[700-800]

Chương 775

Chương 775

Dạo gần đây, Hoàng hậu mỗi ngày đều đắm chìm trong mật ngọt hạnh phúc.

Đứa con gái tưởng chừng đã mất nay lại trở về, tình mẫu tử bị kìm nén bấy lâu càng thêm da diết. Với bà, từng khắc từng giây trôi qua đều quý giá ngàn vàng, chỉ sợ chớp mắt một cái thời gian sẽ vụt mất.

Tuy rằng dạo này trong cung có sự lạ, đám cung nữ lo việc vặt cứ hễ chạm mắt với công chúa là lại run rẩy cầm cập như cầy sấy. Nhưng ngẫm lại, kẻ dưới sợ uy bề trên âu cũng là lẽ thường tình, chẳng có gì đáng bận tâm.

Hiện giờ, bà đang tận hưởng cái phúc phần được chính đôi bàn tay búp măng của con gái xoa bóp cho… Dù gọi là "búp măng" thì có hơi quá khổ, nhưng trong mắt mẹ, con cái lúc nào chẳng nhỏ bé, yếu mềm.

Cơ mà, khoan đã… cái trình độ xoa bóp này là sao?

Không phải học võ công mà là đi học tẩm quất à? Sao lại…

Mà thôi, bỏ qua chuyện tay nghề, ngoại trừ việc kình lực có hơi lạnh lẽo thấu xương ra thì thủ pháp cũng điêu luyện chẳng kém gì đám cung nữ già dặn kinh nghiệm. Giữa ngày hè oi bức thế này, luồng khí lạnh ấy ngược lại còn khiến người ta thấy khoan khoái dễ chịu.

Dù sao đi nữa, được con gái hiếu thảo đấm lưng cho thì thế nào mà chẳng là nhất.

「 Tốt quá, thật sự là rất tốt. 」

Cảm nhận đôi tay của đứa con nay đã trưởng thành đang day ấn trên vai, lòng Hoàng hậu bình yên đến lạ, khóe mắt bà bất giác đỏ hoe.

Đồng thời, một quyết tâm cũng dần thành hình, rắn rỏi trong tâm trí bà.

Phải để con bé ra đi lần nữa. Phải trả nó về với chốn giang hồ rộng lớn, dù nơi đó có vô tình và đầy sóng gió.

Vẫn biết ôm ấp con trong vòng tay, che chở dưới tà váy mẹ, giấu kín trong Tử Cấm Thành là an toàn nhất. Nhưng đó có thực sự là điều con bé mong muốn?

Từ nhỏ, Diên Thuật tuy thân xác to lớn nhưng tâm tính lại nghịch ngợm khôn cùng. Nó luôn cảm thấy ngột ngạt trong bốn bức tường cung cấm đỏ rực này, suốt ngày chỉ chực chờ chạy nhảy khắp nơi.

Nó tò mò về thế giới bên ngoài, cứ bám riết lấy đám cung nhân mà tra hỏi, vòi vĩnh nghe chuyện lạ phương xa. Nhưng thực tình đám cung nhân ấy thì biết gì về thế giới bên ngoài Tử Cấm Thành kia chứ?

Nói theo kiểu quê hương kiếp trước của A Thanh, thì chuyện này chẳng khác gì tân binh trong trại huấn luyện đi hỏi mấy gã trợ giáo về cuộc sống chiến trường khốc liệt. Mấy gã trợ giáo đó cũng chỉ nghe hơi nồi chõ qua mấy tin đồn thất thiệt chứ nào có biết cái khỉ gì.

Tóm lại, từ nhỏ Diên Thuật đã là cánh chim luôn khao khát bầu trời tự do.

Đứa trẻ ấy giờ đã lớn, vừa xoa bóp vai an ủi mẹ, vừa thủ thỉ kể lại những chuyện mình đã trải qua, những nơi mình đã đặt chân đến dưới vòm trời rộng lớn này.

「 À, nhi thần còn đi qua đất Thanh Hải nữa. Ở đó có một tên hòa thượng kỳ lạ lắm, à, thật ra biệt hiệu của hắn là Quái Tăng cơ, đúng là một tên trọc kỳ quặc. Ở đó người ta quét vôi trắng lên tường, rõ ràng đâu phải xứ nóng mà làm thế thì lạ thật đúng không? À, chuyện là thế này, vốn dĩ ở vùng nhiệt đới người ta quét vôi trắng để phản xạ nhiệt cho mát… 」

Câu chuyện chẳng có đầu có đuôi, mạch lạc cũng đứt đoạn, nhưng qua đó có thể thấy phạm vi hoạt động của con bé thật đáng nể.

Từ phía Đại Sa Mạc Phương Nam đến tận đất Dương Quan, rồi sang phía Đông là bán đảo Sơn Đông, lại vòng ngược về phía Tây đến tận Thanh Hải.

Chỉ trong vài năm ngắn ngủi mà nó đã đi nát cả cái Trung Nguyên này. Dù có mất trí nhớ đi chăng nữa, thì nỗi khao khát tự do, sự ngột ngạt trong cung cấm năm xưa chắc hẳn đã khắc sâu vào xương tủy nó rồi.

Chẳng thế mà…

「 À, đúng rồi. Nhi thần có con gái rồi đấy. 」

『 Ừ ừ, có con gái rồi à… Hả? Cái… cái gì cơ? 』

Hoàng hậu đang ngồi yên vị hưởng thụ bỗng giật nảy mình, suýt nữa thì nhảy dựng lên khỏi ghế phượng.

Nó đang nói cái quái gì vậy! Tự nhiên lòi đâu ra một đứa con gái!

「 Tên nó là Tử Dư. Con bé ngoan và hiền lắm.

Ánh mắt tuy có hơi… cá chết một tí, nhưng nhìn kỹ cũng có nét dễ thương riêng. Được cái lúc cười lên thì tươi rói như bao đứa trẻ bình thường khác, nên cũng thấy yên tâm phần nào. 」

『 Khoan, khoan đã… Con đang nói cái gì vậy hả? 』

「 Ánh mắt ấy ạ? Cũng đành chịu thôi, dù sao thì tuổi còn nhỏ mà… 」

『 Không, không phải chuyện đó! Trước hết nói ta nghe, con gái là sao? Cha nó… cha đứa bé rốt cuộc là thằng nào? 』

「 À, chuyện đó… Chờ chút nhé. Cha của Tử Dư à, để xem nào. Cha của Tử Dư thì là… ừm, Lý, Trường Minh, Mộ Dung, Xuân Phụng… 」

A Thanh xòe bàn tay, gập từng ngón, bắt đầu lẩm bẩm đếm.

Đứa con gái bao năm xa cách vừa gặp lại, đùng một cái bảo có con.

Hỏi cha đứa bé là ai thì nó lẩm bẩm những cái tên lạ hoắc, ngón tay cứ gập vào duỗi ra mà đếm.

Cứ như thể đang cân nhắc xem gã nào trong danh sách mới xứng đáng làm bố đứa trẻ vậy.

Hoàng hậu nghe mà choáng váng mặt mày, toàn thân bủn rủn, sức lực như bị rút cạn.

Trời ơi, con ơi là con… Dù biết thói đời bên ngoài nam nữ thụ thụ bất thân đã lỏng lẻo đi nhiều, nhưng… ặc… đứa con gái vàng ngọc của ta… ối giời ơi…

「 A, nhầm rồi. Không phải cha, mà là mẹ. Nhi thần là cha mới đúng… Hự, Nương nương? Người có sao không? 」

『 Con… con ranh này! Con ranh này! Triệu Thượng Cung đâu! Mau lấy roi mây… roi mây ra đây cho ta…! 』

【 … 】

Không có tiếng trả lời.

Triệu Thượng Cung hình như đã lăn đùng ra ngất xỉu từ lúc nào rồi.

Thực ra việc Hoàng hậu còn trụ vững được đến giờ phút này cũng là nhờ đống linh dược quý giá mà A Thanh dâng lên bấy lâu nay.

Ở quê cũ của A Thanh, có câu "vừa cho ăn đấm vừa cho ăn xôi" chính là để chỉ tình huống này. Còn theo cách nói văn hoa của người Trung Nguyên thì là "tát một cái rồi xoa ba lần".

Dù sao thì, hiểu lầm cũng nhanh chóng được hóa giải.

『 Ra là vậy… ý con là con nuôi, nghĩa nữ hả? 』

「 Vâng. 」

『 Cái con bé này, bản thân còn chưa xuất giá, chưa chồng con gì, à không, trước hết là bản thân con còn là trẻ con, sao lại đi nhận nuôi đứa khác? Chuyện hoang đường gì thế này? 』

「 Hì hì, nhi thần biết mình còn thiếu sót nên cũng đang cố gắng tập làm mẹ đây ạ. Với lại nhi thần muốn chịu trách nhiệm. Ngoài nhi thần ra thì chẳng còn ai lo cho nó cả. 」

Trước khi được A Thanh nhận nuôi, Tử Dư chẳng qua chỉ là một công cụ tà ác bị Huyết Giáo sử dụng trong trận pháp.

Cho dù Thiếu Lâm Tự có bị coi là đám "Phật giáo mạo nhận" chỉ chăm chăm luyện võ đi chăng nữa, thì đến cả Vô Học Đại Sư – người thấm nhuần Phật pháp – cũng phải chủ trương nhốt vĩnh viễn con bé vào Sám Hối Động kia mà.

Nhưng vấn đề không nằm ở nghĩa vụ hay trách nhiệm.

Từ một đứa nhóc mặt đơ như tượng gỗ, lúc nào cũng rụt rè sợ sệt không dám rời nửa bước, giờ đây con bé đã biết cười đùa, sà vào lòng A Thanh không chút e dè.

Dù sau này lớn lên, bước vào tuổi dậy thì ương bướng, có khi nó sẽ trở thành đứa con gái đáng ghét khó bảo, nhưng mà… chắc là không đâu. Tử Dư nhà mình mà, chắc không đến nỗi thế đâu… Chắc là thế…?

Nhìn bộ dạng bồn chồn lo lắng của A Thanh, Hoàng hậu chợt thấy chạnh lòng.

Mẹ giới thiệu con mà lại phải nơm nớp lo sợ thế kia, thật là tội nghiệp.

Ta thương con ta bao nhiêu, thì hẳn con ta cũng thương con nó bấy nhiêu chứ.

『 Khụ. Kể ra cũng muốn nhìn mặt mũi nó một chút. Mang tiếng có cháu gái mà chưa thấy mặt mũi đâu. Chắc phải đợi đến lần cúng tế tiếp theo ở Thiên Nữ Tự mới gặp được quá. 』

Thực lòng Hoàng hậu vẫn chưa ưng cái đứa tên Tử Dư kia lắm.

Có điều, tình thương cháu của người già nó giống như bản năng khắc sâu vào cốt tủy rồi. Cho nên cũng chẳng ai dám chắc là đến lúc gặp mặt trực tiếp, bà còn giữ được cái thái độ "chưa ưng" ấy hay không…

... Ưng cái khỉ mốc.

Con gái mình đang tuổi xuân phơi phới, tương lai rộng mở, tự nhiên đèo bòng thêm đứa con, thế thì sau này đường tình duyên, cưới xin biết tính làm sao?

Đã thế mẹ nó còn bảo ánh mắt nó "bẩn bẩn", chắc chắn là một con nhóc có tướng mắt lấc cấc, láo liên rồi.

Chắc mẩm là một con ranh con bé tí teo, cứ trừng mắt lên nhìn người ta chằm chằm. Một đứa trẻ ranh mà làm cái bộ dạng đó thì… hừm, làm cái bộ dạng đó thì chắc là giống con ngựa non háu đá, cũng… cũng đáng yêu phết đấy chứ…

Không, không được! Cái con bé A Thanh ngốc nghếch này, sao lại đùng đùng đi nhận con nuôi. Cháu gái… Ta lên chức bà rồi ư? Bà nội… à nhầm, bà ngoại?

Hừm. Bà ngoại. Và cháu gái. Cháu gái của ta.

Sau khi A Thanh lui ra, Hoàng hậu nằm trên giường mà trái tim trong lồng ngực cứ đập thình thịch liên hồi.

Phải rồi, Diên Thuật con bé quả là đứa con hiếu thảo.

Tuy đàn bà con gái mà tự xưng là cha thì nghe kỳ quặc hết sức, nhưng cái đó quan trọng gì, quan trọng là có cháu gái.

Cháu gái đấy, chuyện ta chưa bao giờ dám mơ tới.

Thái tử thì chẳng màng nữ sắc, trong cung cũng chưa có ý định nạp Phi, chuyện bế bồng Hoàng thái tôn còn xa vời vợi.

Công chúa mà xuất giá thì coi như bát nước đổ đi, gả đi xa tít tắp, cả đời còn lại may mắn lắm mới gặp được một hai lần, có khi phải đến tận chốn quan ngoại xa xôi hẻo lánh.

Vậy mà giờ, tự nhiên có cháu gái?

Diên Thuật cái con bé tệ bạc này, sao bao lâu nay không nói với mẹ một tiếng. Nếu báo sớm thì ta dù có phải phá lệ cũng sẽ đến tận nơi cúng tế để mà nhìn mặt cháu một cái.

Hoàng hậu cứ thế trằn trọc, niềm thôi thúc muốn được nhìn mặt đứa cháu gái ngay lập tức khiến bà chẳng thể nào chợp mắt.

Kết quả là sáng hôm sau, bà thức dậy với khuôn mặt xanh xao hốc hác, đến Cung Khôn Ninh làm việc muộn hơn mọi ngày.

Đây là nhiệm vụ của Hoàng hậu – Mẫu nghi thiên hạ, người cai quản nội cung, tổng quản của cái tổ chức hoạn quan khổng lồ gọi là "Thập nhị giám, Tứ ty, Bát cục" (Hai mươi bốn nha môn), là nữ chủ nhân thực sự của Tử Cấm Thành.

Thế nhưng…

Cái đống tấu sớ báo cáo quái quỷ gì đây?

Ngự Dụng Giám dâng sớ xin chế tác bình phong mới, đồ gia dụng, ngà voi, mộc qua, gỗ tử đàn.

Tư Thiết Giám báo cáo xin may màn trướng mới cho phòng ngủ.

Thượng Thiện Giám thì xin ban sắc lệnh thu gom đặc sản các địa phương để chuẩn bị cho đại yến tiệc.

Ấn Thụ Giám xin phép mở Nội Tương Khố (kho riêng của vua) để lấy nguyên liệu chế tác ngọc bội ban tước vị cho hoàng thân quốc thích mới.

Thượng Y Giám thì gửi sách mẫu các loại hoa văn gấm Thục để bàn về việc may lễ phục mới.

Tất cả các tấu sớ này đều quy về một hướng duy nhất.

Nếu dịch nôm na theo ngôn ngữ của đám hoạn quan cho đúng với bối cảnh thì đại ý là:

"Chúng nô tỳ đang đóng đồ đạc cho phòng tân hôn ạ."

"Đang đóng giường cho vợ chồng son đây ạ. Đảm bảo cách âm tốt, bên ngoài không nhìn thấy gì hết."

"Cỗ bàn tiệc cưới chúng nô tỳ sẽ chuẩn bị chu đáo ạ."

"Đang tính làm thẻ bài thân phận cho thành viên mới của Hoàng gia, cho chúng nô tỳ mượn chìa khóa kho tí nhé?"

"Nương nương xem hộ xem vải may áo cưới này có đẹp không ạ?"

『 Chuyện… chuyện quái gì thế này? Người đâu! Mấy thứ này là sao? Trong Hoàng thất sắp có đại sự gì mà ta không biết hả? Cái khí thế này cứ như sắp tổ chức Thiên Hôn (đám cưới vua) đến nơi rồi ấy! 』

Nghe vậy, vị hoạn quan cấp cao nhất, Chưởng Ấn Thái Giám, ngược lại còn trố mắt ngạc nhiên:

『 Dạ? Bẩm Nương nương, chẳng phải là chuẩn bị cho hôn lễ của Thái tử điện hạ sao ạ? Tuy còn đang chọn ngày lành nhưng Hoàng thượng chỉ thị phải làm gấp rút, thời gian eo hẹp nên chúng nô tỳ nhận lệnh phải chuẩn bị theo chế độ tối khẩn cấp đấy ạ. 』

『 Không thể nào! Dù là Hoàng thượng thì cũng đâu thể tự mình quyết định Quốc hôn được! Chuyện hệ trọng khiến cả triều đình lo lắng như thế, sao có thể làm càn…! 』

『 Bẩm Nương nương. Chuyện là… Các vị Thượng thư Lục Bộ đều đã nhận thánh chỉ rồi ạ. Hiện giờ việc sắp xếp chỗ ngồi cho các quan viên đã loạn cả lên rồi… 』

Sắp xếp chỗ ngồi trong yến tiệc là công việc mà đám hoạn quan ngán ngẩm nhất, vì chỗ ngon thì ít mà ai cũng muốn tranh phần.

Điều này có nghĩa là đám quần thần đã đồng ý, và cuộc chiến tranh giành vị trí ngầm đã bắt đầu diễn ra sôi nổi.

『 Cái… Sao lại thế được! Hoàng thượng! Hoàng thượooong!! 』

Và thế là, Hoàng hậu nổi giận.

Hoàng hậu phẫn nộ! Xuất kích!

『 Hoàng thượng! Rốt cuộc chuyện này là thế nào! Tại sao, tại sao không hỏi ý kiến của thần thiếp mà lại tự tiện, sao Người có thể làm như vậy! 』

Trước cơn thịnh nộ long trời lở đất đó, Thiên tử vẫn dửng dưng nhấp ngụm trà.

『 Trời đang nóng mà uống cái này mát thật đấy. Hoàng hậu có muốn dùng một chén không? 』

Có điều giọng nói của Ngài hơi run, bàn tay nâng chén trà cũng khẽ rung lên bần bật. Dù cố tỏ ra bình thản, nhưng rõ ràng là Ngài đang "rét".

Cũng phải thôi, Hoàng hậu vốn là con gái nhà tướng, dòng dõi bao đời nắm giữ binh quyền, sản sinh ra vô số danh tướng. Chắc vì thế mà khí chất của bà rất dữ dằn và "ra tay" cũng rất nặng.

『 Giờ này mà Người còn nuốt trôi trà nước được sao! Thái tử… sao có thể ép nó lấy loại phụ nữ đó, không, con… con ranh đó, đúng, con ranh đó! Một đứa con gái lai lịch bất minh, lăn lộn đầu đường xó chợ, bẩn… bẩn… bẩn thỉu, ti tiện! 』

Hoàng hậu đã phải rất cố gắng mới thốt ra được những lời mạt sát ấy dù trong lòng đau như cắt.

Nhưng lọt vào tai Thiên tử, thì nghe như bà đang tức giận đến mức run rẩy không nói nên lời. Nước trà trong chén trên tay Ngài lại càng sóng sánh dữ dội hơn.

『 Khụ, Hoàng hậu. Các Thượng thư Lục Bộ, và toàn thể bá quan văn võ đã đồng thuận thúc đẩy hôn sự này rồi. Dù ta là Thiên tử cũng đâu thể phớt lờ tấm lòng trung trinh của bề tôi? Nàng cũng biết mà. 』

Thiên tử đáp trả đầy vẻ đường hoàng.

Dù là vua cũng không thể một mình ép buộc tổ chức đại sự quốc gia.

Giống như Hoàng hậu từng nghĩ việc Thiên tử đơn phương thúc đẩy hôn sự chắc chắn sẽ thất bại, là nỗ lực vô vọng không đáng lo.

Nhưng giờ tình thế đã đảo ngược.

Tất cả quần thần đều tán thành?

Thì dù Hoàng hậu có phản đối kịch liệt đến đâu cũng không thể một mình hủy bỏ đại sự quốc gia được.

Và Hoàng hậu thừa hiểu điều đó.

Trước mắt bà tối sầm lại!

Sao lại… Rốt cuộc… Sự việc lại thành ra thế này.

Bụng bà quặn thắt, đầu óc quay cuồng choáng váng.

Cảm giác như máu trong người rút sạch, tiếng mạch máu co rút nghe rõ mồn một bên tai.

Giữa cơn hỗn loạn đó, tim bà đập thình thịch, cơn giận trào dâng nhưng cổ họng như bị ai khâu chặt, không thốt nên lời.

Phải mất một lúc lâu, Hoàng hậu mới nghẹn ngào, cố nặn ra từng chữ bằng chất giọng khàn đặc:

『 Tại sao… Tại sao Người lại làm đến mức này? Hả? Hoàng thượng, xin Người, đây… đây là thỉnh cầu của thần thiếp. Xưa nay thần thiếp luôn sát cánh phò tá theo ý Người mà. Nên lần này, chỉ một lần này thôi, Người nhượng bộ không được sao? Hoàng thượng. 』

『 Ái chà, Trẫm mới là người phải nói câu đó! Chẳng phải Trẫm đã giải thích đàng hoàng rồi sao! Trẫm cũng đã hứa là sẽ không để Thái tử chạm vào người con bé rồi còn gì! Thế mà sao nàng cứ phản đối mãi thế! Trẫm biết phải làm sao bây giờ! Hừ! 』

Thiên tử hét lên một tiếng, rồi như thể quá bức bối, cổ họng khô khốc, Ngài ngửa cổ tu ừng ực chén trà hoa quả lạnh ngắt.

Ngay lúc đó.

『 Tây Môn Thanh… là con gái của Ngài đấy. Tây Môn Thanh chính là Diên Thuật… là con gái của chúng ta, là Tiểu Hạt đấy! 』

Nghe câu nói ấy, đôi mắt Thiên tử trợn trừng, to hết cỡ.

Động tác của Ngài cứng đờ giữa không trung.

"Rồooo…"

Dòng nước trà trái cây vừa trôi vào miệng cứ thế trào ngược ra, chảy xuống ròng ròng như một thác nước nhỏ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!