A Thanh vội vàng đỡ Phạm Nhược Công đứng dậy.
Vốn là công dân gương mẫu của "Đông Phương Lễ Nghi Chi Quốc" trong tương lai, nên thấy người già quỳ trước mặt mình, A Thanh cảm thấy cực kỳ khó chịu.
Tất nhiên, nếu Ác nghiệp của đối phương trên 100 thì A Thanh sẵn sàng coi như súc sinh, bắt quỳ rồi moi ruột gan ra cười ha hả. Nhưng trường hợp này đối phương lại có thiện ý, hơn nữa còn là người quen cũ của Diên Thuật.
『 Thấy Nương nương đạt được thành tựu to lớn thế này, lão thần vừa mừng vừa tự hào vô cùng. Chỉ tiếc là không thể khoe với thiên hạ rằng lão già này đã từng dạy kiếm thuật cho người, thật là uất ức. 』
「 Ưm, chuyện đó... vẫn chưa chắc chắn mà. Hơn nữa nhìn kiếm thuật của ta mà nhận ra thì hơi khó, vì kiếm thế của ta thay đổi nhiều lần rồi. 」
Kiếm thuật của A Thanh ban đầu chỉ là bắt chước cứng nhắc các chiêu thức mà Bảng trạng thái khắc vào não.
Trải qua nhiều lần biến đổi, giờ đây A Thanh đã có thể tùy ý thi triển diệu lý theo ý muốn.
Nên làm sao mà giống Diên Thuật ngày xưa được, sao ông ta lại chắc chắn thế?
『 Lão thần biết chứ. Một cao thủ Hóa Cảnh làm sao còn giữ lại những thói quen xấu xí thời mới tập tọe học kiếm. Nếu thế thì đừng nói Hóa Cảnh, đến Siêu Tuyệt Đỉnh cũng chẳng mơ tới. 』
「 Thế thì sao? 」
『 Vì Nương nương vừa thi triển Việt Nữ Kiếm Pháp Chân Thể Bản . Trên đời này người duy nhất có thể thi triển kỹ nghệ đó chỉ có một, chính là người. 』
A Thanh nghiêng đầu. Chỉ có một người trên thế giới?
「 Ơ, không phải là hai người sao? 」
Ít nhất phải có người dạy chứ, chẳng lẽ tự nhiên tổ tiên báo mộng truyền thụ võ công à?
Nhưng Phạm Nhược Công lắc đầu.
『 Việt Nữ Kiếm mà lão thần dạy cho Nương nương chỉ là kỹ thuật binh khí thông thường trong quân đội. Dù Nương nương có năn nỉ thế nào, lão thần cũng đâu dám tùy tiện truyền thụ võ công?
Chỉ vì Việt Nữ Kiếm là bài quyền cơ bản nhất trong quân đội, ai cũng bắt chước được nên mới dạy thôi. 』
Dù Công chúa khóc lóc, ăn vạ, mè nheo, dọa dẫm, thì bề tôi ăn lộc vua cũng không dám vi phạm quốc pháp.
May mắn thay, Diên Thuật hồi bé đọc xong "Việt Nữ Thiên" thì mê mẩn truyền thuyết, đòi học Việt Nữ Kiếm. Mức độ đó thì lỡ bị phát hiện cũng có thể lấp liếm là "học lỏm Cẩm Y Vệ tập luyện".
Và quả thực trót lọt.
Công chúa bé bỏng cầm kiếm gỗ múa may quay cuồng suốt ngày. Miệng hô to: "Đỡ lấy này Việt Nữ Kiếm!", "Việt Nữ Thăng Thiên!", "Việt Nữ Xung Thiên!", "Việt Nữ Cuồng Thiên!", toàn chiêu thức tự chế bắt đầu bằng Việt Nữ kết thúc bằng Thiên.
Tai mắt trong cung nhiều vô kể. Nhưng ai cũng nghĩ: "Công chúa Diên Thuật lại lên cơn rồi", nên chẳng ai thèm để ý.
Thậm chí vài tên Cẩm Y Vệ hay Đông Xưởng còn giả vờ kêu "Á hự" rồi ngã lăn ra để chiều lòng Công chúa.
Rồi có kẻ nào đó ngứa mồm. Đến giờ vẫn chưa tìm ra cái thằng khốn nạn đó là ai.
Hắn bảo: "Đó là Việt Nữ Kiếm giả. Việt Nữ Kiếm thật nằm sâu trong kho vũ khí Hoàng cung cơ, là bí kíp truyền thuyết chưa ai luyện được".
Trẻ con là loài sinh vật hay ảo tưởng sức mạnh. Luôn tin mình là "Người được chọn"làm được điều không ai làm được, nên Diên Thuật mắt sáng rực lên ngay.
Bí kíp gốc trong kho vũ khí Hoàng cung!
Chưa ai luyện được!
Kiếm pháp truyền thuyết!
Không phải nói dối. Đúng là có bí kíp gốc thật. Nhưng đó là bí kíp từ thời võ công chưa hình thành, chẳng có chữ nào hướng dẫn vận khí, chỉ toàn tranh vẽ vài tư thế rời rạc. Lại do họa sĩ mù tịt về kiếm thuật vẽ, nên sai bét nhè từ tư thế cơ bản đến chuyển động cơ thể, chẳng có mạch lạc gì sất.
Nói trắng ra, đó chỉ là quyển tranh (Họa thiếp) chứng minh Việt Nữ A Thanh ngày xưa là mỹ nhân thôi.
Nên đương nhiên chẳng ai luyện được. Chân thể bản Việt Nữ Kiếm chỉ còn là truyền thuyết.
「 Hả. Thế thì Diên Thuật Công chúa đâu có liên quan gì đến Việt Nữ Kiếm của ta? 」
『 Không. Nương nương đã luyện được. Chỉ bằng cách nhìn vào quyển tranh rách nát đó. 』
Chuyện hoang đường nhất thế kỷ.
「 Hả. Luyện kiểu gì? 」
『 Nguyên văn lời người nói là: "Vì ta chính là hiện thân của A Thanh! Ta là đại thiên tài ngàn năm có một!". 』
「 Thế có phải thiên tài thật không? 」
『 Thần cũng không rõ. Từ đó trở đi không còn là bắt chước kiếm thuật thông thường nữa.
Vì là chuyện hệ trọng có thể bị xử tử theo quốc pháp, nên thần đã bẩm báo Hoàng hậu nương nương. Sau khi bị mắng một trận tơi bời thì người bỏ tập, chỉ múa may nghịch ngợm thôi. 』
Ưm. Vậy là không phải bỏ hẳn. Tự nhiên muốn gặp cái Công chúa kỳ quặc này một lần xem sao.
『 Mà này, Nương nương là người thừa kế Như Lai Thần Chưởng - thần công thất truyền của Thiếu Lâm phải không? 』
「 Ơ... Tình cờ thôi ạ? 」
『 Thú thực, lão thần vẫn luôn tò mò. Nếu Nương nương được học võ công đàng hoàng thì sẽ đạt đến cảnh giới nào. Nếu người thực sự là đại thiên tài ngàn năm có một.
Liệu người có năng lực thần bí nào đó, chỉ cần nhìn qua bí kíp sơ sài là hiểu được toàn bộ võ công hay không. Người thấy sao? 』
「 Hầy, làm gì có năng lực đó. 」
A Thanh (kẻ trộm võ công bằng cách chạm vào bí kíp, tội phạm chuyên nghiệp) xua tay.
Phạm Nhược Công nhìn A Thanh chằm chằm, rồi khẳng định chắc nịch.
『 Năng lực đó có tồn tại. 』
「 Hả. Thật á? Ai thế? Chẳng lẽ là Võ Thiên Đại Đế... khụ, Võ Thiên Đại Đế nào đó? 」
『 Nương nương. Là Võ Thiên Tử. 』
「 Vâng. Là ông Võ Thiên Tử đó à? 」
『 Không phải gã đó. Nhắc mới nhớ, nghe đồn người kế thừa võ công của gã đó? 』
Mắt Phạm Nhược Công nheo lại.
『 Nương nương, người có biết môn võ công tên là Vô Tướng Công... Ưm, thôi bỏ đi. 』
Phạm Nhược Công đột ngột đổi chủ đề. Nhìn vẻ mặt ngơ ngác đần độn (thương hiệu A Thanh) là biết câu trả lời rồi, hỏi cũng bằng thừa.
Nhưng A Thanh lại tò mò.
「 Vô Tướng Công? 」
Ngày xưa, có một môn phái thần bí quy tụ những cao thủ bí ẩn. Võ công của môn phái này toàn là thần công cái thế vượt xa lẽ thường.
Ban đầu họ sống ẩn dật, nhưng dần dần xuất thế, thích thú với việc được người đời tôn sùng. Họ kiêu ngạo đến mức tự xưng là Thần Tiên, là Thiên thượng môn phái.
Hoàng cung không thể để yên chuyện này. Đang định trừng trị thì...
Bọn họ tự chia bè kết phái, tranh giành quyền sở hữu thần công, đánh nhau sứt đầu mẻ trán, rồi diệt vong chỉ trong một đêm. Thần công bí kíp thất lạc khắp nơi.
「 Ơ, nghe quen quen... 」
『 Là giai thoại nổi tiếng mà. Chứng minh rằng võ lâm nhân dù mạnh đến đâu cũng không thoát khỏi bản chất dã nhân tham lam. Dám xưng thần tiên, mạo danh Thiên giới rồi tự giết lẫn nhau vì lòng tham, kết cục xứng đáng cho lũ võ lâm nhân. 』
Tự nhiên chuyển sang chế độ "kỳ thị võ lâm nhân". A Thanh cũng chẳng biết nói gì, đành im lặng.
『 Vô Tướng Công cũng là thần công của bọn chúng. 』
Vô Tướng Công, hay Tiểu Vô Tướng Công.
Người luyện Vô Tướng Công chỉ cần nhìn qua là hiểu hết võ công thiên hạ. Hơn nữa khi luyện võ công đã hiểu, thành tựu tăng tiến vượt bậc, bỏ qua hàng chục năm khổ luyện, thành thục ngay lập tức.
Thậm chí luyện cùng lúc các võ công tương khắc cũng không bị tẩu hỏa nhập ma. Tóm lại là sử dụng mọi võ công trên đời như của mình.
「 Oa... 」
A Thanh trầm trồ. Nghe giống Bảng trạng thái ghê.
À không, còn xịn hơn Bảng trạng thái nữa chứ? Bảng trạng thái phải chạm vào bí kíp hoặc nghe khẩu quyết mới học được, đằng này chỉ cần nhìn là hiểu, luyện phát thành thục ngay.
‘Bảng trạng thái à, mày cứ lên mặt dạy đời tao, hóa ra mày cũng chỉ là đồ "phàm phu tục tử" (hạng xoàng) thôi. Đồ cùi bắp.’
Bảng trạng thái mà có ý thức chắc oan ức lắm. Cái con ranh vô ơn bạc nghĩa này, nhờ ai mà mày sống dai thế, dám chửi bà à. Nhưng Bảng trạng thái vô tri nên cũng chẳng biết oan ức là gì.
「 Nhưng có thật không đấy? Khó tin quá. Luyện cái gì mà được thế? Kiểu phương pháp học tập thần kỳ à? 」
Kiểu như "Luyện thi đại học cấp tốc 100 ngày", "50 ngày", "30 ngày", "Đêm trước ngày thi", toàn là ảo mộng của mấy đứa lười học thôi mà?
『 Truyền thuyết kể thế thôi, thực hư thế nào chưa ai kiểm chứng. Có thể không phải võ công mà là thần vật khắc vào linh hồn bằng chú thuật, hoặc chỉ là tin đồn.
Ngoài Vô Tướng Công, các võ công khác thỉnh thoảng vẫn xuất hiện sau khi môn phái đó diệt vong, như Bạch Hồng Chưởng, Lục Dương Chưởng, Lăng Ba Vi Bộ... A. Nghe nói Nương nương đang sở hữu Lăng Ba Vi Bộ? 』
「 A! Đúng rồi. Là nó đấy! 」
『 Ồ, người nhớ ra gì rồi à? 』
「 Không, chuyện môn phái đó ấy, nghe quen quen. Lúc người đưa bí kíp Lăng Ba Vi Bộ kể cho ta nghe, bảo là bí kíp đẫm máu, đánh nhau chí chóe gì đó. Đúng không? 」
『 Thần đã bảo là giết nhau diệt môn rồi mà... 』
Giọng Phạm Nhược Công nghe hơi buồn.
『 Khụ khụ, Nương nương. Thấy người trưởng thành thế này, lão thần xúc động vô cùng. 』
「 A, ông về ạ? 」
『 Lão thần muốn ở bên cạnh bảo vệ Nương nương như ngày xưa, nhưng nhiệm vụ ở Hoàng Cực Điện không cho phép vắng mặt lâu, mong người thứ lỗi. 』
「 Không, ta là cái gì mà thứ lỗi với không thứ lỗi. 」
Phạm Nhược Công mỉm cười hiền hậu.
『 Nghĩ lại thì, hồi đó vui thật. Thần sẽ thường xuyên ghé thăm người. Người cho phép chứ? 』
Thái tử không ngủ, ngồi đợi tin.
Nếu ngay cả Phạm Nhược Công cũng bị cái miệng lưỡi gian xảo của con ả Thiên Hoa Kiếm kia mê hoặc thì sao?
Nếu tất cả những người thân cận từ nhỏ đều đồng thanh khẳng định Thiên Hoa Kiếm là Diên Thuật thật... Thì biết làm thế nào?
Lúc đó chính ta phải ra tay giải quyết. Người khác có thể bị lừa, nhưng ta thì không.
Ngay cả Diên Thuật ngày xưa cũng thế. Sự vui vẻ quá trớn, vẻ lễ phép giả tạo của nó lừa được bao nhiêu người trong cung, nhưng chỉ có ta nhìn thấu bản chất "súc sinh" man di mọi rợ của nó.
Nên ta sẽ lột trần bộ mặt đạo đức giả của Thiên Hoa Kiếm, phơi bày bản chất thú vật bên trong, lúc đó ai cũng sẽ thấy rõ chân tướng...
Khoan đã. Thế chẳng phải Thiên Hoa Kiếm đang che giấu Diên Thuật à?
Tư duy đi vào ngõ cụt từ bao giờ thế này. Quả nhiên Thiên Hoa Kiếm đáng sợ thật, mê hoặc cả tâm trí ta!
Chính lúc đó.
『 Điện hạ, thần Phạm Nhược Công cầu kiến. 』
『 Ồ, vào đi. 』
Thái tử mừng rỡ đón khách giữa đêm khuya.
Cung Thái tử (Nam Tam Sở) gồm ba điện nối tiếp nhau từ Nam sang Bắc: Đoan Kính Điện, Đoan Bản Cung, Hiệt Phương Điện.
Muốn ra vào Hiệt Phương Điện phải đi qua Đoan Bản Cung. Nên Phạm Nhược Công ghé qua chỗ Thái tử sau khi gặp A Thanh là chuyện bình thường.
『 Thế nào? 』
Bịch! Phạm Nhược Công quỳ sụp xuống trước mặt Thái tử.
『 Điện hạ, xin hãy trừng phạt thần. 』
『 Này, ông sao thế? Tự nhiên lại... 』
『 Thần dám nhìn thấy đại nghịch tội nhân mạo danh Thiên Triều mà không chém chết ngay tại chỗ, lại tay không trở về, tội đáng muôn chết. 』
Thiên Triều là triều đại của Trời, tức Hoàng thất Trung Nguyên. Mạo danh Thiên Triều là tội đại nghịch vô đạo.
『 Ý ông là... 』
Phạm Nhược Công ngẩng đầu lên, vẻ mặt đầy phẫn nộ tâu bày:
『 Thiên Hoa Kiếm là bè lũ phản nghịch dám dùng những lời lẽ hoang đường để lăng mạ Thiên Triều. Xin Điện hạ hãy ra lệnh. Thần sẽ bí mật xử lý, xóa sổ nó khỏi thế gian này. 』
1 Bình luận