳng định rằng quốc pháp và luật giang hồ là hai thứ khác nhau.
『 Võ Thiên Tử đáng lẽ không được làm chuyện vô đạo đó. 』
Dù quan phủ có tàn bạo đến đâu đi nữa.
Dù có phải phá nát Tử Cấm Thành, chém giết cung nhân, thì ít nhất hắn cũng phải giữ lễ nghĩa với Thiên tử mà dâng sớ can gián.
Dù là kẻ mạnh nhất thiên hạ, dù võ công đã đạt đến cảnh giới thần thánh, không quân đội nào ngăn cản nổi, thì hắn vẫn phải cho thế gian thấy rằng mình là bề tôi của Thiên tử, là con dân tuân thủ quốc pháp.
『 Hoặc là hắn phải nhận lấy ngôi vị Thiên tử, ngồi lên ghế Thái sư. Tại sao lại vô trách nhiệm đến mức phá vỡ cái trục tâm giữ nước, phá vỡ bức tường thành ngăn cản hỗn loạn, rồi bỏ đi theo ý mình như thế? 』
Thà rằng Võ Thiên Tử lên ngôi.
Khi đó, quy luật "kẻ mạnh nhất thiên hạ làm Thiên tử" sẽ được thiết lập, và việc tuân phục kẻ mạnh sẽ trở thành quốc pháp một cách tự nhiên.
Nhưng giờ thì chuyện đó cũng không thể xảy ra nữa.
Giả sử có một tuyệt thế cao thủ khác xuất hiện, uy hiếp Thiên tử để chiếm ngai vàng, thì võ lâm nhân cũng sẽ không công nhận hắn.
Bởi Võ Thiên Tử đã từ chối làm vua.
Việc Võ Thiên Tử bỏ đi mà không màng ngôi báu đã trở thành một hành động nghĩa hiệp, nhằm chấn chỉnh quan phủ.
Nếu một "Võ Thiên Tử thứ hai" dùng vũ lực cướp ngôi, đó sẽ bị coi là hành vi tàn ác vì tư lợi.
Và đó chẳng phải là cái cớ để những kẻ cuồng chiến tranh như nhà họ Tào, họ Lưu, họ Tôn năm xưa đốt cháy cả thế gian để tranh giành quyền lực sao?
Khi Võ Thiên Tử túm cổ Thiên tử lôi lên nóc Hoàng Cực Điện, nền móng của thiên hạ đã bắt đầu rạn nứt.
Và bằng việc từ chối ngôi vua, hắn đã chặn đứng mọi con đường lui, khiến cho khi thiên hạ sụp đổ trong tương lai, sẽ chẳng còn cách giải quyết nào ngoài chiến tranh.
Đó chính là tội lỗi của Võ Thiên Tử.
『 Nếu con nói về những người lương thiện trong võ lâm, thì Trẫm sẽ nói về những kẻ gian ác. Và cái sự lương thiện mà con nói đó sẽ kéo dài được bao lâu?
Chỉ cần một Võ Thiên Tử nữa xuất hiện là đủ để nhấn chìm thiên hạ trong khói lửa chiến tranh. Có gì đảm bảo rằng sẽ không xuất hiện một Võ Thiên Tử tham quyền cố vị? Chẳng lẽ sự tồn vong của thiên hạ lại phải phó mặc cho lòng tốt của một cá nhân, và chúng ta chỉ biết đứng nhìn hay sao? 』
Những hành động tàn bạo của Hoàng cung bấy lâu nay lướt qua tâm trí A Thanh.
Có lẽ đó là nước đi tốt nhất mà Thiên tử có thể làm.
Dùng những thủ đoạn hèn hạ để kiếm cớ tiêu diệt võ lâm. Chứ nếu đường đường chính chính dấy binh chinh phạt, Trung Nguyên sẽ bị chia năm xẻ bảy, chém giết lẫn nhau ngay.
Đó sẽ là sự khởi đầu của Chiến tranh Thế giới phiên bản Trung Nguyên.
Thậm chí, A Thanh từng mách lẻo chuyện này với Võ Lâm Minh.
Và Võ Lâm Minh đã làm gì? Họ tuyên bố "nếu quan phủ đụng đến thì chúng ta cũng không nhịn", và bắt đầu chuẩn bị chiến tranh.
Hừm. Cái này... Lão già Võ Thiên Đại Đế chết tiệt.
Chợt A Thanh nhìn thấy con số Nghiệp lực của Hoàng đế. Con số 0 tròn trĩnh, không thiện cũng chẳng ác.
À. Có lẽ là thế.
Chỉ riêng việc Ngài ngồi vững ở đó đã là ngăn chặn thảm họa rồi.
Biết bao máu đã đổ do lệnh của Thiên tử, nhưng cũng chính dòng máu đó đã ngăn chặn một huyết hải lớn hơn trong tương lai.
Nhưng ác hành vẫn là ác hành.
Tuy nhiên, vì nó ngăn chặn sự hỗn loạn của thế gian nên cũng không thể coi là hoàn toàn ác.
Xét theo một khía cạnh nào đó, có khi lại là việc thiện cứu đời.
Nhưng những thủ đoạn kinh tởm đó thì tuyệt đối không thể gọi là việc thiện.
Cho nên... con số 0.
Hành động không thiện cũng chẳng ác.
Tất nhiên, A Thanh không biết chính xác cơ chế hoạt động của những con số Thiện - Ác này.
Hoặc có lẽ, với tư cách là chủ nhân của vạn vật, người chịu trách nhiệm cho tất cả, mọi tội lỗi và công đức đều quy về nguồn cội và triệt tiêu lẫn nhau?
Nhưng thái độ của Hoàng đế, cái giọng điệu bình thản khi nói về việc xóa sổ võ lâm...
Nếu trong đó có chút hận thù thì còn dễ hiểu.
Đằng này, Ngài nói về chuyện đó như thể đang bàn công việc, trần thuật một sự thật hiển nhiên không chút cảm xúc cá nhân.
『 Có vẻ con đã hiểu ra rồi đấy. 』
Dù A Thanh đang cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng dường như vẫn bị nhìn thấu.
Tại sao? Vì Thiên tử là cha của Diên Thuật ư?
Chẳng lẽ ta và cô công chúa kia lại có biểu cảm giống nhau đến thế sao? Hoàng hậu cũng bảo mọi hành động cử chỉ của ta y hệt Diên Thuật.
Nhưng làm sao có thể? Chẳng lẽ thói quen đi theo thể xác chứ không phải ký ức?
A Thanh thoáng lơ đễnh.
Và rồi, một mệnh lệnh như sét đánh ngang tai vang lên, kéo nàng về thực tại.
『 Vậy thì, với tư cách là một thành viên của Thiên triều, con hãy làm tròn bổn phận của mình. Nếu là lời tố cáo trực tiếp từ thanh niên cao thủ đệ nhất võ lâm, thì không cần đụng đến Võ Lâm Minh vội, cứ bắt đầu xử lý bọn ma đầu Tà phái trước đi. Tà phái sụp đổ thì những phần còn lại sẽ dễ giải quyết hơn nhiều. 』
1 Bình luận