『Thái tử Điện hạ thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế!』
Tiếng hô vang dội từ bốn phía.
Đương nhiên rồi, Thái tử đích thân giá lâm mà.
Mọi người đều quỳ gối cúi đầu, trán gần chạm đất hô to ba lần thiên tuế.
Nhờ vậy mà không ai nhìn thấy cảnh tượng thảm hại của A Thanh.
Thường thì đến lúc này Thái tử sẽ phất tay bảo "Miễn lễ". Nhưng sao cứ hô mãi thế này?
Bởi vì Thái tử, người đáng lẽ phải phất tay, giờ đang đứng cau mày, nhìn chằm chằm vào vị khách với vẻ mặt cực kỳ khó chịu.
Về phía A Thanh: Gì thế này, lần đầu gặp mặt mà nhăn nhó thế, ít nhất cũng phải chào hỏi "Xin chào", "Chào mừng đến với cung điện Trung Nguyên" chứ, sao lại nhìn đểu thế, à mà vừa nãy hắn tặc lưỡi phải không?
『Chậc.』
Thái tử tặc lưỡi, dùng ngón tay gõ gõ vào trán mình.
Trán? A Thanh vô thức đưa tay sờ trán... a, khăn voan bị lật ngược lên rồi. Hèn gì thấy sáng thế.
Lúc ngủ dập mặt xuống đất làm khăn ướt sũng, che mắt nên nhìn đời nhòe nhoẹt, nhưng A Thanh có Giác Tỉnh Thần Công cảm nhận luồng khí nên chẳng cần nhìn cũng thấy rõ.
A Thanh chỉnh lại khăn voan xong, Thái tử mới giơ cánh tay gập vuông góc lên.
Lúc đó tiếng hô thiên tuế mới dứt.
Mọi người im bặt như chưa từng hô, chỉ còn tiếng mưa rơi, Thái tử mở lời.
『Chào mừng thanh niên anh hùng Tây Môn Thanh đến với Cấm Vực của Tử Cung.』
Hả. Vào đâu cơ? Lông mày A Thanh giật giật.
Tử Cung là Thiên Cung nơi Thiên Đế ngự trị, Cấm Vực là khu vực cấm người ngoài, kết hợp lại là Tử Cấm Thành.
『Trời mưa đường xa chắc mệt rồi, vào nơi ở nghỉ ngơi tĩnh dưỡng trước đã. Người đâu, đưa Tây Môn Thanh... khụ khụ. Đưa người này... khụ khụ.』
Thái tử ấp úng.
Cảm giác rất miễn cưỡng, không hẳn là ghét bỏ mà là cảm thấy thua cuộc, lòng tự trọng bị tổn thương ghê gớm.
Nhưng biết làm sao được.
Thái tử ở Trung Nguyên không có thực quyền.
Chỉ có quyền uy của kẻ cầm quyền tương lai, còn nhiệm vụ thực tế là nghe và làm theo lệnh Thiên tử.
『Đưa Tây Môn Thanh đến Hiệt Phương Điện.』
Hiệt Phương Điện!
Phía Nam Đông Cung là Nam Cung, nơi ở của Thái tử, gồm ba tòa cung điện lớn gọi là Nam Tam Sở.
Trong Nam Tam Sở, Hiệt Phương Điện là nơi ở của thê thiếp Thái tử.
Tuy nhiên, hôn nhân ở Trung Nguyên đâu phải chuyện cá nhân.
Đó là đại sự liên kết hai gia tộc, phải được sự cho phép của bề trên.
Nên Thái tử không thể tùy tiện đưa ai vào Hiệt Phương Điện được.
Kết hợp hai điều trên, lời nói của Thái tử có nghĩa là:
"Ta rất ưng ý nàng."
"Hãy ở bên cạnh ta."
Một lời tán tỉnh đơn phương trắng trợn!
Thái tử nghiến răng.
Tất nhiên A Thanh mù tịt về mấy chuyện đó.
Tử Cấm Thành có bao nhiêu cái nhà, tên gì, dùng làm gì, cô biết thế quái nào được.
Thậm chí mỗi đời Thiên tử lại đổi công năng sử dụng tùy theo sở thích và mức độ sủng ái, người ngoài làm sao mà biết.
Thái tử rùng mình một cái, nắm chặt tay rồi quay ngoắt đi.
Cả đời chưa bao giờ thấy nhục nhã thế này.
Hắn sải bước đi thẳng, đám thái giám hốt hoảng chạy theo.
Thoang thoáng tiếng xì xào của thái giám.
"Điện hạ, sao ngài lại nói thế, đưa nữ nhân giang hồ vào Nam Tam Sở...", "Điện hạ, xin hãy suy nghĩ lại", "Điện hạ, nhan sắc nữ nhân chỉ là phù du như đèn lồng lướt qua...",
"Câm mồm! Các ngươi coi ta là cái gì! Ta cũng có mắt đấy nhé! Nhưng mà Điện hạ..."
Hình như Thái tử vừa quát tháo gì đó.
Nếu không mưa thì A Thanh đã dùng thính giác siêu phàm nghe lén rồi.
Nhưng tiếng mưa rơi lộp độp trên nền đá ồn quá, vả lại chuyện phiếm của người ta thì nghe làm gì.
Ném tảng đá lớn xuống hồ, nước sẽ bắn tung tóe, mặt hồ dậy sóng.
Tảng đá vừa ném xuống Tử Cấm Thành cũng gây chấn động không kém: Thanh niên anh hùng Tây Môn Thanh đến nhận thưởng đã được đưa vào Hiệt Phương Điện.
Chưa đầy nửa ngày tin đồn đã lan ra khắp nơi.
An ninh Tử Cấm Thành lỏng lẻo thế à? Không, tốc độ lan truyền tin đồn tỉ lệ thuận với mật độ dân số.
Và Tử Cấm Thành thì đông nghịt người.
90 cung điện, hơn 900 tòa nhà khác, tổng cộng gần 1.000 công trình nằm trong bức tường thành khổng lồ.
Số lượng phòng lên đến 9.000.
Chủ nhân các phòng, người quản lý, thái giám, cung nữ, quan lại và gia đình, người hầu... con số không thể đếm xuể.
Lại còn là chuyện động trời thế này.
Thái tử đích thân ra đón nữ nhân võ lâm rồi đưa thẳng vào Hiệt Phương Điện.
Nghe bảo là Thiên Hoa Kiếm, Hoa Trung Thiên Hoa, vừa giỏi võ vừa đẹp nghiêng nước nghiêng thành.
Con hồ ly tinh, dám quyến rũ Điện hạ...!
Hồ ly cái gì, ngươi không có cửa đâu? Lượn lờ trước mặt Điện hạ mãi mà ngài có thèm nhìn đâu?
Này, sao nói thế? Biết đâu ngài thích của lạ thì sao. Nhìn mỹ nhân mãi cũng chán, thấy ai kỳ dị đặc biệt lại thích thì sao.
Con khốn, mồm miệng độc địa thế.
Thực ra, giấc mơ của cung nữ chỉ có hai.
Một là lọt vào mắt xanh Hoàng thượng để nhận ân sủng.
Hai là lọt vào mắt xanh Điện hạ để nhận ân sủng.
Nhưng làm vợ Thiên tử thì phải chịu sự quản lý nghiêm ngặt, ngày nào cũng thấy cảnh các phi tần khóc lóc, nên trừ phi có tham vọng lớn, vị trí này không hấp dẫn lắm.
Hoàng tử mới là tuyệt nhất.
Sau này được phong Thân vương xuất cung, thoát khỏi Tử Cấm Thành ngột ngạt và nguy hiểm này.
Và Thái tử Điện hạ thì khỏi phải bàn.
Dù là Thứ hậu, nhưng khi Thái tử lên ngôi thì cũng xí được vị trí ngon nghẻ thứ hai trong Đông Lục Cung.
Tại sao là thứ hai? Vì vị trí tốt nhất thuộc về Chính thất rồi.
Nên cung nữ ghen tị là tám phần, nhưng cũng nhanh nhạy tám phần.
Biết đâu đây là Hoàng Thái Tử Phi tương lai?
Nếu được chọn làm tỳ nữ thân cận thì đời lên hương ngay.
Lưu ý, Trung Nguyên không có chức Hoàng Thái Tử, chỉ có Thái tử. Nhưng vợ cả của Thái tử gọi là Hoàng Thái Tử Phi.
Hoàng Thái Tử Phi thì sao? Đã được Thái tử sủng ái thế kia thì quyền lực khỏi bàn. Trong cung sủng ái quan trọng hơn thứ bậc.
Nên đám cung nữ tiếp tân và cung nữ quản lý Nam Tam Sở đang trừng mắt nhìn nhau trước cửa Hiệt Phương Điện.
"Các ngươi đến đây làm gì? Đây là Nam Tam Sở nhé?"
"Biết cái gì mà đòi phục vụ, hừ."
"Khách quý đến thì chúng ta phải tiếp đón chứ? Các ngươi biết gì?"
"Chúng ta mới là chuyên gia tiếp khách, đỉnh cao của sự phục vụ. Hừ."
Tâm bão, lỗ đen hút mọi sự chú ý của Tử Cấm Thành - A Thanh đang được tắm rửa sạch sẽ sau bao ngày dầm mưa dãi nắng.
Nhưng mà, có bao nhiêu người đang tắm cho ta thế này?
Tay chân đâu mà lắm thế.
Đầu, vai, gối, chân... sờ soạng khắp nơi như bức tượng cầu may, chạm vào là sống lâu trăm tuổi sinh con trai hay sao mà bu vào đông thế.
『Nước thế nào ạ? Có cần thêm nước nóng không ạ?』
『Ôi trời, da dẻ sao mà mịn màng thế này. Như ngọc trắng. À không, Bạch ngọc phải giống da tiểu thư mới đúng.』
『Á, rách rồi, à không phải lụa mà là tóc à, trời ơi, mượt quá, cứ tưởng sờ vào gấm Thục.』
Hừm, cung nữ cũng biết nịnh nọt gớm.
Nhưng vẫn thua xa đệ tử Thần Nữ Môn.
"Đại nhân, đây là Ngưu Nãi Hương Táo Dịch, vì ngưỡng mộ nữ hiệp nên em đặc biệt lấy từ Tây Lục Cung ra đấy ạ. Một năm chỉ tiến cống vài bình thôi. Thơm mùi sữa lắm đúng không ạ?"
Mùi sữa bò thơm phức, cung nữ vừa xoa bóp vừa thì thầm to nhỏ.
Tây Lục Cung là cái gì không biết, nhưng lấy trộm đồ tiến cống là tham ô đấy? Có sao không?
Nhưng mà, ưm, sướng thật...
Tay ngâm nước nóng ấm áp, bôi dầu thơm, xoa bóp nhẹ nhàng khắp cơ thể, bao nhiêu người phục vụ thế này.
A, tan chảy mất thôi...
Ngâm nước nóng.
Xoa bóp dầu thơm.
Cứ ngồi im là được nâng lên đặt xuống, tắm gội sấy khô mặc đồ, tỉnh lại thì đã ngồi trên ghế êm ái, được mát-xa đầu, chải tóc, làm móng cùng lúc.
Số hưởng thật.
Nhưng A Thanh cũng thấy oan ức.
Vì ngoài việc hưởng thụ ra chẳng được làm gì cả.
Vào cung rồi phải ở yên thế này ít nhất ba ngày.
Lý do chính đáng là: Thanh tẩy thân tâm trước khi yết kiến Thiên tử.
Đến nhà ai thì phải chào chủ nhà trước.
Nhưng Thiên tử không phải muốn gặp là gặp.
Phải tịnh tâm, rũ bỏ bụi trần đã.
Nên mát-xa thoải mái.
Cung nữ tranh giành nhau suất phục vụ để lấy lòng "nương nương" tương lai.
『Ưm, hơi đói...』
『Chết thật! Nô tỳ đi chuẩn bị đồ ăn ngay ạ! Người muốn dùng thịt khô, hay bánh ngọt, à không, coi như nô tỳ chưa hỏi, nô tỳ sẽ mang hết lên ạ!』
『Không, cần gì nhiều thế. Cảm ơn...』
A Thanh không bao giờ từ chối đồ ăn vặt.
Cứ gặp người tốt, môi trường tốt là cô lại buông thả bản thân.
Nhum nhum, bánh khô, thịt khô, hoa quả khô... ăn không ngừng nghỉ, vừa ăn vừa nghe nịnh hót: "Thoải mái không ạ?", "A chỗ này, eo thon quá, đúng là 'Tế yêu tuyết phu', câu này sinh ra là để dành cho tiểu thư!", nghe mà sướng rơn người.
Đến giờ đổi ca, cung nữ khác vào.
Thấy đống đồ ăn vặt bày la liệt thì giật mình, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ chuyên nghiệp, tiếp tục nịnh nọt phục vụ.
Trong số đó cũng có những nỗ lực lấy lòng riêng.
Nịnh nọt là cơ bản.
Lương bổng chắc chẳng bao nhiêu mà vẫn dúi quà cáp bảo là đồ quý.
Hoặc cung cấp thông tin.
"Hoàng hậu nương nương cực kỳ, cực kỳ nghiêm khắc, chỉ cần tóc rối một sợi là người nổi trận lôi đình ngay, tiểu thư phải cẩn thận đấy ạ."
Hoàng hậu nghiêm khắc á? Thấy có vẻ đâu như thế?
"Quý phi nương nương quyền thế hơn cả Hoàng Quý phi, nếu tiểu thư muốn, nô tỳ sẽ bắn tin để tiểu thư đến thỉnh an."
"Dạo này ở Đông Cung, Tiệp dư nương nương và Quý nhân nương nương đấu đá ghê lắm."
Ngoài chuyện cung đấu ra thì:
"Thái tử thích ăn đồ ngọt, mặn và thịt mềm."
Thái tử sành ăn đấy.
"Thái tử thích màu này, hay đọc sách này, hay đi dạo ở đâu, giờ nào..."
Toàn thông tin không hỏi và cũng không quan tâm.
Và, nữa.
A Thanh nhìn cung nữ mới vào ca.
Trung Nguyên thực ra là xã hội đa sắc tộc khá hòa đồng.
Chính xác là trừ người Hán ra thì tất cả đều là "mọi rợ" nên bị đối xử bình đẳng như nhau. Trung Nguyên liên kết theo cộng đồng làng - thành phố - tỉnh hơn là chủng tộc, nên trừ vài dân tộc thiểu số bị khinh miệt ra thì mọi người sống khá hòa thuận.
Nên thấy cung nữ giống hệt mỹ nhân Thiên Trúc cũng không lạ lắm. Nhưng mà.
『Nương nương, có môn công phu này hay lắm ạ.』
Tất nhiên A Thanh chưa phải Nương nương.
Nhưng cung nữ gọi tự nhiên thế thì cứ nhận đại đi.
『Công phu?』
『Ôi chao, giải thích thế nào nhỉ, tốt cho phụ nữ lắm ạ, thực sự rất tốt, nhưng không biết diễn tả sao, nói thẳng ra thì ngại quá...』
『Nói thế càng làm ta tò mò. Là gì?』
『Ưm, người nghe nói đến Ái Kinh bao giờ chưa ạ?』
『Ái Kinh?』
『Là công phu của Thiên Trúc. Hay lắm đấy ạ.』
Cung nữ cười ẩn ý, nụ cười đầy vẻ dâm tà.
Ái Kinh.
Ở quê A Thanh nhắc đến Thiên Trúc là nghĩ ngay đến cái này, cả thế giới đều biết, gọi là "Kama Sutra".
『Như nương nương thấy đấy, nô tỳ xuất thân Thiên Trúc. Và Tố Nữ Kinh mà nữ nhân trong cung học thực ra chỉ là một phần nhỏ của Ái Kinh thôi, chưa bằng một phần mười sự sung sướng mà Ái Kinh mang lại. Nếu thông thạo món này thì có thể nắm thóp bất cứ nam nhân nào trên đời. Nếu nương nương quan tâm...』
Nắm thóp nam nhân á? Bằng cái gì?
Tất nhiên A Thanh không quan tâm chuyện đó (vì không có "cái ấy" để thực hành).
Nhưng cô chắc chắn quan tâm.
Kama Sutra? Sao mà cưỡng lại được sự tò mò~
0 Bình luận