A Thanh đã nhìn thấu tâm can của tên thích khách.
Thằng chó này định giở trò để chết quách cho xong đây mà.
Nếu là A Thanh trước đây, cô sẽ đấm chết tên này ngay lập tức rồi tức tốc quay về Tiểu Bình Các.
Bởi vì phải cứu các quan đồ, quan đồ là trách nhiệm của ta, là những người ta phải bảo vệ.
Nhưng bây giờ thì khác.
Bởi vì ngay bên phải căn phòng các quan đồ đang vui vẻ với mỹ nữ cách hai gian, có những người bạn của ta ở đó.
Tuy võ công của các quan đồ chẳng ra cái thể thống gì, nhưng nếu có thích khách tập kích, ít nhất họ cũng rút kiếm ra hét hò ầm ĩ được.
Đám bạn ta nghe thấy chắc chắn sẽ ngó sang xem. Dù có đang say bí tỉ thì chỉ cần vận công tống hết hơi rượu ra là tỉnh queo ngay, chắc chắn bọn họ sẽ xử lý ổn thỏa.
Hai Hóa Cảnh, hai Tuyệt Đỉnh, còn những người dưới Tuyệt Đỉnh thì thôi khỏi đếm. Tư Mã Xuân Phong cũng thông minh nên chắc sẽ dọn dẹp hậu quả tốt thôi.
Giao cho đám bạn thì cũng hơi lo, nhưng dù sao cũng mang tiếng là hạ thủ (so với A Thanh) cả, chắc làm được đến mức đó chứ.
Chắc chắn làm được. Ta tin các người.
Tất nhiên, nếu là biệt đội sát thủ siêu cấp vô hình vô ảnh lẻn vào cắt cổ quan đồ như bóng ma thì đành chịu, lúc đó thì có về ngay cũng muộn rồi.
「Ý ngươi là còn có đồng bọn à?」
『Vẫn còn thong dong gớm nhỉ. Giờ này mà còn rảnh rỗi nói chuyện với ta sao? Chỉ có thằng kia là quan đồ của ngươi, còn những đứa khác chết sống mặc kệ à?』
Gã cười khẩy. A Thanh lắc đầu.
『Tiệc liên hoan của giáo quan đoàn đang diễn ra ngay phòng bên cạnh đấy. Chẳng biết bên nào mới là đám tang tập thể đâu, khỏi cần so sánh làm gì.』
Thực ra là cách hai phòng, nhưng mà thôi kệ.
Nụ cười chế giễu trên mặt gã thích khách tắt ngấm.
Một lời nói dối đầy ác ý.
「Nào, chúng ta có nhiều chuyện để nói đấy. Nói đúng hơn là ta chẳng có gì để nói, nhưng chắc ngươi thì có nhiều điều muốn tâm sự lắm nhỉ?」
『Chỉ cần tha mạng, tôi sẽ khai hết.』
「Hả?」
Thái độ thay đổi chóng mặt đến mức không tin nổi. Vừa nãy còn cười cợt đầy ác ý rằng "Đám kia chết chắc rồi", giờ đã quay ngoắt 180 độ.
Lật bàn tay cũng không nhanh đến thế, dù sao thì bàn tay lật lên hay lật xuống cũng vẫn là da thịt cả thôi.
『Thái độ hợp tác tốt đấy. Tại sao lại nhắm vào Nghị Chính Võ Học Quán?』
Ban đầu ta tưởng hắn nhắm vào thằng "chó chết" (Vạn Đạt Lộ), nhưng nếu thế thì cần gì phải tập kích tiếp vào hiện trường vụ đầu độc hụt làm gì.
Có khi nào ta đoán sai không.
Nếu chúng nhắm vào chính Nghị Chính Võ Học Quán thì sao?
Vụ thằng "chó chết" bị tập kích có thể chỉ là ngẫu nhiên, chúng định giết bất kỳ quan đồ nào đi lẻ, xui xẻo thế nào lại vớ phải thằng bỏ nhà đi bụi này?
『Tôi không rõ lắm. Đây, có thư ủy thác, ngài cứ xem...』
Gã dùng bàn tay phải duy nhất còn lành lặn lục lọi trong ngực áo.
Và rồi, bất ngờ rút ra một thứ gì đó nhét vội vào mồm.
「Thằng chó!」
A Thanh phản ứng chậm một nhịp, vung tay chặt mạnh vào cổ tay gã, đá vào chấn thủy khiến gã ngã ngửa ra, rồi lao tới bóp chặt hàm dưới.
Ư ư, ư ư ư, gã nghiến chặt răng cố sống cố chết nuốt xuống.
Nhưng A Thanh đâu có định dùng biện pháp nhẹ nhàng. Rắc, rắc rắc, bốp!
Hàm răng hàm trên dưới trái phải của gã vỡ vụn, mảnh vỡ đâm rách toạc hai bên má.
Dưới sức mạnh khủng khiếp ép vào lợi, răng gãy rụng lả tả, hàm dưới bị cưỡng ép mở toang.
Ngón tay A Thanh thọc sâu vào họng gã, cào cấu, móc nát những thớ thịt mềm yếu bên trong.
『Khụ hự, ặc, á hự, ực! Ọe, ọe!』
Cơn buồn nôn dâng lên, gã bắt đầu nôn khan, ọe, ọe, cuối cùng thân trên gã giật nảy lên báo hiệu một đợt phun trào dữ dội.
A Thanh vội vàng buông tay nhảy lùi lại.
Và tiếp theo là một màn nôn mửa kinh hoàng.
Nhìn cảnh tượng đó, mặt A Thanh nhăn lại như khỉ ăn ớt.
Vừa bẩn thỉu lại vừa hèn hạ. Thằng này, đến uống thuốc độc tự tử cũng phải giở trò à?
『Khặc khặc, muộn rồi.』
Quả nhiên cái lưỡi như lưỡi rắn của gã đã sưng vù và tím tái.
Chất độc gã nuốt không phải loại tầm thường.
Vậy mà vẫn còn cười khành khạch được, chắc là loại thuốc độc tác dụng nhanh và không gây đau đớn. Hoặc có pha thêm thuốc giảm đau.
A Thanh nhẹ nhàng giẫm lên phía trên cái cổ chân đang lủng lẳng của gã.
Y như dự đoán, không có phản ứng đau đớn nào, chỉ có tác dụng thị giác thôi.
Cảm thấy hơi ớn lạnh.
Đến chết cũng phải dùng mưu mô để uống thuốc độc cho bằng được?
Mà thuốc độc gì kinh khủng thế này?
Định che giấu điều gì? Hay sợ hậu họa?
Và quan trọng nhất, thế này là không được.
Định đầu độc người khác bị bắt quả tang thì phải ngoan ngoãn chịu tra tấn dã man, đau đớn quằn quại rồi chết một cách thê thảm chứ.
Dám uống thuốc độc để chết nhẹ nhàng à?
Thế là vi phạm quy tắc rồi.
Ánh mắt A Thanh trở nên cay độc.
Nhưng làm gì được một kẻ đã uống thuốc độc liều cao có tẩm thuốc tê liệt thần kinh.
Cảm giác bất lực to lớn bao trùm lấy A Thanh.
Quá đáng thật đấy.
Thế này thì còn Ác Nhân Trảm cái nỗi gì...
『Khặc khặc, ta sẽ đợi dưới địa ngục. Con khốn kiếp, mày chắc chắn sẽ không được chết tử tế đâu.』
Tất nhiên, ở vị thế kẻ sắp chết thì suy nghĩ có thể khác.
Gã phun ra những lời nguyền rủa đầy oán độc khi cảm nhận sự sống đang dần tắt.
『Vâng. Vâng. Cứ tự nhiên. Hầy...』
Nhưng A Thanh gạt phăng đi.
Dù là Thiện nghiệp hay Ác nghiệp, hay theo nguyên lý Công lợi chủ nghĩa hay Tư tưởng ưu tiên người Trung Nguyên, thì cái chết của hắn đã được đảm bảo sự êm ái rồi còn gì.
Biết đâu lúc qua cầu Nại Hà lại có cả hàng không mẫu hạm hạt nhân ra đón ấy chứ.
『Hê hê, tao đã nhìn thấy kết cục của mày rồi. Mày sẽ bị biến thành Nhân trệ giống như Thích phu nhân, bị chặt hết tứ chi, vứt ra trước mặt vạn người để lợn giao phối, mày sẽ bị bao nhiêu con lợn hãm hiếp cho đến khi tắt thở...』
Lời nguyền rủa độc địa nhất trần đời.
Hắn đang nhắc đến cái chết thê thảm của Thích phu nhân, tì thiếp của Hán Cao Tổ Lưu Bang, một hình phạt tàn khốc đến mức bị luật pháp cấm tiệt.
Ngay cả Thiên tử muốn thi hành cũng phải chấp nhận sự phản đối kịch liệt của quần thần, thằng này tưởng mình là Thiên tử chắc?
Nhưng nhờ thế, tâm trạng A Thanh lại tốt lên.
Chết mà vẫn còn ấm ức thế kia cơ mà.
Kẻ sắp chết chửi bới thì có gì đáng giận đâu, đó chỉ là tiếng kêu "Tao cay quá", ở quê gọi là "Xin lỗi nhưng bạn đang bốc cháy (cay cú) kìa".
Nghĩ thế, A Thanh bật cười khúc khích.
Thấy nụ cười đó, gã trợn mắt lên, rồi cuối cùng đồng tử giãn ra, chết không nhắm mắt.
Có gì mà oan ức đến nỗi chết không nhắm mắt thế.
Oan là ta đây này?
Làm việc tốt mà chẳng được đền đáp gì, phải có gì đó rơi ra thì mới bõ công bắt kẻ ác chứ.
Dù sao thì, người chết rồi thì hết chuyện.
A Thanh chỉ hứng thú với "công thái học vui vẻ" trên cơ thể người sống, chứ động vào xác chết chỉ tổ bẩn tay.
『Quan đồ Vạn Đạt Lộ? Hỏi cho chắc thôi, ngươi có biết gì về danh tính của thích khách không... hừm.』
A Thanh chợt khựng lại.
Khoan đã, thằng này bị thích khách tập kích thật mà vẫn tót đi xin nghỉ phép ra ngoài chơi à?
Lại còn mới bị tập kích ba ngày trước, hôm nay đã hớn hở đi sờ soạng gái, chán chê rồi bày trò cưỡng ép gái nhà lành (đã có người yêu) để đóng kịch?
Nó có não không vậy? Hành động này có thể coi là của một sinh vật biết tư duy không?
『Quan đồ. Bị thích khách ám sát hụt mà vẫn xin nghỉ phép đi chơi à? Hay là chán sống rồi? Nếu muốn chết thì bản giáo quan tiễn đi cho lẹ.』
『Ng... Ngài nói gì thế!?』
Thấy hắn bật ngay kính ngữ, có vẻ cảnh tượng vừa rồi hơi quá sức chịu đựng với trẻ con.
Dù có nên gọi cái thằng thích chơi trò nhập vai cưỡng bức này là trẻ con hay không thì chưa biết, nhưng cứ tạm gọi thế đã.
『Trước mắt quay về đã. Phải về nhanh nên... hừm, lại đây.』
『Ta có thể tự đi—』
『Quan đồ Vạn Đạt Lộ, bản giáo quan cho ngươi hai lựa chọn. Một, bị đánh ngất rồi vác về. Hai, cứ thế vác về. Bản giáo quan thích cách thứ nhất hơn.』
『Ít nhất, đừng có vác ta như bao tải nữa! Làm ơn!』
Có vẻ hắn không muốn bị kẹp nách như hành lý nữa.
Đó là chút lòng tự trọng cuối cùng của Vạn Đạt Lộ.
『Hừm. Vậy thì đành chịu thôi.』
A Thanh tóm lấy lưng Vạn Đạt Lộ đang lùi lại, tay kia luồn xuống dưới khoeo chân rồi nhấc bổng lên.
Ở quê A Thanh gọi đây là tư thế bế công chúa, tư thế dành để phục vụ những nhân vật cao quý.
Mặt Vạn Đạt Lộ đỏ bừng—
『C... Cái gì thế này! Thà vác như bao tải còn hơn!』
『Quan đồ, không được ra lệnh. Bản giáo quan không nghe lời kẻ yếu hơn mình.』
Càng ghét thì càng phải làm, đó là lẽ thường tình.
A Thanh tung mình nhảy vọt đi.
Bước chân A Thanh trở về Tiểu Bình Các gấp gáp hơn bao giờ hết.
Tất nhiên hội Phản Kiếm Song Đao và Xuân Phong rất đáng tin cậy, nhưng phản ứng của họ chỉ diễn ra SAU KHI thích khách đã tấn công quan đồ, nghĩa là chắc chắn sẽ chậm một nhịp.
Nếu trong số thích khách có cao thủ thực sự... hừm, đừng nghĩ tiêu cực. Nghĩ tích cực lên.
Chắc họ lo liệu được thôi. Chắc chắn bảo vệ tốt.
A Thanh muốn tin là như thế.
Nếu có ai bị thương nặng, hoặc tệ hơn, không dám nghĩ tới, nếu có ai chết.
Quyết định đuổi theo bắt thích khách liệu có đúng không? Hay chỉ là do ta ham hố muốn tìm lại cảm giác giết chóc nên mới phấn khích lao đi...
Vì thế khinh công của A Thanh ngày càng nhanh hơn.
Với khí thế như tia chớp hay cơn cuồng phong, một cao thủ ôm ấp ai đó trong lòng phóng qua thành phố với tốc độ kinh hoàng, quả là gây phiền toái không nhỏ.
[Ông thấy gì không? Vừa nãy ấy? Ta chẳng thấy gì cả. Có cái gì vèo qua, hình như là nữ nhân bế nam nhân? Nói bậy, nam nhân bế nữ nhân chứ?]
Đại loại thế.
Vội vã trở về tửu lầu, nén nỗi sợ hãi đang dâng lên trong lòng, A Thanh lao một mạch lên tầng thượng.
『Hừm...』
A Thanh thở hắt ra một hơi nặng nề.
Cô không muốn ai bị thương, và thực tế là không ai bị thương cả.
Bởi vì chẳng có chuyện gì xảy ra hết.
Chết tiệt, bị lừa rồi, tập kích cái con khỉ.
Thằng cha đó mở mồm ra là nói dối.
Bảo tha mạng thì uống thuốc độc tự tử.
Bảo đồng bọn sẽ xử lý quan đồ thì cũng là nói phét nốt.
Thế này thì phải kết luận là chúng chỉ nhắm vào mỗi thằng "chó chết" này thôi đúng không?
Dù sao cũng có chút an ủi, nhìn thấy đám quan đồ đang ngồi khúm núm một góc và đám bạn bè vững chãi ngồi phía đối diện.
Nếu thích khách có xông vào thật thì chắc chắn cũng bị chặn lại thôi, quả nhiên Phản Kiếm Song Đao Hội rất đáng tin cậy! Coi như là thời gian tái khẳng định niềm tin vậy.
Thấy A Thanh bước vào, mọi người bật dậy lao tới.
Nhìn ngó xem cô có bị thương chỗ nào không, thấy người ngợm sạch sẽ không dính giọt máu nào, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm.
『Quan đồ Vạn Đạt Lộ, nói chuyện chút nào.』
Giờ là lúc phải nghe xem cái câu "Biết bố mày là ai không" rốt cuộc là ai rồi.
A Thanh bảo các quan đồ cứ ở yên trong phòng, tình hình chưa kết thúc nên đừng say quá, cứ chơi bời chừng mực thôi.
Tất nhiên không phải là "chó chết" và vừa trải qua vụ ám sát hụt thì ai mà còn tâm trí đâu mà chơi bời.
Và giữa vòng vây của giáo quan đoàn, Vạn Đạt Lộ ưỡn ngực đầy tự hào.
『Ha, được rồi. Dù đã được dặn đi dặn lại là tuyệt đối không được tiết lộ, nhưng tình thế thế này thì đành chịu thôi.』
Được dặn kỹ thế mà hở ra là định khoe thân thế, lạ thật đấy.
『Tên thật của ta là Giang Đàm Hiền, cha ta chính là Thông Chính Sứ Giang Thiêm Lượng!』
A Thanh đếm thầm trong đầu. Một, hai. Ngay bây giờ.
Nhưng chẳng có tiếng trầm trồ nào vang lên.
Chỉ thấy mọi người nhìn nhau với vẻ mặt khá nghiêm trọng.
Duy nhất A Thanh là trưng ra cái bộ mặt ngơ ngác.
[Gì thế? Giang Thiêm Lượng là ai, Thông Chính Sứ làm cái gì? Quan to à?]
[Thông Chính Sứ là cái gì?]
Chắc không phải biệt hiệu giang hồ đâu, bảo là người của Hoàng cung thì chắc là quan lại rồi?
Nhưng chức đó có to không?
Sao ai cũng biết, mỗi mình mình không biết thế này.
A Thanh chớp chớp đôi mắt to tròn ngơ ngác.
2 Bình luận